monicaLe: Rất yêu nhưng bạn trai vô tâm, có nên cưới?

  • mo_ni_ca_le

Vì đây là lần thứ hai tớ chọn chồng, tớ rất yêu nhưng bạn trai vô tâm, có nên cưới hay không? Lần này mà sai là đi mắc núi, về mắc sông, chắc tớ không dám thay vùng lên li dị như lần trước.

Zai nhà tớ nói chung là không phạm phải điều nào trong 14 điều mà mẹ Simple life nêu trên, hay là có phạm nhưng dưới hình thức khác mà tớ không biết, các mẹ phân tích hộ tớ các tình huống sau đây:

1. Hồi mới yêu nhau, cái tủ nhà tớ bị rơi gương vào đúng chân tớ. Tớ nhắn cho zai, zai lo lắng đòi đến giữa đêm, tớ đùa zai là đến để ra bụi rậm thì được, nhưng để lo cho cái chân em thì không cần. Lúc đó tớ rất vui vì thành ý của zai, nhưng không muốn zai phải đi lại giữa đêm hôm nên rất vui vẻ trêu zai để zai không phải đến, zai cũng ok. Sáng hôm sau zai đến mang theo bé con nhà zai, cái gương rơi tớ vẫn ghép vào cạnh tủ chưa sửa vì còn bận chứ không có ý gì, thì con bé con lại nghịch sờ vào đó, zai bảo là không được sờ đứt tay. Lúc đó tớ nghĩ zai sẽ đứng dậy sửa hộ tớ (vì rất đơn giản sau đó tớ tự sửa được mà, chỉ là hơi khó khăn với đàn bà thôi), nhưng không. Zai còn đến 2-3 lần nữa vẫn thấy cái gương nằm chình ình như thế, không hề có ý định sửa, cũng không nhắc gì mà nhà tớ lại có con zai rất nghịch nhé. Tớ buồn lắm, tớ thấy sao zai có thể vô tâm đến thế, nhưng tớ chẳng nói gì lẳng lặng đi sửa và cố quên chuyện đó. Mãi sau này rất lâu tớ nhắc chuyện đó thì zai cũng đã nhận lỗi là vô tâm thôi, lần sau zai sẽ rút kinh nghiệm. Cho đến một hôm xe tớ bị thủng lốp, tớ kể với zai và bảo là xe em phải đến hãng sửa chứ ở ngoài sửa không được đâu, mặc dù thủng cũng vẫn đi đến đó để sửa được. Nghe thế zai có bình luận gì đó rồi thôi, im luôn suốt buổi chiều (chiều thứ 7 nghỉ ở nhà). Tớ về tự sửa xe, hai mẹ con đi chơi, zai gọi, nhắn tớ không trả lời. Tối online zai thanh minh là do zai không biết như nào nên sáng gọi cho tớ có hỏi là xe sửa được chưa, tớ bảo chưa rồi giọng lạnh tanh. Zai biết là giận liên quan đến cái xe, nhưng zai đang nghĩ cách để sửa cái xe cho tớ, nghĩ là tớ đi tạm taxi rồi zai sẽ sửa. Tớ điên lên bảo là có mỗi cái việc mang xe đến thợ sửa mà nghĩ gì lâu thế, em sửa được rồi, anh làm gì có tư tưởng hộ em cái gì. Em cũng không phải là yêu anh để anh đi sửa xe cho, tự em làm được tất cả các việc đó, nhưng em muốn là muốn cái tình cảm chăm sóc anh dành cho em. Chứ em có người yêu mà vẫn sống như mấy năm đơn thân thế thì yêu làm quái gì. Nói chung là tớ nói kinh lắm, zai nhẫn nhịn dỗ dành tớ nên tớ lại hết giận -> Hoà. Sau đó thì có chủ động làm việc nọ việc kia cho tớ, tuy vẫn để xuống hàng cuối cùng sau các việc của zai. Nhưng đến giờ thì bắt đầu lại rơi vào trạng thái quên, tớ có nhờ thì mới làm, nhìn thì vẫn nhiệt tình, mà sao tớ cứ gờn gợn là vì tớ nhờ nên zai phải làm chứ zai chả thích làm. Tớ buồn đã tâm sự với nhà mình mấy lần trước đấy.

2.Tớ phải chữa viêm lộ tuyến nên phải kiêng xxx khá dài. Trong thời gian kiêng đó thì gần như zai không đến nhà tớ vào ban đêm, chỉ gặp nhau ban ngày đi ăn trưa, đi cafe, đi mua sắm … thôi. Cũng trong thời gian đó tớ bị cúm liểng xiểng, ốm lên ốm xuống, sức khoẻ suy sụp. Nhiều tối về đến nhà tớ rã rời vì mệt chẳng ăn uống được gì,mong zai đến lắm mà chẳng hiểu sao zai không chịu đến, nên có một hôm không chịu được tớ bảo zai đến với tớ (lúc đó tầm 6-7h tối), zai bảo là zai bận, để trưa đi ăn. Tớ không nói gì, tủi thân có nằm khóc, một lúc online, zai bảo là zai không đến vì sợ không kiềm chế đòi xxx với tớ. Lúc đó tớ oà lên khóc, thì ra lý do zai không đến là vì thế. Tớ bảo hoá ra zai đến với tớ vì sex, còn khi không làm được việc đó thì dù tớ có ốm chết zai cũng chẳng thèm đến để động viên an ủi tớ… Zai giải thích và thề thốt là nếu vì thế từ giờ zai không làm việc đó với tớ nữa, mà chỉ yêu nhau “trong sáng” thôi :Laughing:. Tớ lại dại dột tin, sau đó lại lặp lại thêm một lần nữa, cũng không đến thăm tớ ốm vì sợ không kìm chế được, tớ cũng ức lôi ra nói, cãi nhau rồi lại thôi -> Tớ vẫn nghĩ là zai chỉ thích tớ, không yêu tớ nên không thích ở bên tớ lúc tớ ốm đau, chỉ thích lúc tớ khoẻ mạnh, vui vẻ. Tuy nhiên zai vẫn nhắn tin an ủi, lo lắng hàng ngày, zai biện hộ đó cũng là một cách. Sau này thì cũng đã không nói như thế, lúc tớ ốm cũng chủ động đến chăm sóc nhưng lâu lâu lại rơi vào tình trạng không đến, chỉ hỏi han cho có thôi. Như cái vụ tớ bị nghi có K đấy, zai chỉ thế thôi.

3.Zai rất bận, việc nhà và việc chăm hai con gái (đều ở với bố, không có mẹ bên cạnh) nên tớ rất hiểu và thông cảm với zai nhiều việc này. Tuy nhiên, zai lại không muốn tớ nhúng tay vào việc của zai (chăm con cái chẳng hạn). Cũng chính vì thế mà zai cũng đối xử lại với tớ là cũng không quan tâm đến con trai tớ. Tớ cảm giác zai không biết cách chơi với con tớ nên rất hay tránh nó. Một lần con tớ bị thuỷ đậu, tớ lại phải đi công tác xa một ngày trời. Tớ cứ phân vân mãi vì công việc này rất quan trọng, không đi thiệt hại nhiều. Ở nhà thì có giúp việc, có các dì bên cách đó tầm 2km. Tớ bảo với zai việc tớ lăn tăn, zai bảo là em cứ đi đi, ở nhà anh sẽ chạy qua chạy lại, có gì anh sẽ xử lý. Tớ yên tâm đi. Đến tối về thì con vẫn ngoan, không có vấn đề gì, nhưng zai thì không hề ló mặt, tối chỉ thấy nhắn tin hỏi tớ “con sao rồi?”. Tớ chán lắm, chán đến cùng cực. Tớ không hiểu zai nghĩ gì nữa. Nghĩ thế nhưng tớ không nói gì vì tình cảm thì mình không ép được, chỉ lo nghĩ mai này lấy nhau thì làm sao hoà hợp được. Tớ xa gần nhắc chuyện này thì zai bảo là zai mặc cảm vì chia cắt tình mẹ con em, zai sợ con không thích zai vì cướp mất mẹ nó. Tớ đã giải thích là hai tình cảm đó hoàn toàn khác nhau, tớ vẫn yêu và chăm con như trước khi tớ có zai, và có chuyện gì cũng không bao giờ tớ đánh đổi con -> vì chuyện này mà tớ hoãn lại suy nghĩ là sẽ kết hôn với zai. Tuy nhiên cũng có lúc zai cũng chăm sóc con tớ kiểu từ xa. Hôm con tớ hôi miệng, zai cũng lon ton ra viện hỏi xem khám như nào, khoa nào… rồi gọi điện cho tớ, hôm con tớ bị ốm hai mẹ con đèo nhau đi khám tối, zai có hỏi là đã về chưa, tớ nhắn về rồi thì zai cũng thôi chứ không hỏi nó bị làm sao, thế nào đâu, hoặc lúc con tớ bị thuỷ đậu, zai cũng mày mò đọc trên mạng để tìm hiểu về bệnh này, rồi bảo tớ thế này thế kia, nhưng không hề đến thăm nó.

5. Zai rất hay có cái tật đang nói chuyện với nhau online, tự nhiên tức cái gì đó là bỏ đi, không nói với tớ nữa, tớ thấy mãi không nói gì nên gọi điên thì bảo đi chơi rồi. Có lần thì đang nói chuyện lại bận việc gì đó, cũng chẳng bảo gì cả cứ thế là đi theo việc đó. Tớ nói mấy lần là anh cố gắng nói với em một câu để em biết, chứ cứ lẳng lặng đi như thế em vừa ức chế, vừa không biết thế nào. Nghe xong zai nhận lỗi nhưng vẫn bảo là tớ câu nệ, khách sáo. Thực hiện được mấy lần rồi lại quên, như đỉnh điểm là trước hôm đi công tác, lại lặp lại tình trạng đó, tớ chán, giận luôn kèm một số vấn đề khác.

6. Tớ là người hay nói chia tay rồi lai tự làm lành ngay sau đó. Zai lúc đầu cũng sợ tớ bỏ, nhưng sau này nhìn thấy tớ đòi bỏ rồi lại tự làm lành nên thành ra giờ zai kệ tớ, giận dỗi thế nào cũng chả cố gắng nữa vì biết tớ sẽ làm lành.

Chia sẻ bài viết này

One Comment

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.