Sauong: Vợ cầu tiến chồng lại an phận, hôn nhân quá mệt mỏi

Sauong

Vợ chồng em lấy nhau 5 năm. Trải qua không ít lần hục hặc vì vợ cầu tiến, chồng lại an phận, hôn nhân trở nên quá mệt mỏi, bao nhiêu lần đưa đơn ra tòa, nhưng rồi vẫn về ở với nhau.

Nhà anh và nhà em neo người, nên anh không bỏ ông bà nội ra ngoài ở được, về ở chung thì cách sống, tư tưởng khác nhau hoàn toàn. Nên bao nhiêu lần tụi em cãi nhau. Mà cứ vợ hay chồng to tiếng, là không bao giờ ai chịu ai, nếu to tiếng trong nhà anh. là anh sẵn sang đuổi em và con ra khỏi nhà. Đuổi 2 lần, và tụi em đã đưa ra thỏa thuận với nhau để sống cùng nhau, để giữ hòa khí trong nhà.

Em và cả gia đình em lại là người năng động, cầu tiến, còn anh và gia đình anh thì sống an phận thủ thường, làm được bao nhiêu biết bấy nhiêu, và luôn quan niệm: công nhân vài triệu sống được, khéo ăn thì no, khéo co thì ấm….. vì vậy, khi em muốn gì, làm gì em cứ phải gồng lên để làm, tự việc trong nhà, đến ngoài xh. Và về cũng nói chồng đừng an phận, cố gắng, phải kiếm tiền, khi còn trẻ….. và từ đó anh và gia đình anh cho rằng em thích tiền. Ngay cả mẹ chồng gọi lên cho mẹ em: em về nhà chồng hay la chồng, quát tháo, và chỉ thích tiền…..

Phải nói rằng, từ khi em xin lỗi mẹ chồng rằng em sẽ không to tiếng trong nhà chồng nữa, và từ đó trở đi em không bao giờ lặp lại điều này. Và ngay cả khi em và chồng có những thỏa thuận với nhau, khi giận nhau, em toàn nín nhịn, dù anh có cương lên, nói này nói kia, và giờ đây khi giận nhau lại lôi ra.

Cứ thế, cuộc sống vợ chồng cứ sống chịu đựng thế, rồi em cũng bị những lời đường mật rót vào tai, và anh cũng nhắn tin cho người con gái này con gái khác (chuyện khác em không biết, vì em chỉ phát hiện tin nhắn). Rồi đơn đã được đưa ra tòa, đưa 3 lần, lần nào tòa cũng không chịu nhận đơn, vì con chưa được giái quyết rõ: nuôi, dạy, chăm sóc, chu cấp…..

vo cau tien chong an phan

Khi một người đi quá nhanh, còn một người tiến bước quá chậm, hôn nhân sẽ dễ trở nên mệt mỏi

Và cứ như thế, nhìn chồng mà em nước mắt lưng tròng, lỗi của bố mẹ, nhưng con lại nhận hết. em hạ quyết tâm, gặp anh. giải thích mọi chuyện, và để xin anh cho em, anh và con 1 cơ hội. anh vẫn im lặng, vẫn hững hờ, còn em cũng bối rối. em đang tự hỏi long mình, liệu mình có sống thoải mái trong gia đình khi bố mẹ chồng và chồng không tôn trọng mình và BM mình nữa.

Và khi sống cùng nhau , sẽ không tránh khỏi hục hặc khi mà tư tưởng khác biệt như vậy, một bên thì luôn muốn tiến nhanh tiến mạnh, 1 bên thì cứ an phận thủ thường như con ốc sên. Em có đủ chịu đựng để giấu mình, để nhắm mắt để sống không? Và anh có thật sự muốn vun vén không? hay khi đụng chuyện lại lôi chuyện cũ ra nói (tính anh mấy lần cãi nhau đều thế, có những chuyện em chả nhớ gì, vậy mà khi giận nhau anh lại lôi ra để kể xấu …) thật sự em không muốn mình PHẢI CHỊU ĐỰNG sống, vì như thế em đang đánh mất mình.

Thật sự bao năm nay, em cũng 1 mình nuôi con, chu cấp cho con đủ đầy, cho con học trường tốt, không có gì lo lắng. Nhưng em cũng lo cảm giác của mình, và nếu chấm dứt, con sẽ không được nuôi dạy cả ba và mẹ, và có khi nào con sẽ oán hận sau này k?em rối lắm, mấy tháng nay em toàn phải uống thuốc ngủ để ru mình, để có sức khỏe, tỉnh táo lo cho con và cho bản than mình nữa. Các chị có cao kiến giúp em với…..cảm ơn các chị

Có thể bạn muốn đọc:  Wicket: Học cách hiểu chồng, hiểu người

Hong_Cam

Em đang hỏi mọi người những câu mà chỉ có em mới trả lời được

Với cá nhân chị, chị sợ nhất từ “xin”.

Tình cảm thì sao mà “xin” được

Tình nghĩa cũng không “xin” được

Trách nhiệm cũng không “xin” được

Còn em lo được cho con, nuôi được con không cần chồng cũng chẳng còn tình cảm với chồng, lại không muốn chịu dựng nhà chồng thì sao mà li hôn khó khăn thế? Em làm đơn li hôn đơn phương, nhận nuôi con 1 mình, không đòi hỏi chu cấp là xong thôi, tòa nào bác đơn em được vơi lý do chưa rõ ràng về nuôi dạy và chu cấp. Bố nó có trách nhiệm thì chẳng cần cái quyết định của tòa tự động cũng sẽ chu cấp cho con. Việc chăm sóc con cũng thế.

Nói chung là vợ chồng đi nữa cũng là cá thể độc lập, có cái tôi riêng và có cá tính riêng. Thế nên chẳng thể “xin” được về tình cảm, cũng chẳng thể “bắt” ai thay đổi hay làm gì đó nếu họ không thích. Chỉ có thể khéo léo làm cho họ tự nguyện dâng tặng và tự muốn thay đổi thôi. Theo chiều hướng có ích cho bản thân họ (và mình được hưởng lợi

Sauong

em cũng thấy thế, Nên sau khi nói chuyện với chồng, em cũng cần chồng sự đồng tâm hiệp lực. Nhưng vẫn hờ hững thế. Giờ em cảm thấy không còn sự tôn trọng nào dành cho nhau từ vợ chồng, bố mẹ 2 bên, chồng em hôm gặp nhau còn nói rằng: anh thấy em học nhiều chỉ được cái cãi chồng….

em biết em và anh ai cũng nóng nảy, bướng bỉnh, và với lại em lại không khéo léo trong cách ăn nói, và sống đâm ra giờ ngay cả chồng cũng không hiểu mình, còn cho mình những lời này nữa. em biết anh là người của gia đìinhh, chỉ mong có vợ ở nhà lo cho chồng, lo cho con và cho bố mẹ anh. nhưng để mặc anh tự xoay sở làm ăn, thì kinh tế vô cùng eo hẹp. em bon chen ở ngoài anh cũng không cổ vũ, động viên, lòng em rối lắm.

Thật sự em còn iu chồng, và mong 1 mái nhà đầy đủ bố mẹ cho con. Nhưng em cần được sự hỗ trợ của chồng, thông cảm trong công việc của em, vợ chồng cùng động viên nhau cùng làm, cùng sống, đừng áp đặt người khác, hay ép buộc người khác…. Và giờ qtrong hơn cả, anh không còn tôn trọng cả ba mẹ em…… em biết khi quay về, giờ là thử thách lớn cho mình để thay đổi 1 con người, để họ hiểu mình, các chị khéo léo, EQ giỏi cho em kinh nghiệm, để tâm em thật thoải mái, và em không thấy mình đang PHẢI sống, đang PHẢI CHỊU ĐỰNG qua ngày với nhau…..

Wicket

Mình nghĩ là bạn muốn níu giữ cuộc hôn nhân này thì chắc nên tạm stop vụ than vãn nhỉ. Thay vào đó bạn nên lấy 1 tờ giấy trắng ra chia 2 cột, chồng bạn ưu điểm gì? NHược điểm gì? Còn bạn có ưu điểm gì, nhược điểm gì?

Sau đó thì bạn xem các nhược điểm của bạn có sửa chữa điều chỉnh được không? Và nhìn vào những ưu điểm của chồng mà vun đắp lấy hôn nhân.

Mình thấy vấn đề của 2 vợ chồng bạn là có sự lệch pha về lối sống đấy, chồng bạn thì thích sống ung dung tự tại, có sao sống vậy bon chen làm gì cho mệt. Còn bạn thì lại máu kiếm tiền. Chẳng biết bạn có nhận ra không nhưng mà để mọi người nhận xét cứ cái gì cũng tiền tiền thì chắc là tiền nó ám ảnh bạn thật.

Trong chuyện này chẳng có ai sai ai đúng vì nó là sở thích và quan điểm sống của mỗi người. Bạn nên chấp nhận việc chồng không máu kiếm tiền và chỉ kiếm ở mức vừa phải. Cũng đừng dạy dỗ trách móc chồng việc đó nữa. Thay vào đó thì chỉ cần yêu cầu anh ấy đưa cho bạn 1 khoản vừa phải (chủ yếu là cho con cũng được). Bạn cũng đưa cho anh ấy một bản thống kê chi tiêu trong nhà để anh ấy biết các khoản tối thiểu là bao nhiêu. Thế thôi. Không nên tranh luận nhiều. Mình không biết gánh ặng kinh tế của nhà bạn đến cỡ nào để bạn phải chạy vạy tới mức đó. Nhưng cuộc sống luôn là những lựa chọn. Nếu bạn chọn gia đình thì bạn phải tạm thời bỏ qua việc kiếm tiền để duy trì vun vén lại cho nó về bình thường đã. Khi 2 vợ chồng đã tìm được tiếng nói chung mới mong có thể thuyết phục được chồng bạn ạ.

Hong_Cam

thế em có áp đặt bắt buộc chồng em phải kiếm thêm tiền không? Mà công việc của chồng em có dễ kiếm tiền không? có dễ làm thêm không?

Chị thì thuộc tuýp người không thích bon chen kiếm tiền lắm. Thế nên từ lúc mới nhau chị bảo với chồng là “có ít dùng ít, có nhiều dùng nhiều, liệu cơm gắp mắm thôi, nhưng thời gian dành cho con thì phải có”

Vậy nên chị không biết em phải ra ngoài bon chen kiếm tiền với khoảng thời gian như thế nào mà để cả chồng & gia đình chồng phản đối như vậy? Dạo này công việc của chị cũng nhiều, ngày nào cũng đi làm về trễ. Chồng chị cũng càm ràm chứ. Chị kể nguyên văn:

– Chồng: vợ đi làm kiểu gì mà ra khỏi nhà từ 6h sáng tới 8h tối mới về đến nhà?

– Vợ : vợ nghỉ trưa được có nửa tiếng cơ, chỉ kịp ăn trưa chứ chẳng kịp nghỉ gì cả là đã làm lại rồi

Tức nhiên, chị chẳng kể lể hay bực bội vặc lại với chồng vì sao chị phải đi làm, vì sao chị phải kiếm tiền, vì sao cần tiền… Đơn giản là công việc phải thế. Ai chẳng muốn được nghỉ ngơi chơi bời nhàn nhã sung sướng cơ chứ. Chồng tự biết, tự hiểu, tự xót vợ thôi.

Chồng em biết chi tiêu hàng tháng của gia đình em là nhiêu tiền không? Thu nhập của chồng em khoảng bao nhiêu/tháng?

Em có tôn trọng bố mẹ chồng không?

Yellowtea

Mình không xuề xòa, cũng không phải không có tham vọng. Nhưng nó đến 1 mức mình cảm thấy hài lòng với cuộc sống thì mình sẽ dừng lại (mức này cũng không thấp so với mặt bằng chung, nhưng thấp so với chồng). Công việc của mình hiện giờ cũng đem lại thu nhập khá, đủ để mình tiêu tiền mà không phải lo lắng thiếu trước hụt sau. Nhưng nó cũng làm cho mình stress nặng, áp lực nhiều.

Có thể bạn muốn đọc: Yellowtea: 17 năm sống cùng mẹ chồng ghê gớm

Mình muốn sống là phaỉ enjoy 1 chút. Chứ không phải quần quật, quần quật, chẳng biết weekend là gì như chồng mình. Cũng 2 năm rồi 2 vợ chồng mình không có đi du lịch xa ở đâu hết. Mình thì muốn tiền phục vụ mình, trong khi thực tế thì mình cứ ở nhà mà phục vụ cho đồng tiền mãi thôi.

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.