Xử lý mâu thuẫn dạy con trong gia đình

Hình như cái mâu thuẫn dạy con, nuôi cháu nó ảnh hưởng đến gia đình trẻ khá nhiều, đe dọa hạnh phúc vợ chồng. Làm thế nào để xử lý, hạn chế những mâu thuẫn này, tránh làm ảnh hưởng tới tình cảm gia đình? Một vài ý kiến:

  1. Ông bà chiều hư cháu thì làm sao?

Liệu có nên kệ mẹ ông bà, mình cứ đặt tiêu chuẩn của mình cho con? Việc này dẫn đến cái tai hại là dễ khiến con nói dối. Con nít nó lanh lắm, đi với ông bà thì tiêu chuẩn này, mẹ thì này, cô giáo thì kia, và bạn bè thì khác nữa.

  1. Cái gì là quan trọng?

Thật lòng mà nói, bé ngủ ít, ăn hư là mấu chốt hay là mọi người dùng bé để bày tỏ quan điểm và bày tỏ thái độ không tôn trọng nhau. Ông bà chê mẹ không biết chăm con. Bố mẹ thì chê ông bà nuôi cháu lạc hậu, cổ hủ. Không ai chịu ai, ai cũng muốn tranh giành ảnh hưởng lên đứa bé, kéo đứa bé về phía mình. Theo mình, điều đó không cần thiết. Nếu là nguy hiểm tánh mạng bé thì hẵng tranh đấu. Còn nếu vì muốn tỏ quyền lực, thì xin mấy mẹ tìm cách nào không dính dáng tới con, bé vô tội.

  1. Con thích ứng được số 1 trên là con giỏi, sẽ hơn người khi ra đời.
  2. Đánh giá hành động thay vì đánh giá con người.

Xem thêm:

Sách: Làm thế nào để mang cho con điều tốt đẹp nhất?

Giúp con trai bạn trở thành người đàn ông mạnh mẽ

Lig: Làm gì khi con thích nghịch dại, hay làm đau bạn?

Những rắc rối khi mẹ chồng lên chăm cháu

Sao_mai261: Chồng thiếu chia sẻ việc chăm con

Yamanote

Chị về nguồn, cái vụ lanh lợi hơn người khi ra đời. Nhiều lúc em nhìn lũ trẻ, đứa nào cũng được gia đình yêu thương đầu tư thông minh giỏi giang. Vì đâu sau này bước vào xã hội nhìn đâu cũng thấy luồn lách thay vì kiêu hãnh đứng thẳng, sẽ thấy ai cũng flexible, gió hướng nào ta cũng nhảy thay vì kiên định phấn đấu đẩy xã hội đi lên. Nhạc nào cũng nhảy là phẩm chất của người Việt, nhưng làm xã hội cứ tụt lùi đi mãi, đạo đức cứ xuống mãi. Tất nhiên phải biết happy và flexible, nhưng being flexible, đôi lúc cũng giống như có mắt mà cứ giả như mù, chấp nhận xuống hố cùng với sự phát triển xã hội. Nên nhiều lúc em nghĩ, chấp nhận cho phù hợp hoàn cảnh có phải cách sống tốt hay không, hay phải gắng vươn lên, như cái cây chọn chỗ sáng mà đứng.

Mecomnhut.

Cốt lõi chính là tình yêu thương con người. Chẳng phải Yama bảo mọi người rằng EQ phải xuất phát từ trái tim hay sao? Dab Ma I là điển hình của nhạc nào cũng nhảy, lắm mưu hèn kế bẩn…chẳng phải vì yêu vô bờ bến hay sao?

Venguon14

Cảm ơn mecomnhut. Đúng ý chị là như thế. Và dĩ nhiên trong cái tiêu chuẩn của mẹ đặt cho con nó phải có cái ranh giới đúng sai, trung thực, dũng cảm vv và vv. Nhưng mấy ca gần đây sao mà nặng quá, mấy mẹ cần lời chỉ dẫn cụ thể hơn là lý thuyết. Nên chị thôi, để khi khác.

Yamanote

Cái mà làm tớ lăn tăn, là môi trường xã hội chứ không phải môi trường gia đình. Tức là đứa trẻ từ bé đã lanh, đã thức thời nói dối nói quanh co để phù hợp với mối quan hệ phức tạp mẹ chồng, bố chồng – con dâu, lớn lên quả thực nó sẽ giỏi giang hơn người ở cái xã hội này, nhưng hơn người theo cái cách mục ruỗng như đầy rẫy quan chức, bác sĩ vv hiện tại, có đáng không? EQ có thể trau dồi nhưng bản thân đứa trẻ cần học về sự chân thành, lời nói thật, cần không manipulate (điều khiển) người lớn theo ý mình.

Ví dụ như con tớ, đứng trước mẹ nó rất hoang mang vì trót thèm quá ăn bánh bà cho, và sẵn sàng nói dối là con không ăn gì cả. Tớ không thể ngày nào cũng đối mặt với việc dạy con đừng nói dối mẹ và không nên ăn vv trong 1 thời gian quá dài, tớ nghĩ sẽ làm biến chất cách nhìn cuộc sống của nó. Tớ thà nói chuyện với bà, mang tiếng con dâu mà dám nói ngang hàng với mẹ chồng, để chấm dứt cái sự không đồng thuận này còn hơn dạy cho con tớ lúc ngồi với bà thì gật gù là mẹ hư nhỉ, con đói mà mẹ không cho con ăn; lúc ngồi với mẹ lại, con không muốn ăn nhưng bà cứ bắt con ăn. Mà nó có 3 tuổi thôi đấy. Đến nỗi chồng tớ bảo, từ giờ, cứ tối không ăn với lại nói dối là đánh cho lằn đít ra để bà xót cháu bà thôi đi chứ nói bà không có được nữa rồi (nói nhẹ nhàng trăm lần có lẻ, ngày nào cũng như ngày nào), nói con thì nó bé quá nó chưa hiểu hết.

Lòng vòng để nói với chị VeNguon; nhiều khi em không nghĩ thỏa hiệp là 1 điều tốt, vì đứa trẻ rất nhỏ, như tờ giấy trắng, một vài lần không sao nhưng nếu cứ triền miên cả năm vẽ lên nó những bất đồng, những nói dối, nó sẽ lanh lợi theo cái cách có thể rất cân thiết và phù hợp ở môi trường Việt Nam này, nhưng em không nghĩ sẽ giúp nó bay xa, đi xa.

Venguon14

Không Yama ạ. Chị không có ý cho phép con nói dối. Mà chị có ý là khi ở với bà bà cho con ăn bánh thì con cứ ăn đi. Nhưng với mẹ thì con phải ăn cơm trước, vì con cần chất bổ. Bà thương con nên muốn con sướng. Nhưng mẹ thương con nên mẹ muốn con khỏe. Chị nghĩ là ngược lại với dối gian.

Yamanote

Em ví dụ nói thêm để chị hiểu ý em. Như nhà tomcang, một đứa trẻ lớn lên nhìn ông chửi mẹ nó như thế, thậm chí có lúc đánh nhau, đứa trẻ có bạo lực không, có thể dạy nó về ranh giới được nữa không. Vẫn có thể, nhưng thực sự là rất khó. Nín nhịn đi, có những người càng nhịn họ vẫn sẽ chửi bới này nọ, chỉ bớt được thôi chứ không tránh được. Như case nhà tomcang giờ là quá khó gỡ rồi. Như em ấy, phải nhận dạng được cái tệ hại mà không chịu thỏa hiệp ngay từ năm đầu hôn nhân, tách ra mà ở riêng, bế bụng mà ra ngoài sinh con. Cứ cố thỏa hiệp, cố lần lữa, giờ có dễ gỡ không? Có đủ bản lĩnh để gỡ không?

Xem thêm:

Tomcang167: Bố chồng ghét con dâu, tìm cách chia rẽ vợ chồng

Occon2012: Làm gì khi chồng không đóng góp chi tiêu, chát sex, lạnh nhạt với vợ

Mecomnhut.

Theo ngu ý của em Yama à, đứa trẻ lớn lên trong gia cảnh như nhà tomcang sẽ không thể hiểu đâu là ranh giới (em chân thành xin lỗi bạn tomcang). Cha mẹ đúng đắn, mới có con đường giáo dục con đúng đắn (còn con có ngộ được hay không lại là chuyện khác).

Có thể do phản ứng của Yama trước việc con ăn thức ăn của bà –> động lực cho con nói dối. Nếu Yama thể hiện rất thông cảm…”thức ăn của bà hấp dẫn như vậy mẹ còn khó chối từ”… Thì sao?

