Vochan: Bồ cũ của chồng đòi chồng trả nợ

Cô kia giúp đỡ cả về công việc và tiền bạc trong thời gian chồng khó khăn. Sau đó không hiểu sao chia tay. Giờ bồ cũ của chồng đòi chồng trả nợ, bảo rằng chồng mình còn nợ cô ta tầm 50tr

vochan

Chồng mình ngoại tình cách đây 3 năm và đã chấm dứt cách đây 2 năm. Sau khi anh chị chấm dứt mình mới biết, mình cũng chán chả buồn quan tâm nữa vì vợ chồng mình quá “vênh” nhau trong cuộc sống. Mình nghĩ là cả hai chả còn yêu nhau nữa, nhưng vì hai con trai, gia đình nhà chồng lại truyền thống li dị (Bố mẹ chồng, anh trai chồng, chị gái chồng) nên cả hai không muốn hai con trai cũng chịu cảnh đó.

Chồng mình đẹp trai nhưng không thuộc hàng gái gú lăng nhăng. Lúc cặp với cô kia thì chắc là được cô ấy giúp đỡ nhiều trong công việc, lâu dần rồi yêu nhau. Cô kia thì đã li dị, sống với con trai, xinh xắn, nhẹ nhàng, học thức. Cả hai cặp nhau trong thời gian chồng mình khó khăn trong kinh doanh, cô kia giúp đỡ cả về công việc và tiền bạc. Sau đó không hiểu sao chồng mình và cô ta chia tay. Cô ta hình như gọi điện cho chồng mình mà không được (chồng mình không nghe điện thoại) nên gọi cho mình chỉ nhắn là bảo anh X gọi điện cho Y. Mình vì có nghe loáng thoáng Y nên về hỏi chồng, chồng nói chuyện qua rồi, không nhắc lại. Mình thấy thế cũng gây một trận rồi kệ, chả buồn quan tâm nữa. Cho đến hôm vừa rồi cô ta đến tận nhà mình, gặp mình và mẹ chồng mình.

Cô ta kể là có chuyện giữa cô ta và chồng nhưng chấm dứt rồi, cô ta yêu chồng mình thật lòng và không đòi hỏi gì, còn chồng mình thì chỉ lợi dụng cô ta làm việc cho chồng và hỗ trơ kinh tế cho chồng. Giờ chồng mình còn nợ cô ta tầm 50tr nhưng sau khi chia tay thì chồng mình không chịu nghe điện thoại vì sợ cô đòi tiền, sau đó có hứa là sẽ trả cho cô ta nhưng đến gần 1 năm trôi qua thì đã đổi số điện thoại, không trả lời mail và lờ đi món nợ. Giờ cô ấy gặp khó khăn và phải lo cho bệnh của con nên cần tiền thì buộc cô ta phải đến gặp mình đề nghị mình nói giúp chồng mình trả tiền cho cô ta, còn chuyện tình cảm cô ta không còn quan tâm nữa.

Thật sự là không biết các mẹ lúc đó sẽ xử sự thế nào, chứ mình thì cảm giác chán chồng lên đến tận đỉnh điểm. Một gã đàn ông hèn hạ, bạc nhược thế này sao mình có thể gọi làm chồng suốt 10 năm được cơ chứ. Nhìn cô ta mình chả còn oán ghét mà thấy thương hại. Mình biết rõ chồng mình mồm miệng và hình thức rất ngon lành, nên cô nào lành lành, có học, có tình cảm chút là sẽ lăn như bi. Tuy rằng 10 năm hôn nhân thì đây là lần đầu tiên mình biết chồng ngoại tình. Mình nghĩ cô này cũng chỉ là nạn nhân mà thôi, mình chả thấy ghét gì cả. Giờ chỉ không biết làm thế nào vì hiện giờ kinh tế gia đình mình cũng không khá gì, chồng mình chỉ làm đủ ăn chứ không có dư giả nên chắc là cố tránh nợ.

Mình làm thế nào bây giờ các mẹ nhỉ? Mình chán đến độ không muốn nói chuyện với chồng, không muốn nhìn mặt chồng, chỉ muốn li dị để thoát khỏi cái tâm trạng chán chường này thôi. Nói thêm là mình chẳng còn cảm xúc gì với chồng nữa, nó lạnh băng luôn.

  • metrau

@ vochan: theo mình bạn nên bố trí cho chồng bạn, bạn và cô nhân tình cũ kia gặp nhau đối chất 1 buổi. Có thể chồng bạn sẽ trốn tránh, nhưng bạn làm sao để anh ta ” bị ” gặp, kiểu như bẫy anh ta buộc phải 3 mặt 1 lời, không có cơ hội chạy làng hay chối quanh.

Cứ để anh ả đối chất, tố nhau cho ê chề, cho nhục nhã, cắn nhau vì tiền, bạn ạ. Người phụ nữ ấy đáng thương, nhưng cái đáng thương này là hậu quả điều đáng trách cô ta đã làm trong quá khứ, đó là can thiệp và đe doạ hạnh phúc, cuộc sống riêng tư 1 vợ 1 chồng của người khác. Cái giá của cô ta phải trả, ít nhất là đối diện với hậu quả ê chề này, chứ không đơn giản là trả tiền cho cô ấy dễ dàng thế.

Đảm bảo cô kia uất ức sẽ dồn lên, còn chồng bạn sẽ từ chối quanh hoặc trở mặt. Bạn cứ ngồi đấy “toạ sơn quan hổ đấu“, nhìn họ tự lột mặt nạ nhau, để xem anh, ả còn nhìn nhau như thơ, như mơ hay không. Vấn để là chồng bạn phải tự lột mặt nạ trước vợ và cô nhân tình bé, hiện nguyên hình là một kẻ đểu giả, đốn mạt, sống dựa vào lợi dụng lòng tốt và sự ngu dại, mù quáng của phụ nữ.

Khi nào anh ả no xôi, chán chè, căm nhau và xấu hổ, thì tuỳ cơ ứng biến, bạn hãy nói chồng mình nên có trách nhiệm trả tiền cho cô ta ( nói trước mặt cho hắn nhục) thậm chí hắn phải thừa nhận nợ. Bạn chỉ nên làm quan toà hoà giải, trung gian chứng kiến, chứ đừng làm người bảo lãnh nợ. Nợ của anh ta, anh ta tự phải có trách nhiệm. Cũng nên nói vài điều để cô ta thấy sự nhuc nhã khi đòi tiền “dại trai” kiểu này ( công nhận cô ấy trơ đến thế thì có thể 1 là do tính cách, hai là do quá túng tiền), để cô ấy rút kinh nghiệm cho đỡ khổ sau này, không lâm vào tự

Mình cũng “dự” trước là có thể anh ta chối bay chối biến, hoặc sẽ đưa ra một loạt chi phí liên quan đến chị kia như ăn ở, đi chơi, xem phim, du lịch với nhau …. nên khoản tiền đó tiêu để vui chơi hú hí, ai cũng hưởng, làm gì có ai giữ riêng, làm việc riêng, mà đòi lại. Mới lại khi anh ả còn đang say nhau thì việc đưa tiền chắc không có giấy biên nhận vay làm chứng đâu.

Người ta bảo tiền cho gái, “lái” xuống sông, nhưng thế này mới biết đàn ông dại gái còn đáng yêu hơn, đỡ tởm hơn đàn ông “khôn” gái như chồng bạn ( trừ khi có tình tiết giảm nhẹ cụ thể). Nếu lão chối bay chối biến tiền ” tình phí” thì mình thề lão ấy chẳng khác bọn cave nam, chuyên bán thân là mấy, thậm chỉ tởm hơn vì lấy lý do tình yêu để nguỵ biện, chứ bọn làm tiền thì ngay từ đầu nó đã làm cho mọi người hiểu là không có yêu, chỉ đổi công lấy tiền, gọi là bóc bánh trả tiền thôi.

Nếu cô ấy quá khó khăn, bạn có thể cho 1 ít tiền, gọi là giúp đỡ, chứ tuyệt nhiên không trả hộ chồng nhé. Trừ khi họ có giấy tờ vay, hoặc chồng bạn đúng là từ khoản vay đó có làm ra tiền, đưa bạn nắm giữ thì nên xem xét trả lại, nhưng gì thì gì, cũng phải dằn mặt cả hai .

Bạn không còn yêu chồng, sống bình thản, không còn quan tâm, yêu hay hờn giận hắn, chỉ còn hai con là niềm vui an ủi cuộc sống, đấy là lựa chọn của bạn, bọn mình rất ủng hộ bạn, miễn là bạn cảm thấy hài lòng với lựa chọn đó, không quá dằn vặt, đau khổ vì chữ “yêu” hay chứ “luỵ tình”. Chúc bạn thanh thản

  • vochan

Cám ơn metrau nhiều nhiều lắm. Mẹ nó viết cho mình một bài dài đầy tâm huýet làm mình cảm động lắm.
Đúng là mình may mắn không còn yêu chồng nhưng cũng chẳng có bức xúc gì về tình yêu nữa nên mình sống rất thanh thản bên cạnh các con, chỉ còn cảm giác chán chồng là làm cho mình mệt mỏi. Cái cảm giác chán như muốn anh ta biến mất khỏi mắt mình, không nhìn, không thấy, không nghe tiếng, không phải trả lời…

