Vobeo_chonggay: Người yêu vô tâm, nên cưới hay không

Chia sẻ bài viết này
  • vobeo_chonggay

Người yêu em hơn em 1 tuổi, 2 đứa gặp nhau tình cờ trong trường ĐH và rồi yêu nhau đến bây giờ, cả 2 đã ra trường và có việc làm. Cãi nhau có, khó khăn vất vả cũng có, nhưng rồi cũng cùng nhau vượt qua và dự định sẽ tổ chức đám cưới vào cuối năm sau. Nhưng thực sự trong em vẫn còn những băn khoăn quá, mà em mong các chị có thể giải đáp giúp em để em có thể thoát khỏi cái bóng đó, hàng ngày cứ rập rình bên em…
Có lẽ hơi đặc biệt 1 chút, người yêu em là con một nhưng không còn bố mẹ, bố anh ấy mất từ khi anh ấy học lớp 7, bệnh ung thư dạ dày, và mẹ anh ấy thì mất cách đây 3 năm, do bệnh…ung thư máu. Có lẽ một phần bởi vậy mà anh ấy rất độc lập và chững chạc, cũng là lý do đầu tiên mà em yêu anh ấy…
Về kinh tế, người yêu em cũng giỏi giang nên công việc cũng khá, nhà thì đã có sẵn, cũng có thêm khoản thu nhập cho thuê cửa hàng hàng tháng nên nói chung là ok. Về tình cảm, anh ấy là người sống tình cảm và cũng chiều em, thỉnh thoảng em có quá đáng thì quát cái em lại im re, như là át vía ấy. Em thấy điều ấy cũng tốt, vì không thế chắc em lấn lướt anh ấy mất.
Nhìn vào ai cũng bảo tình yêu của bọn em thật đẹp và mau chóng cưới đi. Nhưng bố mẹ em, tuy rất quý anh ấy (biết từ khi 2 đứa còn là bạn), nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy con gái khổ, vì những lí do như sau:
– Bố mẹ người yêu em đều mất do bệnh ung thư, lại là những bệnh có tính di truyền, nên rất sợ anh ấy sẽ mắc, hoặc con cái tụi em sẽ mắc phải.
– Người yêu em hơn em chỉ 1 tuổi, sợ sau này em con cái vào, lại già hơn chồng, rồi chịu thiệt thòi…
– Anh ấy không còn bố mẹ, sau này tất cả mọi việc trong gia đình, em sẽ đều phải quán xuyến, rồi con cái, ko có ai đỡ đần…
Lại dc mẹ em đi xem bói, người ta bảo sau này em mà lấy anh ấy, thì phải hi sinh, chịu thiệt thòi, chồng lại đào hoa nữa
Và em ngẫm lại, thấy những điều bố mẹ em lo lắng đều có lý. Em cũng kho thể trẻ con theo kiểu, con yêu anh ấy, tất cả những cái khác con không cần quan tâm.
Về phần em, chuyện bố mẹ anh ấy, em nghĩ chẳng ai chọn được bố mẹ, và khi ông trời đã trao cho em 1 người đàn ông biết yêu thương và có ý chí như thế, chắc em không bỏ anh ta vì lo sợ một ngày anh ta sẽ chết sớm. Hiên tại đi kiểm tra SK thì anh ấy ko gặp vấn đề gì
Chuyện anh ấy chỉ hơn em có 1 tuổi, em cũng hơi ghê vụ này. Vì người yêu em da trắng, mặt rất có nét (càng ngày em càng nhận thấy điều ấy), dáng người cũng nhỏ nhỏ, từ ngày yêu em lại dc trẻ con (thỉnh thoảng nũng nịu em kinh khủng) nên càng ngày trông mặt càng trẻ, còn em thì càng ngày càng già đi .
Có chị nào sợ già hơn chồng giống em không? chỉ cho em bí quyết vsssss
Người yêu em cũng đào hoa thật, nói chuyện có chiều sâu và duyên, nên cũng có em tự đổ, và nếu người yêu e mà cưa cẩm em nào, chắc cũng sẽ đổ (cái này đã review trước khi yêu em ah) em cũng lo lắm, chắc phải EQ nhiều để ko đa nghi và…giữ .
Một điều nữa khiến em băn khoăn là người yêu em vs người khác hay trong công việc thì rất chu toàn, nhưng hơi bị vô tâm với…nhà mình. Ví như rất lười dọn nhà, cái này cái kia hỏng thì cũng chẳng cần sửa, kế hoạch cuối năm sau cưới đấy mà định sửa nhà rồi nới phòng cứ để đấy, nhắc thì chỉ “Uhm”. hic.Chẳng lẽ sau này cưới rồi những chuyện trong nhà em đều phải đứng ra lo lắng hay sao?
Giờ em nghĩ vấn đề của em ở đây không phải là : Em có nên lấy anh ấy hay không? mà là làm thế nào để xây dựng một nền móng vững chắc cho gia đình tương lai của mình…

Các chị thông thái cho em lời khuyên với ah. Để em không nghĩ ngợi linh tinh nữa, để em dc AQ, em rất mong mỏi có một gia đình hạnh phúc! Cảm ơn các chị nhiều!

  • vita

@vobeo-chonggay: Em này giống một em trong phòng mình, chưa chồng nhưng suốt ngày băn khoăn, “biết ra sao ngày sau”.

Về mấy lý do gạch đầu dòng mà em đưa ra, ý thứ nhất thì chị không có ý kiến vì không hiểu về bệnh ung thư. Ý thứ hai thì chị thấy đầy người lấy chồng cùng tuổi hoặc kém tuổi mà có sao đâu, vẫn hạnh phúc, nhìn không chênh lệch. Ngược lại có người lấy chồng hơn tuổi nhưng vợ vẫn già hơn chồng. Như nhà chị đây, chồng chị hơn chị 4 tuổi nhưng hai vợ chồng như bằng tuổi ấy, vì chồng chị có nét mặt trẻ hơn tuổi, anh ý mà cắt tóc cạo râu nhẵn nhụi rồi bảo là sinh viên thì chắc chả ai không tin (bây giờ anh ý 3x rồi nhé) ..

Ý thứ ba, chị không hiểu lắm nhé. Tất cả mọi việc trong gia đình thì cả hai vợ chồng cùng quán xuyến chứ sao lại chỉ mình em? Có thể việc nội trợ thì em phải đảm trách hết nhưng việc sửa chữa, lắp đặt… thì của chồng em, thì cũng giống như bao gia đình khác thôi. Rồi sao lại “con cái không có ai đỡ đần”? Một khi vợ chồng em có con thì vợ chồng em chứ không ai khác, là những người có trách nhiệm nuôi nấng, dạy dỗ con chu đáo, chứ sao lại mong phải có cha mẹ đỡ đần? Ông bà nội ngoại giúp được thì tốt, chứ không giúp được thì em lại băn khoăn là có nên có con hay không à? Túm lại là hai ý sau chị thấy em lo lắng không có cơ sở nhé.

Còn mấy ý sau, về vụ anh ý ăn nói có duyên, hay anh ý lười làm việc nhà, thì em cứ thử nhìn rộng ra, hầu hết đàn ông đều như thế. Ít người lấy được chồng đảm đang, giúp vợ việc nhà lắm (từ lúc lấy chồng về, chị chưa được hân hạnh ăn một cái gì do chồng nấu, dù là bát mì tôm). Cho nên em phải khéo léo lôi kéo chồng tham gia vào việc nhà cùng với em, để chồng chung lưng đấu cật với vợ mà không có cảm giác miễn cưỡng, bị ép buộc. Cái này thì cần EQ đấy ..

Hồi chị cưới, chị cũng từng băn khoăn một số điểm ở chồng chị, nhưng chị thấy những điểm yếu đấy không bằng những điểm mạnh mà anh ấy có, nên chị quyết định lấy. Cho đến bây giờ thì chị không hối hận (hy vọng sau này cũng không). Suy cho cùng, chẳng có ai hoàn hảo đâu.

Cái vụ ung thư thì em nên đến gặp bác sĩ nhờ tư vấn thì sẽ rõ hơn.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

1 Response

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.