Làm gì khi bà nội chăm cháu không khoa học?

Chia sẻ bài viết này

Yamanote

Nghe các mẹ nói một hồi thì tớ vẫn thấy cách steam off cho bà quyết tâm không thèm giúp chúng nó nữa là tốt nhất, vì nhà tớ kiểu thế này: nó chỉ nhờ mình đón 1-2 buổi, còn tiên sư chúng nó để thằng bé phải về muộn mà không cho đón, vì con mẹ nó chê mình abc, thôi bà sẽ không cho nó ăn nữa (nhưng rồi sẽ vẫn cho ăn xyz)–> lại lặp lại. Vì chu trình này xảy ra 1 lần rồi. Nhưng tớ cũng thấy có thể rút kinh nghiệm một số điểm sau:

  1. Thứ nhất là dạy con, mang tranh ảnh về cho nó để nó biết béo phì sâu răng ghê gớm thế nào, cái này con tớ đủ nhận thức rồi, để hôm nào bà có lên đón mà quyết tâm cho nó ăn nó cũng sẽ không ăn
  2. Thứ hai là không cấm con ăn vặt, vì trẻ càng cấm nó càng lén lút, mà chia sẻ với nó, ví dụ bảo nó ăn 1 tí còn giữ phần về 2 mẹ con cùng ăn. Thậm chí không có bà mình cũng nên mua cho nó một tí mà ăn sau bữa cơm vv
  3. Tớ cũng không hối hận không xử lí mềm mại nữa vì không mềm nổi thì rắn, có gì từ từ giải quyết. Bà mà có tức đến không thèm nhìn mặt mình thì vì về cơ bản là bà cũng chẳng ưa gì mình anyway, không nói ra thôi, chứ còn vì vài lời nói (mình không hỗn hào gì) không thể làm bà tức được.
  4. Sau này cho bà đón cháu về thẳng nhà bà 1 hôm tối thứ 6, đến 11h mà nó vẫn không ngủ được thì bố mẹ đón về, không thì con ngủ ở đấy, tuy nhiên chắc phải sang năm vì đợt này trời lạnh nhà bà gió hút lắm, nên cứ để bà giận thêm tí nữa không sao cả.
  5. Cũng không nên lăn tăn quá vụ con ở lại đến 6h30 vì mẹ vẫn có rất nhiều thứ hay ho để bù cho con.

Tớ cũng không ngại vất vả vì giờ cũng rất vất vả rồi, bà chỉ trông thôi mà. Hôm nào không ăn linh tinh về nó tự động ngồi vào bàn ăn rất ngoan, hôm ăn vặt nó chạy khắp nhà nói không được 2 bố mẹ rất bực mình. Còn nếu khó xoay thì tớ thuê giúp việc sau 6. Không bao giờ nên kì vọng thay đổi được dù là 1 quan điểm như yêu con hay yêu cháu đúng cách. Mình vẫn khá ngây thơ khi nghĩ rằng nếu con người nghĩ đến tận gốc vấn đề thì thói quen gì cũng bỏ được. Cảm ơn các mẹ

Xem thêm:

Vợ chồng mệt mỏi tìm cách cho con ngủ riêng

Sao_mai261: Chồng thiếu chia sẻ việc chăm con

Wicket

Cố lên giá mà ơi. Thật tình với nàng hồi chuẩn bị ra ở riêng, mình cũng có tí hoang mang, chỉ sợ không manage được. Nhưng cờ tới tay ai người đấy phất nàng ạ. Nhà tớ giờ ổn cực kì. Nhà cửa không sạch như lau như li nhưng nói chung không đến mức bẩn như chuồng lợn (như trước đây tớ hay hình dung). Cơm nước ngon lành, đủ chất, đa dạng và đúng ý thích. Tự do, tự chủ lại lôi kéo được chồng tham gia chăm con. Nói chung là mình thấy chỉ có được thôi nàng ạ.

Yamanote

Uh tớ đã từng rất happy 2 tháng đầu năm bà ốm với giận không sang, cả nhà tự chủ mà. Bà hết giận cái là bà lại sang “làm ơn làm phước” cho chúng nó nhưng lại rất kiêu hãnh không ăn cơm nhà nó, không ăn vặt đồ nó mua, hoa quả nhiều khi cũng tự mang sang hai bà cháu ăn vv. Thực ra bây giờ thì cũng vẫn rất happy vì cơm nước tớ nấu không nhờ tí gì, nhà cửa cũng thế, chỉ là bà đón cháu (trường cạnh nhà) và chơi với cháu, thế thôi. Tớ chả bận gì hơn đâu mà, chỉ có cái là con bị về muộn thôi

Wicket

Thực ra nàng giá mà cũng kệ bà đi, đừng xét nét quá cái việc kể công của bà. Thực sự là các bà có nhu cầu thể hiện rằng mình có vai trò to lớn với con cháu (dù chúng nó có ở riêng hay tự lập). Trên hết, các bà càng có nhu cầu muốn được con cái thừa nhận điều đó. Đâm ra nhu cầu kể công của các bà hơi bị cao. Có mẹ chồng tớ là chỉ dám kể công với người ngoài, chứ nói với chồng tớ, chồng tớ cho bẹp dí cái ý định luôn. Hắn toàn nói kiểu: con bà đẻ ra, bà nuôi là đúng. Cháu bà, bà trông là đúng còn gì. May cho bà có con có cháu mà trông, mà chăm sóc. Bà chán chả nói được gì luôn. Mẹ đẻ mình thì cũng ra vẻ kiểu: thôi tao cứ kệ, để xem chúng mày xoay xỏa thế nào? V. V. Chồng mình cũng bật luôn: à, thì cùng lắm là bọn con sai, bọn con lại về ăn bám các bà. Con cũng phải được quyền sai chứ. Thế là mẹ đẻ tớ cũng tịt. Nói thật là chồng tớ gàn có tiếng, nói thế các bà cũng chán chả thèm cãi (chứ tớ thì nghĩ thế cũng không có gan nói toẹt ra. ).

Enjoylife

Eq hết chồng rồi đến con, rồi đến mẹ chồng…mẹ chồng tớ có màn, không bao giờ nói gì phàn nàn gì với mình, chỉ nói với các chị em chồng, các chị em chồng lại giáo huấn chồng, chồng lại gọi điện thoại bảo mình abc…nhớ có lần chồng bảo mình về xin lỗi mẹ chồng vì gì đó mà chồng cũng không biết rõ, chỉ nghe chị nói abc xyz gì đó, mình cũng chả hiểu đầu đuôi thế nào…tối về, cũng nhào vô phòng mẹ chồng, bảo, con xin lỗi mẹ, mặc dù con chả biết con có lỗi gì…, mẹ chồng có vẻ ngại, chắc không ngờ như thế, bảo, đâu có gì, mẹ có nói gì đâu, mình: vậy hả mẹ, vậy thì thôi, chắc các chị lại nói gì chồng con hiểu lần rồi đây, sau có chuyện gì mẹ cứ bảo con nhé, chạy lòng vòng, con chả hiểu chuyện gì…thế là từ đó xong.

Yamanote

Thực ra tớ nghĩ mâu thuẫn của tớ tất cả đều bắt nguồn từ tớ wick ạ, hơi thiếu vốn sống chuyện này (nên thôi nói ra biết đâu bạn khác rút kinh nghiệm). Ngày xưa mình còn nghĩ mình sẽ, và đã, coi mẹ chồng như mẹ mình vv, thực ra không có con sẽ không bao giờ có mâu thuẫn cả. -nếu đã xác định độc lập ngay từ đầu thì sống chết cũng không nhờ. Đằng này lúc tớ ở nước ngoài lại nhờ bà sang trông con. Sau đó lúc nói về nước sẽ ra ở riêng là bà bắt đầu ghét, khó chịu, theo kiểu chúng mày chê nhà bé không ở, chúng mày thích kiểu tây vv (thì chỉ có lí do nhà bé mới ra ở riêng luôn được chứ) -sau đó cứ nửa nạc nửa mỡ, mình không muốn nhờ, còn chồng thì nghĩ/nói: có bà không nhờ mình quá đáng thiệt thòi con/cháu/chồng vv –> cãi nhau tanh bành mình nhượng bộ -bà thì đã khó chịu sẵn nên càng được thể -sau rất nhiều nỗ lực điều chỉnh bà không thành, chồng mới rút ra nhận định (như văn wick) là độc lập là tốt nhất; còn trước đay thì cũng sương khói lắm. Nhà ai cũng có vấn đề thử thách nhỉ. Tớ vẫn chưa biết tiếp theo bà sẽ còn làm ra cái drama gì (lần trước bà cảm cúm cứ nằm lăn ra đấy không chịu uống thuốc, không ăn, dỗi cho nó nặng thêm phải đi viện đấy)

Venguon14

@yama, cố lên nàng ơi. Mang áo giáp vô mà chống đỡ mẹ chồng trong vài tháng tới. Nhưng sẽ qua, sẽ phải ổn thôi. Cố lên, cố lên. Gây với mình bà cũng hao sức lắm. Mà sức bà làm sao dẻo bằng sức mình

Han.n.nguyen

Người già thích giúp con cháu (mà có nhiều khi làm nó rối hơn) và muốn con cháu phải biết ơn mình. Hân nghĩ vì lúc đó họ đã không còn làm việc và dùng việc chăm sóc con cháu để thấy mình vẫn có ích, vẫn tồn tại. Nên mình còn trẻ, nên thông cảm cho các cụ. Có khi mình già mình cũng sẽ làm vậy đó. Hân cũng ráng nhớ là mình nghĩ vậy để đỡ bực mình với mẹ mà thành ra bất hiếu. Mấy năm nay hân sống với mẹ. Mẹ hân lúc nào cũng muốn quản lý mọi việc. Đã vậy còn nói khắp nơi là hân không thể không có mẹ hân. Nghe nhiều khi cũng bực nhưng phải thông cảm thôi.

 

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.