LinhVu: Chồng bỏ mặc vợ con, giấu tiền riêng

Chia sẻ bài viết này

Chồng bỏ mặc vợ con luôn chẳng thèm để ý. vẫn sáng đi tối về, vẫn ở lại công ty ăn chơi tuần 2-3 ngày không về, có đợt mẹ em vắng nhà anh ta cũng mặc em ở nhà một mình cả tuần không hề lo lắng em đang bầu bí. Có lần trước mặt con anh ta tát liên hồi vào mặt em vì một chuyện rất nhỏ. Anh ta đi làm mấy năm trời không đưa tiền ăn cho em với lí do đi đóng hội, mà tiền hội lấy bà mẹ chồng cũng cầm đến 1/3 rồi.

KM
SALE
Tặng e-voucher mua sắm tại Lazada trị giá 5.000.000đ
Hạn dùng: 31-12-2018
XEM NGAY

Linhvu

Chào các chị! Em rất cần sự tư vấn của các chị về cuộc hôn nhân bế tắc của em ạ. Mong các chị cho em những lời khuyên, em đã suy nghĩ nhiều mà chưa đưa ra quyết định cho riêng mình.

Em lấy chồng được gần 3 năm, đã có cậu con trai gần 2 tuổi. Có lẽ em lấy chồng hơi sớm vì sau khi tốt nghiệp đại học và đi làm hơn 1 năm em đã vội vàng nhận lời khi tính còn hơi trẻ con. Chồng hơn em 2 tuổi, học nghề rồi đi làm cho 1 công ty. Ban đầu em thấy không hợp về quan điểm sống, tính cách, và học thức nhưng do anh ta cố theo đuổi, em vì biến cố gia đình bố mất sớm phải về quê làm việc (nhà chỉ có 2 chị em gái) nên cũng buông xuôi và em cứ nghĩ lấy người yêu mình nên đồng ý cưới. Gia đình chồng nghèo em cũng không phân vân vì nghĩ con người sống với nhau chủ yếu là tinh thần nêu chồng thực sự yêu mình thì vật chất không quan trọng lắm.
Rồi sau khi cưới bọn em về sống cùng mẹ em (cho vui nhà vui cửa và tiện cho công việc của bọn em). Em có bầu ngay sau khi cưới, lúc biết tin em bầu chồng em chẳng phản ứng gì, cũng chẳng nói một lời nào thể hiện niềm vui sướng. Thời gian này thỉnh thoảng anh ta nấu cho em nồi cháo, nhưng có một điều rất lạ là anh ta không thích đưa em đi khám thai. Có lần đến tháng sinh anh ta để em đi xe máy hơn chục km để đến công ty anh làm rồi anh chở em đi bệnh viện khám sau đó lúc về em lai tự đi về một mình. Em không bao giờ quên cái cảnh bụng to đi qua cầu phao dốc cao gồ ghề, buồn, tủi…

Kế đến 9 tháng mang bầu có lần em phát hiện anh ta nói chuyện với giọng nữ rất ngọt em bắt mở mật khẩu đt để kiểm tra (anh ta luôn để mk từ khi cưới ạ) nhưng nhất quyết không chịu mở, em làm ầm lên mà chiến tranh lạnh 1 thời gian. Chồng bỏ mặc vợ con luôn chẳng thèm để ý. Vẫn sáng đi tối về, vẫn ở lại công ty ăn chơi tuần 2-3 ngày không về, có đợt mẹ em vắng nhà anh ta cũng mặc em ở nhà một mình cả tuần (lần đó thấy anh ta hay ở lại nên em bảo đừng về nữa) không hề lo lắng em đang bầu bí. Trời sinh ra em tính hay cả nghĩ, lại thêm tính hay suy luận nên mọi biểu hiện của anh ta em đều thu nhận và phân tích…

Xem thêm:

081208: Chồng giấu vợ cho anh chồng mượn tiền

Mẹ chồng tự quyết, coi nhẹ con dâu

Wicket

Thế bây giờ em Linh Vũ muốn gì? Quan điểm về hôn nhân và chồng tốt của em thế nào? Theo em chồng em liệu có thể đáp ứng bao nhiêu % mẫu mực của em?

Linhvu2013

Anh ta có thói quen nhắn tin buổi trưa cho em hỏi han nhưng cứ 2 ngày lại có ngày anh mất hút, tối về tầm khuya hay có tin nhắn đến nhưng đến sáng sớm anh mới đọc và nhắn lại chắc nghĩ em đang ngủ không biết, có lần để quên điện thoại ở nhà em thấy có 2 cuộc điện thoại gọi từ sớm em nhớ luôn. Còn những lần em đi siêu thị, khám thai cùng, điện thoại anh ta đều liên tục có tin nhắn, anh ta thản nhiên nhắn tin trước mặt em mà không hề nao núng lo sợ. Em tìm cách mở mật khẩu mà không được, anh ta đã cẩn thận khóa mã pin, mã bật nguồn… Em ức lắm nhưng đành phó mặc đợi sinh con ra. Thấm thoắt đến khi sinh em nằm ở nhà anh ta cho mẹ chồng chăm hết tháng rồi về nhà mẹ đẻ vì không chịu nổi, bà mẹ chồng em không bao giờ bế cháu, mình em thức đêm bế, thay tã tất tần tật. Cháu con anh chồng bà cũng chẳng bế các chị ạ. Chẳng hiểu sao lại có người cháu nội cũng không yêu thương.