Mình chán chồng không phải vì việc chồng ngoại tình. Mình chán chồng vì sự thất vọng tột cùng về chồng từ sau khi cưới 2 năm. Thời gian đó mình chưa có con mà không hiểu sao mình lú đến mức không chia tay, để rồi giờ đây kéo theo hai đứa con phải khổ. Vậy nên việc chồng mình ngoại tình chẳng có gì là khó hiểu, cả nhà chồng mình đều biết thời gian chồng mình ngoại tình, mẹ chồng đã ra tối hậu thư bắt chồng mình bỏ, chị chồng còn đòi đến nhà cô kia làm ầm lên… nhưng mình không biết, có lẽ vì mình chán quá nên không còn quan tâm, có nghe loáng thoáng đâu đó nhưng mình kệ. Sau này biết mình cũng chỉ xả vào mặt chồng là bồ bịch gì để bồ gọi điện cho vợ thì ra cái thể thống gì nữa chứ cũng không tức vì chồng ngoại tình   Xong rồi mình cũng quên tiệt chuyện này gần hai năm nay. Có người vợ nào kỳ lạ như mình không?

Mãi đến mấy hôm rồi cô ta tìm đến mình, mình mới sực nhớ ra. Chính vì mình là người vỡ mộng về chồng mà vẫn không bỏ chồng được khi chưa có con, nên mình hiểu rất rõ vì sao một người đàn bà có học như cô ta lại rơi vào tay chồng mình và bị lợi dụng đến mức đó. Cũng chính vì thế mà mình cảm thông được cho cô ta. Cô ta đến nhà mình vì đường cùng rồi. Mẹ chồng mình chửi cô ta xa xả vào mặt, còn mình thì lặng lẽ ngồi nghe cùng cô ta. Cô ta không cãi, chỉ ngồi khóc và nghe mẹ mình chửi, chỉ van nài một điều là nhờ bảo với chồng mình trả tiền cho cô ta, vì tất cả những gì gom góp được đã đưa cho chồng mình, giờ cô ta đang khốn cùng mới đến nhờ nhà mình. Lúc đó mình thật sự thương cô ta và cái cảm giác hận người đàn ông mình gọi là chồng đến tận xương tận tủy.

Sau khi nói chuyên với chồng, chồng mình chả chối, chả nhận, chỉ bảo đó là việc của chồng, không liên quan đến ai. Mình chán vì quá hiểu cái loại người đó rồi. Mình đã tìm gặp cô ta, hỏi đầu đuôi ngọn ngành và bảo cần mình giúp gì không, còn chồng mình thì đừng hi vong gì nữa. Cô ta bảo: Em cần tiền của em, vì con em đang ốm, em phải vay mượn từng đồng trong khi chồng chị vẫn sống nhăn nhở và ngang nhiên trên khoản nợ chắt bóp của em. Nên em càng uất càng muốn đòi chứ em cũng biết là chẳng hi vọng gì cái loại người đó. Em sai thì em nhận được hậu quả hôm nay, nhưng chồng chị sao lại có quyền khốn nạn như thế với em mà vẫn sống không chịu hậu quả gì?
Mình bảo là mình hiểu cô ta nhưng mình không có tièn để trả nợ hộ, và có mình cũng không trả hộ cho cái tên đốn mạt đấy, mình chỉ có thể giúp cô ta một ít vì ít nhất là tiền cô ta đưa cũng đã giúp chồng mình phần nào đưa về để nuôi con mình. Nhục không cơ chứ. Nhưng cô ta không nhận, cô ta bảo chỉ lấy tiền từ chồng mình chứ không lấy từ ai hết. Cô ta sợ quả báo rồi, không dám nhận bất cứ một sự thương hại nào của ai cả.

Chính vì như thế mà mình rơi vào nỗi ám ảnh tội lỗi của chồng gây ra và sự chán chồng càng rơi vào cực điểm. Nếu không giải quyết được chuyện này thì mình bị điên lên mất. Mình cũng muốn làm như metrau khuyên lắm nhưng mình không nỡ lòng nào với cô ta, con cô ta lại đang ốm đau, bệnh hiểm nghèo, cô ta đang nghỉ làm để vào viện chăm nuôi con. Mình sao đành lòng được? Mình chỉ muốn giết chồng thôi, mình sợ cái quả báo này lại rơi vào hai con mình mất

(Đã đọc 138 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận