Vì sao phụ nữ cần rèn luyện EQ?

Yananote

Để trả lời câu hỏi: Vì sao phụ nữ cần rèn luyện EQ, thì cần hiểu muốn tăng trí thông minh cảm xúc của mình, đầu tiên là thay đổi nhận thức, sau đó là thay đổi hành vi nhỏ nhặt hàng ngày những hành động không phải, những hành động có thể vẫn đúng nhưng không phù hợp với đối tượng của mình.

Bước cao hơn, mình sẽ cần cố gắng để dùng hành động và lời nói của mình để ảnh hưởng tới người khác theo chiều hướng tích cực, hoặc theo hướng mình muốn (mình nghĩ là tốt cho người ta). Thường chúng ta cho là cái bước cao này là sai, là khéo quá nhưng không phải thế đâu. Để có thể thực sự ảnh hưởng đến người khác, ta cần rất hiểu người, hiểu mình, hiểu các công cụ mà mình có thể dùng để ảnh hưởng đến người đó, như lời nói, quà tặng, hành động, cử chỉ, nét mặt, vv.

Mình vẫn nghĩ, trước khi có thể đạt được điều này với xã hội, sao ta không thể áp dụng với những người thân nhất, như là bố mẹ mình, bố mẹ chồng, chồng mình, rồi em chồng, họ hàng vv.

Mình đã từng rất ngưỡng mộ những người phụ nữ mà họ có một cái duyên ngầm gần như có thể thay đổi người khác. Ví dụ mình tức rất tức giận một cô bạn mà chỉ nghe cô ấy nhỏ nhẹ líu ríu xin lỗi mình lại thấy quên hết. Hay một người phụ nữ rất quyến rũ có thể khiến tất cả mọi người nhớ mãi và tình nguyện giúp đỡ cô ấy. Mình cũng rất thương những người phụ nữ có một tấm lòng chân thành nhưng lại nói những lời rất khó nghe trong lúc bực mình, và chuyện ngày càng chồng chất hiểu lầm…

Mình ước gì những người thế hệ bố mẹ mình có thể hiểu hơn về tầm quan trọng của cảm xúc, để xây dựng và gìn giữ, chứ không phải là về già sống với nhau vì con cái, vẫn bực mình với nhau những cái chuyện mà lẽ ra bố mẹ phải giải quyết từ bao nhiêu năm trước.

Mình cũng nghĩ rằng cải thiện EQ không phải là để cải thiện mối quan hệ với chồng đâu. Mà thực sự chỉ là ý thức để hiểu chính mình hơn, hiểu chồng mình hơn, hiểu nhu cầu của mình và chồng. Và tìm cách khéo léo để dẫn dắt mối quan hệ, khiến cả hai hài lòng với nhau hơn, thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Chứ không phải là nín nhịn hay vì chồng hay mất bình đẳng đâu.

Có những người rất biết nín nhịn, vẫn biết chiều chồng, mà chồng đâu có trân trọng đâu. Đôi khi, khiến người khác trân trọng mình dù chỉ là trong việc nhỏ nhất là cả một sự khéo léo, một sự thông minh, ví dụ món quà rất nhỏ nhưng lời nói hay một vài câu chúc lại biến món quà thành một món quà rất ý nghĩa.

Me Bống

Tớ có con bạn, EQ của nó có thể nói là rất cao luôn.

Bạn bè ai cũng quý nó, vì ở cạnh nó người ta cảm thấy dễ chịu và thoải mái. Nó hiểu và chấp nhận mình (2 điều này khó lắm à nha) như mình vốn có, nên ở cạnh nó, mình cảm thấy thực sự là mình.

Nó luôn hiểu đúng tâm lý của mình, nên khi mình vui hay buồn hay tức giận, nó có thể chỉ cần nói đúng vài câu thôi mà mình cảm thấy nhẹ cả người (kiểu như điểm đúng huyệt ấy). Dễ chịu lắm.

(mình ở đây = tất cả mọi người nhé, không riêng ai. Tất nhiên với người thân thì bao giờ nó cũng dành nhiều thời gian và tâm huyết, còn với người ngoài thì nó ít hơn)

Nó luôn sống hướng thiện và tích cực, nhìn nhận mọi sự đơn giản và có tính xây dựng.

Một người như thế, ai không quý?

Đấy, nó đi đâu cũng được quý. Bố mẹ tớ coi nó như con, em gái tớ coi nó như chị luôn. Bạn bè đồng nghiệp cũng rất mến nó. Sếp thì bao bọc cho nó. Nó khó khăn gì là người ta muốn giúp đỡ nó.

EQ có lợi chưa?

 

MeoXinh01

Khi người phụ nữ sống bản năng và đặt cảm xúc mình làm trung tâm, không sợ gì cả thì họ sẽ cảm thấy thoải mái, thanh thản và người đàn ông bên cạnh họ sẽ thấy tôn trọng họ hơn.

Em tự từ bỏ hình ảnh người phụ nữ tâm lý, ngọt ngào, dịu dàng, biết chiều chồng, đảm đang, giỏi vun vén của mình. Em cảm thấy dù em làm như thế, em cố gắng như thế nhưng em không thấy thỏa mãn. Bởi vì sao, vì những thứ em đã cố gắng nó vì một mục đích cố định, khiến chồng hài lòng, yêu mình, nể mình, quan tâm tới mình. Và khi không đạt được cái điều mình mong muốn sau khi bỏ ra nhiều công sức, em ức chế, em khó chịu, em bẳn tính và em thấy chồng quá xấu xa. Nói tóm lại em không đặt cảm xúc của mình vào trong con người và cuộc sống này.

Giờ em khác, em tự nhận thấy em rất khác. Em thích thì em sẽ ngọt ngào, chiều chuộng nếu điều đó khiến em vui, em không thích thì em giận dữ, em ghét cái gì thì em toẹt thẳng cái đấy, khỏi phải suy nghĩ mình có nên nói ra hay không vì đó là nỗi bức xúc của chính em. Nói cụ thể ra thì em đang tôn trọng cảm xúc của em và không cần quan tâm tới cảm xúc của chồng. Thế mà tự nhiên chồng lại xoắn em (trộm vía)

Con đường em đi còn dài, ở thời điểm này có thể đấy là cách sống phù hợp nhất với hoàn cảnh của em, nhưng ở thời điểm khác em cũng sẽ phải thay đổi. Cuộc sống chính là một thực thể sống, nó linh hoạt và nhiều khía cạnh, bản thân mỗi người phải tự chiêm nghiệm, tự đánh giá tình hình và tự tìm cho mình một con đường ít tổn thất nhất, linh động và biến hóa theo từng thời điểm riêng, nói theo cách chị Dori đó là Chất thêm hành trang vào đời. Không ai có thể lớn lên bằng kinh nghiệm của người khác.

 

Me Bống

Một đứa bạn khác của tớ cũng thuộc hàng IQ khá. Hồi cấp III nó đỗ cao vào Ams, vào ĐH cũng đỗ cao, mặc dù nó học hành lớt phớt cho xong thôi chứ không chí thú gì. Đi làm thì cũng xin được vào công ty rất tốt, làm việc rất thuận.

Rồi nó lấy chồng. Chồng nó là một chàng công tử – à không, hoàng tử, à không, một vị thiên sử được biệt phái xuống trần gian. Chàng đi đến đâu là bố mẹ chàng dõi nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Chàng chỉ cần đưa ánh mắt về phía cốc nước là mẹ chàng lập tức đi rót nước mời chàng. Chàng chỉ cần bảo “ờ kể ra chỗ này để giá sách thì đẹp đây” thế là hôm sau nhân lúc chàng đi làm bố chàng hì hục ở nhà làm cái giá sách đúng vị trị đấy.

Bố mẹ chàng có chức có tước, ra đường coi như có số có má đi, nhất là mẹ chàng, ghê gớm sắc sảo cũng thuộc hàng danh vọng. Nhưng về đến nhà thì nhìn thấy chàng là nhũn như chi chi.

Con bạn tớ về làm dâu nhà đấy, không phải nấu cơm rửa bát, không phải đụng tay vào bất cứ việc gì trừ việc chăm con. Thậm chí sáng thứ 7 mẹ chồng nấu phở bưng lên tận phòng mời hai vợ chồng nó ăn. Ăn xong mẹ con cắp nhau về nhà ngoại chơi cho đến tối chủ nhật mới về nhà nội. Các việc lớn trong nhà thì nó bàn với chồng. Chồng nghe một hồi rồi kết luận “sao vợ phải phức tạp thế nhỉ. Bảo bà già lo đê”. Thế là, nó lo được thì nó tự lo, còn nó không lo được thì chồng nó nói một câu là bà già hớn hở đứng ra lo.

Nhìn vào chắc nghĩ con bạn tớ sướng, nhỉ.

Thế mà nó vẫn stressed đấy. Tuyền những tiểu tiết thôi, nhưng cuộc sống của nó vẫn đầy mảnh dăm. Ví dụ nhé:

– Cứ mỗi lần mẹ con nó về nhà ngoại xong, về đến nhà nội là bà lập tức vồ lấy con nó săm soi, rồi than thở sao cháu tôi gầy sọp đi thế này, sao nó bẩn thế này… “H ơi (H là chồng nó) con xem này sao tai con bé đầy dáy tai này sợ chưa.”

– Bất cứ đồ gì do nó sắm, bạn bè nó tặng, gia đình ngoại nó tặng thì “sao quê thế”, “áo này mặc vào bí chết cấm không được mặc cho cháu đấy nhé”. Hàng xịn thì “sao mẫu mã xấu thế nhỉ”, “cái này dùng làm gì, tốn tiền vô tích sự”…

Ví dụ, một lần chị ruột nó đi công tác mua tặng cháu một bộ váy áo rất đẹp và xịn. Hai mẹ con nó thích lắm. Hôm đấy nó vừa về từ nhà ngoại, con nhóc diện bộ đấy, bà nội vừa bế cháu liền gào ầm lên “Ôi giời ơi sao con mặc cho cháu cái gì mà lưng nó sũng mồ hôi thế này. Thế này thì nó ốm chết mất thôiii”.

Ông lừ lừ đi ra từ phòng khách “đi lấy ngay áo khác thay cho nó đi. Vứt ngay cái bộ đấy đi”. Con bạn tớ hốt hoảng bế con lên phòng thay áo. Sờ lưng con thấy lưng khô cong. Khô cong luôn nhé! Mà nó chứng kiến từ đầu đến cuối, chưa có ai lau lưng cho con nó cả.

– Mẹ chồng nàng dâu ngồi với nhau thì bà bắt đầu kể thằng N thằng D thằng Q (bạn chồng nó) chả ra cái gì đâu, nhưng vợ thằng N thằn D thằng Q tuyệt vời thế này tuyệt vời thế kia. Kèm theo đó là ánh mắt tiếc nuối một tiếng thở dài đầy hàm í “tội nghiệp cho thằng H nhà mình, người như thế mà lấy phải cái con này”.

Kể lể ra thì vô cùng lắm. Nhưng đấy, cứ toàn những cái dằm nho nhỏ như thế, chỗ này vài cái chỗ kia vài cái…mà cho đến giờ, con bạn tớ kết luận: nếu nó và chồng nó mà chia tay nhau, nó có thể cũng nuối tiếc nhưng không bị shock đâu.

Tớ thấy, mình EQ tốt IQ cao, nhưng những người thân cận gần gũi của mình mà không thế thì mình có là bà Nữ Oa cũng chẳng đỡ nổi đâu.

Nên tớ vẫn nghĩ, hạnh phúc phần lớn là do may mắn/có duyên mà gặp; còn EQ và IQ chỉ là những cái giúp mình duy trì hạnh phúc mà thôi.

Còn cũng có những người, của đáng tội, hạnh phúc thực sự là do họ gặt hái. Những người đó – những người tớ biết thôi nhé – đều là những người cực kỳ khôn ngoan, đầy toan tính, và cực kỳ lý trí và kỷ luật. Dì tớ là một ví dụ. Tuổi trẻ nhắm được một anh hot boy (chú tớ bây giờ), dì cưa có bài bản hẳn hoi (cả nhà tớ ai cũng biết he he) nên chàng hot boy rơi ngay vào giỏ. Chú ấy vừa đẹp trai vừa thành đạt, lại cư xử galant và rất chung thủy. Theo tớ, chú í thực sự là chồng lý tưởng. Tớ không biết chú ấy có biết dì ngày xưa cưa chú là có mục đích có tính toán hay không, nhưng bây giờ chú vẫn luôn cho rằng mình may mắn cưa được dì tớ.

Nhưng để có được hạnh phúc như dì ấy (chồng đẹp thành đạt, con ngoan học giỏi, kinh tế khá giả, đời sống phong lưu), tớ nghĩ không phải do may mắn. Dì í thuộc dạng hoạt động không biết mệt mỏi và cực kỳ kỷ luật đối với các kế hoạch đã vạch ra. Từ việc tập gym xông hơi massage – những thú tiêu khiển của chị em là chính, nhưng với dì đó cũng là “việc” và tuân thủ nghiêm ngặt lịch hẹn (nên giờ dì í ngoài 50 rồi mà vẫn trẻ đẹp dã man). Đừng có hòng mà dì ấy có khái niệm ‘quá cân’, vì chỉ cần tăng 1 lạng so với định mức thôi là dì lập tức tập huỳnh huỵch để tiêu ngay một lạng đấy.

Với nhà chồng thì khéo léo chu đáo. Tuần nào cũng chịu khó chạy vòng quanh các nhà em chồng anh chồng mẹ chồng… thăm hỏi cười nói giả lả, quà cáp biếu xén. Các con thì đúng 7h là phải ngồi vào bàn học. Dì gia hạn 2 tiếng học là đúng 2 tiếng đấy bọn nó phải ngồi học, dì thì lượn vè vè bên cạnh để ốp bọn nó học nghiêm túc. Nhà thì giầu, có osin từ những năm 90, nhưng các con đứa nào cũng phải phụ trách một việc nhà nào đấy, làm mà không cẩn thận là chết với dì. Nên bây giờ một đứa lấy chồng có con, một đứa đang du học nước ngoài, mà đứa nào cũng ngoan ngoãn nghiêm túc và thành đạt.

Nhưng những người sống đầy mục đích, khôn ngoan (xác định được đúng cái mình cần và biết cách đạt được cái mình cần), và đầy kỷ luật như thế nói chung không nhiều. Nên tớ vẫn nghĩ, hạnh phúc là do may mắn, ờ, và đúng như wicket và đồng bọn nói, cần có tí AQ trong đấy nữa (tức là biết hài lòng với cái mình có). Nhưng để vươn tới hạnh phúc cao hơn (ví dụ không chỉ là chồng yêu vợ mà còn phải biết chăm sóc chiều chuộng vợ; không phải chỉ đủ ăn đủ mặc mà còn phải rủng rỉnh cho con học trường quốc tế, du lịch nước ngoài…) thì vẫn cần phải có EQ và IQ.

Lý do là vì cuộc sống là sự tương tác giữa rất nhiều con người và yếu tố. Nếu mình may mắn thì mình có thể gặp được người hợp với mình và yêu mình vô điều kiện. Nhưng riêng đối với tớ, việc được chồng yêu chồng chiều mới chỉ là một yếu tố nhỏ trong hạnh phúc. Chồng yêu vợ si mê đi chăng nữa, mà sống cứ phải băn khoăn chuyện tiền bạc, chuyện sếp trù úm, đồng nghiệp chèn ép… thì cũng chưa hẳn là hạnh phúc trọn vẹn. Nên nghĩ đi nghĩ lại, tớ lại phải edit lại bài, vì cho là để đạt tới hạnh phúc vừa vừa thì có thể chỉ cần may mắn và tí AQ. Nhưng để vươn cao vươn xa thì vẫn cần EQ và IQ.

 

Yamanote

Thực lòng khi mở topic này, mình không định dựng một nơi để chúng ta tranh luận là IQ hay EQ có cần thiết không. Bởi vì, như mình nói, đối tượng mình mong sẽ rút ra một đôi điều là những người vẫn khổ sở loay hoay mà không biết làm thế nào có 1 gia đình hạnh phúc, hay những mẹ đang mơ mộng thả nổi mình theo cảm xúc, dù là đau đớn tức giận phẫn nộ với chồng, hay là trên mây trên gió với một vài lời chèo kéo mới.

Còn những mẹ đã “biết mình biết ta”, đã nắm giữ chìa khóa hạnh phúc của chính gia đình mình, xin hãy giữ chắc lấy, xin đừng đặt câu hỏi EQ là cái qué gì có cần thiết không, tại sao lại phải quan tâm đến chồng nhiều đến vậy. Vì có rất rất nhiều mẹ, đang thực sự không biết cách cân bằng thế nào, nay mở một topic, mọi người khuyên vui vui lên rồi mai vấn đề lại lặp lại. Tại sao ta không thử hỏi tại sao các mẹ ấy cứ tự dẫm vào vết xe đổ cảm xúc của mình mãi thế? Tại ông chồng chuối, hay tại mình không học được gì từ những bài học trước?

Nếu các mẹ may mắn, xin hãy cứ giữ lấy cái may mắn của mình và biết làm gì ngoài đi thắp hương cảm ơn trời đất hàng tháng là ta may mắn quá, xin cảm ơn trời, và xin hỏi trời khi nào cái may mắn đấy hết hạn sử dụng và ta sẽ bước vào cảnh không may mắn? (Ông trời rất công bằng chả cho không ai cái gì bao giờ). Cho dù mình có cảm ơn, mình vẫn muốn làm chủ cuộc sống của mình hơn chút. Và không phải làm chủ bằng cách chuẩn bị vốn riêng hay mối quan tâm riêng cho mình, mà chuẩn bị bằng cách hiểu mình hơn hiểu chồng hơn, hiểu cách để giữ gìn hạnh phúc của mình. Cho dù điều đó đồng nghĩa với việc phải lớn lên và không còn hành động theo cảm xúc bừa bãi như những ngày còn rất trẻ.

Nếu các mẹ nghĩ mình không may mắn, thực ra tập cân bằng mình, tập điều chỉnh cảm xúc và suy nghĩ của mình, ta cũng thấy ta hạnh phúc lên rất nhiều rồi. Ví dụ điều chỉnh được mình sẽ không còn những ngày bực tức đi ra đi vào đợi chồng, mà nhiều khi chồng đi tiếp khách hay đi chơi với bạn bè lâu năm không gặp là những lí do rất chính đáng. Chưa kể là mình vui vẻ thì chồng sẽ không có động cơ để ra khỏi nhà bù khú với lí do không chính đáng nữa. Đấy là chuyện đơn giản, còn những chuyện phức tạp hơn là làm thế nào chồng ghi nhận công sức của mình, hiểu sự cố gắng của mình mà trân trọng, đàn ông thông thường là vô tâm trừ phi ta khéo léo nói tận nơi.

Đằng sau mỗi một người đàn ông của gia đình, một người đàn ông mà những mẹ như mẹ Queen cho là hoàn hảo, đều có bóng hình một người phụ nữ. Dù vụng về nhưng lại khéo làm nũng, khéo giữ chồng. Hoặc đơn giản biết cân bằng những lần to tiếng xấu tính bằng những đòn tâm lý chiến cả trên giường và trong nhà.

Nói thêm: mình biết có những người đàn ông với cả xã hội thì rất là lịch thiệp và hoàn hảo nhưng về nhà thì lại rất vũ phu, xấu tính, hoặc đơn giản là có những thói quen xấu không ai chịu được, ngủ ngáy khủng khiếp chẳng hạn! cho nên bên ngoài thì thấy là hoàn hảo nhưng thực ra người vợ cũng phải chịu đựng ông chồng nhiều.

Cho nên, đừng nói là hạnh phúc hay không là do may mắn. Có thể may mắn một phần thôi, nhưng làm thế nào để trong từng tình huống nhỏ nhặt ta thấy hạnh phúc hơn, nhất là với những mẹ nhạy cảm tâm lý phức tạp hay suy diễn thì là một bài tập không dễ chút nào. Nếu nói may mắn, phải nói may mắn từ việc ta có một người mẹ người bố thực sự quan tâm sâu sát dạy bảo, may mắn ta có một môi trường sống đầy đủ và lành mạnh, may mắn ta gặp toàn người tốt vv. Nhưng đời người, nhất là cái xã hội VN ô hợp, pha tạp, đầy sự mâu thuẫn giàu nghèo học thức trình độ vv, có mấy ai may mắn nhiều đến thế?

Ta sẽ có cảm nhận về sự thay đổi EQ khi một ngày, ta cảm thấy ta phải vượt ra những thói quen trước đây những cách nghĩ và ứng xử trước đây để phù hợp với chồng và gia đình chồng. Mình vẫn mong các mẹ chia sẻ về những lần vượt qua đó, để chúng ta cùng học tập, và AQ một chút, tự ngưỡng mộ bản thân để lần sau có động lực làm tốt hơn. Mình cũng mong các mẹ khác nếu nhìn lại chuyện đã qua, ước gì mình đã thế này thế kia, hay tình huống hiện tại cùng chia sẻ. Khi ta đã có lúc nói “ước gì mình đã…”, nghĩa là ta đang đứng ở bước đầu tiên của nhận thức vấn đề về cải thiện EQ. Từ việc ước gì đến việc lần sau mình thực sự hành xử khác đi được, là cả một sự nghiêm khắc với bản thân và nỗ lực hết mức.

 

Me Bống

Ước gì mình được như cô ấy.

Tớ rất thích lối sống biết hài lòng với những điều mình có.

Nhưng bản thân tớ không thể nào làm thế được. Chắc tham sân si nặng nghiệp quá.

Hồi tớ học phổ thông, tớ chỉ mơ tưởng được đi du học với học bổng toàn phần là thích rồi. Sau được học ở một trong những trường rất tốt về ngành của tớ, thì lại bắt đầu mơ ước có bài publish ở tạp chí quốc tế. Có bài rồi lại mơ tưởng bài phải được đăng ở tạp chí hàng đầu của ngành mình…

Có lẽ vì tính tớ bon chen đua đòi như vậy, nên ít được biết đến cảm giác thanh thản và hạnh phúc.

Nhân vừa rồi ngày nghỉ nhiều nằm nhà, vắt tay lên trán tự hỏi: hạnh phúc là gì, mình thực sự cần gì trong cuộc sống này?

 

(Đã đọc 378 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận