Xjang Jang: Dạy con khái niệm mới

.Các chị cho em ý kiến với ạ.
Em không biết làm cách nào để con em chấp nhận khái niệm mới.
Ví dụ, em cho con ăn nhãn, em bảo :”con ăn nhãn không để mẹ giúp bóc”. Con em kiên quyết nói: “không phải quả nhãn, mà là quả nho”. Em có nhẹ nhàng nói và giải thích quả này tên gọi quả nhãn mà cháu kiên quyết không nghe.
Các loại khác cũng tương tự ạ. Nếu khái niệm cháu mặc định thì cháu sẽ kiên quyết không nghe theo mẹ cho đến lúc nào đó cháu tự nhận thức được ah.
Em có nên điều chỉnh con không ạ? Em sợ lúc đi học cháu gặp rắc rối.
Con trai em 5 tuổi ạ.

saudau

Không nên căng thẳng quá, bé mới 5 tuổi thôi, thích nói theo ý mình.Bạn chỉ cần vui vẻ hỏi lại con:

-Ô thế à, vậy đây là quả nho à, mẹ lại tưởng quả nho thì có nhiều hạt nhỏ, còn quả nhãn thì chỉ có một hat cơ, thế cái quả có mấy hạt nhỏ xíu thì gọi là quả gì nhỉ?

thanhnhinhi

Em chưa có gia đình nhưng hay chơi với trẻ con như bạn bè nên em xin phép tí ạ
Bé nhà chị thích gọi nó là nho thì kệ nó thôi. Nó mới 5t mà, cháu em nhiều khi cũng vui vui kiểu đó. Chị chỉ cjo cháu đây là nhãn, 1 2 lần cháu k chịu thì chị cười bảo “Thế thì đây là nho của con, là nhãn của mẹ.ẹ con mình thống nhất thế nhé” rồi cứ con bảo con ăn nho thì chị lấy nhãn, chị hỏi con ăn nhãn không nó sẽ biết là “nho” của nó, nó xòn cãi thì chị bảo nho của con chứ, nhãn của mẹ mà. Ra ngoài cháu nó nói với chị vậy thì chị cứ hiểu và lấy nhãn, coi như thoả thuận ngầm của hai mẹ con, bí mật nho nhỏ, chơi với cái bí mật đấy, vui phết ạ. Trẻ con em thấy hay thích kiểu bí mật dí dủm riêng đấy lắm. Hôm nào chị mua nho về,hai mẹ con chơi ăn nho ăn nhãn, cháu nó phân biệt đc đấy.

Còn cháu ra ngoài k có mẹ, cháu nói k ai hiểu thì chị giải thích rõ là với con nó là nho nhưng với cô chú ấy là nhãn mà, con nói mà cô chú ý không hiểu thì con giải thích với cô chú ý “Ý cháu là quả nhãn ạ.” kiểu kiểu vậy thôi. Chắc em chưa có cháu nên em thấy đơn giản, ^^

.Em còn vấn đề nữa là: Cô giáo cháu có phản ánh lại là con trai em trình bày kém hơn các bạn cùng lứa. Cháu nói các cô rất khó hiểu. Em nghe quen thì nhận thấy cháu có cách tư duy khá thông minh. Em rất hiểu những ý tưởng loằng ngoằng của con. Nhưng không theo sát con được.
Em thường khuyến khích con nói lên suy nghĩ bằng câu hỏi tại sao. Nhưng cháu giải thích thì chỉ có em hiểu.
Có cách nào rèn con trình bày rõ ràng phù hợp lứa tuổi này không ak?

Thepromise

Bé nhà bạn biết nói có sớm không? Khi nói con nói chậm rãi hay nói rất nhanh?
Khi các bé có tư duy sáng tạo, khả năng tưởng tượng phát triển nhưng ngôn ngữ của bé lại không theo được tư duy đó sẽ dẫn đến bé bị trình bày loằng ngoằng và khó hiểu. Bé sẽ nói rất nhiều, nhưng ngôn ngữ để diễn đạt bị hạn chế thành ra người khác nghe ( cụ thể là cô giáo ) có cảm giác bé kém so với các bạn khác về khả năng diễn đạt.
Bạn là mẹ nên bạn sẽ nhận thấy con mình thông minh, nhưng chính bạn cũng không bám sát được hay theo kịp được suy nghĩ mà con muốn diễn giải đúng không?
Vậy giờ có 2 cách:
1: có những lớp dạy kỹ năng thuyết trình ( 3t có thể bắt đầu học ), bạn có thể cho con theo những lớp học, họ sẽ hưỡng dẫn con cách diễn đạt, chọn ngôn từ phù hợp dễ hiểu để có thể truyền tải đến người nghe. Trung tâm này có ở Nguyễn Chí Thanh.

2. Chính bản thân bạn dành nhiều thời gian trò chuyện với con hơn. Ví dụ khi con nói 1 ý tưởng gì đó loằng ngoằng, bạn hãy chọn lọc những ý chính của con, sau đó giúp con nói ngắn gọn lại. Rồi bạn tìm ra những từ ngữ để hướng dẫn con diễn đạt xúc tích hơn. Từ nào thừa từ nào thiếu bạn bổ sung cho con. Đọc nhiều truyện có ngôn ngữ mạch lạc cho con nghe. Để chính con cảm nhận và thay đổi dần

Bé nhà mình cũng vậy, nói rất nhiều, ngôn ngữ phong phú nhưng mắc bệnh thích trình bày. Câu cú thì rõ ràng, có đầu có cuối nhưng hay bị lặp ý. Mình luôn dạy con: đàn ông nói ít thôi, chỉ cần nói dứt khoát 1 lần, to rõ ràng, mẹ có thể hiểu được con đang nói gì. Sau đó mình sửa câu cú cho con. Không nói lặp lại ý trong 1 câu chuyện.

Bé nhà mình cũng hay “cãi” mẹ, cái gì bạn ấy đã mặc định trong đầu thì sẽ giữ nguyên ý kiến và quan điểm đó. Mình lo nó sẽ biến thành sự bảo thủ cố chấp, nhưng rồi mình nhận ra, khi có 1 người khác can thiệp vào, hoặc sách vở hình ảnh thì con sẽ suy nghĩ và thay đổi quan niệm. Tóm lại, con mình về học hành, sự vật hiện tượng thì không tin mình 100%, mà cần kiểm chứng qua thầy cô, máy tính,… Còn liên quan đến vấn đề ăn uống, lời nói thì tin mình. Về sức khỏe chỉ tin bác sĩ, nếu bác sĩ chưa khám và cho uống thuốc thì không yên tâm là đã hết ốm. Về công lý, luật pháp ai sai sẽ bị tội thì tin công an, cảnh sát.

(Đã đọc 24 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận