Trị bệnh suy diễn, suy bụng ta ra bụng người

HÃY CỐ GẮNG NHÌN RA TÍCH CỰC TRONG TIÊU CỰC
Vì em có bệnh “suy bụng ta ra bụng người” nên việc gì chồng em làm cũng bị em tô đen.
Thay vì hành xử như BẬC THẦY thì em lại chọn THẢM HỌA.

VD: Chồng chuẩn bị cơm nước đầy đủ cho vợ con rồi mới đi chơi.

1. HÀNH XỬ BẬC THẦY.
Ôi chồng mình thật tử tế. Lo xong cho vợ con mới nghĩ đến thú vui của bản thân.
===> Mắt lấp lánh cảm kích, lao ngay vào mâm cơm xuýt xoa “Ôi, hôm nay anh nấu nhiều món thế” hoặc “Ôi thích thế, sao anh biết hôm nay em thèm món này”…v…v….
Sau đó quay sang tươi tỉnh, đùa vui nhìn chồng “Chết dở, bố cứ nấu như đầu bếp thế này thì em lại béo như lợn mất thôi.” và chốt hạ “Thôi bố chuẩn bị đi đi không lại nhỡ việc”

– Làm như thế, thằng chồng nào cũng thấy mát hết cả ruột.
Khéo có khi lại đổi ý lần chần là chưa cần đi ngay, vì nó muốn ở nhà chứng kiến con vợ ăn sạch mâm cơm, muốn chứng kiến cảnh vợ xoa bụng vì no, rồi hứng lên rửa bát hộ chẳng hạn, hoặc loanh quanh một hồi lại thành ra “Thôi, hoãn rồi, không đi nữa”.

– Có thể chồng vẫn đi, nhưng ra đi mang theo trong tim hình ảnh người vợ xinh đẹp, dịu dàng, thấu hiểu.
Ngồi một lúc mà có tin nhắn của vợ đến “Anh ui, anh mà xong việc sớm thì về ôm em ngủ nha” thì sẽ nhoẻn miệng cười sung sướng.
À, cái con này nó cũng cần mình lắm đây, thôi về. Khéo hứng lên còn vênh váo với chiến hữu “Thôi, tao về đây, vợ tao nó ghen lắm” với vẻ mặt rất chi là khoái chí.

– Có thể chồng về muộn, nhưng khi về là rón rén ôm vợ đang ngủ.
Vợ hơi tỉnh quay sang ôm chặt giọng nũng nịu “Em ôm rồi là em không cho đi đâu đấy”, rồi rúc rúc nách chồng.
Khéo sáng hôm sau nó phấn chấn lên, nó lại dậy sớm nấu ăn sáng bưng đến tận giường, hoặc rủ vợ đi cafe “chuộc lỗi” ngay lập tức.

Nhiều hoạt động kết nối được thực hiện, nhiều cuộc đối thoại được diễn ra, và cái ngày mà vợ thỏ thẻ muốn gì được nấy là trong tầm tay.

Cứ thế, cứ thế, chuỗi hành xử bậc thầy sẽ đưa việc tốt nọ, đến việc tốt kia.
Em vì anh lúc này thì anh vì em lúc khác.
Chẳng cần làm trò, chẳng cần tiểu xảo, chẳng cần nín nhịn, cứ tự nhiên như hơi thở và vợ chồng thành BẠN ĐỜI của nhau.

************************

2. HÀNH XỬ THẢM HỌA
Nhìn mâm cơm chồng nấu, vợ suy nghĩ, thằng ôn này lại làm trò để bịt mồm mình mà đi chơi cho thoải mái đây mà. Mọi lần không nấu thì đi đến 11h, hôm nay nấu chắc đi qua đêm
====> Thái độ rất dửng dưng, miễn cưỡng, ra cái điều nấu bữa cơm có gì mà ghê gớm, ngày nào tôi chả nấu cho anh. Tưởng anh tử tế thế nào. Và thế là cái mặt con vợ trông rất gợi đòn thốt ra câu “Thế anh không ở nhà ăn cơm luôn lại còn đi đâu”.

Thằng chồng cảm thấy chán. Suy cho cùng nấu hay không, đối xử tốt hay không thì kết quả nhận lại từ con vợ vẫn y hệt thế. Cái con vợ cần không phải là sự chia sẻ, mà chỉ đơn giản là nhốt chồng ở nhà. Con vợ hẹp hòi, ích kỷ, thấy chồng đi chơi là ghen tị, nghĩ xấu về chồng. Chánnnnnnn.

Và thế là khi vợ bảo sao không ở nhà ăn cơm, chồng chả nói gì phủi đít đi. Ra đi mang theo hình ảnh con vợ mặt mày sưng xỉa, giọng nói đay nghiến, ôi mới nghĩ đến đã rùng mình.
Thôi, gặp anh em bạn bè cho quên cái sự đời đau khổ, khi nào nó ngủ rồi về cho đỡ ngứa mắt.

– Khi chồng đi, vợ ở nhà với sự bực tức dâng đầy lên cổ họng. Tại sao anh ta khốn nạn thế, anh ta có biết mình bụng mang dạ chửa, 2 đứa con vất vả thế nào không mà còn đi chơi.
Mình đã bảo ở nhà rồi còn không chịu, thằng tồi, anh coi người ngoài quan trọng hơn mẹ con tôi, anh không xứng đáng là chồng, là cha.

– Có thể cô vợ sẽ khóc ầm ĩ, hoặc lửa giận bốc ngùn ngụt, cô ta sẽ gọi điện, hoặc nhắn tin cho chồng với giọng điệu kích động “Anh đi đến mấy giờ thì về” hoặc “Anh có biết giờ này là mấy giờ không mà còn chưa về” hoặc tệ hơn là “Anh không còn thương mẹ con em nữa, coi đây là cái nhà trọ thì cứ nói thẳng ra, em giải thoát cho anh”.

– Thằng chồng nào tử tế thì còn nhắn tin lại “Tẹo nữa về”, “Chưa biết được em cứ ngủ đi” thì cô vợ lại vồ lấy thảm họa tiếp “Tẹo nữa là bao giờ. Anh có về không thì bảo, không thì anh đi luôn đi”, hoặc dỗi hờn vớ vẩn “Về làm gì” thì yên tâm không bao giờ thằng chồng thèm đôi co tiếp với con dở hơi cám hấp.

– Con vợ ở nhà bắt đầu rồ lên, suy diễn là tại sao anh ta không nhắn tin lại, tại sao mình gọi anh ta dập máy, tại sao giờ anh ta tắt nguồn…anh ta đang ở đâu, ôm con nào? Mình đau khổ quá, mình sống như mẹ đơn thân, mình không muốn tiếp tục hôn nhân như thế này với anh ta nữa.

– Cao trào là con vợ điên rồ nhắn tin kiểu “Sống thì phải có trách nhiệm không chỉ với bản thân mà còn với người xung quanh. Sống bản năng ích kỷ thì chỉ có sống một mình mà thôi. Nếu anh cảm thấy sống bên người vợ này khổ sở thế thì chia tay đi”.

Thế là lập tức thằng chồng nhắn tin lại “Chia thì chia” hoặc “Tùy, cô muốn làm gì thì làm”…Con vợ nhận tin đấy thì nước mắt giàn giụa, à, thì ra mong muốn thật sự của anh ta là như thế chẳng qua anh ta không nói ra.
Mình nói phát anh ta đồng ý ngay.

– Cô vợ không bao giờ nhận ra rằng, từ đầu đến cuối toàn mình tự suy diễn, áp đặt, nhét chữ vào mồm chồng, nhét suy nghĩ vào đầu chồng, tự hỏi tự trả lời theo kiểu rất chi là tâm thần.
Chồng nó không chán mới là lạ.
Nó bỏ ra ngoài để cân bằng tâm lý, chứ nó ở nhà khéo cốc chén bay loảng xoảng, hoặc cơn điên bị vợ đẩy lên cao trào nó tẩn con vợ lên bờ xuống ruộng cũng nên.

=====================

KẾT LUẬN:
Cuộc đời ai cũng muốn “cho đi mới mong nhận lại” nhưng cho theo kiểu gì, thì sẽ nhận lại theo kiểu đó. CỦA CHO KHÔNG BẰNG CÁCH CHO
Cho kiểu bậc thầy thì đương nhiên gặt quả ngọt.
Cho kiểu thảm họa thì chết không kịp ngáp.

Chồng chuẩn bị cơm nước cho vợ con xong xuôi hết mới đi làm “việc” của chồng
(Việc có thể là nhậu, game, trà đá….)

1. Hãy tỉnh táo mà ghi nhận, mà “tôn trọng” thật sự LÒNG TỐT của chồng khi lo cho người khác xong mới nghĩ đến mình.

2. Hãy “tôn trọng” rằng chồng là một cá thể riêng biệt, có những nhu cầu riêng, có quan tâm riêng, có chuẩn mực đạo đức riêng, rằng anh ấy sẽ tự biết hành xử để giữ gìn hạnh phúc gia đình như bạn.
Còn khi tò mò, tọc mạch muốn biết “việc” của chồng là gì thì hãy hành xử như BẬC THẦY, chồng không bao giờ ngại ngần chia sẻ, hoặc thậm chí bỏ cả việc mà loanh quanh bên vợ.

=============================

Khi hôn nhân rơi vào trạng thái CHÁN, nhàm và nhạt, ai là người nhận ra mối nguy, biết phương pháp xử lý thì đừng ngại ngần “cho đi trước”, dù đó là vợ, hay chồng.

Nếu chồng CHÁN, hãy tôn trọng tuyệt đối tâm trạng CHÁN của chồng.
Hãy để cho chồng có cơ hội phũ phàng từ chối bạn liên tục ít nhất là 10 lần.
Hãy cứ hành xử BẬC THẦY, mình tôn trọng người, nhưng vẫn giữ vững bản lĩnh để người tôn trọng mình.

Muốn người ta tôn trọng mình thì đừng tự tạo tình huống để người ta có cơ hội “không tôn trọng mình”
– Ngửi thấy mùi không ổn là té

– Trước khi nói, viết gì thì suy nghĩ cho thật thấu đáo từng từ, từng chữ.
Đặt mình vào địa vị, tâm trạng, góc nhìn của người nghe để hiểu mình, hiểu người hơn.
Thuộc lòng nguyên tắc “SAY YES”. Nếu biết chắc rằng mình hỏi là họ trả lời “KHÔNG” thì đừng phí công hỏi, lao đầu vào đá tảng làm gì.

Khi LÒNG TỐT, sự cho đi của mình trong các tình huống “rất ổn” đủ nhiều, đủ chín, đến mức chồng cảm nhận được một cách thoải mái, thì thay vì suy nghĩ, hành xử như THẢM HỌA, chồng sẽ cư xử, đối đãi với mình như BẬC THẦY.
Chồng sẽ mở lòng, sẽ kết nối, sẽ trò chuyện, sẽ chiều theo mọi ước muốn hợp lý của mình.

“DỤC TỐC BẤT ĐẠT”
Hạnh phúc không phải là đích đến duy nhất để cắm đầu cắm cổ hùng hục chạy ngay đến nơi, mà là từng bước đi trên cả một hành trình.

=========================

PS:
Nói đến thế này rồi mà vẫn gào lên “Chị ơi khó quá, em không làm được” “Em sợ anh ý sẽ được nước làm tới” “Em sợ mình phí công vô ích” “Em làm rồi ý chứ nhưng mà anh ý lại abcd…” thì nhé, mời cô lướt, lướt khẩn trương để tôi còn hầu ban thánh khác.

Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Ngu thì chết chứ bệnh tật giè.

(Đã đọc 171 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận