uoa: hậu ngoại tình, làm sao quên?

  • Uoa

Em tàu ngầm trong gđ mình lâu rồi, nhưng hôm nay quyết định trồi lên. Bình thường, em cũng tự cho mình là người khôn khéo, tự giải quyết mọi việc tốt, nhưng bây giờ em không giải tỏa được bản thân, lâu ngày em sẽ phát điên mất. Chuyện thì dài lắm, em chẳng biết bắt đầu từ đâu để mọi người có thể chỉ cho em 1 con đường.

Cách đây 2 năm em cũng trải qua các cung bậc tình cảm như mẹ Tiu, và bây giờ vẫn ở dưới đáy của các cảm xúc tiêu cực hic. Sau nhiều năm hôn nhân, em nghĩ mình đã là người hạnh phúc nhất, XD được 1 gđ ổn mọi mặt, hóa ra tất cả những điều đó chưa đủ với chồng. Sau khi sinh bé thứ 2, em phát hiện chồng NT, đúng ra, con đường NT của chồng, nhiều lúc, nhiều đối tượng, bạn vợ, gái vp, bạn đại học, khách hàng etc. Ngoại tình vì chồng sống bản năng, lại có điều kiện, môi trường.

Sau những dòng này, mọi người sẽ đồng thanh bảo: Bỏ đi, tiếc gì. Chính bản thân em cũng nghĩ thế, mà rồi sau 2 năm (có lúc chồng đã dọn ra ngoài và nhiều tổn thương cả 2 bên gây cho nhau), em lại chấp nhận để chồng quay về GĐ vì những lý do sau đây:

– Quan trọng nhất, em thấy mình còn yêu chồng, đủ lớn để em dẹp cái Tôi của mình xuống, XD lại từ đâu, nhưng không đủ lớn để em chấp nhận chuyện NT của chồng vì em vẫn là người trọng TCVC theo kiểu truyền thống, sống khg có niềm tin thì thật sự là địa ngục;
– Chồng thật sự yêu các con, và có thể hợp tác tốt với em chuyện dạy con cái – và chồng thật sự là một ông bố tốt của các con (một số người cứ bảo, NT thế thì tốt cho con sao được v.v. nhưng riêng em, em nhìn tách bạch chuyện đó). Có chồng con cái sẽ phát triển tốt (học hành, cảm xúc), ổn định (tài chính)… Có chồng, em chỉ bị khổ sở 

Sau khi quay về chồng cố gắng hàn gắn, hành động thiết thực tạo 1 mái ấm gia đình, XD một mối quan hệ ấm hơn với vợ. Ở đây, em không nói tới những gì chồng làm cho con, vì chồng cho tới nay vẫn bố tốt mà. Dù chồng chẳng nói yêu vợ nữa, chỉ chủ động gần vợ khi có nhu cầu (hic), thể hiện tình cảm khi vợ đòi, chồng cũng nỗ lực tạo cơ hội vc đi chơi, đi ăn ở bên ngoài, xem phim, kịch, phòng trà, thăm nội ngoại, hưởng ứng mọi dự định của vợ etc… Mà sao em thấy khoảng trống trong lòng cứ lớn dần, lớn dần, cảm giác nặng nề như hai người đang phải sống giả dối, giấu cảm xúc của mình đi. Những gì chị MTCT viết, em thấm từng chữ, nó chính xác là những gì em đã và đang trải qua. Nỗi đau không chỉ đơn thuần nằm ở việc chồng đã yêu những người khác mà còn là 1 điều gì thiêng liêng, lớn lao lắm. Là sự đau đớn khi mình ốm đau mà không có người an ủi, là sự bẽ bang khi bị lạnh nhạt và từ chối gối chăn, chăm sóc, sự sụp đổ về niềm tin khi thấy những điều tốt đẹp, bền vững bị coi rẻ, chà đạp quá. Chồng bảo vợ suy nghĩ nhiều quá, phức tạp quá, lý thuyết quá, cứ sống đơn giản cho dễ thở, chồng có thấy vấn đề gì đâu.

Tâm trạng em rất trồi sụt, 3 ngày em nghĩ, cuộc sống có mấy đâu, sống phải cho ra sống, sống đàng hoàng, hạnh phúc, còn ở với nhau ngày nào, thì ta XD ngày đó; 3 ngày em lại nghĩ, xây làm gì cho cái giống phụ bạc ấy, lúc mình già, xấu xí, ngã, ốm, đau, bệnh họan or cần anh ta, anh ta cũng tớn đi bên người khác chứ có ở bên mình đâu. Em thấy mình hy sinh vì một người không đáng. Thế là quan hệ VC em ấm, lạnh theo tâm trạng của em. Khi em vui vẻ, chồng cũng có vẻ thư giãn, thả lòng hơn. Khi em xuống, lập tức bức tường vô hình giữa 2 đứa hiện lên sừng sững. Em trốn vào vỏ bọc của mình, thi thoảng lắm mới buột ra 1 sự chán chường, thất vọng. Chồng quá hiểu em để biết những lúc đó, anh ta cũng trốn trong vỏ ốc của mình và lạnh nhạt với em. Bức tường vô hình ấy hiện lên ở bất kỳ lúc nào, là thái độ nghe đt, nt lén lút của chồng, là giờ giấc chợt thất thường (bây giờ em mới biết, nếu chồng muốn chồng hoàn toàn có thể kiểm soát thời gian của mình), là khi xem một bộ phim, nghe một bài hát về NT etc. Thường trực trong em là cảm giác cô đơn, lẻ loi, đề phòng – những vui buồn trong CS, các mối quan hệ bạn bè hãn hữu mới chia sẻ với chồng (em cũng phát hiện ra, chồng làm y thế với em dù đó khg phải là quan hệ trai gái, bồ bịch). 

Em đã cố EQ cho bản thân lắm rồi, em bi h đã tươi vui, trẻ trung hơn em 1-2 năm về trước mà thật ra, trong lòng em là bão giông, tràn ngập ý nghĩ bi quan. Ước gì có thuốc tẩy ký ức quá. Em tự biết, ly dị chưa phải là giải pháp tốt cho cả 2 bọn em và bọn trẻ nữa. Mà chấp nhận, chịu đựng thì thật sự khó khăn quá. Hay em cầu tòan quá. Cả nhà bảo em làm sao bây giờ? 

P/S: Đây là chiến tranh ngầm trong lòng em và giữa 2 vc thôi cả nhà nhé, chứ em vẫn “gồng” lên tạo sức nóng ở gđ, và quan hệ giữa 2 người. Bọn trẻ thì khỏi nói rồi, chúng đang có 1 giai đọan rất hạnh phúc so với thời gian 2 năm qua.

  • meobeo

Ca của Uoa em không dám viết gì, chỉ chia sẻ với chị thật nhiều.

Có vài điều em thấy quan điểm khác nhau giữa các giới qua những cuộc nói chuyện với anh trai/bạn trai/chồng:

– Những việc mà mình nhìn vào thấy nó nghiêm trọng và nâng tầm lên thành quan điểm thì đàn ông họ chỉ coi là sự kiện, chấm dứt là hết.

– Phụ nữ không vượt qua được những tâm trạng sầu đau thì chỉ mang khổ vào thân vì đàn ông chỉ an ủi/thông cảm 1 lần, 2 lần, từ lần 3 trở đi thì mặc kệ

– Tình dục và tình yêu không liên quan mấy. Miễn là biết cách đổ vỏ

– Vợ không chăm sóc cho chồng, ko làm chồng thỏa mãn về tính dục thì đấy là tội ác

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận