Trang1610: Có nên cưới người yêu ki bo, có con riêng

Trang1610

Chả là em và ngừoi yêu em yêu nhau được 1 năm rưỡi rồi. Hồi mới yêu nhau em cũng chịu đựng anh ấy nhiều lắm vì tính người yêu ki bo, rất ích kỷ và kiêu ngạo, nhưng dần dần do tính em mềm mỏng lại nhẫn nhịn nên người yêu em cũng dần dần thay đổi, cũng biết quan tâm và tình cảm với em hơn. Gần đây chúng em tính đến chuyện hôn nhân nhưng ở anh ấy vẫn có môt vài điều làm em phân vân suy nghĩ lắm, không biết về sau lấy nhau rồi em có thấy thoải mái và chúng em có hạnh phúc được không.
Để các chị các chị có thông tin để đánh giá em xin có một vài gạch đầu dòng về em và anh ấy. Chỉ là để các chị có đủ thông tin đánh giá thôi ạ

Em: Sn 84, chưa lập gia đình, cũng cao ráo xinh đẹp, làm ngân hàng, thu nhập ổn định và cũng có vốn riêng (2 cái nhà và chút tiền để đầu tư). Tính tình dịu dàng nhưng hay cả nghĩ, nghĩ ngợi và suy diễn linh tinh.
Anh ấy: sn 80, có hai đứa con riêng một trai một gái, con gái 4 tuổi, con trai 2 tuổi rưỡi rồi ạ (li dị vợ), đẹp trai, thông minh (đang làm Phd, học đại học và thạc sỹ bên Pháp, đang làm cho một Ủy ban cấp cao của nhà nước), con nhà giàu có(nhà biệt thự, có xe sang…) nên lúc nào cũng kiêu ngạo đến phát ghét.

Nói chung em yêu anh ấy nhiều và anh ấy cũng nói vậy, nhưng qua nhiều chuyện lặt vặt thôi, em lại cảm nhận không phải như thế. Mọi thứ đều có vẻ ổn dần nhưng em lăn tăn mãi chuyện chi tiêu của anh ấy và cách cư xử của anh ấy với em. Anh ấy luôn mặc và dùng đồ hiệu, quần áo thì không một hãng nào mà không có nhưng chưa từng mua cho em được một cái váy hay cái áo kể cả sinh nhật em hay các ngày lễ khác như 8/3 hay Valentine…Đi ăn thì chưa bao giờ vào nhà hàng cả mà chỉ ăn phở, ăn bún ở vỉa hè,mỗi lần em gọi đồ uống mà ko uống hết là anh ấy lại cằn nhằn nên mỗi lần đii uống là em lại thấy ngại.
Anh ấy luôn tỏ ra là một người phóng khoáng với bạn bè (trong các câu chuyện anh ấy kể) kiểu như:
+ Hồi trước chưa quen em, tối nào cũng đi bar và đi nhậu, một tháng hết cả trăm triệu;
+ Bạn vay tiền chỉ cần hỏi 1 câu là đưa cho vay mấy chục tr là chuyện thường (vì theo anh ấy đàn ông phải luôn có ngần đấy tiền trong người để dùng khi cần)…
Trong suốt thời gian yêu nhau có mấy chuyện xảy ra thế này làm em rất băn khoăn vì em mà sống với một người chồng ky bo tính toán thì em sợ về sau chắc không hạnh phúc.

1. Có một lần dựa vào mối quan hệ của em, em được suất mua 2 căn chung cư giá rẻ, dưới giá thị trường 15%, em cũng bảo anh ấy mua 1 căn. Đến hôm đóng tiền thì hình như em thiếu có hơn 10 tr thôi, em ngại lắm nhưng vẫn hỏi anh ấy thì anh ấy bảo không có, em hỏi gấp quá anh lo ko kịp (???). Em lại đi vay bạn em để đóng nốt mặc dù số tiền không đáng bao nhiêu nhưng em đã bắt đầu cảm thấy thế nào ý.

2. Rồi một lần khác, anh ấy đón em về thì em thấy anh ấy có một hộp trà Ô Long trong xe, em hỏi anh mua trà phải không? Anh ấy bảo “ Anh mua cho em đấy” . Em cũng ngạc nhiên vì không phải ngày gì mà tự nhiên quan tâm đến em thế. Em cũng ko để ý gì.Trên đường đi chơi thì cãi nhau và lúc đi về em xuống xe và xách theo hộp trà vì em sợ đang cãi nhau mà anh ấy mua đồ cho em em lại ko lấy thì anh ấy giận thêm. Ấy vậy mà đến lúc về nhà anh ấy nhắn tin cho em là: Cái hộp trà đấy anh ấy đc người ta biếu nên định về biếu bố mẹ anh ấy, chỉ vài triêuj thôi, anh ấy cũng mua được mà của biếu nên thế nọ thế kia, em lại xách về…Em rất tự ái vì chính anh bảo mua cho em rồi lại nói như thế. Em đã khóc rất nhiều và cho là anh ấy khinh em, cho là em tham lam cái hộp chè đấy. Em đã chia tay và hôm sau mang trả. Anh ấy là xin lỗi em rất nhiều rồi em lại bỏ qua.

3. Gần đây nhất, hai đứa đi nghỉ ở Nha Trang, anh ấy bảo em đặt vé mbay đi rồi anh ấy đưa tiền, em đặt xong thì anh ấy ko nhắc gì đến việc đưa tiền cho em nữa, mà đợt đấy em lại ko có sẵn tiền nên phải vay của đồng nghiệp, em nhắc khéo anh ấy mấy lần nhưng anh ấy cứ lờ đi nên em chẳng nhắc nữa, đợi đến đợt lương trả tiền là xong.

4. Rồi hôm nay đi mua thuốc cho em nữa, em phải uống thuốc nội tiết này thường xuyên để điều chỉnh kinh nguyệt cho đều vì chúng em muốn có con ngay. Em nhờ anh ấy đi lấy thuốc hộ em vì gần đây em ko đi xe mà anh ấy đưa đón em, nhưng anh ấy cứ café cà pháo suốt mà cũng chẳng đi lấy cho em, đến trưa em nghỉ trưa thì đưa em đi lấy thuốc. Lúc hai đứa xuống xe em quên mang túi xuống theo nên anh ấy móc 1tr để trả tiền thuốc, vì ng bán ko có tiền trả lại (em mua hàng xách tay nên ng bán đi từ công ty ra, trong ng ko có tiền để trả lại) nên anh ấy lại cất tiền vào túi, em lại vào xe lấy túi của em ra để trả tiền. Vậy mà lát sau đi ăn trưa em thấy anh ấy có tiền lẻ đủ cả (nếu trả tiền thuốc thì ng ta cũng ko phải trả lại), thế mà cũng ko nỡ trả tiền thuốc hộ em.

Nói chung đó là vài lần em để ý thì nhớ thôi chứ thực ra cũng còn nhiều chuyện khác kiểu thế làm em phải suy nghĩ ạ.

Đấy, chung quy lại em có mấy vấn đề phải cân nhắc: chuyện anh ấy có hai đứa con, về sau lại con chung, con riêng rồi so sánh này nọ rất là mệt, em thì lại hay nghĩ ngợi. Chuyện thứ hai là chuyện anh ấy có vẻ ky bo và tính toán với e, mặc dù em tự lập về kinh tế nhưng về sau vợ chồng lại tính toán nhau từng chuyện thế em Em cũng đã chia tay mấy lần vì không muốn cuộc sống về sau mệt mỏi về tài chính mặc dù em và anh ấy đều cũng có chút kinh tế nhưng cũng chỉ được vài hôm rồi nhớ anh ấy quá (cả hai hợp nhau về mặt tình dục lắm) em lại gặp và lại làm lành. Em thực sự thấy mối quan hệ này không ổn nhưng không biết giải quyết thế nào. Các chị giúp em điều chỉnh tính cách của anh ấy vớiiiiiiiiiiiiiiii.

Pumpkin_Biro

Mình thấy các bạn chưa hoặc sắp lấy chồng mà còn băn khoăn về bạn trai và chồng chưa cưới thì nên suy nghĩ cho kỹ. Các bạn cứ nghĩ mà xem, mình đang có tất cả những gì thuận lợi nhất (thời gian, sức khỏe, tuổi trẻ và sắc đẹp) để mà chọn cho mình một người đàn ông tốt để lấy làm chồng. Vậy thì tại sao cứ tự bằng lòng với 2nd best mà không phải là the best? Lấy nhau từ lúc tình yêu còn mặn nồng, yêu nhau tưởng như không thể thiếu nhau được mà đến khi lấy về rồi biết bao nhiêu khó khăn phải đối mặt, nhiều khi tình yêu còn bị mai một và phải cố gắng để nhóm lửa lại từ đầu. Mình không hiểu các bạn ở giai đoan tình yêu chưa đủ mạnh, bản thân vẫn còn băn khoăn nhưng vẫn lấy chồng vì đã đến lúc phải lấy mặc dù biết là không hợp thì về sau này sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn như thế nào? Đừng để đến lúc lấy về rồi, thêm con cái vào đi cũng dở mà ở cũng không xong. Rồi tới lúc li dị xong thì cơ hội tìm được người như ý sẽ ít hơn là khi mình độc thân chưa chồng.

Về trường hợp của em Trang1610 – chị thấy bạn trai của em qua những gì em kể chưa phải là người yêu thương và lo lắng cho em thật lòng. Anh ấy có thể tính toán và thận trọng trong việc tiền nong nhưng hình như anh ta không phải là người biết tiêu tiền. Là chị thì chị không chấp nhận một người tiêu cả trăm triệu cho việc đi bar với bạn (giả sử việc này là có thật) mà lại tính toán về một gói trà ô-long hay chỉ một triệu tiền thuốc với người yêu như thế. Đàn ông mà để người yêu trả tiền vé máy bay mà lại còn không hỏi tới mà trả thì đúng là cần phải suy nghĩ nhiều lắm. Chưa kể anh ta còn đã qua một đời vợ và có hai con, chị biết em yêu anh ta và không màng chuyện tập một và con riêng, nhưng có lẽ em nên vào topic Ai là tập 2 ấy mà đọc và tham khảo.

Chị có một cô bạn, uổng phí mất năm năm cuộc đời với một người đàn ông như thế. Cũng nghĩ sẽ thay đổi được người yêu nhưng mà khó quá. Chia tay rồi lại quay lại dễ đến cả chục lần, cuối cùng thì cũng dứt ra được. Anh chàng kia cũng như người yêu em, cũng nói đến cưới xin này nọ, lúc nào cũng nói yêu nhưng cũng chẳng quan tâm lắm đến cô ấy. Đi holiday cũng để người yêu chi trả mà không bao giờ nghĩ đến chuyện hoàn tiền lại dù chỉ là tiền vé máy bay. Chỉ nhớ đến cô ấy khi anh ta cần, dường như anh ta thấy cô ấy chỉ là một lựa chọn an toàn chứ không phải là tình yêu thực sự. Đến giờ sau hai năm chia tay nhìn lại, bạn chị chỉ biết nói rằng đây là một bài học khá đắt cho cô ấy vì đã mất tới năm năm để hiểu một con người. Em mới 28 tuổi, vẫn còn trẻ chán. Hãy cho mình thêm cơ hội đi em ạ.

Me Bống

Sống với đàn ông ki bo mệt mỏi lắm. Kể cả là họ tình cảm và yêu mình, nhưng sau này lấy nhau về, tình cảm cần phải được chuyển hóa bằng những chăm sóc cụ thể, mà rất nhiều chăm sóc cụ thể lại cần đến việc chi tiền. Sống với anh hà tiện, khó tránh khỏi cảm giác tủi thân.

