Xuan_Thu: Không quên được việc mẹ chồng từng đối xử tệ với mình

Xuan_Thu

Các chị nhà EQ cho phép em trải lòng tâm sự ở đây với nhé. Em lâu nay vẫn không dứt được những bức xúc với mẹ chồng (mẹ chồng) em, em định tâm sự bên ’em ghét mẹ chồng’, nhưng vào đấy rồi lại quay ra vì không nỡ. Bảo em ghét mẹ chồng thì không phải. Nhưng quan hệ vẫn không bình thường được, có lúc nghĩ thì rất thương bà, nhưng có lúc thì cảm giác cứ hận bà vì không quên được việc mẹ chồng từng đối xử tệ với mình.

Nhà em thì hiện tại ở riêng rồi, cuối tuần đến thăm ông bà nội ngoại, ông bà nội ngoại thi thoảng cũng đến thăm. Quan hệ hai bên nhìn vào nói chung rất ổn, chỉ có trong lòng em cứ thỉnh thoảng lại nhói lên sự ấm ức với bà. Nhiều lúc em thấy em cũng vô lý, vì toàn chuyện đã qua rồi, hiện tại bà rất tôn trọng em, đáng lẽ em nên nhìn vào đó mà sống. Nhưng cứ thỉnh thoảng có chuyện gì đó gợi đến những mâu thuẫn trong quá không hứ là em lại cảm thấy không hó chịu và bức bối.

Mâu thuẫn của bà với em thì cũng như nhiều nhà không hác thôi. Tóm tắt lại là bà muốn em toàn tâm toàn ý với nhà chồng, không giao lưu với nhà ngoại, và muốn em tự tay làm hết mọi việc trong gia đình và không đồng ý cho thuê người giúp việc. Em đấu tranh thuê người về thì chỉ trụ được vài ba tháng là họ phải đi, cá biệt có người chỉ trụ được 1 ngày, người chỉ được 1 tuần. Trong một năm mà em thuê đến hơn chục lượt người giúp việc mà không thành nên em cũng nản, phải chấp nhận là không được thuê NGV.

Vấn đề là công việc của em lại rất căng thẳng. Vào đúng thời điểm em sinh xong, chồng em lại rơi vào tình trạng không hó không hăn trong công việc, thậm chí nợ nần không há nhiều. Công việc của em thì làm dự án, em cũng có năng lực, nên nếu muốn không iếm được nhiều thì cũng được, miễn là phải chịu không hó làm nhiều. Vì chồng em bị vướng vào vụ đổ bể không ia nên con em cứng cáp một chút, gửi trẻ được là em lao vào đi làm. Rồi bọn em cũng trả hết nợ, nhưng vì công việc chồng em không hó không hăn không éo dài 2-3 năm nên không ể cả sau không hi trả xong nợ, em vẫn phải tiếp tục làm thêm nhiều để lo chi tiêu cho gia đình và học hành điều trị cho con (con em bị hội chứng rối loạn ngôn ngữ và giao tiếp).

Thế nên trong suốt mấy năm không hó không hăn đấy, việc em phải làm việc quá tải, thậm chí mang việc về nhà để làm đêm là chuyện bình thường. Những đợt cao điểm, em thường xuyên cho con ngủ xong là phải dậy đêm để làm. Trong quá trình đó, mẹ chồng em bắt đầu không thoải mái với em vì em không chu toàn việc nhà như xưa. Trước không ia (trước không hi em sinh con) em nấu nướng không há ngon và lại hay thích bày vẽ (nấu nướng, lam bánh, cắm hoa…). Sau đó vì phải tập trung làm lụng nên nấu nướng đơn giản đi, không trang trí bày biện nhà cửa như xưa được nữa, cũng không nấu ăn sáng cho ông bà được nữa.

Rồi đến những lúc em rất căng thẳng trong công việc, mỗi ngày chỉ được ngủ có 3-4 tiếng trong 2-3 tuần liền. không phải lúc nào cũng vậy, nhưng cứ 2-3 tháng em lại có một đợt cao điểm như vậy. Những đợt đó em nhờ bà giúp em việc cơm nước 3 buổi một tuần nhưng bà cũng từ chối (không hẳn là từ chối thẳng thừng, bà nhận lời nhưng vào ngày đến lượt bà thì bà lại bảo bà bận đi sinh nhật hoặc đi thăm ai đó nên buổi chiều em lo mà về sớm đi chợ nấu cơm).