Lại nói về chuyện em sau khi về ngoại, con được 2 tháng tình cờ em vào fb anh ta phát hiện cuộc trò chuyện lạ với cô đồng nghiệp. Mặc dù anh ta bị chuyển công tác xa hơn nhưng vẫn thường xuyên liên lạc và gặp nhau, qua một số câu chuyện em thấy anh chồng có vẻ yêu cô ta nhưng cô này lẳng lơ không dùng những từ em nhớ anh, em yêu anh bao giờ, chỉ chồng em mới gọi vợ yêu, nhớ thương cô ta…. Chuyện lên giường hay nói xấu em không hề đề cập đến. Haizz, chắc cái đó nói qua điện thoại. Anh ta còn nhét sâu trong ví cái tờ giấy chị kia chúc mừng sinh nhật, em có tra hỏi thì chối. Lần đó em chưa phát hiện ra vụ nói chuyện trên fb, vậy mà họ vẫn nghĩ lừa được em. Xâu chuỗi lại em nhớ ngay số điện thoại gọi đầu sáng kia và em hẹn gặp.

H&T

Mọi bi kịch bắt nguồn từ đây Wick ơi.

Các bạn trẻ ít khi nào lắng nghe, ngẫm và rút bài học lắm. Thay vì chú trọng vào mình muốn gì, chồng ưu nhược điểm gì và cách khắc phục lệch thì các bạn ấy có nhu cầu kể lể thôi.
Mà như thế thì lời khuyên thẳng thật lại không được quan tâm lắm đâu.

Linhvu

Chị này gặp em thề thốt rằng không làm gì có lỗi với chồng con, rồi xin lỗi em và hứa không bao giờ liên lạc với chồng em. Sau đó một tuần thì chị ta bị lưu thai, lúc đó thai được 2 tháng thì phải. Em thấy ớn quá, không biết có phải con của chồng em không nhưng rồi chị ta bị quả báo thật, sau này chị ta tiếp tục lưu thai và khó có con. Còn chồng em ban đầu không dám nhìn mặt em, chỉ nhắn tin xin lỗi, hứa hẹn… Em đã làm tanh bành, em ném hết ảnh cưới, đăng kí kết hôn, em vứt luôn nhẫn cưới, em chửi anh ta cho nhục nhã…

Em là con người cá tính, không chịu khuất phục, em ngay thẳng nên càng không muốn bị lừa dối, em muốn li hôn nhưng mẹ em can ngăn. Rồi em lại tiếp tục sống trong đau khổ dằn vặt, căng thẳng, em mới đẻ mà được 40kg. Em khó chịu, chỉ muốn làm cho hả giận, vài lần mâu thuẫn em nói lại anh ta rồi anh ta đánh em trước mặt mẹ em. Có lần trước mặt con anh ta tát liên hồi vào mặt em vì một chuyện rất nhỏ,cái dại của em là thách thức : Anh đánh chết tôi đi. Lần đó em viết giấy bắt anh ta kí lần 2, nhất quyết đi nộp hồ sơ trên tòa án chỗ em nhưng họ bảo phải anh ta tự viết(do thủ tục) hoặc em phải đem giấy về quê anh nộp. Hơi lằng nhằng nên em lại thôi rồi lại sống coi như anh ta là bóng ma trong nhà.

Em xin kể thêm chuyện tiền nong anh ta đi làm mấy năm trời không đưa tiền ăn cho em với lí do đi đóng hội, mà tiền hội lấy bà mẹ chồng cũng cầm đến 1/3 rồi, có tiền anh ta đem giấu cho mẹ, tết nhất chưa bao giờ đưa tiền cho em mua sắm. Em tự tằn tiện nuôi con và mọi chi phí sinh hoạt với đồng lương ít ỏi đủ sống qua ngày. Thêm cả cái tính nghe mẹ răm rắp của anh ta nữa ạ, bà í đặt điều nói xấu em là quay ra chửi em hoặc có khi chuyện nhỏ nhặt cũng nói em trước mặt mẹ ch. Mẹ chồng em bản chất ghê gớm, tham tiền, nhiều lời… Nên mỗi lần như thế là đứng chống nạn hùa vào chửi cùng, nhục nhã ê chề các chị ạ. Em thẳng thắn nên nếu việc gì không đúng thì em nói lại chứ không bao giờ nói hỗn hào gì, một mình em nuôi con đã khó khăn vậy mà lúc nào bà cũng xin tiền (xin hẳn luôn đấy ạ) không có thì bà ta luôn đặt điều ra gây sự, thậm chí bà ấy còn nói cho li hôn để cưới con khác…

Em không buồn chấp bà ấy vì chẳng sống cùng nhưng nghĩ đến anh chồng em chưa bao giờ thấy hạnh phúc. Là vợ chồng nhưng chưa bao giờ đi liên hoan ở công ty với nhau, hay đi đám cưới bạn bè cùng nhau….anh ta không muốn em đi cùng, cũng chẳng quan tâm em ra sao, sống như người dưng. Không những thế anh ta ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, ở nhà em nhưng không hề lo liệu việc, lắp ống nước em cũng đi nhờ người…Em nằm bên cạnh mà không có cảm xúc gì, em chẳng còn tình cảm. Em cứ cố gắng sống cùng, càng cố càng héo hon. Em bảo anh ta đừng về nhà em nữa để em sống yên nhưng anh ta vẫn mặt dày đi về. Em phải làm sao khi tình đã cạn, tổn thương quá nhiều, không được tôn trọng, yêu thương…

Blusky

@linhvu, Như em kể thì có lý do gì để tiếp tục với người mà em đã cạn tình?

Porcupy

Linh Vũ, mục đích của cuộc hôn nhân của bạn là gì vậy?

Linhvu

Mình chưa hiểu hết ý bạn, nhưng mình tin là phụ nữ ai cũng cần một tấm chồng có thể làm chỗ dựa cho mình, che chở, động viên, an ủi cho mình.

Blusky

@linhvu, em đã sai từ khâu chọn chồng, tiếp tục sai khi chung sống vì cách cư xử cực kỳ thảm họa, và bây giờ có phải em lại muốn sai tiếp khi cố kiết chung sống với người chồng bỏ mặc vợ con, ngoại tình và em không còn yêu thương?

FGMN

@linhvu: Bạn đang đối mặt với sai lầm của quá khứ, đó là quá ẩu bửa và dễ dãi trong việc chọn chồng. Giờ chỉ có cách dũng cảm sửa sai, chứ đừng tiếp tục nhúng sâu tiếp vào nữa. Hậu quả này không đến sớm thì muộn, hãy sống cho bản thân mình và con bạn ạ, gia đình hàng xóm và cả bố mẹ bạn không ai sống thay mình được đâu. Thật tỉnh táo để đừng mắc thêm sai lầm nữa nhé. Hãy nghĩ thật kỹ xem thực sự mình muốn gì và hành động theo, nhớ rằng khi bạn đau khổ sẽ không thể mang bất kỳ hạnh phúc nào cho những người xung quanh đâu, nhất là con bạn. Chúc bạn quyết định đúng lần này.

Linhvu

Vâng, em cũng thấy mình sai từ đầu, sai trong cách ứng xử vì em quá cực đoan có lẽ vì bố em mất quá đột ngột, mọi ước mơ hoài bão của em tan tành, em về nhà làm công việc em không muốn làm… Em nghĩ đời em chấm hết rồi, em không còn tin vào bất cứ thứ gì trên đời. Bây giờ em chỉ muốn làm lại từ đầu nhưng mẹ em không đồng ý cho li hôn, em chỉ muốn mang con đi nơi khác lập nghiệp (ở HN có người nhà của em).

Wicket

Túm lại là Linh Vũ thực sự muốn làm lại từ đầu? Bạn có thuận lợi gì, khó khăn gì? (Về tài chính, công việc, nhà cửa, hỗ trợ từ người khác)

Linhvu

Buồn lắm chị ạ, phụ nữ không ai muốn cảnh tan đàn xẻ nghé, em đã giúp anh ta mở cửa hàng riêng để không phải đi làm vất vả nhưng anh ta không hề trân trọng, thậm chí bảo em không được tích sự gì. Em nghĩ ngợi rất nhiều, lí do là mẹ em không cho em li hôn vì sợ mang tiếng với người xung quanh, tiếp theo là anh ta vẫn trơ trơ về nhà em. Em muốn bỏ đi nơi khác tìm việc mới chị ạ.

Blusky

@linhvu: Giờ em bình tĩnh lại, ghi ra các phương án em có thể thực hiện, ví dụ:

  1. Xem xét lại tình cảm với chồng, hai vợ chồng ra ở riêng và cùng nhau rút kinh nghiệm để tiếp tục sống tốt hơn,…. Vậy thì các công việc mà cả hai cần cố gắng là gì?
  2. Ly dị, vẫn ở quê với mẹ: Thuyết phục mẹ thế nào để mẹ thấy đó là quyết định đúng đắn, tiếp tục công việc và nuôi con ra sao?…
  3. Ly dị, đi xa lập nghiệp: Xin việc ở đâu, thu nhập bao nhiêu, thuê nhà thế nào, nuôi con ra sao?,…

Linhvu

Có thời gian em cố gắng không nghĩ ngợi, bỏ qua mọi chuyện để sống cho yên ấm nhưng bản thân chồng em là người rất khó khuyên giải, chứng nào tật nấy, anh ta có thể thay đổi một thời gian xong đâu lại vào đấy. Thời gian em sống trong hòa bình đó tuy bề ngoài bình yên nhưng em càng nhận ra anh ta là người ỷ lại, sống không có ý chí cố gắng phấn đấu, mặc dù em nói nhiều lần rằng muốn kiếm được đồng tiền phải chăm chỉ thì anh ta phớt lờ… Em chỉ sợ ở riêng anh ta còn mạnh tay hơn í. Hơn nữa em cảm thấy cả 2 đều không còn tình cảm, chồng lại không biết trân trọng em nữa. Nên phương án 1 của chị bluesky11 là khó thực hiện.
Đối với phương án 2,3 : Mẹ em đồng ý cho em đi ra ngoài hà nội sinh sống và làm việc (cả mẹ em đi cùng) vì ngoài đó có bác anh trai mẹ và vợ chồng nhà em gái em. Mẹ bảo không cần li dị cho mang tiếng, cứ tạm đi xa thế cũng được. Em nghĩ cách này ổn, nhưng nếu em đi xa liệu gia đình chồng có gây khó dễ?
Cái khó khăn lớn nhất của em là tìm một công việc có thu nhập tạm ổn để trang trải cho 2 mẹ con em (mẹ em có lương hưu) và động lưc để em quyết tâm ra đi vì vốn không ai ủng hộ em đi cả  (mà em cứ sống thế này mãi chẳng khác gì đời thừa.

Xem thêm:

ngocxuan: Người yêu xúc phạm, đòi chia tay

mèo bầu: Mẹ chồng đanh đá, bắt chẹt con dâu

Wic

Mình không hiểu bạn linh Vũ cần thêm động lực gì vì bạn đang bảo bạn sống Đời Thừa? Còn công việc thì chắc là sẽ khó hơn, nhưng bắt đầu với công việc giản đơn và lương thấp hơn 1 chút thì có nhiều cơ hội hơn. Dần dần bồi bổ thêm kĩ năng chuyên môn rồi nhảy việc. Bạn làm nghề gì vậy?

Ở HN thì chả thiếu việc đâu, chỉ không biết bạn có đủ sức lực và nỗ lực không thôi. Ở HN mà đi dọn nhà cho ngta theo giờ, chăm chỉ sạch sẽ thật thà thì có khi cũng được cả 7-8tr/tháng chứ chả ít.

