Vực dậy bản thân sau khi chia tay

Chia sẻ bài viết này

Em và người yêu của em đã chia tay. Vì em quá bận rộn với cuộc sống của mình và luôn bắt anh ấy phải chờ đợi mình mỏi mòn. Và mình thì luôn tự ti, mặc cảm, vật chất nên anh đã không còn đủ sức mạnh để bước đi cùng em. Vì quá đau khi thấy em cũng đau khổ, vật lộn với cuộc sống như không có lối thoát. Ngay sau hôm chia tay, em nghỉ việc luôn. Vì công việc ấy quá mất nhiều thời gian, và cứ khiến em chạy theo đồng tiền. Sinh viên nên làm càng nhiều giờ thì càng nhiều tiền đó mà.

Vì sự tự ti, mặc cảm và cứ chạy theo vật chất, đắp những thứ đó lên người để lấy được cái sự tự tin cho mình thì bây giờ em đã mất hết tất cả. Đúng nghĩa là mất hết tất cả.
Ngay sau khi chia tay, em đau khổ vật vã, chia tay bao nhiêu ngày thì ngày nào em cũng khóc, cũng trách sao mình ngu ngốc quá. Anh ấy thì ngay sau đấy để quên đau khổ thì quen ngay 1 con bé luôn luôn muốn xen vào chuyện tình cảm của em. Con bé đấy giờ hả hê lắm, lúc nào cũng lên fb post này post kia hạnh phúc và post hẳn cả bài girlfriend của avril lavigne để đấu đá với em, comment mấy câu đại loại như mình không biết giữ người yêu thì mình mất.v.v. Ngày nào cũng thế nên bây giờ em xoá hẳn luôn cái fb của mình. Làm thế để khỏi lên fb, không qua fb anh ấy và con bé kia để xem 2 người như thế nào. Không xoá hẳn fb thì em không thể kiềm nén được. Sẽ qua xem. Rồi lại khóc.
Em níu kéo rất kinh khủng. Để rồi anh ấy nói 1 câu “nếu em yêu anh thực sự thì em hãy để anh ra đi”. Tối hôm qua em nhận được tin nhắn đó, em chỉ nhắn lại là “ừ, anh đi đi. Sống thật hạnh phúc anh nhé. Khi nào quá mệt mỏi và đau khổ thì về với em”.

Xem thêm:

Htrng: Có thai khi đã chia tay người yêu vì hai gia đình phản đối

Seoul: Tình yêu mới chớm đã hạ nhiệt

Mặc khác, 20 ngày qua em cũng suy nghĩ, đọc sách rất nhiều. Tuy không thể xoá đi cái phần yếu đuối, níu kéo trong em nhưng em đã cảm nhận mình thay đổi ít nhiều. Không chạy theo vật chất nữa, bớt tự ti và mặc cảm đi nhiều. Nhưng em lại cảm thấy mình làm vậy chỉ để anh ấy quay lại với em. Dù là thay đổi tốt, nhưng cốt lõi em vẫn không thay đổi vì em mà là vì tình yêu. Rồi em lại chìm trong đau khổ triền miên, cảm thấy mình giống Chí Phèo, muốn hoàn lương nhưng xã hội không cho phép nên tìm đến cái chết để giải thoát cho bản thân. Còn em, em muốn thay đổi nhưng anh ấy không cho em cơ hội quay lại, nên cảm giác mình chẳng thể thay đổi được.
Thực sự, cái em mong muốn nhất bây giờ, là anh ấy quay lại với em. Mà em biết chắc chắn, nếu có cũng khoảng vài tháng, vài năm nữa. Cho nên em chỉ cần mình thôi nhắn tin, điện thoại cho anh ấy là em mừng lắm rồi. Ngày nào không nhắn là em không chịu đựng nổi. 1 tuần em đi học có 3 buổi sáng, bỏ việc nên giờ em toàn ở nhà nằm không. Em cứ liên tục nghĩ quẩn và khóc và đau. Tình trạng sức khoẻ giảm rất nhiều.
Em chẳng biết làm thế nào để thoát ra. Để vẫn yêu, vẫn chờ mà không suy nghĩ đến anh ấy nữa. Mong các chị có vài lời giúp em thoát khỏi bế tắc này. Cứ tiếp tục thế này chắc em chết thật mất.

Haunuongmohanh
Yeuanhtrondoi1992: bình tĩnh em, thobong đã nói không ai chết vì chia tay cả. Chị cũng đã từng vật vã, đau khổ, khóc lóc, nhưng rồi tất cả đã qua, vì thấy thật may vì mình đã chia tay. Và khi đã vượt qua được chuyện này, em sẽ thấy, mọi chuyện sau này đều bình thường hết!
Hãy làm nhiều việc khác em ạ: đi chơi, đi chùa, đi bạn bè, off các hội, đăng ký 1 tour nào vừa rẻ vừa hay thì tham gia nhe1
Trái đất không bao giờ ngừng quay và cuộc sống luôn tiếp diễn! Chúc em sớm vui!

TKO_2010
@yeuanhtrondoi1992
Chị không dám nói tình yêu của bé là…con muỗi. Nhưng cái kiểu vật vã, đau khổ của bé dành cho một tình yêu đã tự nguyện ra đi, thậm chí quen ngay với một cô bé khác khiến chị cảm thấy bé không chỉ là một người yếu đuối, thiếu bản lĩnh mà còn rất ngây ngô, thậm chí thiếu bản sắc (thế hệ 9x hay nói là thiếu iot đấy, xin lỗi bé vì chị đã nói thẳng)
Là con gái, chưa bàn đến xinh hay xấu nhé, cái tạo nên sự quyến rũ của mình, thu hút được người đối diện phải là cái bản sắc, cái riêng của chính bản thân mình (còn gọi là nội lực). Nội lực đó có thể là ánh mắt nhìn như muốn “đọc” được người đối diện, có thể là nụ cười (tuỳ mức độ thân quen mà quyết định cười kiểu gì), là tư chất thể hiện qua lời ăn tiếng nói .vv. Chị thấy bé chưa biết cách nhận ra bản sắc của mình ở đâu mà đã vội vàng quy kết là mình xấu, mình tự ti, mình mặc cảm, mình mất hết tất cả. Sao mà mất hết tất cả?! Có ai lấy đâu mà mất? Mà nghĩ cho cùng, nếu lớp trẻ mà còn những người suy nghĩ như bé thì chính những người đó, cả bé nữa mới chính là kẻ tự đánh mất mình chứ chẳng ai thèm vào đấy mà lấy cái gì từ những cô gái như bé cả!!!
Tình yêu là vĩnh cửu. Nhưng sự hiện diện của tình yêu lại không hề vĩnh cữu đâu bé nhé! Cho nên, lúc này quan trọng nhất là bé không được nghĩ không có anh ấy mình thật vô nghĩa. Để làm được điều đó, bé hãy dũng cảm đốt hết những thứ được coi là “sự hiện diện của tình yêu” như thư từ, quà .vv đi nhé! Sau đó, bắt đầu công cuộc thay đổi mình. Chỉ có tự thay đổi bản thân mới mong người khác thay đổi theo mình được, bé ạ!
Các phương pháp thay đổi cuộc sống (nếu có thể áp dụng được hết thì tốt) sau khi thất tình:
1. Nâng cao giá trị về hình thức: học trang điểm, làm đẹp, mix thời trang phù hợp, làm nổi bật phong thái và cá tính của bản thân; tham gia các khoá rèn luyện thân thể như tập aerobic, khiêu vũ .vv
2. Nâng cao giá trị về nội dung (tinh thần, trí tuệ): đăng ký học tiếng anh, các khoá rèn luyện kỹ năng cuộc sống như nấu ăn, kỹ năng ứng xử khi kết hôn .vv
Nhưng muốn làm gì thì làm, trước hết phải học cách yêu chính bản thân mình. Mỗi khi mình đã yêu bản thân, có nghĩa là mình đã có đầy đủ sự tự tin (về hình thức lẫn nội dung) để bước vào cuộc sống, lúc đấy chỉ có cuộc sống và tình yêu chạy theo mình còn mình chỉ có mỗi việc là hưởng thụ niềm sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời nhé!

Thêm nữa, bé cũng nên nhìn nhận lại tình yêu của mình một chút! Hãy yêu bằng cả sự hiểu chứ chỉ biết không thôi là chưa đủ đâu bé ạ. Trết lý nhà phật dạy rằng hiểu là nền tảng của tình yêu thương. Bởi vậy, khi bé bắt đầu cảm thấy trái tim mình rung động bởi một chàng trai nào đấy, ngoài việc biết thì hãy yêu anh ấy bằng sự hiểu của mình. Có hiểu thì mới có thương. Mỗi một cá nhân đều có những nỗi niềm, suy nghĩ riêng. Nếu không hiểu sẽ dẫn đến trách móc, giận hờn. Và điều làm cho tình yêu có thể trường tồn mãi mãi là đó sự tin tưởng lẫn nhau. Khi ta tin người khác như tin chính bản thân mình thì mình sẽ không bao giờ nghi ngờ họ, có như thế thì tình yêu thương mới tồn tại được.
Sở dĩ bé không giữ được tình yêu của chàng trai kia vì bé đã không hiểu người ta. Người ta nói rồi đấy “hãy buông anh ra nếu em còn yêu anh”, chàng trai đấy quả là người vừa biết vừa hiểu bé. Nhưng bé thì ngược lại, không hiểu được người ta nên tình yêu bỏ bé ra đi là phải thôi.

Xem thêm:

Wicket: Học cách hiểu chồng, hiểu người

Cọc đi tìm trâu-Vì sao bạn thất bại và làm thế nào để thành công?

Đấy, nếu có thời gian bé hãy ngẫm những điều này của nhà phật dạy về tình yêu nhé!?
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả:
“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.
“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.
Như vậy, “từ bi” theo phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian để quan sát, lắng nghe, thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.
“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.
“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/anh, em/anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.
Chúc bé mau chóng lấy lại được sự cân bằng!!!

Mio_chan
Mình thấy sự đau khổ nào rồi cũng sẽ được xóa nhòa bởi thời gian. Em hãy tham gia nhiều công tác cộng đồng, gặp gỡ nhiều người sẽ thấy vui và biết đâu có cơ hội lựa chọn khác tốt hơn thì sao, đồng thời sẽ làm em tự tin hơn. Còn chuyện anh bạn trai của em thì em hãy để tự nhiên, nếu còn duyên thì rồi sẽ quay lại thôi.

Vuongthuydung
Chia buồn với ấy.
Tớ cũng vừa “chia tay” bạn trai xong nên có thể hiểu được phần nào tâm trạng của ấy. Từ “chia tay” tớ để trong ngoặc kép vì tớ và anh đấy chưa bao giờ chính thức tuyên bố là người yêu của nhau cả. Chuyện chỉ có tớ và anh đấy biết và khi kết thúc mối quan hệ tình cảm chỉ nói đơn giản “anh với em là bạn nhé”. Nghe thì nhẹ nhàng nhưng cũng đau lắm bạn ạ. Tớ vốn khó yêu ai đó mà.
Là con gái, ai chẳng buồn khi tình cảm của mình không trọn vẹn. Đặc biệt là khi tình cảm mình trao đi chân thành.
Chia tay rồi tớ nhìn lại. Thấy mình hình như chưa học được cách yêu 1 ai đó. Tớ thấy tớ sai nhiều và cũng muốn có cơ hội để sửa những sai lầm đó. Có những phút yếu lòng, tớ chỉ muốn cầm điện thoại lên và gọi cho người đó. Nhớ kinh khủng. TP nơi tớ đang ở quá nhỏ để tớ có thể tránh những nơi từng ghi dấu kỉ niệm của tớ và anh đấy. Thế nên ngày ngày tớ đối mặt với những thứ đáng lẽ ra nên tránh xa.
Nhưng tớ không níu kéo bạn ạ. Thay vào đó, tớ chọn cách thay đổi bản thân mình trước, mở rộng mối quan hệ của mình ra, kết nối lại với một số bạn bè mà khi yêu tớ vô tình bỏ quên.
Khi các yếu tố không thay đổi thì kết quả cũng không thay đổi đâu bạn ạ. Nếu bạn vẫn giữ suy nghĩ của mình, các thói quen và hành động vẫn như cũ thì làm sao kết quả có thể thay đổi được.
Đừng tự ví mình như chí phèo muốn hoàn lương mà xã hội không cho phép. Cuộc sống của mình là do mình chọn lựa bạn ạ.
Nếu chí phèo dám bước chân ra khỏi làng vũ đại thì liệu kết thúc có buồn vậy không. Nếu chí phèo quyết tâm thay đổi tới cùng, bắt đầu từ những việc nhỏ nhất thì liệu mọi người có chấp nhận không? Muốn nhưng không biến mong muốn ấy thành hành động thì trách sao kết quả vẫn vậy.
Tớ thấy đôi khi, người ta đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho những thứ bên ngoài mà không biết rằng vấn đề nằm ở bên trong bản thân mình. Thay đổi bản thân mình trước, tự dưng những thứ bên ngoài sẽ thay đổi bạn ạ.
Vài lời chia sẻ với bạn, hi vọng bạn mạnh mẽ vượt qua giai đoạn này
Một số cách vượt qua giai đoạn này các chị ở đây đã chia sẻ rồi. Tớ đang áp dụng và hi vọng bạn cũngthế.

thelong3138

@ yeuanhtrondoi1992
Có rất ít người chết vì thất tình (một cái chết lãng xẹt) và đại đa số “chết” sau khi thất tình.
Tôi hiểu sự bực tức, bứt rứt, đau khổ, cay đắng, vật vã mà bạn đang đã trải qua. Thất tình là việc ai cũng phải trải qua đôi ba lần trong cuộc sống tình cảm thôi- điều đó là bình thường –> biết như vậy mà sống chung với nó.
Bạn có thể tự an ủi mình là ở đây, xung quanh bạn có các chị các cô có kinh nghiệm sống khuyên nhủ bạn, hoặc đơn giản là bạn đã viết ra những bực bội trong lòng, có chỗ để bán than khóc lóc…
Chuyện này, mọi người có thể khuyên lơn bạn, có thể chỉ ra chỗ nào nên-không nên nhưng mâu thuẫn của bạn chỉ có thể tự bạn vượt qua. Chuyện tình cảm khó có thể phân tích bằng lý trí mà.
Để không “chết” sau khi thất tình thì cần biết và hiểu như ý tko_2010 đã trao đổi với bạn. Được tình thì tốt mà thất tình cũng có cái hay. Vì khi thất tình, mất tình mình sẽ được tận hưởng cảm giác thế nào là buồn, nhớ, vật vã, đau khổ, chờ đợi, níu kéo, dại khờ. Trong đời sống tình cảm nam nữ, mấy ai được trải nghiệm qua hết những tư vị đó. Uhm… sau này đến tuổi… hết yêu (như tui) lần mò nhớ lại để thấy. Không có gì hối tiếc.
Quan trọng, tuổi thanh xuân và tình yêu cũng có hạn. Đừng nên để thời gian “chết trong lòng 1 mớ” quá lâu, mất cái thi vị của nó! Yeuanhtrondoi1992 và meomapdethuong có lý lẽ “mất hết tất cả ” “đã có nhiều điểm chung ”“đã xây dựng rất nhiều với nhau”. Uhm… tôi cũng đồng ý với 2 bạn là lý lẽ của 2 bạn không sai. Đang cầm ly nước uống ngon lành, tự dưng bị hắt đi thì mất hết tất cả rồi còn gì (trong phạm vi hẹp). Vậy hãy châm đầy ly nước khác nhé! Hổng lẽ gồng mình chịu khát? Vậy nghen.

 

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.