Tomcang167: Bố chồng ghét con dâu, tìm cách chia rẽ vợ chồng

Chia sẻ bài viết này

Tomcang167

Sau 1 đêm dài khóc lóc ỉ ôi. Sử dụng rất lắm chiêu hèn kế bẩn để kéo thằng chồng về ngủ cùng. Dù trước khi nó về nó chửi mình te tua. Nó bênh bố mẹ nó mà. Lúc đó nước mắt lưng chòng, lòng niệm chú hãy im lặng vì mục tiêu cao cả. Hạ cái tôi, cái sĩ diện xuống. Để làm được việc thì phải chịu nín nhịn để cho nó nói nó chửi. Sau này sẽ xử sau sẽ đòi lại tất cả. Nói thật là em không có cảm xúc gì với chồng. Em nghĩ đơn giản chồng em chưa đến mức vứt đi, dù nó hôm qua chửi em thậm tệ. Nghĩ để đạt mục đích ra ngoài với hai đứa con em coi như điếc, nó cứ chửi, cứ nói, em chỉ tỏ ra yếu mềm mong manh. Vì còn hai đứa con nhỏ nên em phải phấn đấu. Khi ra riêng ở mà vẫn kéo dài em đợi con em 9t. Li dị con sẽ chọn về với ai.

Hôm qua em không xin lỗi nó. Vì em vẫn cay nó đánh em. Em chỉ thể hiện là em thành tâm muốn cứu vãn cái hôn nhân này dưới bàn tay đao búa của bố chồng. Em hận bố chồng em tận xương tủy. Vì ông mà vợ chồng em tan nát. Em sẽ để ông biết rằng, ông không làm gì được tình cảm vợ chồng em hết. Các chị giúp em. Em ngu chỗ nào. Em dở chỗ nào, nói 1 chưa hiểu thì các chị đập cho em 2-3 phát cho em hiểu. Em cảm ơn cả nhà rất nhiều.

Không biết bao nhiêu lần chồng em khăn gói đòi ra ở riêng, nhưng không biết đầu óc em ngớ ngẩn kiểu gì lại khuyên chồng cố thêm thời gian nữa con cứng cáp rồi đi. Em nghĩ là khổ rồi nhịn rồi cố thêm tý nữa. Nhưng sức người lòng người có hạn.

.

Dab Ma I

Bố chồng em nhiều nhược điểm, nhưng có 1 ưu điểm là cực kỳ yêu 2 thằng cháu nội, mọi thứ ông dành cho chúng nó, hiếm có ông nào yêu cháu như thế, em nên tận dụng gì cái ưu điểm này?

Ngồi nghĩ xem giờ mình dạy dỗ 2 thằng khó nhất ở điểm gì, lựa hôm nào nấu món ngon ông thích, cả nhà tụ tập, rồi giả vờ than vãn là con bất lực abc lọ chai. Rồi quay sang bảo, nhà này 2 đứa nghe lời mỗi ông. Mỗi hôm bắn tỉa một tí. Đại loại là rất cần ý kiến chỉ đạo quý báu của ông, ông xắn tay vào càng mừng. Ý kiến của ông có thể sai, đúng – so với quan niệm của mình, nhưng cứ gật gù lắng nghe. Ngày xưa bố chồng chị nửa phỉ nửa hồng quân, chị tìm cách tiếp cận từ bữa ăn, rồi hỏi xin ý kiến về vấn đề mà chị biết ông có thế mạnh, ông được oai với con dâu, thích lắm. Có hỏi ý kiến, có sự chỉ đạo

– là có sự trao đổi, mà trao đổi thì sẽ có cơ hội hiểu nhau

– hiểu nhau thì quý nhau

– quý nhau thì biết nương nhau, nhường nhau. Em cứ thử xem, cầu thị thật sự

– câu chuyện vu vơ như kiểu ngày xưa bố dạy chồng con như thé nào mà giờ anh ý tuyệt vời thế. Giờ chỉ mong ông truyền lại kinh nghiệm cho bọn con.

Hong_cam

Xem thêm:

Saobang84: Bố mẹ chồng không cho vay tiền mua nhà

Htrng: Có thai khi đã chia tay người yêu vì hai gia đình phản đối

Trời ơi em tôm càng đã bù lu bù loa khóc lóc mắng khéo chồng, đỡ khéo mình rồi mà vẫn còn ấm ức à? Không khóc nữa nhá, chỉ cần làm người đàn bà íu đúi thôi, hahaa. Bài có hay cũng không nên diễn đi diễn lại liên tiếp, bị bắt bài chết. À mà nguyên tắc là không chỉ trích bố chồng khi nói chuyện nhé. Bạn chỉ cần hỏi tại sao bạn như thế, tại sao chồng thế này là chồng tự có câu trả lời, không cần bạn phải nói thêm.

Bạn nói xấu bố chồng là phản tác dụng và tức nhiên là chồng sẽ bênh. Bố mẹ tớ có xấu đến mấy mà đứa nào dám nói xấu bố mẹ tớ là tớ cũng ghét. Hiền thì không nói chỉ bênh, dữ hơn thì bật lại, ghê gớm nữa thì có mà ăn đòn. Còn muốn trả thù vụ bị đánh thì dễ mà. Thừa lúc vợ chồng vui vẻ, hắn mất cảnh giác thì bảo”anh, em vẫn thùa vụ anh đánh em đấy, mua cho vợ cái váy mới (hoặc nhẫn kim cương tùy khả năng chồng mà đòi) hoặc mát xa cho vợ để đền bù cho vợ đi. Nếu chồng mua cho váy mới thì tặng chồng bà vợ (mặc váy) mới. Vợ mới là chỉ núp bóng tùng quân an phận thôi, chiến tuyến cho chồng giữ. Còn nếu chồng mát xa thì mát xa xong bảo “giờ anh phải nằm im cho em đánh thì em mới hết tức, mới huề với anh được”. Nói xong cứ tranh thủ lao vào mà đánh, đánh sao cho địch chùn chân mỏi gối hết sức lực thì thôi.

Wannabe.

À, đọc những gì bạn tôm viết thì mình ngẫm thế này. Nếu mình là bố chồng bạn thì chắc… Mình cũng ghét bạn, thật. Thứ nhất, bạn có nghĩ vì bạn mà mối quan hệ bố-con của chồng bạn với bố chồng ngày càng tệ đi? Có thể ông đặt nặng lễ giáo gia phong nên khi chấp nhận con dâu vì lỡ mang thai ông thấy rất mất mặt với họ hàng và làng xóm, hoặc ông đã sắp xếp mai mối cho chồng bạn cô a, cô b nào đó môn đăng hộ đối, hợp nhãn ông, giúp con trai ông trong sự nghiệp tương lai chẳng hạn. Đùng một cái bạn xuất hiện, mọi hi vọng đặt lên thằng con trai mất hết. Để kết hôn với bạn thì chắc chồng bạn cũng tranh cãi to tiếng với ông nhiều bận lắm, sau này vì bênh cực bạn thì chồng bạn cũng càng bất đồng với ông, tranh cãi với ông càng nhiều, ông sẽ buồn lắm chứ. Như vậy, dù không cố ý bạn đã cướp đi con trai lý tưởng của ông, và vì bạn lấy của ông trước nên ông hành hạ bạn để “trả thù”.

Thứ hai, bố chồng bạn không ghét con trai và chồng bạn càng không ghét bố chồng. Bạn hoàn toàn hiểu sai rồi đấy. Họ có thể “khắc khẩu” với nhau, khi người bố với con trai cùng bảo thủ, tính tự ái cao thì thường như thế, nhưng tuy mồm miệng thế nhưng trong lòng họ cực kỳ yêu thương nhau. Thế nên, chồng bạn không chấp nhận con dâu hỗn với bố chồng. Bạn cũng đừng so sánh: ủa sao anh lớn tiếng với bố anh được mà tôi nói có mấy câu thôi không được, con đẻ khác con dâu khác à nha. Thay vì làm cái điều chồng thật sự cần ở bạn là rộng lượng với bố chồng, cả thiện mối quan hệ với bố chồng để chồng nhẹ lòng hơn thì bạn lại đâm ra càng hận ông, và cái sự sân hận của bạn thể hiện ra từng cử chỉ, lời nói của bạn (dù bạn cố không nói nặng đi chăng nữa). Trên đời này chẳng có người con trai nào chấp nhận vợ mình hận bố mình, nếu có thì thằng đàn ông đó đáng vứt đi.

Thứ ba, bạn xem thường chồng và nhà chồng. Dù bạn không nói thẳng ra nhưng cái tâm bạn như thế thì ít nhiều chồng và nhà chồng bạn cũng cảm nhận được. Điều đó càng khiến bố chồng bạn ghét bạn hơn, chồng bạn khó chấp nhận bạn hơn. Việc bạn ở lại nhà chồng 4 năm qua hình như vì con chứ không phải vì chồng. Nếu vợ chồng bạn ra riêng, con bạn không có ông bà chăm giúp, bạn vất vả hơn, con bạn thiệt thòi hơn. Và dù ghét bạn thế nào thì bố mẹ chồng bạn cực kỳ yêu cháu, chăm lo cho cháu (có khi hơn cả bạn). Vậy mà bạn không công nhận điều đó, bạn xem việc ông bà thương cháu chăm cháu là hiển nhiên nhưng mà nuôi con phải theo ý bạn, tốt nhất ông bà đừng can thiệp vào (vì bạn luôn cho là ông bà chìu cháu hư, chăm cháu không khoa học, v.v…).

Thứ tư, bạn luỵ chồng, dù bạn có nói cả ngàn lần bạn chẳng còn cảm xúc gì với chồng, bạn chỉ vì con thì bạn chỉ nguỵ biện thôi, không có chồng là bạn chịu không được cho dù hắn đánh bạn tơi bời hoa lá đi chăng nữa. Chính cái sự “luỵ” này của bạn cũng làm bạn khổ vì bố chồng nhiều hơn, vì nếu bạn buông bỏ dễ dàng ông chả phải nhọc lòng đi xúi con trai bỏ vợ, con trai ông mà không biết tôn trọng vợ là bạn xách cháu ông đi mất thì ông có khi còn sợ bạn đi nữa ấy chứ. Chính vì luỵ chồng nên những chuyện vô lý như con không được ngủ với mẹ bạn cũng chấp nhận để được ở bên chồng, và kéo theo rất nhiều điều vô lý khác từ bố chồng. Nhưng bạn không nhìn ra vì bạn luỵ chồng mà bạn phải chịu đựng bao nhiêu chuyện, bạn chỉ nhìn thấy sự tác động của bố chồng mà hận ông thôi. Nếu mình vững như gỗ đá, liệu có gió nào lay động nỗi hay không?

Đấy, phân tích nhiêu đấy thôi, bố chồng bạn cũng hận bạn vì bạn cũng làm ông khổ tâm lắm. Mà chắc người khổ tâm nhất là chồng bạn, từ khi quyết đinh kết hôn với bạn là chồng bạn mang tội bất hiếu rồi, đến giờ vẫn khiến bố phiền lòng, đứa con nào có thể vui? Giờ, hắn đánh vợ vì bênh vực bố, nghĩa là hắn trút lên bạn bao khổ tâm mà hắn chất chứa bấy lâu nay. Có bao giờ bạn hiểu những điều đó trong lòng chồng mình không?

Katemccargar

Sao mình đọc mấy chuyện tranh đấu với ba mẹ chồng mà mình mệt óc quá. Vấn đề không phải ở ba mẹ chồng mà là ở cái thằng gọi là chồng ấy. Các mẹ phải làm cho nó hiểu, vợ là gần gũi, quan tâm thương yêu nó nhất. Bệnh ra đấy, ba mẹ có vất hết tới chăm sóc không? Thất nghiệp, ba mẹ có nuôi cho ăn uống ngủ nghỉ như vợ lo cho không? Phải làm cho chồng hiểu, ờ thì anh là con cưng, nhưng không phải là duy nhất. Ba mẹ có gia đình của ba mẹ, còn phải lo cho cái gia đình ấy, hơi đâu mà lo cho từng li từng ti như cái thời anh chưa vợ. Giờ anh có gia đình riêng rồi, thì phải làm cho tốt cái trách nhiệm của chồng của cha. Gia đình anh, vợ con anh, anh không bảo vệ được, anh không làm vợ con tin tưởng được thì anh là chồng là cha kiểu gì thế? Không làm được thì đừng cưới vợ, cứ mãi là thằng con trai yêu quý của ba mẹ anh ấy. Bức xúc quá mong các mẹ đừng ném đá.

 

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.