Venus: Chồng trốn tránh việc nhà vợ, không giao lưu cùng cơ quan vợ

  • VenusSagittarius

Nhà mình ơi, xử lý cho em vụ này với nhé.

Tình hình là gần tuần nay em không nói chuyện với chồng trừ những câu rất cơ bản thôi. Chuyện là như thế này:

Đợt vừa rồi em chuyển công tác, việc thuyên chuyển khó khăn, em cũng phải đi nhờ vả người ta, bao nhiêu lần em đi mà rủ ax thì cũng không đi, thôi thì em cũng chẳng ép, rồi đến khi được cũng mất một thời gian rất là dài, cũng phải đến cảm ơn sếp mới, vì họ đã chờ mình lâu như thế trong thời buổi thừa người thiếu thợ, mà mình cũng chẳng phải là có quan hệ gì, chỉ là thi tuyển mà thôi, ax cũng chẳng đi. Rồi em chia tay cơ quan cũ, cũng làm bữa liên hoan nho nhỏ, ax cũng không đi. Tất cả những lần không đi đó, em cũng buồn nhưng chẳng trách gì ax cả. Đến cơ quan mới, cũng muốn làm bữa liên hoan nhỏ trong phòng, chỉ có 6 người thôi, lấy lý do là giới thiệu ax, em đã hỏi trước đó cả tháng, đồng ý rồi, và thông báo lịch cũng trước cả tuần (còn nhắc lại mấy lần). Nhưng đến hôm đi thì ax bảo không đi, đã có hẹn khác, rồi mệt, ốm. Đúng là hôm đó ax cũng có mệt thật, nhưng vẫn đi được công việc của xã. Em buồn quá, chẳng nói được câu nào, đến cq mọi người bảo ko đi nữa vì giới thiệu xã mà xã lại ốm, chờ dịp khác.

Thực sự em không phải là giận, hay làm căng, mà cơ bản là em chán, em cảm thấy ax như đi bên lề cuộc đời em. Sự nghiệp, là cái quan trọng, nhưng anh cứ mặc em xoay sở, nói thật chưa chồng đi 1 mình không sao, có chồng đi 1 mình, nhiều lúc cảm giác không tôn trọng người ta. Bên nhà em có cỗ bàn, có người ốm đau (trừ bố mẹ em) thì hầu như xã không bao giờ đi, em lúc nào cũng 1 mình. Trong nhà, việc lớn, việc nhỏ hầu như em khá độc lập, chứ không phải là người ỷ lại gì đâu.

Thực sự em buồn ghê, buồn ghớm, cảm giác như mình chẳng là gì đối với xã cả, em không muốn nói chuyện, không phải là làm căng lên, vì em buồn còn nhiều hơn, nhưng em chán, em chẳng buồn nói, và càng thế em lại càng suy nghĩ tiêu cực. So với nhiều người, chuyện của em chẳng có gì, nhưng đúng là em cảm thấy rất cô đơn, thực sự cô đơn

  • vita

@chị VS: Chồng em cũng thế. Có lần em cũng thuyên chuyển công tác, cũng phải nhờ vả, đến nhà sếp cũ của em thì chồng vào cùng, nhưng không nói chuyện gì, chỉ ngồi uống nước, em cũng hơi ngại với người ta, còn đến nhà sếp mới thì anh bảo không thích vào, thế là thôi, làm sao ép được. Đi chơi với cơ quan em thì nói mãi anh mới đi cùng, mà đi cùng thì cũng chỉ ngồi cho có mặt chứ không tham gia nói chuyện. Chuyện công việc em cũng phải tự xoay xở. Kiểu của anh ấy là gặp người không quen mấy thì rất ít nói chuyện.

Tính chồng em thế là do từ bé đã được bố mẹ bao bọc chiều chuộng, không phải vất vả nhọc thân nên đúng kiểu công tử bột, chỉ nhận sự quan tâm từ người khác mà không biết quan tâm lại. Năm đầu làm vợ em khóc nhiều lần vì tủi thân rồi :Crying:. Bây giờ quen rồi cũng đỡ, không khóc nữa. Em đang cố gắng học tập mấy chị, tìm cách lôi kéo zai để zai quan tâm yêu thương vợ con :Smiling:.

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.