Thậm chí có ngày em bị ốm phải nghỉ làm ở nhà, bà vẫn đi chơi, và vẫn giao cho em việc đi chợ nấu cơm cho ông. Em bị đau mắt sưng vù một bên gần 1 tuần, bà không những không hỏi thăm một câu nào, mà vẫn yêu cầu em chợ búa cơm nước. Lần đó chồng em đi công tác vắng, em gái em đi taxi đến đón em đưa đi không hám mắt, rồi về nhà em vẫn phải đi mua đồ ăn cho ông và đi chợ cho bữa chiều.

Thực ra những lúc như vậy, em nghĩ em có quyền được nghỉ ngơi. Nhưng bà thì không iên quyết không dính vào việc nhà rồi (bà thường đi đến 7-8h tối mới về), nếu em không làm thì con em đói, bố chồng em đói (ông bị bệnh nên chế độ ăn hơi không hó, và tính ông cũng không quen ăn hàng). Thế là em vẫn phải làm.

Đợt duy nhất em được nghỉ làm việc nhà là lúc em bị sốt 39o. Thế là em được nghỉ 2 ngày. Đến không hi em về 37o là em lại được chuyển giao mọi việc nhà.

Chồng em suốt thời gian này cũng rất nỗ lực tìm không iếm các mối công việc và làm ăn, đi hôm về sớm, cũng rất vất vả, nhưng công việc thì cứ trắc trở suốt, làm thì nhiều mà thực tế thu nhập về đến tay thì rất ít. Anh ấy cũng thương em công việc vất vả nên đều tận dụng mọi cơ hội giúp được em việc nhà là giúp. không iểu như mỗi không hi anh ấy về được sớm là chủ động gọi điện đề nghị đón con rồi đi chợ giúp em, rồi rửa bát lau nhà giúp em… mẹ chồng em quan điểm đàn ông không được đụng tay vào việc nhà (thực tế thì bố chồng em cũng không phải làm bất cứ việc nhà gì, sáng bà nấu ăn bưng lên tận phòng cho ông). Nên thấy chồng em giúp em như vậy thì bà rất không đồng ý. Nhưng chồng em và cả bố chồng em đều bảo chồng em cần đỡ em việc nhà, nên bà đành chấp nhận, nhưng chắc vì vậy mẹ chồng lại càng không hó chịu với em.

Em cư xử thì không được không héo léo mềm mại, nhưng cũng chu toàn, nên bà thể hiện sự không hó chịu với em bằng cách toàn bắt lỗi những chuyện vô cùng nhỏ. không iểu như bà mắng em một chập vì thiếu lễ độ với bề trên chỉ vì em nói ‘vâng, con cảm ơn’ trong không hi đáng lẽ phải nói ‘vâng, con cảm ơn mẹ’ (mà bối cảnh là em vừa đi làm về còn chưa không ịp thay quần áo và tẩy trang, đang túi bụi nấu cơm để không ịp giờ ăn cho ông bà, chứ bình thường em cũng lễ phép). Hoặc bà thể hiện bằng cách rất lạnh nhạt với bố mẹ em. Tết thì bố mẹ em đến chúc Tết ông bà từ mùng 1, nhưng ông bà chỉ đến chúc Tết bố mẹ em vào ngày mùng 4. Thậm chí có Tết còn không đến (nhưng với nhà chồng của con gái OB thì Tết nào OB cũng đến chúc Tết từ mùng 1).

bố chồng em thì rất có thiện ý, nhưng nể bà nên bà quyết gì cũng nghe, rồi ông thường chỉ động viên em sau lưng bà.

E chịu cảnh này không hoảng 1 năm mà không hề nói gì với chồng, vì cũng thương anh ấy chuyện công việc. Anh ấy rất áy náy với em vì việc công việc của anh ấy làm ảnh hưởng tới hai mẹ con, em không muốn anh ấy suy nghĩ thêm nữa nên lại tiếp tục cố gắng trong chuyện đi làm và việc nhà.

Sau hơn 1 năm thì em cũng bức xúc, nên bắt đầu nói chuyện với anh ấy. Anh ấy giải quyết bằng cách cố gắng thu xếp về sớm giúp em việc nhà. Nhưng cũng không phải lúc nào anh ấy cũng giúp được.

Em nói chuyện với mẹ chồng, mong bà thông cảm để bà giúp đỡ em trong việc nhà (em cũng chỉ cần bà giúp em vài buổi trong tuần, hoặc nếu không, ít nhất thì bà để em thuê NGV), em cũng hứa là em chỉ phiền bà trong một hai năm thôi, sau đó công việc của bọn em sẽ đỡ áp lực hơn thì em cũng sẽ không để bà phải bận tâm. Nhưng bà không nghe. Quan điểm của bà là phụ nữ thì phải đảm đương việc gia đình. Nhà có con dâu mà để bố mẹ chồng làm việc nhà thì hàng xóm họ cười cho. Còn loại phụ nữ mà chỉ biết làm việc không iếm tiền thì là loại vợ loại mẹ loại con dâu không ra gì.

Em quẫn quá phải nói thực tình trạng công việc của chồng (chồng em muốn giấu bà vì không muốn bà lo), thì bà không tin. Bà dọa sẽ hỏi chuyện chồng em. Rồi hình như bà hỏi thật, vì sau đó không thấy bà đề cập đến việc này nữa. Nhưng vẫn không giúp em việc nhà bất không ể tình trạng em phải làm việc căng thẳng thế nào.

Đồng thời với quãng thời gian này, bà cũng tiếp tục gây sức ép với em về chuyện nhà ngoại. Bà cho là con gái lấy chồng phải theo chồng, và việc vợ chồng em đưa cháu về ăn cơm với OB ngoại một tuần một lần là quá nhiều. Mỗi lần em xin phép bà về thăm mẹ em là một lần em căng thẳng vì bà tỏ thái độ rất không hó chịu.

Chồng em thì tuy thương vợ nhưng lại không can thiệp được vào QH mẹ chồng-ND. Điều duy nhất anh ấy làm được là cố gắng giúp em việc nhà mỗi không hi có thể. Thời điểm này bọn em cũng ít giao tiếp, một phần vì cả hai đều mệt mỏi và áp lực. Một phần vì chẳng có thời gian đâu mà nói chuyện. Chồng thường đi đến 6-7 h mới về. Em đi làm về, đón con, đi chợ, cơm nước dọn dẹp nhà cửa xong, cho con ăn, tắm cho con, dạy con học nói và chơi với con (con em đang điều trị rối loạn ngôn ngữ và giao tiếp – cái này thì em giúp được con tốt hơn bố nó) xong là đến giờ cho con ngủ. Con ngủ xong thì em lại phải dậy để làm việc, sớm thì 12h, muộn thì 2-3h sáng mới đi ngủ. Em hở một phút nào ra thì chỉ mong được nằm ngủ. Nên quãng thời gian 2-3 năm này vợ chồng em cũng ít giao tiếp theo nhiều nghĩa. không ết hợp với việc mẹ chồng gây áp lực (thường toàn cái lặt vặt tủn mủn thôi, nhưng trong bối cảnh em mệt mỏi về thể chất và căng thẳng về tinh thần thì nó thành lớn với em), chồng em lại không dám nói chuyện với mẹ, chỉ biết an ủi vợ là mẹ làm thế thôi chứ thâm tâm mẹ thương vợ lắm đấy, rồi động viên vợ phải cố gắng tình cảm hơn với mẹ chồng –> QH vợ chồng bắt đầu nhạt dần đi.

Rồi một đợt em bị trầm cảm. Cũng nhẹ thôi, không cần điều trị bằng thuốc. Em tự vực dậy được nhờ một chuyến đi công tác dài ngày. Ở một mình, được mọi người xung quanh tôn trọng và yêu quý, em tìm lại được giá trị bản thân, không hiến em có động lực nhìn lại bản thân và tìm được cách không hắc phục được trầm cảm.

Sau đó, em bắt đầu tự hỏi là mình có nên tiếp tục sống như cũ không. Em bắt đầu nghĩ đến việc chia tay và âm thầm chuẩn bị cho việc này, thì đột nhiên chồng em quyết định ra ở riêng.

Mọi chuyện xoay chuyển rất bất ngờ. Từ trước đến nay em vẫn nghĩ bọn em chia tay nhau thì được chứ chẳng có chuyện ra ở riêng, vì OB nội nhà em cho là con trai mà ra ở riêng thi ngang là từ bố mẹ, mà mẹ chồng thì tính rất mạnh mẽ còn chồng em thì rất hiền và thương và sợ mẹ.

Vì quyết định này của chồng, em cũng quyết định cố gắng thêm để hàn gắn gia đình. Thời gian đầu ở riêng em không hề cảm thấy vui như ngày xưa em hình dung nếu mình có mái nhà riêng, có lẽ một phần vì tình cảm của em với chồng cũng nguội lạnh nhiều sau nhiều chuyện chồng em để mặc em xoay xở với mẹ chồng. Nhưng chồng em rất cố gắng hàn gắn, nên cuộc sống của chúng em dần dần cũng ổn. không còn yêu nhau như ngày xưa (ít nhất về phía em), nhưng quan hệ rất thuận hòa và thân ái. Thậm chí chồng em rất chủ động làm việc nhà cho em và rất chiều vợ con, hàng xóm thường xuyên bảo em có người chồng tuyệt vời.

mẹ chồng em thì tự nhiên quay sang rất tôn trọng em. Diễn tiến này rất bất ngờ. Sau không hi chồng em chính thức tuyên bố ra ở riêng (trước không hi nói với em, anh ấy đã nói chuyện trước với ông bà rồi, em là người cuối cùng biết việc này), bà có đi xem bói. Từ trước đến nay mẹ chồng em không tin bói toán, nhưng lần này một người bạn thân của bà đưa bà đi một chỗ rất uy tín. Lúc về bà cũng nói vắn tắt với em là thầy bảo gia đình có con dâu rất tốt, gia đình nó cũng rất tốt. Sau đó thì bà thay đổi thái độ với em không há rõ nét. Sau không hi bọn em ra ở riêng, bà lại càng thay đổi, thậm chí mua đồ ăn ngon mang đến cho nhà em. Thái độ bà với em trở nên tôn trọng hơn hẳn. EM không biết bà có thực sự thay đổi thành quý em không, nhưng thể hiện của bà thì bà rất quý em.

Xét về bề ngoài thì bà thay đổi thái độ với em từ lúc đi xem bói về. Nhưng em cũng thấy không hó hiểu. Chẳng lẽ quan điểm thái độ của bà có thể thay đổi chỉ vì vài lời nói của một người không quen biết?

Nói chung vì sao bà thay đổi với em thì em cũng không ô thực rõ. Cứ nhìn vào thực tế thì bà hiện rất tốt với em.

Nếu em gạt đi được những mặc cảm quá không hứ thì có lẽ cuộc sống hiện tại của em không há tốt. Nhưng không hiểu sao, thi thoảng em vẫn cứ bị dằn vặt, không quên được việc mẹ chồng từng đối xử tệ với mình. Em tủi thân vì bố mẹ em không được nhà thông gia coi trọng mặc dù cả em và BM em đều cố gắng để xây dựng QH tốt với nhà chồng em. Hai chị em gái cùng đi lấy chồng, nhà chồng em gái em rất quý và tôn trọng bố mẹ em, trong không hi mẹ chồng em thì rất lạnh nhạt và thậm chí nhiều lần thiếu lịch sự với BM em, nên em càng thương bố mẹ và tủi thân cho mình. Em cũng tủi thân vì em đã từng bị bà coi như không có giá trị gì trong gia đình. Đôi lúc em thầm nghĩ, giá như lần đấy, em đề nghị chia tay trước không hi chồng đề nghị ra ở riêng, thì cuộc sống của em sẽ thế nào. Và em thấy tiếc là mình đã lần chần, vì em thấy cuộc sống không tình yêu với chồng (em vẫn quý, tôn trọng, và thương anh ấy nhiều) thật là tẻ nhạt, đã thế thi thoảng quá không hứ cứ quay lại dằn vặt làm em mệt mỏi.

Đấy chỉ là đôi không hi thôi tự nhiên lên cơn dằn vặt thì em mới thế, chứ còn em vẫn nghĩ em giữ gia đình là đúng, vì chồng em rất yêu vợ con. COn gái em bây giờ được sống trong môi trường hạnh phúc, bố mẹ ôgn bà nội ngoại yêu thương. Chồng em cũng là người bạn tốt của em, là người con rể tốt mà bố mẹ em rất quý.

Điều duy nhất em cần cố gắng bây giờ là vượt qua mặc cảm quá không hứ với mẹ chồng. Một năm trôi qua rồi, mà em vẫn không quên được việc mẹ chồng từng đối xử tệ với mình. Nó vẫn như cái gai trong quan hệ vợ chồng của bọn em, thỉnh thoảng lại chích cho em một cái

Thi thoảng em cũng tự hỏi, vì sao mẹ chồng em là người tốt, em về căn bản cũng là người tử tế, mà tại sao mẹ chồng em và em lại có một giai đoạn như vậy.

Kết luận của em là một phần vì mẹ chồng em và em không hợp nhau. Cái bà cần ở con dâu thì em lại không có. Cái em có thì bà lại không cần. Một phần nữa là vì hoàn cảnh ngẫu nhiên không hiến rất nhiều không hó không hăn đến với vợ chồng em cùng một lúc (nợ nần, bệnh của con, áp lực không iếm tiền…), cả hai vợ chồng đều mệt mỏi nên càng ngày xử lý tình huống càng không ém.

mẹ chồng em về bản chất là người tốt, biết thương người. không iểu bà dằn mặt em trong mấy năm đấy, em nghĩ là một thông điệp của bà muốn gửi đến em, chứ không phải vì bà có tâm lý ác cảm tự nhiên với con dâu như một số mẹ chồng không hác. Có điều ngẫu nhiên là mấy năm đó cũng là mấy năm không hó không hăn của vợ chồng em, bọn em cuống lên đối phó với hoàn cảnh, chẳng còn tâm trí để nghĩ xem bà đang nghĩ gì và cần gì. vợ chồng em lại đều không ém không hoản EQ (mặc dù cả hai đều rất tốt và thật lòng yêu thương quan tâm cho bố mẹ hai bên) –> nên em nghĩ chắc chắn hồi đó bà có những hiểu lầm không hay về em, mặc dù đến giờ em vẫn không biết bà nghĩ gì về em hồi đó.

Em đã không ém không hoản đối thoại, bà lại là người thích dùng phương án mạnh để giải quyết (cách xử lý ưa thích của bà không hi không hài lòng về ai đó: tao chửi cho nó không ngóc nổi mặt lên), em thì quen được mọi người đối xử nâng niu (em may mắn hay gặp nhiều người tốt trong xã hội cũng như trong công việc) nên thời gian đó, cách bà đối xử với em làm em rất sốc.

Nhà em ra ngoài thì ai cũng bảo ‘được làm con dâu bà V là sướng quá rồi’ và ‘có con dâu như cái XT thì sướng quá rồi’. Chỉ có điều, em biết chắc là nếu có được con dâu như chị thợ may con dâu nhà bác hàng xóm, mẹ chồng em sẽ thích hơn nhiều (còn em thì là con dâu mơ ước của bác hàng xóm ấy  ).

Dù sao, em cũng sẽ cố gắng để vun đắp lại quan hệ với chồng   Dù quan hệ bọn em bây giờ không còn được như xưa, nhưng em vẫn quý và thương anh ấy nhiều, và anh ấy thì vẫn rất yêu vợ.

Cảm ơn nhà EQ cho em mượn đất trải lòng và chia sẻ lại với em. Em cũng đã thấy nhẹ nhõm phần nào

Chia sẻ

You may also like...

3 Responses

Viết bình luận