Linhvu

Em học ngành kế toán nhưng lại làm bên tín dụng tiêu dùng chị ạ, em rối rắm ở chỗ sẽ phải gửi con đi nhà trẻ, đưa đón con đi học, làm sao để tìm cho con được chỗ tốt…con 22m nên em sợ nhất là bị ngược đãi mà không biết nói(trên mạng đưa tin nhiều quá ạ)

 

Wicket

Bạn LV cần xác định mong muốn của mình và đặt quyết tâm. Còn hiện tại mình thấy bạn ngại khó ngại khổ nên có vẻ chưa ready. Ở HN thật ra nếu chạy được vào trường công thì cũng chả đến nỗi đâu. Còn trường tư thì khéo chọn cũng tạm ổn. HN là trung tâm, là thủ đô nên thật ra những việc như ngược đãi trẻ chắc chắn không có nhiều đâu. Có thể con không được chăm sóc một cách thật chu đáo theo mong muốn của mình, nhưng đến mức như báo chí hay đăng tin thì cũng hiếm. Quan trọng là do mình thôi.

Còn như mình nói đấy, HN có nhiều cơ hội việc làm hơn các tỉnh là chắc, đấy là lí do ai cũng muốn ở lại HN vì dù sao cũng dễ kiếm tiền hơn các tỉnh. Còn máu nữa thì vào SG, càng dễ nữa. Nhưng dễ hay khó cũng ở việc mình có quyết chí hay ko, và có đủ chăm chỉ hay không.

Linhvu

Em cảm ơn lời khuyên của chị, em sẽ bắt đầu đặt ra mục tiêu và quyết tâm thực hiện. Bởi vì em chưa tìm được việc, thêm vào đó là không nhận được sự ủng hộ của mẹ nên cảm thấy mất phương hướng thui ạ.thanks chị nhìu

Blusky

Linh vu cứ ngồi một chỗ mà sợ thì khỏi nói nhé. Trước hết nộp hồ sơ xin việc, có việc rồi tìm chỗ gửi con và thuê nhà, không xách mông lên mà làm thì kêu nỗi gì? Chị ngày xưa cũng xách con đi xa tít chỉ với mỗi cuộc gọi đi làm của sếp mới, em sợ gì chứ?

Ngocdu

Mà giờ nhà trẻ tư có đầy chỗ có camera cho bạn chọn mà Linh Vu. Ở HN lại càng không thiếu nhé. Yên tâm.

Mình thấy bạn cứ ngồi lo lắng thì được gì đâu. Phải bắt tay vào làm, thực tế thiếu chỗ nào ta gỡ chỗ đó, năng nổ lên mới khắc phục được khó khăn chứ.

Linhvu

Hề, em đang làm CV đây nè. Vậy là chị cũng từng bỏ tất cả mà đi ạ? Còn một lí do là em lăn tăn liệu em làm thế có tàn nhẫn không, (hic, lòng trắc ẩn thỉnh thoảng trỗi dậy chị ạ), sau này có hối hận không? Người ngoài vẫn khen anh ta hiền lành (((

Meoluoi

@ Linh Vũ:
1. Bạn và mẹ bạn tính bỏ ra HN làm việc, không cần li dị, cắp con theo, gia đình chồng liệu họ đồng ý cho bạn làm thế ?

  1. Ra HN ba mẹ con bà cháu sống như thế nào ? Ở nhà họ hàng ? Thuê nhà ?
  2. Dự tính được thu nhập hàng tháng ? Chi phí hàng tháng ? Chưa có việc, mất việc, chờ việc, thì có quỹ dự phòng không ?
  3. HN không thiếu việc nhưng cũng không phải thiên đường. Lương tầm chục triệu thì chi tiêu cho ba mẹ con có khi còn thiếu. Nên bạn cứ cân nhắc

Mình thì nghĩ việc bỏ đi chỉ là cách trốn chạy. Việc dễ dàng và đơn giản hơn, không hợp thì chia tay, tại sao bạn không làm được ?

Kim

@chị linhvu
ngồi một chỗ mà lo lắng thì đến mùa quýt cũng sẽ “nguyễn y vân” thôi chị. Rồi 1 năm, 5 năm, 10 năm, 20, 30 năm sau chị sẽ vẫn sống trong căn nhà đó, với ông chồng đó, vẫn cày cuốc nuôi con 1 mình, vẫn phải cắn răng móc ví đưa tiền cho mẹ chồng, vẫn thủ thỉ: anh phải biết tiết kiệm, phải biết tính toán cho tương lai, xong rồi lại vẫn gào lên: anh đánh chết tôi đi…
Em đọc các post của chị, thấy chị như ngày hôm nay chị đều cho là do hoàn cảnh hết. Do bố mất sớm, do mẹ không cho li dị, do thiên hạ, do duyên phận…
Thế có cái gì là do chị không?

  1. Chọn 1 phương án và làm theo
    Như chị kể thì chị đến với chồng không có tình yêu, đến giờ cũng không có tình cảm gì.
    Chị mong ước có 1 tấm chồng để làm nơi nương tựa, an ủi. Nhưng chồng chị là đồ vô tích sự, ngoài việc làm chị có thai thì chẳng giúp đỡ được chị cái gì, không đóng góp được xu nào nuôi con, không quan tâm, chăm sóc vợ con, lại còn đánh đập chị ngay trước mặt mẹ chị.
    Vậy thì phương án li hôn là hợp lí.
  2. Thiên hạ rất rảnh rỗi.
    Chị không bỏ chồng, người ta nói:
    – con đó có ăn có học mà sao ngu thế, bám lấy thằng chồng vô tích sự để làm gì không biết, lại còn để nó đánh cho. Phải tay tôi là tôi bỏ quách rồi.
    – bà đó chồng mất sớm, có đứa con gái ở cùng mà để cho thằng rể đánh vợ ngay trước mặt, phải tay tôi là tôi đuổi thẳng cổ thằng rể rồi bắt li dị.

Tương tự với việc chị bỏ chồng.
Chị bị đánh thì chị đau, người ta không đau đâu.
Mẹ chị sợ tai tiếng, nhưng bà sống 2/3 đời người rồi, trong khi chị thì mới 1/3, con chị thì còn chưa biết mặt mũi cuộc đời ra làm sao.
3. Công việc không có chân để tự chạy đến chỗ chị đâu
có thời gian vào wtt thì chị google các công việc liên quan đến bằng cấp của chị đi. Giờ các công ty nhận hồ sơ online cũng rất nhiều, cứ nộp hồ sơ, lúc nào họ phỏng vấn thì xin nghỉ đi phỏng vấn.
4. Chả nhất thiết phải ra HN. Ở đâu có khả năng xin được việc phù hợp thì đi. Bà nghỉ hưu rồi thì con tạm thời có thể nhờ bà ngoại trông giùm nửa năm đến khi chị ổn định cs.

Làm đi chị, nghĩ vừa vừa thôi. Nghĩ mãi cũng quanh quẩn được chừng ấy thứ, có nảy ra được sáng kiến bất ngờ nào đâu mà nghĩ lắm thế.

 

Linhvu

Hơi chua chát, mẹ mình lại muốn mình gửi con đi nhà trẻ để bà đi làm việc khác để trả nợ, bà có nhiều khoản nợ mình không biết, haizz phức tạp lắm, nên mình xác định ngay từ đầu là kiếm tiền để nuôi mình và cho con đi học.

Auraaik

Hmm. Mình nghĩ là linhvu nếu thực sự muốn làm lại từ đầu thì không nên lăn tăn ạ. Chứ cứ lăn tăn thì xôi hỏng bỏng không, không được việc gì đâu.

Bây giờ xác định xem bản thân muốn gì, muốn đi xa lập nghiệp chứ gì. Thế thì lo tìm việc, phỏng vấn, tìm nhà, tìm trường để gửi con (hiện tại thì mình chỉ biết trong Sài Gòn có trường Chuồn chuồn kim có camera cho các mẹ theo dõi con ở nhà, :”>, trường trang trí đồ ăn và cơ sở vật chất dễ thương banh, làm mình thích mê; còn ngoài HN bạn có thể tham khảo các mẹ khác; nhưng trường này có thì mình tin là những trường khác cũng sẽ có, bạn không phải lo về việc này)

Còn nữa là bạn có khoản tiết kiệm nào khi ra đi không? Để còn trang trải nếu có gì trục trặc. Gì thì gì cũng phải có một ít dằn túi.

Còn về người ngoài nói gì thì mình nói thiệt là ở trong chăn mới biết chăn có rận, người ngoài họ nhận xét thế nhưng họ đâu có sống chung với chồng bạn, quan trọng là mình cảm thấy thế nào chứ? Còn nữa, quyết tâm làm là làm nhé bạn, chứ bá vơ thì không xong được việc gì đâu, lo bò trắng răng thì không xong được cái gì hết, cổ vũ bạn bắt tay vào làm ngay và luôn.

Mà bạn cứ lăn tăn thì bạn sẽ lăn tăn cả chục năm nữa cũng nên, khỏi bàn luôn.

Porcupy

Bạn Linh Vũ, mình chưa hiểu. Quyết định chuyển cả nhà lên HN của bạn là do bạn nhìn thấy cơ hội phát triển mới hay chỉ là để không phải dây dưa với anh chồng, không bị hàng xóm dị nghị nọ kia? Sao mình có cảm giác như bạn đang chạy trốn vậy? Giống như là bạn đã làm ra việc tồi tệ gì đó mà cả mẹ con bà cháu phải bồng bế nhau đi biệt xứ vậy? Cái người lẽ ra phải cuốn gói khỏi nhà bạn là chồng bạn kìa.

Tớ thì thấy, bạn hơi vô trách nhiệm hoặc hời hợt với cuộc sống của chính bạn. Cái quyết định bỏ chồng thì bạn làm được, vậy mà vì thủ tục lằng nhằng thì bạn buông xuôi mặc kệ, chấp nhận sống với một bóng ma trong nhà là sao? Thằng chồng bạn đuổi nó không đi, thế là bạn đi. Mẹ không cho bỏ chồng, thì thôi không bỏ. Bạn đang chấp nhận cho người khác áp đặt tất cả những điều bạn không thích vào cuộc sống của bạn.

Nếu bạn thấy ra HN thực sự là cơ hội mới để cuộc sống mẹ con bạn tốt đẹp hơn, bạn có đủ sự hỗ trợ và điều kiện cần thiết thì hãy tính đến phương án này. Còn nếu không thì nhà mình mình ở, không phải đi đâu hết. Gây dựng một cuộc sống hoàn toàn mới với một mẹ già một con thơ ở HN mình cho rằng không dễ hơn việc cải tạo cuộc sống hiện tại của bạn. Có điều là, bạn muốn cải tạo cuộc sống của bạn như thế nào?

 Xem thêm:

Vochan: Bồ cũ của chồng đòi chồng trả nợ

6 nguyên tắc đối phó mẹ chồng ghê gớm

Thepromise

Bạn Linh Vũ:
Chồng cũ của mình nhé, hiền lành, chiều vợ, yêu con, không rượu chè cờ bạc gái gú điện tử, nói chung nếu ở riêng thì ngoài việc chồng lương thấp của nhà nước, thì với chồng, mình cũng thuộc dạng làm làm vương làm tướng. Nhưng chỉ một lỗi duy nhất là nghe lời mẹ chồng, sẵn sàng quay lưng với 2 mẹ con trong thời điểm quan trọng nhất. Nên sau này dù hối hận, dù có ý định này kia quay lại mình cũng không chấp nhận. Vì mình thấy sống như thế này là ổn  Và mình không hối hận, mình không thể tàn nhẫn với chính cuộc sống tinh thần của mình được. À, lúc đầu mẹ mình cũng không đồng ý cho mình ly hôn, chửi lanh tanh bành nhé, còn hơn cả bão luôn đó. Cơ bản bạn muốn gì ở cuộc đời bạn thôi

Thứ 2: về công việc, điều kiện sinh sống ở HN, mẹ bạn có lương hưu, vậy thì bạn chỉ phải lo cho bạn và con. Mình gợi ý cho bạn 2 cách. 1 là bạn xin vào các trường mầm non tư làm bảo mẫu, lương tuy hơi thấp nhưng con được gửi ở trường mẹ  (thường họ giảm 50% học phí), như vậy bạn trút được 1 mối lo về chuyện con bị ngược đãi. Ngoài giờ làm, nhờ bà trông con để làm thêm những việc khác, hoặc nhận thêm cv của kế toán về làm.
Mình nói thật, con mình mà có bà trông mình đi làm giúp việc theo giờ mỗi ngày 4h, 1 tháng cũng thêm 1 khoản kha khá. Tiếc là con mình không có ai ngoài mẹ trông cho. Và mình vốn là 1 đứa không thích buôn bán, sống theo kiểu mơ màng nghệ thuật, giờ nổi tiếng khắp cộng đồng face của mình với 2 từ ” roanh nhân”
Cái này mình nói riêng, nếu trong vòng 2 tháng nữa bạn quyết định lên HN, bạn inbox mình, mình cho bạn email trường mình, sắp tới đang định tuyển kế toán, bạn thử gửi CV xem.

KM
SALE
Bùng nổ deal chất - Khuyến mại lên đến hơn 50%
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Elmich: Giá sốc nay còn quà to
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Ăn no thả ga - Không lo về giá
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Philips - Tuần lễ ánh sáng
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Mỹ phẩm điều trị tận gốc cho da hư tổn
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Tràn giá tốt - Ngập tràn code sâu
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Giá sốc nay còn quà to - Ưu đãi đến 50%
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Sofa - Sale off đến 50%
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Đồng hồ hiệu cho Phụ nữ sành điệu - Ưu đãi cực hấp dẫn
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Geox chính hãng - Ưu đãi đến 50%
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
BST ĐÈN BÀN - ƯU ĐÃI ĐẾN 50%
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Bùng nổ mua sắm - Deal hot giá sốc
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Săn bỉm giá sốc - Nhận quà chất ngất
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Bùng nổ mua sắm mùa lễ hội
Hạn dùng: 12-12-2018
XEM NGAY
KM
SALE
Đặt Cọc Ôtô Vinfast - Giá khuyến mãi đặc biệt
Hạn dùng: 31-10-2019
XEM NGAY

Sunshine

Bạn linhvu,

Mình đã đọc hết các post của bạn, nhưng có một số điều mình vẫn chưa thấy rõ ràng lắm, nên mình mạn phép hỏi lại bạn thế này:

– Thứ nhất, bạn đã quyết tâm bỏ chồng thật chưa? Ý mình là ngoài cái ý định mà bạn đang nung nấu ở trong đầu ra, bạn đã có những động thái cụ thể gì để thực hiện chưa (đã tìm hiểu về thủ tục ly hôn chưa, đã làm hồ sơ chưa v.v…)? Nếu chưa thì việc bạn dự định chuyển đi nơi này nơi khác thật sự chẳng để làm gì cả, đừng suy tính làm gì thêm cho mệt đầu, tốn thời gian, vô ích, vì chắc chắn bạn sẽ không thực hiện nổi đâu.

– Thứ hai, mục đích của việc chuyển ra Hà Nội của bạn là gì? Nếu như chỉ là để trốn chạy khỏi chồng như bạn gì ở trang trước có nói, thì có gì đảm bảo rằng sau khi bạn chuyển đi, chồng bạn tiếp tục mặt dày không đeo bám mẹ con bạn nữa (bạn có thể chuyển nhà, chuyển việc, hà cớ gì anh ta lại không thể nếu anh ta thực sự muốn điều đó)?

Chưa kể là, nếu đó là mục đích duy nhất cho quyết định quan trọng này của bạn, bạn có chắc rằng nó xứng đáng hay không? Bởi ai cũng hiểu rằng, việc rời bỏ một nơi chốn quen thuộc tới một vùng đất hoàn toàn mới, và bắt tay vào làm lại từ đầu, là một việc không hề đơn giản, nếu không muốn nói là vô cùng lao tâm khổ tứ và cái giá phải trả cũng không hề rẻ. Do vậy, nếu mục tiêu bạn đặt ra không tương xứng với những công sức và hi sinh bạn phải bỏ ra để đạt được, thì sau này, kiểu gì khi nhìn lại, bạn nhất định sẽ ca bài ca nuối tiếc và ân hận tiếp đó.

Riêng mình thì mình nghĩ, nếu mục đích của bạn chỉ là dứt khoát với chồng một lần, thì chắc chắn, sẽ có nhiều cách đơn giản hơn, hiệu quả hơn và đỡ tốn công sức hơn mà bạn có thể chọn lựa

– Thứ ba, qua lời bạn kể, mình thấy mẹ bạn có vẻ có ảnh hưởng nhất định tới các quyết định của bạn. Vậy nếu mẹ bạn khăng khăng phản đối chuyện bạn ly hôn và rời khỏi nơi bạn đang ở, bạn nghĩ bạn có đủ quyết tâm để làm theo những gì mà bạn đang định làm bất chấp ý kiến của mẹ bạn không?

Cá nhân mình thì thấy, trong tính cách của bạn thể hiện rất rõ hai điều: dễ nhụt chí và hay sợ hãi. Thật sự rủi ro trên đời này thì lúc nào cũng có hết thôi bạn, dù bạn có là người quản lý tốt đến mức nào thì cuộc đời luôn có những thứ đến không báo trước. Nhưng không phải vì vậy mà chúng ta không dám take risk, nếu như điều đó là cần thiết.

Tóm lại, mình chỉ muốn nói ngắn gọn là, trước khi bạn quyết định, hãy tự vấn mình cho thật kỹ, rồi khi đã quyết rồi, thì phải làm cho bằng được, nói ngoa lên một tí thì là chết cũng phải làm. Chứ cái kiểu nửa vời, A cũng muốn mà B cũng mong thế này, e rằng sẽ rất khó để bạn tạo ra được một sự thay đổi đột phá trong cuộc đời mình, mà ở trường hợp của bạn, mình nghĩ đây là một điều rất quan trọng.

Bạn cũng thừa nhận bản thân đã sai lầm rất nhiều rồi, vậy thì, hãy học cách để ra quyết định đúng một lần đi bạn. Lần đầu tiên bao giờ cũng khó, nhưng phải có lần đầu tiên thì mới có lần thứ hai, thứ ba chứ. Mọi lời khuyên chỉ mang tính tham khảo, vì không ai là bạn, trải qua những điều như bạn, sống cuộc sống của bạn thay bạn để mà quyết định hộ bạn được cả, nên quan trọng nhất vẫn là bạn phải hiểu bản thân mình, rằng bạn cần gì, bạn muốn gì, bạn có thể làm gì và xác định xem, điều bạn làm có đúng đắn hay không! Chứ suốt ngày cứ chỉ “nếu” và “thì” thế này, thì e rằng, chục năm nữa, bạn cũng vẫn đang dậm chân tại chỗ quá

 

Linhvu

Chào bạn Pretty- sunshine.
M đã tìm hiểu thủ tục li hôn từ trước rồi, không phải mình lo sợ đối diện với khó khăn đâu mn à.m muốn có những lời góp ý sáng suốt liệu mình có nên li hôn hay không. Có chị hỏi mình có những khó khăn gì mình đưa ra lí do chuyện chọn trường cho con chứ mình không ngại khó ngại khổ đâu.m tự hỏi là qđ ra đi có đúng đắn? Mình làm thế có tội gì không.trong thâm tâm mình luôn nung nấu ý định đó. Mình muốn đi hn làm vì công việc hiện tại của mình trục trặc, họ có thể cho mình out bất cứ khi nào để tuyển người mới, mình từng cố gắng tìm việc mới không thành.ở Hn thì cơ hội việc làm dễ hơn và mình còn có anh em, bạn bè. Hơn nữa nếu mình vẫn ở đây anh ta còn về nhà mình xúc phạm cả mình và mẹ.Mới đây mình vừa nói giải tán anh ta đã bóp cổ lôi mình ra đường, ném đôi đũa vào mặt mình…Lần nào mình nói li dị anh ta cũng nổi khùng đánh đập mình.

Sunshine

Cái mình nhấn mạnh chính là cái tính cách nửa nạc nửa mỡ của bạn, cứ lừng chừng mãi giữa việc “nên làm” hay “không nên làm”, và cuối cùng thì mọi thứ rồi lại nguyễn y vân. Chứ thực ra thì, “nên” hay “không nên”, bản thân bạn phải tự biết, tự quyết, chứ khó có ai làm được việc đó hộ bạn lắm. Và một khi đã quyết là “nên”, thì sống chết gì cũng phải làm, ai cản cũng kệ, và ngược lại, đã quyết là “không nên”, thì dù có được ủng hộ, tạo điều kiện, vẫn phải lắc đầu mà từ chối.

Cuộc đời này ấy mà, nói thật, không có quyết định nào là tốt 10 phần, cũng không có quyết định nào là xấu cả 10 đâu bạn. Kiểu gì nó cũng sẽ tiềm ẩn những mặt “được” và “mất”. Vì vậy, tự mình phải đánh giá và ra quyết định mà thôi. Thế nên mới có câu, “nếu không muốn làm người ta sẽ tìm lý do, còn muốn làm thì người ta tìm phương tiện”. Chứ dễ dàng theo kiểu, làm A thì là tốt trọn vẹn, làm B thì là xấu trọn vẹn, thì ai còn phải suy nghĩ đắn đo mà làm gì, cứ A mà làm thôi, phải không?

Thêm nữa là, bạn đang ở nhà bạn, mà chồng bạn đánh bạn, chửi bạn, hành hạ bạn đủ kiểu, mà có mỗi việc đuổi thẳng cổ anh ta ra khỏi nhà mình, bạn cũng không làm nổi, thì thực sự, mình cực kỳ nghi ngờ khả năng thực hiện những việc khó hơn của bạn đấy.

Nói chung, bạn vẫn chưa trả lời thẳng vào câu hỏi của mình, nên mình cũng rất khó để đưa cho bạn lời khuyên cụ thể.

Linhvu

Haizz.có lẽ mình bị ảnh hưởng bởi hệ tư tưởng: li dị thì con cái chịu cảnh tan đàn xẻ nghé, tội nó ra… Con mình cũng rất quấn bố nên đó cũng là phần nguyên nhân mình còn chưa dứt khoát. Mình hiểu ý bạn. Mọi chuyện mình nên tự quyết định và đối mặt không ai thay mình được. Còn việc không thể đuổi cổ anh ta ra khỏi nhà là vì mẹ mình không nói gì sau những trận cãi vã ấy nên anh ta thản nhiên và cũng muốn về chơi với con. Trước đây khi đang bầu anh ta cũng đi 1 tuần mẹ mình gọi mới về.hôm nay mẹ mình đuổi anh ta đi rồi và anh ta tự tuyên bố ly thân. Mình e là lại sẽ quay về, rút cục nếu cứ mãi thế này mình sẽ càng không có lối thoát. Mọi sự đều do mình hết nên mình sẽ cố thoát khỏi mọi sai lầm.

Auraaik

Mình càng ngày càng thấy bạn linhvu luẩn quẩn, ly dị thì tan đàn xẻ nghé thế bạn ôm con bỏ trốn thì không phải tan đàn hay sao?

Chậc. Đừng suy nghĩ luẩn quẩn nữa bạn ơi. Đừng lấy đứa con ra làm nguyên nhân cho việc sợ hãi ly hôn của mình, tội đứa bé. Không làm chồng nữa nhưng vẫn làm cha cơ mà.

Sunshine

Li dị thì con vẫn có bố nha bạn, chỉ có điều bố không ở cùng nhà thôi. Mà mình hỏi thật, chồng bạn đánh đập vợ không chút nương tay, thử hỏi con bạn chứng kiến điều đó, theo bạn thì sẽ có ảnh hưởng tích cực hay tiêu cực hả bạn?

Người bố tốt thì mới giữ, chứ người bố đối xử với mẹ nó chẳng ra gì, thì nếu con bạn được quyền lên tiếng, có khi nó cũng bảo mẹ bỏ quách cho xong đấy bạn ạ. Cuộc sống sau ly hôn thì bạn có thể tìm đọc thêm ngay trong nhà EQ này để tích lũy thêm kinh nghiệm cho mình. À mà sao phải tìm đâu xa, ngay bài mở tầng này của chị vuhuong (motngaydaxa), mình đã thấy chất chứa trong đó bao nhiêu là điều mà bạn có thể chiêm nghiệm trước khi ra quyết định rồi. Không có gì hiệu quả và thiết thực bằng cách học hỏi kinh nghiệm từ những người đi trước bạn ạ

Mình nghĩ ý định chuyển đi nơi khác sống của bạn linhvu chỉ xảy ra nếu như bạn ấy quyết tâm ly dị thôi Auraaik ạ, nên câu hỏi đầu tiên mình dành cho bạn ấy là “bạn ấy đã thực sự muốn ly dị chưa”? Nếu câu trả lời là rồi thì mới bàn tới câu thứ hai, thứ ba mình nêu ở dưới, còn chưa thì thôi, bàn mà làm chi cho nó mệt người ra mà chẳng để làm gì cả. Bạn ấy không hiểu ý mình, nên phần trả lời của bạn í, cứ líu ríu qua lại, cái nọ xọ cái kia, và cuối cùng, vẫn cứ là quay lại vạch xuất phát

Nhưng thôi, mình cũng nghĩ, bạn linhvu mà không luẩn quẩn hẳn loanh quanh, hẳn bạn ấy đã chẳng phải lên đây xin ý kiến mọi người, nên điều duy nhất mình hi vọng cũng chỉ là bạn í tự khai thông được tư tưởng cho chính mình, để rồi tiếp đó bạn í có định làm gì thì cũng làm tới cùng, và không có ân hận hay nuối tiếc gì hết. Chứ hiện tại, với cái tính cách này, mình chắc chắn, hoặc là bạn ấy không làm gì cả, hoặc là bạn ấy sẽ làm, nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, lại ca bài ca “giá như” thôi. Vì cái kiểu nửa vời, không dứt khoát của bạn í, không thể khiến mình nghĩ khác đi được

Đời thay đổi khi ta thay đổi, nên một khi bạn ấy không chịu thay đổi mình, trước hết là trong suy nghĩ, rồi tới hành động, thì mong gì cuộc đời bạn í sẽ khác đi đây?

H&T

Bạn linhvu sẽ li hôn khi có ai khẳng định và chịu trách nhiệm với bạn ấy rằng là bạn ấy sẽ không có gì hối hận, mọi việc đảm bảo tốt đẹp….abc…def
Cái bạn ấy cần là ai đó sẽ chịu trách nhiệm cho những gì xảy ra trong tương lai dù là tinh thần để khi có không như ý muốn thì bạn ấy sẽ vin vào tại, bị vì nọ kia chứ không do bạn ấy

Có thể mình hơi gay gắt nhưng mình thấy bạn ấy rất hời hợt qua từng câu hỏi và câu trả lời. Bạn ấy thiếu đi sự tôn trọng mọi người ở việc hỏi và trả lời tùy thích, quote loạn xạ và nội dung câu trả lời cười cợt giỡn chơi. Có thể là không cố ý nhưng qua đó đánh giá được những gì xảy ra quanh bạn ấy

Mình là người lớt phớt những chuyện bên lề không dính gì với mình nhưng thật sự thấy các bạn trẻ rất hời hợt vô tâm vô duyên vậy thì sao cuộc sống không rối như canh hẹ cho được.

Xem thêm:

Chongmeotit: Chồng nghi ngờ vợ lấy tiền trong ví

Chồng xúc phạm vợ vì trinh tiết

Linhvu

Em đang trả lời với tâm trạng khá rối bời, có thể em diễn đạt chưa tốt hoặc do suy nghĩ nông cạn quá. Nhưng em xin mn đừng gay gắt là em lớt chớt hay sống kiểu nửa vời. Bản thân em cũng biết mình chưa đủ trưởng thành nên gặp khúc mắc đã lên nhờ các chị tư vấn. Em xin dừng lại vấn đề của mình tại đây. Em cảm ơn những lời khuyên bổ ích của các chị. Như nhiều lần em đã nói,nhờ những góp ý chân tình em đã biết phải làm gì thế nên không muốn các chị bận tâm thêm vấn đề này nữa. Em cảm ơn

Motngaydaxa

Sáng nay tranh thủ lượn 1 vòng nhà mình. Thấy trường hợp của Linh Vũ phải cmt phát.
Tớ thấy tâm lý của bạn là tâm lý chung thôi, nửa nạc nửa mở, hiện đại chả ra hiện đại, cổ hủ chả ra cổ hủ. Sống trong cảnh vợ chồng không hạnh phúc thì muốn sút mẹ thằng ck đi, nhưng nghĩ đến cuộc sống tới đây, không đủ bản lĩnh để chống chọi lại ngậm ngùi thôi cứ sống thế này đi, kệ mẹ nó đi.
Việc đưa ra lý do con cái chỉ là bao biện cho thái độ sống không dứt khoát, không dám chịu trách nhiệm mà thôi.
Khuyên bạn 1 điều, đã làm thì không hối hận. Để không hối hận thì vạch sẵn kế hoạch, đường đi nước bước cho mình đi, rồi cứ thế mà đi, đã đi thì đừng có ngoái đầu lại.
Chồng không ra hồn chồng thì sút. Đời còn dài, sống ở đời được mấy cái thở hắt ra tội gì phải xoắn.

 

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.