Làm gì khi bà nội chăm cháu không khoa học?

Yamanote

Ca của em nhẹ lắm mà em vẫn đau đầu, viết ra xem có thấy nhẹ nhàng hơn không nhé. Mẹ chồng em ý, yêu cháu lắm nhưng mà để bà nội chăm cháu thì em không thể nào mà hợp được.

Trời mùa hè cứ thích đi tất chân rồi quấn khăn cho cháu, suốt ngày em phải làm cảnh sát dỡ khăn tất ra. Ngủ thì kê gối rất cao nói mãi chả nghe. Rất thích ôm cháu cho nó ngủ say hậu quả là bây giờ ngủ ngày nó cứ phải ôm vào người còn không thì nằm 10-20” là tỉnh rồi lại gà gật. Em đã điều trị cái việc thích ôm cháu cả ngày lẫn đêm bằng cách đêm cho ra ngủ riêng với mẹ, 2 mẹ con một phòng con nằm giường con mẹ nằm giường mẹ. Nhưng mà ngày cũng đòi con chui vào phòng riêng với mình thì khổ thân bà chả được bế cháu.

Thưong bà nên em cứ phải giả vờ, mẹ bế cháu hộ con, mẹ trông cháu hộ con chứ thực chất em chỉ cần bà cơm nước giặt giũ cho em thôi. Mà cơm nước thì 2 vợ chồng cũng bắt đầu nản bà tòan xào nấu nhiều mỡ ngấy quá, em sắp bắt đầu nấu tất rồi. Đấy là chuyện bây giờ còn sau này, nói thế các mẹ cũng hiểu về đến vn em chỉ cần 1 osin là xong. Bà đến chơi thì đến thôi. Nhưng mà bà thì chả có việc gì ngoài chờ con trai đẻ con ra còn trông cháu, thậm chí còn nhận trông cháu hộ hàng xóm. Mà dù là nhà rất chật vợ chồng em ý rõ ràng là ra ngoài thuê nhà nếu về, bà cũng kiểu dấm dẳng, người ta sống mấy chục mét vuông có sao đâu, tóm lại sẽ vẫn phải ở cùng với bà một thời gian gì đấy.

Tóm lại là em cũng không muốn bà tuổi già cô đơn, em cũng muốn bà được vui vầy với con cháu (ở mức độ vừa phải), nhưng kiểu chăm cháu của bà thì em luôn cảm thấy rồi bà sẽ làm cho con em dặt dẹo mất thôi, y như bố nó và cô nó (cái này thì chồng cũng công nhận). Nói chung vợ chồng em đèu là kiểu người yếu ớt nên muốn con mình dạn dĩ nắng gió một tí, chứ không phải lúc nào cũng nâng như nâng trứng rồi bố mẹ ông bà quay như chong chóng quanh con nấu bột nịnh ăn vv rất chi là vớ vẩn. Nhưng kiểu nuôi con của bà thì chỉ có thế thôi.

Nói góp ý nhẹ nhàng với bà thì bà bảo, lúc nó lớn nó tự khắc thay đổi, tự vào cữ, bây giờ cứ chiều nó đi đã, bao giờ bà về không có người bế nó tự ngoan (bó tay gà quay). Lúc mình cho con ngủ trọn giấc đêm không quấy khóc nữa bà bảo, nó lớn nó tự biết đứa nào chả thế (chứ không pảhi coong sức mẹ nó vv). Đại loại chán lắm, chả buồn nói nữa.

Xem thêm:

Những rắc rối khi mẹ chồng lên chăm cháu

Làm gì khi con lười ăn, ngủ kém?

Nivarna

Mẹ nó ơi, cứ cố gắng nghĩ thoáng thoáng đi nhé, lúc nào cảm thấy khó chịu, thì nghĩ cái khác, làm cái khác, tránh đi không nhìn (mình hoàn toàn hiểu cái cảm giác nhìn thấy cảnh bà bế con khư khư như thế). Hàng tháng có phải đi tiêm và check up cho bé con đúng không, thế thì mình cứ mượn hết lời bác sỹ mà nói với bà. Ví dụ, hôm nay bác sỹ bảo trời ấm rồi, không nên đi tất tay tất chân cho bé nữa, đặc biệt sau 1 tháng nên để tay trần để bé học hỏi tìm hiểu xung quanh (cái này là thật luôn) hoặc là nên để bé nằm chơi, để bé có thể thoải mái quan sát được xung quanh, khám phá thế giới….đến lúc về vn, nhà chật thì lấy lý do là bé ở bên này từ bé, thời tiết khô, thoáng chứ không ẩm như ở nhà nên hệ miễn dịch của bé cũng khác so với trẻ em ở nhà, sợ bé chưa quen dễ ốm nên con sẽ thuê một cái nhà gần nhà bà…

Hong cam

Mẹ nó thử mua ít sách về, rồi rủ 2 mẹ con ngồi cùng ngâm cứu với nhau, rút ra nên làm thế nào là tốt nhất cho bé. Ví dụ bé được 2 tháng thì đọc phần nói về bé 3 tháng để chuẩn bị (sách có thể nói gia đình này phải làm gì, giúp gì cho bé, để bé học các kỹ năng nào…)

Các cụ thì chẳng nghe ai đâu nhưng biết đâu lại nghe sách báo với bác sĩ.

Có lần mình chứng kiến ở phòng khám của bác sĩ dinh dưỡng. Bà và mẹ bế một đứa trẻ lên tư vấn vì bé bị suy dinh dưỡng còi quá. Bác sĩ hỏi chế độ ăn và phát hiện thêm 1 điều nữa là khi cho bé ăn dặm gia đình không trộn thêm dầu ăn vào bột cho bé. Bà của bé bảo rằng trộn vào thế ngán lắm sao bé ăn được. Thế là bị bác sĩ mắng cho một trận (bác sĩ nói nhẹ nhàng thôi nhưng mà rất cương quyết). Mình nhớ đại ý bác sĩ nói là “vị giác của trẻ em không giống người lớn, sữa mẹ còn ngán hơn cả dầu ăn ý chứ. Tuổi này cần bổ sung thêm dầu để giúp phát triển trí não, mà não bé chỉ phát triển trong giai đoạn này thôi. Lớni hơn nữa thì bà có cho ăn gì cũng không giúp phát triển não được đâu”

Bà và mẹ ngồi im thin thít nghe đấy

Yamanote

Em chả cải tạo được, vì già rồi càng già càng khó nói lắm ạ, với lại em không đủ yêu, đủ kiên nhẫn, không đủ thấy quan trọng để mà thảo mai quanh đi quẩn lại lúc nào cũng chỉ có cái chuyện cụ cứ hâm hấp cám hấp cho cháu ăn quà vặt theo ý cụ, về nó say no với cơm của mẹ thì cụ càng được thể, cho là mình nấu chán nó không ăn là đúng rồi, không phải tại cụ. Mà bảo, mẹ ạ, mẹ cứ thế này con không cần mẹ sang chơi với cháu trước lúc con đi làm về đâu, con cho cháu ở trường luôn cũng được hay thuê giúp việc theo giờ cũng được thì cụ lại dỗi chả kém.

Cho cụ chứng kiến so sánh giữa hôm nó không ăn vặt với hôm nó chỉ ăn hoa quả/uống sữa, quay phim cho cụ xem, nói nhẹ, nói khéo, cho chồng nói, trao đổi thẳng thắn có, tóm lại cụ cứ như cái bức tường nói gì cũng bật bông, mình tặc lưỡi sống chung với lũ, chồng cũng tặc lưỡi sống chung với lũ. Nhưng mình thì thà cho con ở trường muộn cho rồi.

À hôm qua mình bực quá quyết định làm già cho cụ bực mình cái gì thì cụ nói ra, không thể cứ im lặng lịch sự không nói gì nhưng cách tao tao làm được, cụ nói có vài điểm cơ bản, mẹ good bảo làm sao:

– chúng mày là con tao, không có quyền nói tao, tao thích thì làm theo ý tao (kiểu mình không thống nhất nguyên tắc với bà được)

– ăn tí tẹo thế hại gì, nó đói thì phải ăn, những thứ khác nó không thích

– tao thích ăn bánh kẹo, tao ăn thì cũng phải cho no ăn, chúng mày thích ăn sữa hay váng sữa thì ăn nó mới ăn cùng được

– sức khỏe tao thì kệ tao, còn sức khỏe cháu thì không thể ảnh hưởng được

– mày nói nhiều quá ok tao sẽ làm theo—> nhưng tuần sau lại sáng tạo ra món quà vặt mới khác —> lâu lâu lại lặp lại buổi nói chuyện trên đây. Mà cụ thì chưa hề già, chưa hề lẫn cẫn, chỉ là, rất ương thôi, và rất thích ăn quà vặt.

Dab ma i

@yama: mẹ chồng nàng là bản sao của mẹ chồng tớ, và là đồng chí của mẹ đẻ tớ luôn. Cho ăn vặt đã tốt, nhà này cháu mấy tháng tuổi còn được các cụ vui tay cho ngửi rượu, thậm chí nhấp bia mới vãi đái gà mái luôn.

Lôi sách vở khoa học ra đương nhiên là vô ích. Vì ngày xưa tao nuôi mày, tao thừa hiểu trẻ con nó thích ăn cái gì. Ăn cũng chỉ nhằm mục đích là no nê để cao lớn, không ăn cái này thì ăn cái khác, ngày xưa mày mút dâm bụt, ăn quả duối rắn phun nọc ầm ầm còn không sao, giờ vẽ chuyện. Trứng đòi khôn hơn vịt á. Quên mày đê. Tao thích thì tao làm, con mày nhưng cháu tao. Lúc có mày thì mày làm gì tao không thèm chấp, nhưng lúc chỉ có tao với nó thì tao làm gì mày đừng can thiệp. Lượn đi cho nước nó trong nhá.

Gặp phải quả cùn, chuối như thế nhá, càng lôi khoa học, càng cố dẫn chứng như kiểu quay phim, càng ra sức nói khéo, càng ra sức nhờ chồng tác động – thì càng vô ích – vì các bà già thừa biết cháu không thể ốm, không thể yếu, không thể kém thông minh, chậm phát triển chỉ vì ăn quà vặt. Nên chúng mày định dạy đời bà à, bà nhịn bà chưa xắn váy lên bà chửi là tốt lắm rồi. Còn đừng để bà điên bà tuyên bố việc tao tao làm, mày éo cấm được tao thì đừng có trách.

Thế thì cuộc chiến không khoan nhượng này gồm 3 phe: con mình, mình và mẹ chồng, làm thế nào để thắng. Mình với mẹ chồng thì đến chết không phân thắng bại rồi. Thế thì lật ngược tình thế chỉ nhờ đứa con thôi.

Kể nghe kinh nghiệm nhà mình nhé. Sau các kiểu vật vã khéo léo, nhỏ nhẹ, thảo mai, thảo quả, mẹ chồng cũng như mẹ đẻ vẫn ngoan cường bố mày thích thế đấy, mình chuyển phỏm sang con gái.

– a ơi, mẹ bảo này, con có thích bà nội (ngoại) cho con ăn không?

– có ạ.

– thế ăn không để phần cho mẹ à

– tại bà cứ đưa cho con ăn ý.

– uh thế mai bà đưa gì thì bảo con đợi mẹ về cùng ăn nhé. Con có yêu mẹ không, yêu mẹ mà không cho mẹ ăn cùng à. Mẹ thèm lắm ý.

– vâng ạ.

Lần sau món số 1 bị con mình từ chối, bà già làu bàu lắm chuyện, phần phiếc gì con mẹ mày, nhưng bà lập tức nghĩ ra món số 2.

– a ơi, thế hôm nay đi học về con có mệt không, bà có cho con ăn món gì ngon không.

– có ạ, ngon lắm mẹ ạ con thích ăn lắm.

– thế con không thích món mẹ nấu ah. Con không yêu mẹ ah.

– có mà, con yêu mẹ nhất, con thích mà.

– đấy, con toàn ăn món của bà mà mẹ nấu lại không ăn, mẹ chán lắm, mẹ khóc đây hu hu…

Thế là con bé hình thành thói quen dù ăn no món số 2 bà đưa, nhưng vì sợ mẹ buồn, nên vẫn cố ăn món của mẹ. Mà cố ăn thì no, mà no thì hoặc đau bụng, hoặc khó chịu, hoặc nôn trớ.

– đấy, tại con ăn linh tinh nhiều quá nên con mới bị thế đấy. Cả nhà mình ăn cơm có ai bị làm sao đâu.

– nhưng mà con thích ăn đồ của bà.

– uh, mẹ cũng thích ăn đồ của bà, nhưng mà ăn nhiều không tốt. Với cả mọi người chỉ ăn sau khi ăn cơm thôi, không là đau bụng đấy.

– nhưng bà cứ đưa con ăn ý.

– lần sau bà đưa thì con ăn chậm thôi, ăn ít thôi, giống như những lúc con ăn no, không muốn ăn cơm mẹ nấu ý. Rồi đợi mẹ với bố về cả nhà cùng ăn. Con ăn tham à, không cho mẹ ăn à?

– con có ăn tham đâu, từ mai con để dành cho mẹ ăn nhá….

Các bà già còn lâu mới dừng lại, lại món số 3 đến món vô cực, ra sức xúi giục, động viên, thậm chí ép con mình phải ăn, không thể để con bé sống theo kiểu con mẹ, chỉ giỏi sách vở, cái gì cũng cấm đoán, khổ thân bọn trẻ con ra.

– a ơi, há miệng mẹ xem nào. Chết rồi, mẹ thấy có con sâu to lắm.

– đâu đâu, sâu đâu mẹ. Con đánh răng mà.

– con sâu này thuốc đánh răng không giết được, chết rồi, tại con hay ăn linh tinh, nên có con sâu linh tinh đục răng rồi.

– mẹ ơi con không thích con sâu linh tinh đâu.

– thế mai đi bác sĩ nhá, bác sĩ lấy kim, lấy kìm giết con sâu.

– mẹ ơi con sợ bác sĩ lắm.

– nếu không muốn gặp bác sĩ thì phải không bị sâu linh tinh, muốn không bị sâu linh tinh thì không được ăn linh tinh cơ.

– con không ăn linh tinh đâu, con ăn cơm mẹ nấu thôi…. Cứ thế, mỗi ngày là một cuộc chiến của bà và cháu. Còn mẹ và bố chỉ là lũ bỉ ổi đâm bị thóc, chọc bị gạo, phá hoại tâm hồn ăn uống của cả hai. Đến một ngày, bà bị cháu mắng ầm lên là tại bà cho cháu ăn linh tinh mà cháu bị abcd, thì cũng là lúc bà điên lên phủi đít quát ầm nhà “kệ thằng bố con mẹ mày cho nhau ăn gì thì ăn”, còn mẹ và bố cháu thì lại thảo mai ngọt xớt chạy lại, bảo con gái không được nói linh tinh, tay còn lại đón đồ ăn vặt của bà xơi cho bằng hết.

Tất nhiên cũng phải giữ thể diện cho bà tí, chứ chả nhẽ đồ nào cũng là đồ độc hại. Thế là mình đặt ra giới hạn cho con là : bim bim chỉ ăn 5 miếng, chỉ ăn kẹo mút, liếm liếm tí chứ không xơi cả cái kẹo bình thường, dăm ba cái bánh nhà quê ngọt khé cổ của bà thì chỉ ăn một tí rồi để dành đợi mẹ. Ăn như thế con mình về vẫn ăn cơm bình thường, mà bà thì vẫn được thỏa mãn thú vui cho cháu ăn những đồ bị con mẹ cấm thế là vui cả làng.

Xem thêm:

Dab Ma I: Tôi đã cải tạo nhà chồng như thế nào?

Dab Ma I: Giúp mẹ chồng thể hiện sở trường

Viết bình luận