troilaisang: Chồng không quan tâm nhà vợ, không đưa tiền cho vợ

troilaisang

Chồng em sinh ra và lớn lên ở vùng quê giàu truyền thống nhưng cái tư tưởng trọng nam khinh nữ tồn tại hiện hữu mỗi ngày mặc dù đang sống và làm việc giữa thủ đô. Tư tưởng này khi nói chuyện với bố chồng, em chồng, em cũng dễ dàng nhận ra điều đấy. Cụ thể như là lấy chồng thì phải theo chồng, tết nhất phải về nhà nội đầu tiên, cháu là cháu của bà nội, bố mẹ chồng mắng con dâu thì được chứ bố mẹ vợ mắng con rể thì không chấp nhận được … Nhưng mấy vấn đề vặt vãnh ấy em cũng không để ý làm gì chỉ riêng vấn đề cư xử với 2 bên nội ngoại. Chồng em coi việc gửi tiền biếu bố mẹ chồng,nuôi em chồng là điều đương nhiên, còn bên nhà vợ thì coi như không có trách nhiệm gì. Em cũng vẫn quan tâm đến bên nhà chồng, biếu xén bố mẹ chồng, người già trẻ nhỏ… đều quan tâm nên khi không được đáp lại nhiều khi em cũng chán và gần đây muốn chống đối cố tỏ ra không quan tâm nữa. Ông ngoại ốm con rể không gọi điện hỏi thăm, nhưng luôn muốn em phải gọi điện thăm hỏi ông bà nội…
Điều này thường xuyên xảy ra, hôm 30-4 vừa rồi, có cả bà ngoại ở đấy chồng em rủ em đi mua sữa về cho ông bà nội, còn ông bà ngoài thì không có gì. Rồi về nhà thì biếu tiền ông bà nội (cài này em cũng nhắc chồng biếu, chồng bảo biếu rồi nên em mới biết), còn ông bà ngoại thì không. Em thật sự bức xúc, làm sao để chồng hiểu. Em có thể tự biếu ông bà ngoại được (và em cũng đã làm thế), nhưng cái tư tưởng của chồng em thì em thật sự không hài lòng. Các mẹ giúp em cải thiện với!

Chồng em còn có tính khác nữa là không công khai tài chính của mình, không đưa tiền cho vợ (giống bố chồng em, kinh doanh tiền chẵn ông cầm, tiền lẻ bà cầm, đến khi ông sinh tật, nhà chẳng còn đồng nào). Trước kia anh kinh doanh riêng nên em cũng không bắt đóng góp sinh hoạt hàng tháng vì phải để vào gây dựng vốn. Cái này có lẽ do lỗi của em, nên giờ không kinh doanh nữa có lương hàng tháng cũng không muốn đưa hoặc đưa rất cầm chừng kiểu như kệ em lo ấy trong khi anh biết lương của em bị giữ lại nửa trừ nợ ngân hàng để xây nhà. Em tự nhận mình không phải đứa tiêu hoang, cái gì cần chi hoặc thấy hợp lý là em bàn bạc với chồng làm. Có lúc chông em vay bạn tiền làm ăn khoản tiền lớn, đến lúc bạn đòi, em mới ngã ngửa ra nhưng vẫn phải trích tiền lương tích lũy của mình để đưa chồng trả bạn. Em nói tiền của mình là vi không phải tiền chung của 2 vợ chồng. Giờ thì lại nai lưng ra cày cuốc để có tiền phòng thân. Nhiều khi thấy mình cũng nice với chồng mà chồng đưa em tiền đi chợ cứ như gãi ghẻ ấy. Chả lẽ giờ em cứ kệ lão muốn làm gì thì làm. Nhưng nghĩ đến các chị EQ, em muốn nhờ các chị quân sư cho cách tốt nhất hoặc cải thiện tình hình, hoặc ít ra cho em cái kim chỉ nam đẻ em cảm thấy thỏa mái mà sống với đời với!

dolce.vita

việc chồng không quan tâm, mua quà cáp biếu xén bố mẹ vợ, cái đó phải cần thời gian. Vì quan niệm cũ của VN đương nhiên con dâu thuộc về nhà chồng rồi, đã lấy chồng thì không được nặng lòng với nhà bố mẹ đẻ. Nhưng mình là con dâu kiểu mới, không thèm chấp vụ đó  . Đối với tớ, yêu thương thì nhà bố mẹ đẻ hơn, còn chu cấp kiểu tài chính vật chất thì ngang nhau. Ví dụ tớ mà đưa tiền cho bố mẹ chồng 1 đồng thì tớ cũng phải đưa cho bố mẹ đẻ 1 đồng. Biếu nhà nội cân đường thì phải biếu nhà ngoại hộp sữa. Chồng không chủ động việc đó thì mình phải chủ động. Việc gì phải buồn. Mình cũng có yêu thương nhà chồng ngay được đâu. Chồng cũng thế.

Quan niệm của người khác là việc của họ, còn bạn thì thấy làm thế nào là đúng thì cứ theo, chứ không cần phải cố gắng thuận theo nhưng trong lòng thì ấm ức, xót bố mẹ mà không dám nói dám làm.

Chuyện chồng không công khai tài chính thì tớ thấy nhà nào chồng có việc kinh doanh riêng thì đều thế. Việc của bạn là giắt kỹ cạp quần một số tiền, hàng tháng tích lũy thêm vào số tiền ấy để dành khi cơ nhỡ. Thời buổi khó khăn thế này, làm kinh doanh phất lên thì may quá, nhưng đổ bể thì còn có cái mà trông vào. Nhất định không lẹm vào số tiền ấy. Nếu cần thiết phải giấu chồng thì cứ giấu. Hàng tháng yêu cầu chồng chu cấp một khoản xyz cho gia đình (ăn uống, chi tiêu cho con…) còn số còn lại thì để ông ấy đầu tư, bạn đừng ngó ngàng gì cho mệt, mất rồi lại xót.

Đừng bao giờ cố quản tiền chồng bạn ạ.

wicket

Mình nghĩ người đáng trách nhất là bạn đấy. Tại sao bạn cứ mua đồ này kia cho bố mẹ chồng mà không mua cho bố mẹ vợ? Bạn phải tự chủ việc này chứ? không thể đổ lỗi cho chồng được. Bạn cũng không thể bảo là em mua cho bố mẹ chồng rồi thì chồng phải mua cho bố mẹ vợ được. Chẳng có quy tắc nào cả. Tất cả là do mình thôi.

Theo mình nhẽ ra bạn phải xác định từ đầu với chồng: Anh ơi, dịp lễ này em muốn mua quà biếu 2 bên ông bà anh ạ. Em định chi từng này tiền, mỗi bên ông bà sẽ được thế này thế kia. Mà nên nói theo kiểu bạn đã quyết định rồi, chỉ thông báo cho chồng thôi chứ không cần phải bàn bạc. Theo mình chả cần bàn gì hết, chỉ bàn nếu bạn chỉ định biếu 1 bên thôi.

Còn chuyện chồng không đưa tiền cho vợ thì trên này các chị em bày nhiều cách lắm rồi. Chồng bạn đã quen thói không đưa tiền cho vợ (do bạn dung dưỡng thói xấu này đấy) thì bây giờ bảo tự nhiên đưa 1 cục mình nghĩ là khó. Chồng bạn cũng có vẻ hơi “bựa” với vợ trong vấn đề này. Nếu là mình thì mình sẽ đi chợ trong phạm vi ok, ghi chép lại chi tiêu hằng tháng rồi đưa cho chồng, và kêu chồng góp 1/2. Chồng không chịu thì cứ hạn chế chi tiêu lại cho vừa với cái khoản chồng đưa thôi.

Nói chung là có nhiều cách từ nhẹ nhàng đến cứng rắn mà chị em bày cho rồi, cơ mà bạn chịu khó search 1 tý. Quan trọng là bản thân bạn nữa, bạn phải tự biết cái gì đúng cái gì sai mà hành xử theo đó.

troilaisang

Thực ra là em vẫn tròn bổn phận với bên ngoại. Nhà nội biếu thế nào thì em cũng làm với nhà em thế. Biếu ông bà nội xong, em cũng chuyển khoản về quê gửi ông bà ngoại. Mỗi tội là chồng không có quan tâm hoặc suy nghĩ tí nào nên em thấy bực bội.

Sau khi tập hợp các ý kiến của các chị, em rút ra mình không nên bực làm gì mệt thân. Quan niệm của chồng thế nào thì kệ, mình làm thấy thế nào đúng là được. Nếu có thể thỉng thoảng tỉ tê với chồng như chị Girl Tran Bao Hiem, kiểu như mình cũng có con gái blabla…, nếu thay đổi được thì tốt, hoặc không thì cũng chẳng sao vì thay đổi tư tưởng 1 ng đàn ông là điều khá là khó, em không muốn mạo hiểm rồi không được lại thất vọng.

Về vụ tài chính chắc cũng vậy, em sẽ thắt chặt chi tiêu, cất tiền phòng thân, chia cho lão ấy đóng góp một khoản lo vụ sinh hoạt, không làm được thì cắt, phải mạnh tay hơn với chồng không thì lại bựa thêm… Còn lại phải dắt vào cạp quần cho thật chắc, lo phòng thân cho mẹ con.

Ngoài mấy vấn đề trên, hiện tại em chưa có phàn nàn gì khác về chồng, có lẽ cứ nghĩ nó là một chỗ không hoan hảo trong hôn nhân, biết đâu không có nó lại phát sinh cái khác tệ hại hơn.
Em nghĩ thế đã đúng với tiêu chí nhà EQ chưa các chị? Xong tư tưởng trước, rồi mình sẽ định hướng hành động của mình, biết là cũng khó thay đổi bản thân nhưng cờ đỏ ở phía trước cứ thế mà tiến phải không các chị nhỉ?

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.