Vợ chồng là sở hữu của nhau ?!

Chia sẻ bài viết này

Mình ko biết cách nghĩ này có giúp gì cho mấy bạn đang cảm thấy đau khổ vì chồng phản bội hay ko. Nhưng biết đâu đấy, nên mình cứ mạnh dạn phát biểu nhé.

Mình thấy một điều làm chúng ta vô cùng khổ sở chính là từ trong cách nghĩ của mình, chúng ta đã cho rằng vợ chồng là sở hữu của nhau. Điều này vô tình khiến chúng ta cư xử với chồng/vợ như vật sở hữu của mình: nào thì cho phép cái này, ko cho phép cái kia.. v.v..

Thành thực mà nói, khi đã dồn hết tâm huyết tình cảm cho một người thì ko gì đau đớn hơn khi nhận ra rằng vào một giây phút nào đấy trong cuộc đời, chúng ta ko nằm ở vị trí No.1 trong trái tim chồng nữa.. Nhưng có hẳn là do lỗi của chồng hay không, hay là vì chúng ta đặt sức ép lớn quá lên cả mình lẫn chồng?

Mình nghĩ rằng, phàm là con người bình thường với nhiều cảm xúc. Rất khó cho một ai đấy, cả đàn ông lẫn đàn bà, vào một lúc nào đấy ko tơ tưởng, vấn vương một mái tóc dài óng ả, một nụ cười ấm áp ngọt ngào, một câu nói vô tình mà chọc đúng vào tâm sự trăn trở bấy lâu của chúng ta.. Nhất là khi đã lâu rồi chúng ta ko còn tâm sự được với vợ/chồng, ko còn có những lời nói âu yếm lẫn nhau. Mà thay vào đó chỉ là sự cằn nhằn kể lể tiền tiền tiền, sữa sữa sữa, bỉm bỉm bỉm..

Dĩ nhiên là chúng ta sẽ phản bác rằng: Phải lý trí chứ? Lý trí để làm gì mà cứ hành động theo bản năng. Cơ mà chúng ta lại quên mất rằng khởi đầu cho cuộc hôn nhân của chúng ta, đôi khi đơn giản cũng chỉ là một nụ cười ấy, một câu nói ấy.. nó khiến chúng ta điên cuồng mê say, ai cản cũng ko nghe cắm đầu vào lấy vợ/chồng. Tất cả chẳng phải cũng từ cảm xúc hay sao?

Rất dễ khi chúng ta yêu cầu nhau phải sống thật lý trí, tỉnh táo, nhưng bản thân chúng ta cũng sống rất chi là cảm xúc là mơ mộng.

Theo cá nhân mình, một cuộc sống hôn nhân bền vững ngoài tình yêu (vốn ko vĩnh cửu) thì phải có sự bao dung, độ lượng và sự hiểu biết với vợ/chồng về cảm xúc, về sự lãng đãng và ti tỉ những thứ còn đáng chán hơn. Mình là bạn đời, ko phải là bà chủ/ông chủ của vợ/chồng để có thể ép buộc họ thế này hay thế kia.

Nếu xác định là bạn, thay vì vợ chồng là sở hữu của nhau, chúng ta sẽ dễ dàng đặt mình vào vị trí của vợ/chồng để nhìn nhận và bao dung hơn. Để dễ dàng bỏ qua những thói hư tật xấu, để dễ dàng tha thứ cho những sai lầm đối phương trót phạm phải trong cuộc đời hơn.

Nói thế, mình ko có ý cổ vũ cho việc tha thứ hay chấp nhận chuyện chồng ngoại tình. Mình chỉ muốn các bạn khi rơi vào hoàn cảnh xấu xí này, hãy chọn cho mình cách nhìn rộng lượng hơn, khách quan hơn để xử lý tình huống cho đúng.

Nếu đó chỉ là cảm xúc nhất thời, là sai lầm tạm thời của chồng. Hãy cho chồng và mình một cơ hội nữa để tìm lại tình yêu nồng nàn thuở nào, để biết rằng hạnh phúc là mong manh và rất cần cả hai cùng luôn chung tay giữ gìn vun đắp.

Nếu đó là cảm xúc thực sự của chồng và chồng tin thế, hãy học cách lui về đằng sau để cho mình và chồng thời gian suy ngẫm. Để chồng chắc chắn đó là tình yêu thực sự của anh ấy, để mình chắc chắn, mình có thể tha thứ hay không.

Nếu đã cho nhau thời gian mà kết luận vẫn không thay đổi, hãy học cách buông tay, để mở ra cánh cửa mới cho cả hai..

Mình nghĩ, thế mới thực là vợ chồng, mới thực là bạn đời. Chứ chúng ta có nhu cầu sở hữu cao quá, khiến cho ngta làm gì ko như kỳ vọng của mình một chốc một nhát, là thế giới quanh ta đều sụp đổ trong khi thực ra mọi chuyện ko đến nỗi thế.

Các chị em hãy cố gắng vững vàng lên. Chớ thấy sóng cả đã ngã tay chèo. Ngày xưa ta còn là một thiếu nữ mong manh dễ vỡ, ta dễ dàng buông tay hơn. Nhưng giờ đã là một phụ nữ trưởng thành, nắm trong tay cả hạnh phúc vận mệnh của con cái, và cả của chồng nữa chứ, thì chúng ta phải học cách đấu tranh quyết liệt để giữ lại cho mình những mảnh hạnh phúc sót lại.

Mình tin rằng những bạn đã từng có chồng phạm sai lầm cũng đồng ý rằng, những trải nghiệm đau đớn nhất sẽ lại là những trải nghiệm quý giá nhất, giúp cho mình nhận ra đâu mới thực là điều quan trọng nhất của mình trong cuộc sống, để ko lơi tay ra mà đánh mất nó..

Các chị em cũng hãy nhớ rằng: đàn ông cũng là người, có thể có lúc nào đấy vì lý do nào đấy, họ quên đi cảm xúc của vợ để sống với cảm xúc của mình. Nhưng ko có nghĩa là họ quên sạch về tình yêu đã có với vợ hay không trân trọng vợ con, gia đình hay tình cảm. Chỉ là đôi khi, hắn ta cũng tự cho mình cái quyền được sống với cảm xúc nhất thời của mình thôi. Mình hãy bao dung khi hắn phạm sai lầm 1-2 lần trong đời. Nhưng chỉ thế thôi nhé.

Còn riêng các anh đàn ông mà trắng trợn phủ nhận mọi tình nghĩa VC thì thôi cần gì níu kéo loại đó cho khổ phải không?

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.