Tìm lại hạnh phúc sau đổ vỡ hôn nhân

Mình là một mẹ đơn thân, hiện nay mình sống với con trai trong căn nhà nhỏ bé xinh xinh, tự tìm lại hạnh phúc cho mình. Bão tố đã đi qua cuộc đời mình. Làm mẹ đơn thân vất vả vô cùng, tớ luôn hy vọng rằng các bạn hãy luôn trân trọng những gì mình đang có.

 

vuhuong

Mình là một mẹ đơn thân, hiện nay mình sống với con trai trong căn nhà nhỏ bé xinh xinh, tự tìm lại hạnh phúc cho mình. Bão tố đã đi qua cuộc đời mình, giờ đây ngồi chiêm nghiệm lại tất cả mình đã rút ra bài học cho mình và mình muốn chia sẻ với các bạn.
Khi vợ chồng có mâu thuẫn, chán nản, muốn bỏ nhau thì việc đầu tiên chúng ta nên nghĩ đến là ngày xưa vì sao chúng ta quyết định lấy nhau – thay vì ngồi đó trách móc đối phương đã thay đổi, đã phụ bạc.

Việc tiếp theo là ngồi cân đong đo đếm những tính tốt tính xấu của mình, của chồng trước khi kết hôn và sau khi kết hôn, bạn sẽ thấy hôn nhân của mình lệch nhịp từ đâu, từ đó đề ra cho mình kế hoạch và thời gian kê lại cho bằng, cho khít. Đừng vì cái tôi của mình, chỉ thấy cái lỗi của đối phương mà quên đi rằng chính mình cũng đã góp một phần không nhỏ vào vết rạn nứt ấy.

Đừng quá bi lụy đến mức không có anh thì em không thể sống nổi để ngồi yên một chỗ chịu đựng sự chà đạp của đối phương.

Nhưng cũng đừng tự cao, tự đại như mình cho rằng tôi không có anh tôi cũng chả chết. Anh phản bội tôi thì tôi cũng tiễn anh lên đường ngay và luôn. Mình đã từng nói với mẹ chồng: con có ăn có học đàng hoàng không việc gì con lại đi làm cái trò tranh chồng cướp vợ với đứa con gái lăng loàn.

Tớ đã từng yêu, rất yêu chồng cũ, suốt 4 năm đại học, 1 năm đi làm biết bao kỉ niệm vui buồn, nhưng chỉ vì cái tôi quá lớn, sự độc lập trong suy nghĩ, hành động quá cao đã đẩy cuộc sống vợ chồng tớ ngày một cách xa, cho đến khi giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước, chồng cũ tớ có người khác, một người đàn bà thua kém tớ về mọi mặt. Tớ vẫn giữ cái tôi của mình, bình thản đón nhận tất cả.

Để rồi cuối cùng là cái quyết định ly hôn của tòa án. Đến lúc này cái tôi nó mới dìm xuống, nỗi đau, sự mất mát có cơ hội trồi lên cắn xé, dày vò tớ. Tớ đã chấp nhận việc chồng cũ có người đàn bà khác một cách bình thản nhất, không ghen tuông, không oán hận, thậm chí tớ còn viết thư cảm ơn cô ta vì đã cho tớ thấy người tớ chọn làm chồng không xứng đáng với tớ tí nào. Nhưng đến khi tớ đọc được những gì họ viết cho nhau, tớ đã run lên, miệng khô khốc, đắng chát, uống một lúc cả chai nước lạnh mà vẫn không hết khô miệng, ngồi trong phòng điều hòa mở 16 độ mà người vẫn nóng ran, mồ hôi vã ra như tắm…

Lúc đó tớ đã xác định mình phải làm gì, đúng tinh thần Siêu Nhân nói, đời ném vào mặt ta cục mắm tôm thay vì ngồi đó mà giãy đành đạch lên kêu la om sòm thối quá, khó chịu quá, tớ vén váy đứng dậy kiếm thêm bún, thêm đậu làm cho mình tô bún đậu mắm tôm ngon lành.

Đau đớn, khóc lóc, vật vã cũng chẳng thể nào giải quyết được gì cả, lăn ra ốm thì khổ cả mẹ cả con. Mỉm cười mà bước tiếp thôi. Vậy mà cũng chẳng được yên, giữ vững tinh thần, vui vẻ lạc quan được mấy hôm lại bị lãnh đạo cơ quan gọi qua phòng tâm sự, đe dọa: nếu ly hôn sẽ trả về văn phòng vì làm công tác gia đình mà không giữ được gia đình thì còn nói được ai??? Bố mẹ ở quê thì gọi điện khuyên nhủ không được quay ra trách mắng, dọa nạt, kêu than xấu hổ với bà con hàng xóm, nhục mặt với dòng họ tổ tiên…. Bạn bè xúm vào hỏi han không phải là để chia sẻ mà chỉ là kiếm thông tin lấy làm đề tài bàn tán… Cái vòng luẩn quẩn ấy cứ lặp đi lặp lại đúng nửa năm trời.

Mắm tôm cứ gọi là được ném vào người liên tiếp. Lại lọ mọ đi kiếm bún, kiếm đậu: Đăng kí thi cao học, 1 tháng trời 4g chiều hết giờ làm vội vàng đón con về gửi cho hàng xóm chạy 40km lên Sài Gòn ôn thi đến 9g30 chạy ngược từ SG về ôm ấp vỗ về con ngủ, lại lọ mọ dậy ôn bài. Bị cơ quan đòi lại nhà với tối hậu thư trong vòng 2 ngày phải dọn đi, trả lại nhà cho cơ quan, không còn chỗ nào để dung thân thì ôm con về ở với ông bà nội con. 6 tháng trời sống trong cảnh chồng ở với bồ, 2 mẹ con ở với bố mẹ chồng.

Đã đủ thời gian để thấm và ngấm những tưởng bình yên như vậy mà sống thì lại 1 cục mắm tôm to chà bá ném vào mặt, ông bà muốn tổng cổ 2 mẹ con ra ngoài vì ngứa mắt quá. lại bún, lại đậu, 1 mình lo sửa nhà, bạn bè người ít người nhiều vay mượn mỗi người một tí, mà cũng chơi bài lì: tao chả có tiền đâu mà trả 1 cục, khi nào có tiền tao trả, trả đến khi nào hết thì thôi, mà cũng chẳng lời lãi gì nhé, không là bán thân đi trả nợ đấy, cơ mà bán thân chả ai thèm mua vì xơ xác quá. rồi cũng có cái ổ chuột, nợ nần cũng dần được trả (không xin xỏ của gia đình 1 xu mẻ nào đâu đấy).

Làm mẹ đơn thân vất vả vô cùng, tớ luôn hy vọng rằng các bạn hãy luôn trân trọng những gì mình đang có, những rắc rối mình đang gặp phải chỉ là mình chưa biết cách xử lý nó một cách đúng đắn và hiệu quả nhất mà thôi. Hạnh phúc không phải là cái đích để đến mà nó là một hành trình nó luôn đi bên cạnh ta từng ngày từng giờ, chỉ là ta có nhìn thấy, nhận thấy nó hay không mà thôi.

Một bàn tay vỗ không lên tiếng, khi mình cố gắng, thật sự cố gắng bằng cả trái tim, khối óc của mình rồi mà vẫn không cứu vãn được thì cũng nên một lần mạnh mẽ và dứt khoát để buông bỏ.

Đừng chỉ vì thói quen có ai đó bên đời mà cố gắng chịu đựng, vùi dập cuộc đời mình trong đau khổ, bất hạnh.

Cũng đừng lấy lý do sợ con cái sống không có cha, có mẹ mà cố gắng chịu nhục.

Hãy hiểu rằng bất cứ đứa trẻ nào cũng cần sự yêu thương, chăm sóc của bố của mẹ, một mái ấm thực sự ở đó cha mẹ thương yêu nhau, thương yêu con cái, chứ nó không cần một mái lạnh đủ số lượng cha mẹ, mà cha mẹ coi thường, ghẻ lạnh, chà đạp nhau. Hãy cho con hiểu rằng bố mẹ luôn là bố mẹ của con, luôn yêu thương, chăm sóc con, chỉ là bố mẹ không ở cùng nhau mà thôi.

Cầu chúc cho tất cả mọi người đến với nhà EQ có hành trình cuộc đời với người bạn đồng hành vô hình mà hữu hình HẠNH PHÚC

 

meokhongbeo

Mình cũng là mẹ đơn thân như vuhuong, nhu refresh2005 và mình cũng cảm thấy như trút bỏ được mọi gánh nặng sau khi quyết định ly hôn. Và càng ngày, mình càng thấy mình đã quyết định đúng. Nếu có điều gì sai, thì chỉ là mình lẽ ra có thể làm tốt hơn nhiều việc nhưng mình đã ít cố gắng.

Thời gian đầu cũng khủng khiếp lắm các bạn ạ. Mình dằn vặt trách móc bản thân. 2 mẹ con ở nhà thuê, trống trải vô cùng. Mỗi khi có tiếng xe máy, bé con lại bảo: “mẹ ơi, mẹ mở cửa cho bố” mà mình thắt lòng. Có lần con vào tuổi khủng hoảng, con ngang bướng quá mình bất lực ngồi trên cầu thang khóc. Con trai sợ hãi ôm me vào lòng xin lỗi rối rít, nhìn ánh mắt thảng thốt ấy mình đã tự nhủ đây là lần đầu và sẽ là lần cuối khóc trước mặt con. Rồi những khi nửa đêm con lên cơn dị ứng người mẩn đầy lên phải để con ở nhà 1 mình đi mua thuốc còn bị chặt chém, những đêm con phun máu cam từ mũi ra đầy gối, những cơn sốt bất tận chỉ một mình ngồi bên con trong bóng tối…

Và mình phải cố dặn lòng vượt qua…

Các bạn ạ, ít ai có thể học giỏi từ kinh nghiệm của người khác lắm, khi xưa mình lý thuyết làu làu, lại được toàn các đại cao thủ của nhà EQ cận kề sát bên, nhưng đến giờ nghĩ lại, mình có ty tỷ khiếm khuyết mà nếu không có cú sốc ly hôn mình không bao giờ nhận ra được. Mình ngày càng gắng hoàn thiện bản thân hơn, sống nhân hậu vị tha hơn. Cũng nhờ ly hôn, mình lại tìm thấy con người tốt đẹp, đáng yêu của mình trong quá khứ trước hôn nhân, con người đã bị những hờn ghen, vụn vặt che lấp và vùi chôn tưởng như đã biến mất khỏi thế gian.

Mình trở lại là chính mình, biết nhìn nhận khuyết điểm, biết chăm sóc bản thân, biết tự tin. Đầu tiên là mình lên kế hoạch bồi bổ sức khỏe đã tàn tạ theo những cơn stress.

Sau đó mình đi học may vá, học đàn, mua màu về vẽ tranh cùng con trai, trồng vài cái cây xinh xắn quanh nhà, tóm lại là làm những điều mình thích mà mình chưa có cơ hội để làm, dù sau đó có theo tiếp hay không thì cũng là mình đã thử.

Mình đi chơi với các bạn đến những miền đất mình chưa từng biết và đỉnh điểm là chuyến đi xuyên Việt hơn 10 ngày vào tận Châu Đốc, Hà Tiên.. Mọi sự đều mới mẻ và đầy cảm hứng.

Mình đi theo đoàn thiện nguyện viên trẻ, đến Cao bằng, đến Bình Định khám chữa bệnh cho 5000 bà con nghèo dân tộc. Giữa trưa nắng ngồi ôm 1 em bé ngủ cho mẹ bé đứng chờ nhận thuốc mà xót xa cho họ. Ở đó ai cũng nghèo, nhưng mặt họ không mang nét u sầu đâu các bạn ạ, mình cứ hỏi là họ lại cừoi, mắt sáng lên bừng cả gương mặt làm mình quên mọi điều muộn phiền.

Giờ tâm mình đã nhiều phần an ổn như chị saudau và chị wic nhận xét, nhưng mình nghĩ mình vẫn cần thêm thời gian.

Tuy nhiên, thú thật là thi thoảng mình vẫn chìm vào quá khứ, vào cái thời mà chúng mình còn yêu đương và hạnh phúc bên nhau ấy, và tiếc nuối, và gặm nhấm nó. Điều này làm cho mình không thể mở lòng ra với các chàng trai đến với mình. Hơn nữa, mình từ bé đã sợ cô đơn. Ví dụ chỉ cần có 1 chị bạn đến ngủ cùng là mình có thể ngủ thẳng giấc ngon lành hơn nhiều so với việc ngủ 1 mình (cuối tuần con trai về nội)

Mình luôn có suy nghĩ rất dở hơi là người có vợ thi không bao giờ dính, người bỏ vợ thì có vấn đề, người chưa vợ thì không giành cho mình (hehe) nên hiện tại mình đang tận hưởng hạnh phúc tự thân chứ không hào hứng vụ yêu đương dù mình vẫn nghĩ tình yêu là điều tuyệt vời.

Nói ra thì chắc các mẹ sẽ cười nhưng mình sống trong tủ kính từ nhỏ, yêu ex đầu tiên, bố mẹ quản kinh khủng, thế nên giờ mình vẫn y nguyên là 1 người cổ hủ, từ thích đến nắm tay là dài cả km (ngu nhỉ?). Có những chàng trai họ rất chân thành, đáng yêu và yêu con mình nhưng mình đều e dè, giữ kẽ, rồi cũng vụt qua. Mèo có bất thường lắm không?

Các mẹ phân tích giùm trạng thái tính thần của mèo và chỉ cho mèo con đường với. Cảm ơn và yêu các mẹ thật nhiều.

_lynk_

Chị mèo: chia sẻ với chị tâm trạng hiện giờ. Em có cô bạn cũng ở hoàn cảnh như chị. Giờ cô ấy đang yêu một anh chưa kết hôn lần nào. Cô ấy cũng có con trai rồi. Cô ấy tâm sự với em là ở tình trạng như cô ấy, việc đi bước nữa vừa là muốn, vừa là phải, vừa sợ. Muốn được yêu thương che chở, sợ cô đơn, nhưng cũng sợ sẽ vấp ngã lần nữa. Cô ấy nói cho dù bình thường thì vui vẻ nhưng đôi khi ngày lễ nọ kia, nhìn gia đình họ đầy đủ lại chạnh lòng.

Em thì cũng khá bi quan về hôn nhân nên em cũng từng nghĩ sẽ có ngày mình va vấp thì sao. Nói thật em sợ hôn nhân lắm, nên nếu thất bại chắc em ở vậy quá. Nhưng em nghĩ nếu có ai đó yêu thương chị và con chị thật lòng thì chị hãy mở lòng ra. Biết đâu đấy rồi mình sẽ lại hạnh phúc.

(Đã đọc 360 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận