Làm gì khi bà nội chăm cháu không khoa học?

Yamanote

Chết cười, tớ cũng làm chiêu đấy nửa năm nay, cũng cai con được món bánh trứng bằng cách chủ nhật cho con ăn lúc nó rất no đến nôn ọe ra, nó chán, tự bỏ. Xong dặn dò nó con ăn 1 tí thôi để phần mẹ tối về mẹ con mình ăn cơm xong ăn nhé vv. Nhưng cu nhà tớ dễ bị dụ lắm, thấy mẹ về phát là trốn mẹ vì hôm nay làm điều trái ý mẹ rồi. Mình vừa thương con, vừa bực.

Nhưng hôm qua thì mình lại động đến quả này rồi.

Trứng đòi khôn hơn vịt á. Quên mày đê. Tao thích thì tao làm, con mày nhưng cháu tao. Lúc có mày thì mày làm gì tao không thèm chấp, nhưng lúc chỉ có tao với nó thì tao làm gì mày đừng can thiệp. Lượn đi cho nước nó trong nhá.

Hzzz biết thế kêu sớm hơn, nghe dab động viên mình sẽ kiên trì hơn một chút. Hôm qua chán chả muốn kiên trì, vì nhìn con nhìn mình với ánh mắt sợ sệt, nói dối, mình nản kinh. Mâu thuẫn chuyện nuôi dạy trẻ sẽ làm cho đứa trẻ như con mình siêu trí trá và liến láu. Nhưng hiện tại thì chưa hối hận.

Mình cũng chơi các chiêu đấy khoảng 2 tháng nay, chưa thành công lắm nhưng có vài tiến bộ, có lẽ vì con mình vẫn còn bé quá ham ăn, với lại lúc đầu là mình cấm luôn. Kể ra mình cũng nên tâm sự sớm có phải có dũng khí mà tiếp tục thảo mai với con không. (nhưng nó vẫn là 1 cuộc chiến ngấm ngầm mẹ chồng – nàng dâu  mà lại thông qua con, mình thấy thương nó).

Giờ thì hay rồi, bà dỗi chửi bới này nọ, mình kệ cho bà nói, thực sự là mình cũng không cần bà vì mình ở riêng, nhưng chiến tranh cũng không phải là hay. Giờ kệ thôi à? Với lại mình nghĩ bà khó chịu ấm ức trong lòng, cho bà xả van, cứ im ỉm đi như thế siêu bực mình có lẽ phải rút kinh nghiệm cái vụ xả van không đúng chỗ mất thôi.

Dab ma i

@yama: tớ ở chung với mẹ chồng, không chỉ có cho con ăn mà từ chuyện mặc, đi đứng, nói năng – tại bất kỳ giai đoạn nào trong sự phát triển của con – đều là cuộc chiến không khoan nhượng với bà. Nàng cứ hình dung tớ là “+”, thì mẹ tớ là “-“. Chồng tớ dị nhân 1, thì mẹ tớ quái nhân 10. Ngoài kiên nhẫn ra, mà thực ra với nội công thâm hậu và thời gian tu luyện lâu như tớ, nó được nâng thành cùn, thì mới có khả năng làm u già tâm phục, tuy khẩu chưa phục.

Nàng đừng nản trí, tội nghiệp con vớ vẩn, mình có dạy nó ghét bà, điêu ngoa láo lếu đâu, mình chỉ dạy nó cách hành xử để đẹp lòng hai nữ vương trong gia đình mà thôi.

Venguon14

Yamanote mắc cái bẩy power struggle với bà rồi. Vấn đề chính là giáo dục con đúng không? Nếu bà quan niệm giáo dục theo cách khác mà bà chỉ gặp con có vài tiếng trong ngày, vài ngày trong tuần thì ảnh hưởng của mình phải mạnh hơn bà chứ. Nếu không mạnh hơn thì lo củng cố cho nó hơn thay vì làm bà phải yếu đi.

Ví dụ: ngày xưa cứ 15 phút trước giờ cơm là bà ngoại (ngoại nhé chớ không phải nội) bày kem, sô cô la, bánh ngọt ra chiến. Xong hả hê là, tại mi nấu cơm dở, con không muốn ăn. Hoặc kẹo bánh cho nó béo, tốt. Ứa gan. Chiến với bà mãi không được đành cắn răng làm lơ. Xong về soạn một mớ tài liệu về thức ăn ngọt, bệnh tiểu đường, bệnh béo phì, basic food groups, đơn giản dể hiểu cho con nít. (con nít bây giờ rất sợ béo vì sẽ bị bạn chọc). Rồi mỗi ngày một tí, “đầu độc” con. Ôi dùng tài liệu hãi hùng vào. Nó khiếp. Rồi cái vụ sâu răng thì nhờ nha sĩ ca thêm bài khiếp đảm. Thế là nó tự động từ chối bà.

Cho tới bây giờ lớn rồi mà bà vẫn cứ năn nỉ, con ốm quá ăn thêm cái kẹo đi. Còn nó thì “con ăn một cái đủ tiểu đường rồi bà ạ. Ăn thêm cái nữa thành tiểu đường một lần rưỡi”. Mà cái lợi là nó không chỉ từ chối bà, đi đâu tiệc tùng cũng biết ăn một phần bánh.

Xem thêm:

Đối xử với con khi con vô kỷ luật, bùng nổ

Saudau: Làm gì khi con thường xuyên chống đối mẹ?

Yamanote

Chi venguon: dạ em cũng dạy con em nhiều thứ, lúc bé không dạy được con em vì bà ở nhà với con cả ngày, nó ăn kém hay ốm rồi thì nóng nảy, em kiên quyết cho nó đi nhà trẻ, làm bà cũng dỗi. Rồi thì đi nhà trẻ nó cũng hay ốm, bà quay ra chê trách con mẹ, nói chung là một giai đoạn dài rất mệt. Giờ thì đỡ rồi, nó cũng nghe mẹ lắm, mỗi lần nó nghe mẹ phê bình bà bà cũng dỗi. Em chỉ là nghĩ đến nếu em sinh đứa nữa mà cứ thế này thì còn mệt hơn nữa, nên phải xác định quan điểm rõ ràng với bà bây giờ, còn nếu vì thế bà giận không bao giờ tham gia vào việc nhà em nữa thì càng đỡ cho em, để em còn đi thuê gv, hoặc em tự bố trí xoay sở, nhờ người thân bên ngoại. Còn khi có bà, bà rất muốn bà là người quyết mọi thứ làm chủ mọi thứ (tuy miệng thì nói ngược lại, nhưng trái ý bà là dỗi em biết ngay), và lại hay dỗi, em rất mệt. Nói chung em chỉ thích eq một thời gian ngăn ngắn đạt kết quả có kim chỉ nam hành động rồi cứ thế sống nhẹ nhõm vui vẻ hòa thuận, chứ còn hàng giờ hàng ngày thì em cũng chịu

Han.n.nguyen

Nghe giá mà kể mà thấy khó ghê há. Người già thường là vậy đó, thích làm theo ý mình và rất hay dỗi. Chuyện khác thì mình nhường được chứ chuyện con cũng khó lắm. Hân không ở với mẹ chồng mà ở với mẹ ruột. Nhiều khi bỏ công ra luyện con mệt mỏi xong bà lại để cháu trở lại như cũ cũng mệt lắm. Hân thì muốn con chơi chứ không muốn nó xuốt ngày ngồi coi phim mà má hân thì cứ thích bật phim cho nó coi cả ngày. Nói hoài cũng chẳng được. Hân chỉ có cách là lúc hân ở nhà thì chơi với con, không để nó coi phim. Đem đi nhà trẻ thì người ta cũng cho coi phim xuốt. Bây giờ con đi học nữa ngày rồi cũng đỡ.

Wicket

Các nàng nào định cải tạo mẹ chồng dzị? Mình vote là nếu ở riêng thì khỏi đi. Nhà mình nè, mẹ chồng bảo với hàng xóm: không có bà thì con n nhà mình chết đói lâu rồi. (chồng mình kể vậy đó chứ mình có bít đâu, nghe được cũng hơi bực mình nhưng cũng kệ thôi). Con ốm bà toàn cho uống thuốc kiểu kháng sinh với thuốc dành cho tuổi lớn hơn (kiểu nấm 24 tháng thì cho uống thuốc không dành cho trẻ dưới 30 tháng).

Và cũng y như mẹ chị về nguồn: cứ tầm 10-15p trước khi ăn cơm là cho cháu ăn các thể loại bánh kẹo. Sau đó đến lúc ăn cũng nhồi. Nói chung nhồi đến mức nó nôn thốc nôn tháo ra. Cách giải quyết của mình là ra ở riêng: một tuần cho n về ở với bà 1 ngày (chỉ có bà với cháu thôi), bà thích làm gì cháu thì làm, mình coi như không biết cho đỡ phải đau đầu. Còn việc gì muốn phản đối thì mình kêu chồng thôi. Chồng cũng có nói với bà nhưng mà nói thiệt nha, nói để bày tỏ quan điểm vậy thôi chứ còn khướt bà mới nghe. Nhưng mà vậy đi. Nhiều lúc nghĩ bà cũng già rồi, cũng phải để cho bà được làm điều bà thích (ở mức chấp nhận được). Chứ căng thẳng quá cũng chả giải quyết được gì. Nếu con nhỏ như n nhà mình (có giải thích về tiểu đường cũng chả hiểu là cái quái gì, có khi còn đòi măm măm. ). Thì nên chơi bài kệ. Cho nó đi trẻ, giảm thiểu thời gian ở riêng cùng bà. Nếu con nhớn đủ nhận thức thì làm theo chị good và chị về nguồn. Quan trọng là không nên quá căng thẳng và học cách thỏa hiệp với mẹ chồng.

Yamanote

Thế bây giờ cậu đi làm ai trông con? Tối đón con đi học về thế nào hả wick? Bà nhà mình cũng là thương cháu thôi, sang đón về rồi chơi đến khi mẹ đi làm về nấu cơm xong thì bà về. Đột nhiên muốn bà không đón nữa thì làm thế nào? Bảo thuê g/v bà dỗi, bảo để con đón muộn bà cũng sẽ nói kiểu, đấy chúng mày xem làm thế nào thì làm, đây là tao thương cháu thôi thì tao giúp mà quan điểm của vợ chồng tớ là, bà đừng nghĩ là bà giúp, nếu bà muốn sang với cháu vì cháu vì bà thì bà sang, đừng vì ý nghĩ “giúp” bọn con, muốn hai vợ chồng phải mang ơn bà vì sự giúp đỡ này, bà có làm gì cũng không được góp ý, trách móc vv.kiểu mình rất biết ơn, nhưng nếu có ai nói với mình (nhất là đấy là bố mẹ mình) bảo, chúng mày không biết ơn thì thôi còn nói thế, thì mình cũng nhất là bét luôn đấy. Con mình cũng là cháu bà, mình làm vì thương yêu con/cháu, đòi hỏi con/cháu nó phải mang ơn vô cùng mệt mỏi (ví dụ bà cũng có lúc trách cháu: ah ah hỗn với bà, thế ai đón cháu đi học về mỗi ngày, mai bà không đón nữa. Đến con tớ nó cũng nói, thế thì mẹ con đón!!! Bà lại, ah cậy có mẹ nhé, thế thôi, mai ở lại muộn cho ông ba bị bắt đi vv–> cậu có bực mình với conversation thế này không, hay là tớ cố chấp quá) cậu bảo phải làm thế nào?

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.