Vi_vy: Chồng tiêu xài hoang phí

Chồng em lương cứng có 15tr, nhưng thường là hơn vì có lương mềm, có tháng cả lương mềm nữa là hơn 40tr, mà cái khoản dư ngoài lương cứng ấy, chồng em cứ tiêu phung phí, tụ tập nhậu nhẹt về khuya bla bla….em xót ruột.
Mà vc em ko phải lo nhà, con cái chưa có, nên chồng em bình chân như vại í, chả lo lắng tích cóp j cả
Có nên AQ là chồng vất vả kiếm tiền thì có quyền hưởng thụ ko chị nhỉ?

enjoylife

Bàn với chồng mua 1 cái gì đấy to to, ví dụ, mua nhà, đất…trước đó tám chuyện con cái, uh mình tính sinh 2 đứa, thôi cố cho chúng nó 2 cái nhà. Sau này mình ở riêng là cần 3 cái, hehe….mua cc trả góp hoặc vay Nh mua nhà, đất…trả nợ giảm dần…có ít mua miếng nhỏ, trả nợ xong, bán , mua miếng lớn hơn, lại tkiem…rồi ít nữa sinh con, tiền nó bay vèo vèo…

Về ngtac, kiếm được 40 mà tiêu xài riêng cỡ 20 là quá nhiều…

Bad Ma I

Em cứ nhìn sự việc như thế này.
1. Chồng em thuộc type không thích giữ tiền. Nếu đưa TIỀN trực tiếp cho em, chồng em chỉ có nhu cầu một số A cụ thể, nhiều hơn là thấy bứt rứt.

2. Chồng em thích tiêu tiền, vì thích hưởng thụ, vì cảm thấy có tí tiền, tiết kiệm đến bao giờ mới đủ.

Vậy thì vợ nên xử lý như nào?
Xin nói luôn là chồng chị giống hệt chồng em. Lão ý không thích cái cảm giác đưa bao nhiêu tiền cho con vợ như gió vào nhà trống, chả ra tấm ra món gì cả, chả cảm thấy chồng oai oách gì cả.
Dần dần, chị đọc được ra cái gu của lão là thế này.

1. Đưa vợ 8tr: Nếu vợ bảo tiền học cho con hết 4tr, osin 4tr là không thích đâu, vì thằng nào chả phải chi khoản đấy, quá tầm thường.
Nhưng nếu bảo là em đi mua bộ kem dưỡng da hết sạch rồi (còn lâu mới nêu giá chưa sale), các chị ở công ty cứ xoắn xuýt vào bảo sao em sướng thế, nhất em đấy, chồng em số 1 thì sung sướng lắm.
Nhất là ngày nào cũng thấy vợ bày sản phẩm đó ra bôi trát, xong tung hô là công nhận kem này sướng.
Lần tới có tiền anh cho em mua bộ khác xịn hơn nhá thì mặt lão vênh lên ok ngay.

2. Đưa vợ một món 50tr chẳng hạn. Nếu vợ cất luôn làm quyển sổ tiết kiệm….khoe chồng thì nó cũng sướng, nhưng nó sẽ nhớ là có 50tr đấy rồi, cần gì cho thêm nữa
Mà vợ phải làm ngay cái túi xịn, hoặc đi du lịch, rồi khoe vung lên với mọi người là chồng em tặng, chồng em chiều…v…v…. thì sướng vô cùng, còn lão ý cũng chả quan tâm là thực chất túi vợ mua hết bao tiền, du lịch vé giá rẻ hay gì gì.

Đại loại thế.
Tóm lại, nhu cầu tiêu tiền của chồng chị là phải làm cho anh ý cảm thấy, nhờ có tiền của anh ý, vợ anh ý mới khác biệt, sống sung sướng so với xã hội.
Chứ đưa bao nhiêu tiền cho nó, nó cũng chỉ osin, sữa cho con, học hành, đi chợ giống bao đứa khác…Mà tại sao bọn kia chồng chúng nó đưa có 5tr chúng nó vẫn sống tốt, đây đưa con này bao nhiêu cũng hết.

Nên để moi được TIỀN, động viên chồng kiếm TIỀN, thì vợ phải hiểu “ngôn ngữ tiền” của chồng không khác gì ngôn ngữ tình yêu.
Còn tiền nào mà chả là tiền.
Chồng nó không thích đưa trực tiếp thì mình moi gián tiếp.

Chồng thích nhậu nhẹt ăn uống thì cứ xuýt xoa anh sướng thế, đi ăn ở đâu cho em ăn với. Nhớ mua đồ về cho em nhé…v…v..
Chứ đừng cứng nhắc, thích mình được đáp ứng sở thích đếm tiền mặt.

Nhà chị lắm lúc anh đưa tiền, vừa mua vàng hôm trước, hôm sau chị bán mẹ luôn, lỗ tí chả sao, vì lão chỉ cần quan tâm là em đã có vòng vàng đeo, còn lão cũng đeck nhớ là cái vòng đấy giống hệt cái vòng trước he he.

Cứ mở sổ tiết kiệm là có cái bài, anh cho em thêm tí cho tròn 2 chục, 3 chục. Nghe thấy ít ít thế là ok, còn có bao nhiêu sổ thì cũng chả quan tâm, vì chi tiêu hết gia đình rồi, kiểu kiểu thế.

Nhưng giả sử một lúc nào đó xòe ra là, anh này, bấy lâu nay anh kiếm được, em tiết kiệm được từng này đấy thì ối giời ơi, mũi nở toác ra, mặt khệnh khạng “Quan trọng gì đâu em. Em tiêu được cứ tiêu chứ tiết kiệm là gì cho khổ. Thiếu thì bảo anh” kiểu kiểu thế.

Nói chung phải điểm đúng huyệt, gãi đúng chỗ ngứa của chúng nó.

Chồng em được bmc cho 1 cái nhà, 1 miếng đất rồi, chả lo ji nữa, phè phỡn lắm. Em nịnh nọt các kiểu, bảo hay mình gom tiền mua 1 căn chung cư gần chỗ anh làm hơn, đi lại cho đỡ vất vả. Chồng em bảo, anh ko có nhu cầu đi làm gần. Nhà cũng ko cần mua thêm Thế nên cứ tiêu thôi, tụ tập nhiều sợ đổ đốn lúc nào chả biết í chị.
Chị Bad ơi.
Chồng em cũng thik mua đồ cho vợ lắm. Em thik mua gì là mua cho luôn. Moi thoải mái. Hai vợ chồng mình cùng đi, em chọn tẹt đi, anh ko tiếc. Mua váy về đến nhà cái là em lôi ra thử lại lần lượt, ngắm nghía nhún nhảy trước mặt chồng, hỏi em có xinh không, em có dễ thương không…Chồng em sướng lắm. Cơ mà tiêu cái chỗ tiền cho em xong, thì chồng em cũng ko giảm nhu cầu tiêu cho bản thân đi đâu, vẫn tiêu, thế là lượng tiền đưa cho em nó lại ngót đi. Em lại đau khổ. Em thik tiền mặt để dành cơ
Mà chồng em ko điệu, quần áo giày dép vợ mua ji thì dùng nấy. Chủ yếu chồng em tiêu tốn vào nhậu nhẹt. Đi với nhân viên thì bao, vì nhân viên khó khăn hơn. Đi với sếp thì chi, vì cần quan hệ….Tóm lại lý do của chồng em là vì công việc.
Có lần lão còn kể, vợ của bạn lão, ko biết giữ tiền, tiền chồng đưa bao nhiêu cũng tiêu hết, bản thân vừa lĩnh lương về cái là đi sắm quần áo mẹ quần áo con hết bay tháng lương…giọng có vẻ lên án chị vợ kia.
Em cũng chả biết chồng em thuộc thể loại nào nữa. Các chị bắt bệnh giúp em xem lão ăn táo ăn giun hay ăn nòng nọc để em còn chế biến.

Bad Ma I

Em kể thì chị thấy chồng em dại gái thế thôi, chứ em đảm bảo với chị, là các bạn khác thì sẽ thành than vãn là “Chồng nhà người ta đi làm cũng đưa hết tiền cho vợ con chi tiêu là chuyện đương nhiên. Tại sao lại cứ phải nịnh chồng, khen chồng, rồi phải “làm hàng”, “làm trò” như thế. Em chả cần, đưa thì đưa chả đưa thì thôi, em có phải đứa ăn tàn phá hại đâu”.

Chồng nó không đưa thì lại ngồi khóc, lại so sánh, lại nấc lên ghen tị với những đứa như em . Kiểu như “Sao chị sướng thế, sao anh ý tâm lý thế”.
Mình thật thà kể ra thì vẫn bĩu môi, bĩu mỏ bảo “Chẳng quan tính anh nhà chị không keo kiệt, có trách nhiệm thì mới thế thôi” xong lại thở vắn than dài tiếp .

Kiểu như mặc định em ra đường là nhặt được kim cương ý.
Có biết đâu em tìm được cục thạch anh đểu, mà mài cho ai cũng tưởng kim cương chói thòi lọi

 

@vi_vy

chồng chị cũng lên án những đứa ăn tàn phá hại khác ha ha, nhưng quan trọng nìn vào ánh mắt chồng, chị thấy ngời lên sự tự hào khi chị mân mê cái túi đẹp, uốn éo với đôi giầy mới, đúng kiểu ánh mắt chăm sóc thương yêu ý.

Nghĩa là gì, con vợ mình nó tiêu tiền của mình rất ok: osin, việc nhà, học hành, con cái…v….v… không chê được gì, lại vẫn sắm sửa được cho bản thân oách hơn vợ thằng khác. Con vợ mình CHUẨN.
Chứ giờ chị đi mua váy áo tung giời, xong nhà cửa bẩn, cơm ăn khổ xem, chồng chị chả lên án chị ngay

Tóm lại em là vợ, em phải hiểu gu, đọc vị của chồng em đã. Đừng bắt nó giảm nhu cầu tiêu tiền của nó xuống, mà hãy kích thích khả năng kiếm tiền của nó lên.
Theo như lời chồng chị là “Mẹ, vừa muốn đớp sạch tiền, lại vừa muốn chồng ăn đói mặc khát. Cầm tinh con Khôn lỏi hả”

Nên từ từ mà lựa, mà moi, mà đẩy nhu cầu của mình cao lên thì tự khắc chồng sẽ loay hoay cố kiếm nhiều hơn.
Còn không được thì là do mình kém chị Bad, phải chịu chứ kêu cái giè.
Thằng chồng làm ra tiền.
Ko làm cho nó tự nguyện đưa hết cho mình là do mình, chứ không phải do nó không kiếm ra tiền nhóe

enjoylife

Vi Vy: chuyện nhỏ, nay áo quần em nhiều rồi, em thích cái dây chuyền 5 cây vàng đeo vô cổ như đại gia gì í, cho thiên hạ lác mắt…hay em thích nhẫn kim cương 7,8 ly mấy cara gì đó, cỡ mấy trăm triệu/ viên đó…or túi xách LV gì đó ( chị ko xài hiệu nên ko rành , em search phát ra ngay mấy túi cả trăm triệu í…) , túm lại là chồng em ok mua đồ cho em, em mua cái nào có giá trị, bán lại được, ko mất giá nhiều.

Hay bài, em có 90tr rồi, cho em 10tr nữa em gửi thành 100tr..
Đấy í chê vợ người phung phí thì có khả năng xài bài này…hoặc lần 5,10tr, sau 1 năm xìa sổ ra bảo, đây, em nhặt tiền lẻ 1 năm của anh đây…

 

(Đã đọc 75 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận