Chồng cờ bạc nợ nần, vợ sắp sinh, em có nên ly hôn?

Chia sẻ bài viết này

Chồng cờ bạc, nợ nần ngập đầu mà hiện giờ em đang mang bầu tháng thứ 8. Từ lúc lấy chồng đến giờ bao nhiêu vàng bạc bố mẹ cho em đều bán hết để lấy tiền trả nợ cho chồng. Mỗi lần thua là lại cáu gắt khó chịu. Em hỏi đến thì lại bắt đầu văng tục đủ thứ ra nói em. Nhà mẹ đẻ em thì lại ở xa, em muốn về lắm nhưng mẹ em không cho em về.

Vu0ngy3n

Các chị ơi tư vấn giúp em với. Em cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi quá.

Đây không phải lần đầu em nghĩ đến chuyện li hôn, nhưng là lần đầu tiên em cầm bút viết tờ đơn xin li hôn. Không phải em hết yêu chồng mà em thực sự rất yêu chồng em, cũng không phải chồng em lăng nhăng hay có người thứ 3 chen vào. Mà lý do chỉ vì vợ chồng em có những bất đồng về cuộc sống, về quan điểm với nhau.

Chồng em thì cục tính, hay nói tục, mỗi lần chỉ cần có chút bực mình gì đó chồng em có thể mày tao rồi văng đủ mọi thứ trên đời ra nói e. Bình thường anh ấy cũng rất biết quan tâm đến vợ, như vợ thích đi đâu, ăn gì hay làm gì cũng chiều theo ý vợ. Anh ấy có nhiều khi cũng biết nín nhịn vợ và luôn bênh vợ trước bố mẹ chồng hay bất kì ai. Có lẽ các mẹ sẽ nghĩ em hâm hay sao mà lại muốn li hôn. Nhưng ngay bản thân em bây giờ cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa.

Chồng em làm nhà nước, nhưng lại mắc phải thói cờ bạc, nợ nần ngập đầu. Từ lúc lấy chồng đến giờ bao nhiêu vàng bạc bố mẹ cho em đều bán hết để lấy tiền trả nợ cho chồng. Hết lần này đến lần khác, bao nhiêu tiền làm ra đều phải mang đi trả nợ cho chồng. Rồi công việc của em trì trệ không suôn sẻ, rồi vấn đề con cái khó khăn (em bị thai lưu 2 lần ạ). Cuộc sống em dồn dập hết khó khăn này đến khó khăn khác. Nhưng em vẫn lạc quan, chưa 1 lần trì chiết hay coi thường chồng em cả. Lúc nào em cũng động viên để chồng tốt hơn, biết nghĩ cho gia đình hơn. Có lúc chồng em hiểu vấn đề thì rất nghe lời em, nhưng chỉ được 1 thời gian ngắn đâu lại vào đấy, anh ấy lại nợ, lại chơi.

Em từ 1 đứa làm ăn được ra tiền bỗng nhiên thành tay trắng rồi còn phải chạy vạy đi vay để trả nợ cho chồng. Em thành ra chẳng làm gì bỗng nhiên thành nợ nần 1 đống. Rồi xe cộ của em chồng em cứ lần lượt hết cắm rồi lại bán đi. Em vẫn luôn cho chồng em cơ hội vì em nghĩ người có thể làm ra tiền chứ người mất rồi thì tiền cũng chẳng để làm gì. Cứ thế từ lúc em cưới đến giờ cũng được gần 3 năm rồi.

Hiện giờ em đang mang bầu tháng thứ 8. Chồng em mỗi lần thua là lại cáu gắt khó chịu. Em hỏi đến thì lại bắt đầu văng tục đủ thứ ra nói em. Em vẫn nhẫn nhịn. Nhưng đến hôm nay chồng em lại thua, đi không thèm về nhà, em gọi thì nhẹ nhàng có nhưng không được, em làm căng lên cũng chẳng ăn thua. Chồng em nói với em rằng ” mày để im cho tao kiếm tiền đi, mày đừng lải nhải nói nhiều nữa, tao thấy nhục dần vì mày rồi đấy”.

Rồi em hỏi câu cuối cùng là anh có nghĩ cho con anh sắp ra đời không, anh có cần vợ cần con không thì nhận được câu trả lời ” tao thấy hối hận rồi đấy, mày muốn làm gì thì làm, tao không quan trọng”. Thật sự nghe xong em buồn lắm, đau lắm, đầu óc em trống rỗng. Em ngồi mà nước mắt chảy ròng ròng, nghĩ đến cảnh con mình sau này thiếu thốn tình cảm người cha mà lòng em đau muốn chết. Nhưng chia tay rồi thì cuộc sống của cả 2 bên sẽ nhẹ nhàng hơn. Em sợ cứ kéo dài như này rồi sẽ chỉ làm tổn thương 2 bên thôi.

Em phải làm gì bây giờ, đầu óc em trống rỗng quá.

Xem thêm:

Cocojambo: Chồng cờ bạc, ngoại tình khi vợ mang thai

Lency: Chồng nghiện cờ bạc, đánh bóng

Binhminh97

@ vu0ngy3n: nếu bạn là em gái tớ thì tớ sẽ khuyên bạn cho chồng biến khỏi tầm mắt để bạn được yên ổn sinh con (tớ chưa nói đến chuyện chia tay nhé, mà chỉ cần để sao chồng không ảnh hưởng tiêu cực đến bạn trong những tháng cuối của thai kỳ và năm đầu nuôi con). Điều bạn cần nghĩ bây giờ không phải là xử lý ông chồng thế nào, mà là thu xếp tiền để nuôi mình và nuôi con (và có thể cả giúp việc) trong 1 năm tới khi con còn nhỏ, chưa làm nhiều để có thu nhập cao được.

Cuộc sống luôn có nhiều mục tiêu, và việc đạt mọi mục tiêu là điều không thể, nên phải sắp xếp thứ tự ưu tiên. Nguyên tắc để sắp xếp là mức độ cấp thiết và khả năng về nguồn lực (thời gian, sức khoẻ, tài chính,…). Những gì cần làm cho chồng bạn làm hết rồi, thậm chí làm nhiều quá mức cần thiết, nên bạn không cần trách bản thân và cũng đừng đòi hỏi ở chồng (vì có đòi cũng chẳng được). Bây giờ có bao nhiêu tiền phải giữ chặt vào cạp váy, đừng hở cho chồng biết, nếu nó có biết cũng không xì ra để nó trả nợ hay đi đánh bạc. Nuôi con nhỏ sẽ rất tốn và vất vả, bạn cần nghĩ đến con và bản thân trước hết.

Vu0ngy3n

Em cảm ơn chị đã cho em lời khuyên ạ. Nếu sống riêng thì em đã gạt mặc kệ chồng em sang 1 bên rồi chị ạ. Nhưng vợ chồng em lại sống cùng bố mẹ chồng, lại có cả ông bà nội chồng nữa. Cứ mỗi lần chồng em đi đâu hay làm gì, đi đêm không về là bố mẹ chồng em lại cãi nhau, rồi mẹ chồng lại lên nói em là chồng em đi đâu, rồi lại vợ chồng không bảo được nhau thì thế này thế nọ, cứ sa sả vào đầu em làm em cũng căng thẳng lắm chị ạ.

Yamanote

Tớ chưa đọc kĩ nhưng mà cái đoạn này: em cứ bảo là mẹ xem mẹ có bảo được anh ấy không chứ con thì hết cách, mẹ là mẹ anh ấy hiểu tính anh ấy mà còn chịu thì con nói làm sao được hả mẹ, con cũng chán lắm rồi cảnh chồng cứ đi qua đêm thế này chẳng biết vợ chồng tồn tại được mấy bữa. thế là hết phim hahaha, có khi mẹ chồng quay ra an ủi mình thay vì trách mắng.

Vu0ngy3n

Bố mẹ chồng em không bảo được đâu chị ơi, chính vì không bảo được con mình nên mới đổ lên đầu con dâu, lúc nào cũng vợ chồng không biết bảo nhau thì mặc kệ chúng mày, bố mẹ chỉ có trách nhiệm dựng vợ gả chồng cho chúng mày còn cuộc sống của chúng mày phải tự lo.

Yamanote

Ôi em gái, câu đấy của chị không phải ý là mẹ bảo anh ấy đi, mà ngầm ý là đến mẹ còn không bảo được sao lại đổ trách nhiệm lên con, ý là không phải lỗi của con đâu nhé. Còn nếu bảo trách nhiệm là của chúng mình thì đấy mẹ cứ kệ bọn con đi chết thật em đọc được tầng nào EQ chưa nào.

Venguon14

Những case như nhà vuongy luôn làm mình phân vân, chả biết khuyên như thế nào, vì lời nào cũng như cái chăn đắp hụt. Mấy mẹ thử focus vô cái phần survival cho nó ổn còn phần tâm lý thì từ từ tính sau. Vụ mẹ chồng mắng chửi thì cứ vô tai này, ra tai kia cho nó xong. Lẽ dĩ nhiên nhà chồng dạy con không được mới cưới vợ về trị nó. Giờ vợ cũng bí tay nên tức cái đầu tư của mình mất công rồi xả, thế thôi. Em ấy cần survive.

Bacuni

bạn đang muốn li dị và đã viết giấy, vậy bạn đang lăn tăn điều gì? Chồng cờ bạc như vậy mà ở Mỹ là mình khuyên bạn hoặc là làm giấy tờ li dị hoặc legal separation (li thân chính thức) ngay để chấm dứt trách nhiệm tài chính cho con bạc (làm giống như linhtran ngày trước ấy là sáng suốt) – nợ. vì chồng cố gắng làm ăn nhưng chẳng may thua lỗ thì gánh chứ nợ cờ bạc thì không đáng. Mình phải cứu mình về mặt tài chính trước đã nếu không có thể ngay ngày mai nó đi đánh thua cả đống tiền đổ nợ cho mình thì ai cứu mình đây.

Chuyện tình cảm mà vẫn còn yêu, còn tiếc nuối thì ra thông điệp nếu qua thời gian anh chứng tỏ thật sự thay đổi, bỏ cờ bạc… Thì sẽ cho cơ hội quay lại, có khó gì đâu. Không rõ ở Việt Nam thì chồng nợ bạc về mặt luật pháp vợ có phải chịu trách nhiệm trả không. Nếu có thì cũng phải tìm cách chấm dứt cái trách nhiệm đó trước. Còn nếu không thì thời gian này do bạn sắp sinh mà thấy không handle được quá trình li dị thì nên về nhà mẹ đẻ hoặc chuyển ra ngoài sống một mình, thuê mướn giúp việc (bạn đã suy nghĩ nhiều về li dị và đã viết đơn chắc cũng nghĩ đến việc làm thế nào để tự lo trong quá trình sinh rồi phải không). Cứ cứng rắn mà làm, nếu đứng trước biến cố lớn mà chồng thay đổi được, quay ra bỏ cờ bạc và chăm sóc vợ con thì cứ đón nhận rồi sau 1 thời gian từ từ quyết định có tiếp tục làm vợ chồng hay không.

Xem thêm:

toantam;Cải tạo chồng cờ bạc, mua trinh, chơi gái nhiều lần

Phụ nữ và 3 chữ hi sinh – cam chịu – an phận

Vu0ngy3n

Nghe chị nói em thấy quyết tâm hơn nhiều ạ. Em cũng vừa nói chuyện vs bố mẹ chồng em là em muốn xin chuyển ra ngoài ở vì chồng em như thế. Bố chồng và bà nội em khuyên em bỏ qua những chuyện ý, bây giờ không phải suy nghĩ nhiều, cứ chăm lo cho mẹ tròn con vuông không phải lăn tăn gì cả, cháu của ông bà ông bà sẽ có trách nhiệm. Còn đến lúc ra tháng nếu muốn về nhà mẹ đẻ thì cứ về, còn chồng em thì bố mẹ cũng cho lang bạt luôn không cưu mang nữa. Nếu biết sửa đổi thì quay về không thì cũng cho phép em bỏ luôn. Bà nội chồng em bảo có loại chồng như thế thà không có còn hơn, sống 1 mình cho sướng. Xã hội bây giờ người ta bỏ nhau đầy, không phải lo.

Giờ em cũng sẽ cố gắng hết sức để lo cho con đã. Sang tháng là em sinh rồi. Em cảm ơn các chị nhiều lắm ạ.

Pearl84

@em vuongyen: mình đồng tình với quan điểm của chị bacuni, còn tình còn duyên thì dù có li hôn cũng sẽ về được với nhau. Gia đình chồng em thấy em đã chán ngán chồng rồi nên giờ ngọt ngào khuyên nhủ em để mong em ở lại, kéo dài tình hình. Em có thể nói thêm về tài chính của em không? Nếu ra khỏi nhà chồng bây giờ em sẽ đi đâu, về đâu, tiền bạc sẽ như thế nào. Vì chị cảm thấy nếu em muốn yên ổn sinh con thì trước hết em phải tách ra khỏi chồng em một chút. Chứ ở chung nhà, chồng thua bài bạc về đá thúng đụng nia, kiểu nào cũng kiếm chuyện với em, thì làm sao mà em cảm thấy yên thân cho được.

Chưa kể bây giờ nhà chồng vuốt ve để em vui vẻ ở lại, tức lên thì họ nói vậy thôi, chứ họ cũng thương con cháu họ nhất. Cho nên nếu điều kiện kinh tế và hoàn cảnh cho phép, chị nghĩ em nên về nhà ba mẹ đẻ để thanh thản đầu óc chờ đến ngày sinh con. Em coi lại 1-2 tầng trước, có một chị nhờ tư vấn chuyện chồng cờ bạc từ lúc trẻ đến bây giờ con họ đã sắp vào đh rồi. Chồng nợ nần đủ thứ, trốn chủ nợ biệt tăm, vợ phải đứng mũi chịu sào. Em đọc thêm đi để hiểu thêm về những vấn đề em sẽ phải đối mặt ở tương lai.

Vu0ngy3n

Kinh tế hiện tại em cũng đang khó khăn lắm chị ạ. Lúc trước chồng em vay lãi cao cũng phải trốn nợ đấy, bọn nó vào tận nhà dọa dẫm chửi bới ném mắm tôm các kiểu vào cổng nhà ý chị ạ. Em lại phải đi vay người quen để trả cho vụ đấy, nên giờ hàng tháng em vẫn đang phải trả dần chị ơi. Mà nhà chồng em được cả 2 anh em, ông anh chồng em nữa, còn phá kinh hơn cả chồng em. Bố mẹ chồng em cũng phải trả không biết bao nhiêu lần rồi đến giờ thì cũng cạn kiệt. Bây giờ ông bà còn phải nuôi cả 2 đứa cháu con của anh chồng em kìa.

Nhà mẹ đẻ em thì lại ở xa, cách 300km cơ. Mà em muốn về lắm nhưng mẹ em không cho em về. Vì vấn đề con cái của em khó khăn (như em nói là em bị thai lưu 2 lần rồi đấy ạ) nên mẹ cũng lo chị ạ. Mẹ em bảo thôi đành chịu khó đợi đẻ xong ra tháng thì mẹ em đón về thôi. Bây giờ tiền mua sắm đồ cho con đều là bà ngoại với chị gái em sắm sửa cho hết đấy chứ không thì em cũng không biết xoay sở thế nào cả.

Yamanote

Hỏi 1 câu em nghĩ cho kĩ rồi trả lời: Em cần chồng hay em cần con?

Cần con thì tập trung tươi tỉnh vui vẻ ngồi đấy mà lôi kéo chồng để rồi không như ý khóc mũi khóc dãi đòi li hôn này nọ. Em muốn thế nào nữa? Em lưu thai 2 lần rồi đấy em biết không? Bây giờ hàng ngày nghỉ ngơi lắng nghe con, theo dõi nó, ăn uống cho tốt, đọc về bỉm sữa, đi mua sắm, chuẩn bị đẻ đi là vừa chứ li dị cái gì? Mẹ em nói rồi, nhà chồng nói rồi, em còn muốn các chị động viên để em có dũng khí làm gì? Đi về đâu? Có 1 đứa con là cả một món quà của thượng đế, trước khi nghĩ mình khổ sở thế nào hãy nghĩ mình may mắn thế nào. Chờ con đầy tháng rồi về nhà mẹ đẻ.

Còn nếu không chịu được thì về van xin mẹ nuôi con đến lúc đẻ kẻo con với con con chết mất, xem có bà mẹ nào nỡ. Cái cơ bản là em vẫn muốn 1 thằng chồng chả ra gì sẽ bất ngờ trở nên tử tế với em. Kiểu như điều ước. Kiểu mơ mộng. Trên mây. Kiểu chồng quan trọng quá thể với mình chứ chưa phải con.

Em tỉnh lại đi và đừng ngồi mong chờ các chị bày cho em mưu gì cải tạo chồng. Chỉ mong em tỉnh ra đừng làm khổ con em với stress vật vã. Hãy nghĩ đến những may mắn mình đang có như đứa con, sự ủng hộ của gia đình chồng và của mẹ mình.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.