Tomcang167: Bố chồng ghét con dâu, tìm cách chia rẽ vợ chồng

Chia sẻ bài viết này

Dab Ma I

@ tomcang: chị thấy em không những hổ vồ còn có vẻ rất hấp tấp thì phải. Em ào ào post bức xúc chửi chồng, chửi bố chồng. Nghe các chị mắng – em lại kể ra được một loạt tính tốt của chồng và muốn nhanh chóng hàn gắn. Không bền đâu em ạ.

Trường hợp của em, thay vì đặt ra câu hỏi “tiếp theo, em phải làm như thế nào để không bị đối xử như thế” thì em nên tự trả lời câu hỏi “vì sao em lại bị đối xử như thế”.

+ chuyện em có thai – ông ghét: chuyện này cả 2 không ai trách ai được cả.

+ em sinh con – ông yêu cầu em về ở chung: từ phía ông cho thấy thiện chí hàn gắn, bỏ qua lỗi lầm của 2 đứa trẻ.

+ em về ở cùng nhưng không biết đến bàn thờ tổ tiên, không ăn cơm cùng, không nói chuyện với ông – tại sao lại như thế??? Rõ ràng đã có mầm mống tốt đẹp từ việc ông tha thứ, cho 2 vợ chồng về ở cùng, giờ tại sao mọi chuyện lại tệ như vậy??? Chắc chắn có nguyên nhân, có cách giải quyết tệ hại, để mọi việc ung nhọt, bung bét.

+ hai năm đầu ông luôn chửi thông gia: không bỗng dưng dở hơi người ta đi chửi bới à – nếu không bị đứa con dâu gây ức chế, hay chọc thối chuyện gì đó, hay thách thức chuyện gì đó. Khi người ta cảm thấy bất lực trong việc “dạy” con dâu, người ta hay réo bố mẹ con dâu ra cho hả giận. Cô láo với tôi, tôi chửi bố mẹ cô đấy, tôi không thích chửi cô đấy, làm gì nhau nào. Ai bảo cô làm tôi điên, thì tôi cũng phải cho cô điên mà không làm gì được bằng việc chửi bố mẹ cô.

+ bố chồng em là đại tá quân đội, nhà có điều kiện: em có biết là môi trường quân đội, đại tá hét ra lửa, quân lệnh như sơn không. Người ta trị hàng trăm thằng lính bướng, vào nề nếp, kỉ luật tăm tắm – mà giờ có mỗi đứa con dâu, nó cứ bật như tôm, tanh tách, láo không thể chịu được (dưới góc nhìn của ông nhé) – thử hỏi còn nỗi nhục nào bằng. Nó làm nhục mình – thì mình phải làm nhục bố mẹ nó – nó xót bố mẹ nó thì phải tôn trọng mình – không được láo với mình.

Em cứ thử về hỏi cảm xúc mọi người xem, đảm bảo ai cũng cảm thấy em láo, trong khi em thấy mình thật là oan ức. Nếu em thật sự muốn giải quyết mọi chuyện, tháo mớ bòng bong quan hệ căng thẳng giữa em và nhà chồng, thì em phải bình tĩnh, ngồi vạch ra mọi điều thù hằn, căm ghét của em, vd: tôi không thể tha thứ việc ông chửi bố mẹ tôi.

+ vì sao bố mẹ chị bị chửi??? – vì hôm đấy ông ý bảo tôi abc nhưng tôi nói lại xyz

+ vì sao chị lại nói xyz ??? – vì ông ý bảo tôi phải làm def nhưng tôi không muốn

+ vì sao chị lại không muốn …v…v… đấy, cứ tự ngồi mà vạch ra, để hiểu rằng, cuối cùng chiến sự leo thang, căng thẳng bùng nổ, cái sảy nảy cái ung là do đâu. Có phải lại là cái mô típ “cái sai bắt đầu từ bố, nhưng con lại đẩy mọi chuyện đi xa quá mức” – hay thậm chí tệ hơn là “cái sai bắt đầu từ con, và con ra sức đẩy mọi chuyện đi xa quá mức”?

Muốn thay đổi, muốn dựng xây, phải cần một ý chí quyết tâm cao độ. Muốn có được điều đó, ngoài việc biết phân biệt đúng – sai, nặng – nhẹ, em còn phải cần biết tự kiểm điểm chính bản thân mình. Ít nhất, em phải tự biết nhận lỗi trước em, là:

+ trong sự việc số 1: mình đã sai ở điểm này.

+ trong sự việc số 2, mình đã sai ở điểm này.

Nghĩ cho thông suốt vào, nhận lỗi thành thật vào, rồi lúc đấy, mới đánh giá lại những người xung quanh mình, từ lời nói, đến cư xử, bản chất tình cảm của họ với mình, với những lỗi, khuyết điểm của mình – thì họ ghét mình từ trong trứng, hay là vì mình khiến họ như vậy. Không ai bỗng dưng ghét ai cả em ạ. Nếu em cứ cư xử bản năng, nói mà không nghĩ, bạo lực không kiểm soát nổi, thì em ở với chồng nào, nhà chồng nào cũng tanh bành khói lửa mà thôi. Đằng nào cũng muộn mấy ngày thờ ơ với chồng rồi, dành nốt một ngày để tự đánh giá lại bản thân mình – trước khi quyết định chồng đáng vứt bỏ, hay giữ lại em ạ chứ cứ sừng sực lên thì không những bị vứt vào bể nước lạnh, mà nó còn đập cho em chết không kịp ngáp cơ.

Wannabe

@ tomcang: nó đánh mình như thế mình không đánh nó thì thôi chứ hạ mình xin lỗi nữa hả bạn? Đánh vợ là sai, là tội tày đình, chồng không biết lỗi, không xin lỗi và không tự hứa với bản thân là sau này không đánh vợ nữa thì mình chẳng việc gì phải nói chuyện cả. Còn làm căng lên thì mình cũng can, vì bạn cũng không phải là đúng khi cãi chồng với bố chồng lem lẻm thế kia. Mà hục hặc với bố chồng 4 năm rồi sao không tính chuyện ở riêng nhỉ? Nếu là tớ ngay từ khi chưa cưới đã bị “ghét” là việc đầu tiên tớ lôi chồng ra riêng đã rồi tính gì thì tính. Thế nên, giờ chỉ có im lặng, im lặng và im lặng đến khi chồng nó mở lời coi nó muốn thế nào.

Tomcang167

Xem thêm:

bom_yeu: Bố chồng thích thể hiện, kể công

feuil: Mẹ chồng nghĩ con dâu xui chồng cãi mẹ

Em sinh con – ông yêu cầu em về ở chung: từ phía ông cho thấy thiện chí hàn gắn, bỏ qua lỗi lầm của 2 đứa trẻ.

Mục đích của ông về giáo dục con trai, rỉ tai vào tai con zai, mày bỏ nó đi, tao lấy vợ khác cho mày, 1 năm trời ông làm thế với chồng em. Việc em làm nếu sai bé tý ông không vừa ý thì ông sẽ vẽ lên to con voi. Đó là ác cảm của ông với em.

+ em về ở cùng nhưng không biết đến bàn thờ tổ tiên, không ăn cơm cùng, không nói chuyện với ông – tại sao lại như thế??? Rõ ràng đã có mầm mống tốt đẹp từ việc ông tha thứ, cho 2 vợ chồng về ở cùng, giờ tại sao mọi chuyện lại tệ như vậy??? Chắc chắn có nguyên nhân, có cách giải quyết tệ hại, để mọi việc ung nhọt, bung bét.

Ông cấm em không được bước chân lên bàn thờ gia tiên, và ông không bao giờ ngồi ăn cùng cơm, nếu thấy em là ông không bao giờ ăn, để em ăn xong ông mới ăn. Nên em thấy thái độ ông như vậy nên em cũng tránh nếu thấy ông là em không dám ngồi ăn. Em cố tình ngồi thì ông ăn nốt rồi đứng lên.

+ hai năm đầu ông luôn chửi thông gia: không bỗng dưng dở hơi người ta đi chửi bới à – nếu không bị đứa con dâu gây ức chế, hay chọc thối chuyện gì đó, hay thách thức chuyện gì đó.

2 năm đầu em về em không cãi, không bật tanh tách như bây giờ vì em vẫn nhịn. Ông chửi thông gia vì ông ghét em ghét luôn thông gia. Thông gia đến nhà thăm cháu cũng không tiếp đón thông gia.

Em bắt đầu khùng khùng bật lại bố chồng 2 năm về đây. Bắt nguồn lần đầu tiên ông chửi thông gia khi em mang bầu được 6 tháng, mẹ chồng gọi sang ăn cơm vì có người ở quê ra, em vừa ngồi vào mâm, ông đứng lên, ông bắt em đặt bát xuống và đi về. Trước mặt bao người ở quê, ông bảo ông không chấp nhận nó được ăn cơm ở nhà ông, mày muốn ăn về nhà bố mẹ mày mà ăn. Con em được 5 tháng, ngạt mũi, em hút mũi bằng ống hút bên nhỏ bên hút, ông phi lên giường ông giất cái ống hút mũi, đấp cái ống hút mũi vào mặt em và chửi con quỷ cái độc ác. Bố mẹ mày ngu dốt nên đẻ ra mày khốn nạn thế này… Mày chả là cái gì trong nhà này, mày không phải vợ thằng a, mày không phải là mẹ nó, mày chỉ là cái máy sản xuất sữa cho cháu tao thôi.

Con em được 3 tháng ông cách li hai mẹ con em không cho con ngủ cùng em. Em đấu tranh không được vì chồng em không mạnh mẽ, bảo ông bà chăm cũng được. Đến bây giờ con em được hơn 3 tuổi con ngủ với mẹ chắc được 5 tháng. Âm mưu của ông là cách li tình mẫu tử rồi bảo thằng con li hôn. Em biết là 2 năm về đây em sống với thái độ gọi là bất cần với gia đình nhà chồng, và chán chồng luôn. Vì thực sự em chán nản vô cùng, em suy sụp tinh thần rất nhiều vì bố chồng, chồng em thì không bao giờ nói gì, chỉ im lặng. Thời kì ông chửi em thậm tệ quá chồng em chỉ nói một câu, ông chửi nó vừa thôi, tôi chỉ lấy 1 vợ, ông thích lấy ai ông đi mà lấy.

Yamanote

Viết xong thì đọc bài tiếp của tomcang. Hzzz sao tệ vậy thôi ủng hộ em chiến tranh lạnh đi xem chồng giải quyết thế nào. Nó còn thương em sẽ nhân việc này ra ở riêng (tát nhau 1 cái chả ăn thua, nhiều khi vì thế nó hối hận thương vợ hơn); hoặc lúc nó làm hòa thì em nên nói chuyện ở riêng. Nó hết thương em thì em nên tính lấy con đường của em.

Tomcang167

Đúng là em cần cải tổ lại tính cách của em. Em rất mong muốn có cuộc sống hòa thuận với bố chồng, có lẽ vì ông ghét em tận xương tủy nên không có cơ hội hàn gắn bố chồng. Chuyện ông hành hạ tinh thần em 4 năm nay thì đến mẹ chồng em cũng thông cảm với em (em rất may mắn có mẹ chồng tốt) dù thật lòng em rất hận hận ông, nhưng em vẫn mong muốn sẽ có ngày ông dành cho em 1% của lòng lương thiện là em mừng lắm rồi. Có phải vì nuông chiều cảm xúc của bản thân mình quá đà mà đè bẹp chồng nên mới thế này không?

Wicket

Tại sao tới giờ này bạn tôm càng không ra ở riêng nhỉ? Mình thấy là bạn cứ ở riêng thôi. Chồng thích thì đi theo, không thì thôi. Thế là xong béng.

Tomcang167

Em mà không thỏa thuận được với chồng thì em không thể bế con bước chân qua người ông được, nếu muốn ra ngoài em chỉ có đi tay không thôi ạ.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.