Những anh đã ki, thì thường sẽ không chỉ ki với vợ, mà sẽ ki cả với con, với bố mẹ vợ…. Là người yêu thì chỉ thi thoảng mới phải đối mặt với sự ki của anh. Chứ là vợ, sẽ phải đối diện hàng ngày hàng giờ.

Tớ chứng kiến nhiều cuộc hôn nhân với người chồng ki. Nói thật là tớ chưa thấy cặp nào hạnh phúc, mặc dù nhiều cặp là các bác các cô thế hệ 1940s vốn nặng tinh thần xuất giá tòng phu, đạo làm vợ là phải chăm sóc kính trọng chồng. Nhẹ thì ghét và coi thường chồng, nặng thì li dị.

Trường hợp anh nhà bạn, tớ thấy quá hà tiện

Đừng để những cái phù phiếm khác che mắt bạn. Thông minh hài hước thì chỉ có giá trị khi vợ chồng yêu nhau thôi. Tớ có một ông anh họ cực kỳ thông minh và hài hước, rất rất thành đạt, mà vợ anh ấy thì không biết bao nhiêu lần khóc với mẹ tớ vì ông ấy rồi. Nếu không vì chị ấy cũng đã có tuổi, rồi vì hai đứa con, không thì chắc chị ấy bỏ lão lâu rồi.

Còn tình cảm, tình cảm là gì nếu không biến thành hành động? Nếu chỉ là đầu môi chót lưỡi, thì nó chỉ có giá trị lúc yêu nhau thôi. Chứ lấy nhau về, cuộc sống đầy rẫy trách nhiệm và nghĩa vụ, lúc đấy hành động cụ thể mới là quan trọng. Mà như anh chàng kia, nói thật là tớ không tin.

Dolce.vita

Người yêu thì chưa ở với nhau, chưa có trách nhiệm, nghĩa vụ chung, tiền ai nấy tiêu, nên chưa chung đụng, va chạm, chưa thấy tác động của sự ky bo của một người đối với người kia.

Tớ từng đọc một câu nôm na là: Sai lầm của phụ nữ là nghĩ rằng sau khi cưới sẽ thay đổi được đàn ông, còn sai lầm của đàn ông là nghĩ rằng sau cưới người phụ nữ sẽ không thay đổi.

Trước khi cưới và sau khi cưới đàn ông không thay đổi nhiều lắm đâu. Cùng lắm là thay đổi thói quen, chứ không thể thay đổi tính cách.

Còn phụ nữ thì có thể thay đổi rất nhiều. Một phần vì bản năng người vợ, một phần vì bản năng người mẹ, một phần vì cơ thể do sinh đẻ nên có sự thay đổi từ sinh lý sang tâm lý. Ví dụ như một cô nàng lúc độc thân thì ăn chơi hoang tàn, nhưng có con rồi thì lại rất chỉn chu chăm chút cho gia đình, hoặc lúc chưa chồng thì dịu dàng nhút nhát, có chồng rồi thì nói nhiều không ai chịu được.

Bạn Trang đừng có lựa chọn chỉ vì mình nhiều tuổi. Chẳng ai bắt bạn kết hôn trước 30 tuổi cả. Bạn có nhiều lợi thế đấy chứ. Xinh đẹp, có hình thức, nghề nghiệp ổn định, lại có vốn riêng. Tự tin lên đi

Nhatminh2005

Chị đang có 1 ông chồng gần giống bạn trai của e. Điều điên rồ nhất là anh ta có thể tiêu tiền thoải mái cho bạn bè, anh em … nhưng với mình thì không. Không tiền ăn, không tiền học cho con, không dính đến cái gì gọi là trách nhiệm. Khi buộc phải đưa cho vợ ít tiền thì coi như mình là vĩ nhân. Chồng chị luôn vỗ ngực tự hào là mình là người đàn ông cực kỳ trách nhiệm, thành công (ra đường chém gió mà). Ngày trước chị cũng như em, tự lập và rất ngại khi phải nói chuyện tiền nong với chồng, kết quả là mẹ con chị chỉ sống ở mức vừa đủ, nhưng chồng chị sống ở mức xa hoa. Chồng chị cũng rất yêu và quan tâm đến bố mẹ, nhưng anh cũng đưa cho ông bà rất nhỏ giọt và ban ơn. Nói chung, trừ ăn nhậu, đi chơi, ai cầm được 1 xu của anh ý cũng phải bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Mà không bao giờ anh ý đưa tiền khi mình cần, phải nói vài ba lần mới đưa, tiền ăn hàng tháng đưa mỗi lần 2 triệu. Nói chung cuộc sống rất mệt mỏi.

Chị thấy chồng chỉ nhớ đến mình khi cần làm 1 việc gì đó (osin, quản lý con) và cần tình dục, còn khi ăn chơi thì không bao giờ nhớ đến mình. 5 năm đầu hôn nhân, chị thường xuyên rơi vào cảnh bế tắc, đến bây giờ, chị mới tìm ra con đường, bản thân phải thay đổi rất nhiều để thích nghi và điều chỉnh 1 chút hành vi của chồng. Bây giờ, chồng chị sắp phá sản, hết chỗ dựa, bạn bè bỏ hết không còn ai, thì mới quay về tình cảm với chị.

Người khác đạt được hạnh phúc chỉ cần cố gắng 5, nhưng với người chồng của chị và bạn trai em thì phụ nữ phải cố gắng 10. Đôi lúc chị vẫn ước ao được làm lại, chọn lại, chị sẽ chọn con đường dễ đi hơn, ít gập gềnh hơn.

Bichobicho

Em này kém tuổi mình, nên vẫn gọi em được . Kể cho em nghe trường hợp của chị nhé, chồng chị cũng thuộc dạng tiết kiệm (những lúc nào điên lên mình toàn chu chéo là đồ ki bo, bần tiện ), nói thật là nhà có tiền không dám ăn ngon, không dám mua quần áo đẹp mặc, phải gọi là nhịn nhục khổ sở mà con nhà giầu chứ không nghèo nhé. Tuy nhiên, anh ý chỉ tiết kiệm cho bản thân anh ý, còn với vợ với con, chưa bao giờ tính toán 1 đồng nào và luôn luôn giữ đúng lời hứa của mình trước khi cưới đó là: dù trong bất cứ trường hợp nào, không bao giờ anh để cho em và con phải suy nghĩ về tiền. Và cho đến giờ, trải qua bao nhiêu khó khăn, anh ý vẫn giữ đúng lời hứa của mình. Dù là chồng chị nói thật là chả đẹp trai, chả văn hoa, ngoa ngoắt, cục súc, nhưng đúng là 1 người đàn ông thực sự vì luôn đặt gia đình lên hàng đầu.
Chị nói vậy để em hiểu là: ki bo và tiết kiệm nó không phải là xấu, tuy nhiên, đến cả với vợ (tương lai như em) mà còn ngồi suy nghĩ từng đồng từng hào thì em có tin là mai sau chính anh chồng (tương lai) mà em nghĩ là em yêu ý sẽ tống cổ béng em ra khỏi nhà nếu mai sau em cũng thất nghiệp, cũng chả có nổi 1 xu dính túi như chị bây giờ không????
Nếu em muốn lấy chồng để mang tiếng với đời là đã từng có chồng thì em cứ lấy. Nhưng chị chắc chắn, nếu với tính cách anh người yêu ki bo này, chắc được thời gian ngắn chả cần các chị khuyên em cũng bỏ của chạy lấy người luôn. Suy nghĩ cho kĩ, tuổi tác có thể có vấn đề nhưng vẫn chưa nghiêm trọng lắm. Đừng bỏ phí cả cuộc đời mình chỉ vì những áp lực xã hội là phải lấy chồng (lấy cái thằng nào cũng được) chống ế. 80 triệu người vn là 80 triệu cái mồm, nói thì chả mất gì, cứ nói cho nó sướng, còn sướng hay khổ gì thì vẫn là cái thẳng nằm trong chăn thôi.
Suy nghĩ kĩ nhé!!!

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

2 Responses

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.