Em cổ vũ chị venguon làm một bài về nhận thức ạ… Gửi các mẹ đang tìm kiếm hạnh phúc (giống như em), vào nhà EQ với tâm thế tìm kiếm chiêu thức thay đổi cục diện (cũng giống như em) một câu hỏi mà khi giải đáp được đã làm đời em bừng sáng (chém thế cho nó máu) “thế nào là tình yêu thật sự?”.

Dab Ma I

Trước hết, bàn về việc thế nào là “đầu tư” chuẩn cho con nhé. Hồi mình còn bé, mẹ mình làm đủ mọi cách, bày đủ mọi mưu, nhồi đủ thứ vào đầu với mục đích để cho mình phát triển theo kiểu: “thông minh” nhưng phải

– không khôn lỏi. + giỏi giang

– không lý thuyết. + tự tin

– không kiêu căng. + khiêm tốn

– không thu mình. + dũng cảm

– không nghịch dại. + thật thà

– không ngờ nghệch. + chăm chỉ

– không hùng hục. + tận hưởng

– không lười biếng. + hòa nhập

– không hòa tan + kiên định – không bảo thủ + quyết tâm – không liều mạng + quyết chí – không thủ đoạn… Rất, rất nhiều cặp đặc tính tốt – xấu, ưu – nhược luôn song hành mà mình được mẹ dẫn dắt đi vào đời.

Trả lời câu hỏi cho Yama, tại sao đầu tư thế, mà xã hội lại toàn thế.

Mình nghĩ đơn giản, đó là khi đứa trẻ được dạy dỗ thay vì “thông minh”, thì cái “khôn lỏi” lại lấn át, rồi thay vì “hòa nhập” lại “hòa tan”, rồi phải “tận hưởng” thì lại “lười biếng”…vv…vvv… Kiểu kiểu thế. Những trường hợp đó, thậm chí bố mẹ, hay bản thân đứa trẻ lớn lên, cũng đâu có nhận ra – là chỉ bước một bước lên phía trước thôi, đang từ nửa trắng – chuyển sang nửa đen ngay. Nhớ lại tuổi thơ của mình, nhà rất có điều kiện, ăn, mặc, chơi không phải nghĩ. Nhưng mẹ mình bắt mình làm rất nhiều việc: lớp 1 biết nấu cơm bằng bếp dầu, rửa rau, rửa ấm chén, quét nhà v.v.

Bà không bắt 1 ngày phải làm hết từng đấy việc, mà mỗi ngày một việc, về bà kiểm tra chẳng hạn:

+ cốc chén mà rửa còn vết cặn chè, thì bà yêu cầu rửa lại cho bằng sạch, lúc đầu thấy mình loay hoay với giẻ mềm mãi không sạch, mắt rơm rớm khóc, tay đau vì dùng hết sức, bà lơ đãng bảo.

– thế bị ngã ra nền đất, cát có đau không.

– có ạ.

– vì sao đau?

– vì bị xước ạ.

– thế ngã vào giẻ lau, vào chăn có bị xước không.

– không ạ.

– thế lấy giẻ mà muốn chà xát, hết bẩn thì làm sao được con, con lấy chút cát cho vào giẻ, rồi làm thế này này… Nhớ chưa?

– vâng ạ…

Chỉ là bài học rửa chén thôi, nhưng từ đó, mình dần dần tự biết quan sát, các sự vật, hiện tượng xung quanh, và nhận ra rằng: à, cái ấm bạc, inox của bố mẹ cần sáng bóng không được xước, chỉ được dùng giẻ mềm, còn xoong nồi, cốc chén thì dùng cát vô tư. Những kĩ năng tưởng chừng đơn giản như thế, nhưng lại cực kỳ hữu ích trong cuộc sống, giúp mình trở thành đứa chăm chỉ, đảm đang, nấu ăn ngon – vừa nhanh, vừa gọn, vừa không mất sức.

Bên cạnh đó, mẹ mình cũng cho mình thấy, cái cảm giác của việc ăn bát hải dương sứt chảy máu mồm, ăn bát sắt kêu ầm ĩ, với việc ăn một cái bát sứ nhật bản nhẹ, trong veo nó thích thú như thế nào. Rồi cái cách mẹ phải mỗi tháng mới dồn tiền mua đủ một cái bát xịn ra làm sao.

Mẹ dạy hưởng thụ, biết tiêu tiền nhưng đồng thời cũng gửi thông điệp phải biết kiếm tiền, kết hợp tiết kiệm ra làm sao. Khi mình lên lớp 3, mẹ bắt đầu sắm cho mình một cái túi dứ anh nhỏ, ấn tiền vào tay, sai đi mua thịt, mua rau. Mẹ chọn hàng quen, và bảo mình chỉ cần ra đấy. Khi thấy mình vững rồi, mẹ bắt đầu rỉ tai, là nếu thấy hàng bên cạnh trông ngon hơn, thì thoải mái mua – nếu con mua được rẻ hơn, thì tiền đó mẹ thưởng, nhưng nếu con mua rẻ hơn mà rau không ngon, mẹ phạt nhin cơm.

Việc tưởng đơn giản như vậy, nhưng giúp mình hiểu với loại rau này, trông xấu mới ngon, hay loại rau kia, phải non mới tốt. Hình thành trong mình khả năng đánh giá mọi việc “trông vậy mà không phải vậy” thật linh hoạt. Cái bài học đầu đời về việc mình được hưởng tiền – nếu mình bỏ công sức tìm rau ngon (tiêu chí đầu tiên), nhưng biết mặc cả để rẻ hơn – chính là nền tảng để sau này ra đời, mình có những thu nhập chính đáng, có % từ những hợp đồng do mình bỏ công đi tìm nhà cung cấp chuẩn, mà đôi khi chất lượng còn hơn đối tác cũ.

Người “thông minh” là phải biết giữ cái “tâm” để rồi được đền đáp, còn chỉ hùng hục nghĩ đến “tiền” thì lại thành khôn lỏi phải không. Đi trên đường, mẹ chỉ cô lao công và bảo: con thấy người ta bẩn, vất vả, nhưng không có những người này thì con chỉ đi trên rác. Nếu có bạn nào ở lớp mà bố mẹ làm lao công, mà con chê cười, thì sẽ có ngày có bạn có bố mẹ làm giám đốc chê cười mẹ của con đấy. Rồi mẹ lại nhẹ nhàng bảo, người ta không có điều kiện học hành mới bị thế, nên con phải cố mà học nếu muốn sống đỡ khổ hơn. Còn con không thích học thì mẹ cũng không cản con làm người quét rác.

Mình nhớ hồi cuối cấp 2, bắt đầu dậy thì, ngực to phát triển. Cứ đạp xe đi học về, qua ngõ nhỏ là bị một lũ con trai chặn lại thò ra bóp ngực. Mình sợ, không dám kể với ai, vì bọn đó là con nhà đầu gấu. Mình chuyển sang không chịu đi học, mẹ mắng cũng không đi, mẹ bắt đầu lên cơn điên, và mình bùng nổ nói hết mọi chuyện.

Hôm đó mình đi học về, bọn kia lao ra, thì mẹ mình cũng từ đâu lao ra, cầm gậy, vừa cầm vừa chửi, văng đủ thứ ngôn từ tục tĩu nhất trên đời mà cho đến tận giờ khi ngồi viết, mình còn thấy vãi đái. Chúng nó giạt ra, bà cầm gậy chửi tứ phía, dằn mặt như đại ca giang hồ, nêu ra một loạt những cái tên lạ lùng như kiểu “T chột”, “D ngón”… Rồi xách cổ một thằng ra trước mặt mình bảo: con ôn này, bóp chim nó cho tao! Ối giàng ơi mình sợ xanh mặt, thì bà già thò tay xuống bóp nghéo phát, thằng kia sợ thọt lên đến cổ, bà la hét thêm một lúc nữa và bảo thằng nào còn tái diễn bà xẻo dái.

Sau đó, bà lại tỉnh queo như không có gì, bảo mình: đi về, làm sao mà mắt mày trợn lên thế. Đi với bụt mặc áo hoa, đi với ma mặc áo giấy. Bọn này mà không trấn áp ngay, không mất dạy hơn chúng nó, còn lâu chúng nó mới sợ. Cứ để đấy, để tao nhờ ông T chột nói chuyện với cả lò nhà nó. Con bé líu ríu đi về, mãi về sau mình mới biết, mẹ mình gặp ai cũng cười tươi trò chuyện. Tù cũng cười, trộm cũng cười… Với quan điểm, lúc mình cười với nó, nó có là trộm, hay tù đâu. Và bà bảo, xã hội muôn vàn loại người.

Mình phải làm sao bị vứt vào chỗ nào cũng sống được. Mình nói chuyện với nghiện không có nghĩa mình nghiện. Mình chơi với đứa ra tù không có nghĩa mình chuẩn bị ra tù. Cái mình cần là bản lĩnh để không bị lôi kéo, và khiến người ta nể, dù cho mình có ở bất kỳ hình dáng, làm bất cứ công việc nào đi nữa. Và đó chính là một trong những bài học sâu đậm nhất cho mình trong việc “tôn trọng sự khác biệt” và “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”.

Mình không ngại mạo hiểm, mình không ngại thử thách, nhạc nào mình cũng nhảy được để quyết tâm đạt được mục đích cuối cùng – theo cái quan điểm, lý tưởng, nguyên tắc sống mà mình cho thế-mới-là-tốt-đẹp. (nhưng nếu có ai chỉ ra được nó không phải tốt lắm đâu khiến mình phục, thì cũng ngay lập tức nghe ngóng, hớt váng thay đổi ngay. Em bảo thủ kết hợp ba phải)… Nhiều, nhiều lắm, không thể kể xuể ra được, mỗi một tuổi, mẹ lại nhồi cho mình bài học mới, hóc nhìn mở rộng mới về cuộc đời.

Quan trọng nhất, mẹ dạy mình phải biết phân biệt:.

+ giết người – là không tốt, không thể chấp nhận, không được phép.

+ ở bẩn – là không chết người, có thể chấp nhận, nhưng không tốt cho sức khỏe…v…v…

Mẹ không cứng nhắc, mọi thứ tự mình “ngộ” ra, xây dựng nên con người, tính cách riêng của mình. Kết quả lớn lên, cách hành xử của mình đôi khi ngược 180 độ với mẹ, khiến mẹ phát điên. Nhưng điều quan trọng cuối cùng là, mình làm mẹ bình yên, mẹ vui, mẹ hạnh phúc vì đã nuôi dạy được một đứa con gái thành ngừoi tốt, có ích cho xã hội, được mọi người thương yêu, và biết làm mọi điều tìm được, giữ được, xây được, bảo vệ được hạnh phúc, niềm vui sống của chính nó. Yêu mẹ.

Ps: lúc nào rỗi, mình lại kể chuyện ông già mình giáo dục mình. Phải gọi là quái thai ngâm dấm không bút nào tả xiết. May nhờ độ quái của ông mà mình cũng quái vật theo, không bị đời nó quăng vào sọt rác.

Xem thêm:

meongo3001: mâu thuẫn với mẹ chồng về việc nuôi con

Dab Ma I: Tôi đã cải tạo nhà chồng như thế nào?

Me too.

Chị good: nhà chị đúng là hổ phụ sinh hổ tử. Giờ thì đã hiểu vì sao chị lại nhiều năng lượng tới vậy! Chị kể tiếp về nhà chị đi, cả nhà mẹ đẻ và mẹ chồng, em hóng từng phần!.

Han.n.nguyen

Rất đồng tình với giá mà. Mâu thuẫn dạy con sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nhân cách đứa trẻ. Trong một gia đình mà người lớn bất đồng ý kiến trong cách dạy con thì sẽ rất khó dạy đứa trẻ đó. Bình thường dạy một đứa trẻ đã là quá khó. Thế mà còn bất đồng ý kiến, còn mắng chửi nhau cho nó nghe thì lại càng khó hơn. Trường hợp của tôm càng thì chỉ còn cách dọn ra riêng thôi. Kcg thì quả là quá khó. Cho dù dọn ra sống ở gần thì ông vẫn có thể chạy qua chơi với cháu mà thôi.

Xem thêm:

 

Dab Ma I

Han. À, chính vì cái điều này, nên khi về làm dâu, mặc dù shock văn hóa, có nhiều điều trái ngược hoàn toàn với môi trường lý tưởng của em – em vẫn cố gắng ở lại đấu tranh, thay đổi. Với một niềm tin mãnh liệt là em cố hết sức để tạo một môi trường cha mẹ, ông bà ấm êm, hòa thuận, để con em hiểu thế nào là mẫu hình gia đình lý tưởng. Từ đó mà biết tìm và xây dựng trong tương lai. Em cũng đã nghĩ đến trường hợp nếu không thành công, thì ít nhất em cũng đã dấn thân, đã thử, đã cố gắng hết sức, đó cũng sẽ là bài học kinh nghiệm để em truyền cho con gái.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.