Tomcang167: Bố chồng ghét con dâu, tìm cách chia rẽ vợ chồng

Chia sẻ bài viết này

Dab Ma I

E hèm, đọc quả post của em tomcang mà tim chị nảy cứ tưng tưng như phim hành động ý. Em nên đổi thành tôm hùm, vì em cũng hổ báo cáo chồn vuốt râu hùm lắm. Câu đầu tiên chị tặng em là: mọi việc bắt nguồn từ lỗi của bố chồng/chồng/con em. Nhưng cái sai của em là đẩy mọi việc đi xa quá mức. 4 năm ở cùng nhà chồng, thì chị nghĩ em phải hiểu môi trường văn hóa, khả năng nhận thức, tính cách của từng thành viên trong gia đình em chứ nhỉ. Thế mà em lại hành xử, tỏ thái độ dẫn đến bố chồng

– vốn đã ghét em

– càng điên lên ở 2 điểm:

+ mình đã bảo thằng bé còn ốm, cho ở nhà mà nó coi thường lời mình

– nhất định không. Nó là con mẹ ngu không biết thương con.

+ nghỉ ở nhà thêm thì có làm sao, mà nó còn chửi đểu bố chồng là ở nhà với ông thì khiến con nó hư, rồi không dạy bảo được. Con này láo, láo quá, không thể để nó láo thế được, phải dạy cho nó bài học. Phải cho nó hiểu là bố nói là không được cãi. Nhất định không cho thằng bé đi (bố chồng không thể hiểu là con dâu chỉ muốn thằng bé đi học đều, bài vở không ngắt quãng – vì thái độ con dâu như thế thì đến bố ông cũng chả nhìn ra được ý tốt của con dâu).

Con dâu thì lúc đấy đầu óc nhỏ nhen, vì đã sẵn ác cảm với bố chồng, nên xuyên tạc luôn trong đầu là:

+ ông già rồi mà ngu, là ông mà không biết điều tốt cho cháu, làm gì có ai cấm cháu mình đi học (không hề nhìn thấy khía cạnh ông lo cho sức khỏe của cháu)

+ ông tưởng ông cấm mà được à, con tôi tôi thích làm gì thì làm, nó phải nghe tôi. (càng khẳng định cái sự láo lếu của mình) bố chồng là đàn ông, cảm thấy mọi tự tôn, sĩ diện của mình đều bị con dâu vứt qua một bên.

Bố chồng cảm thấy không được tôn trọng – nhưng mới chỉ là cảm giác. Thì hành động tiếp theo của con dâu, dắt cháu trai đi học, không đếm xỉa đến ông chính thức khẳng định rằng con dâu ông láo, không hề tôn trọng ông. Mọi cảm xúc bị đẩy lên đến cao trào, ông mất khả năng kiểm soát, cảm thấy bất lực. Mà những người kém hiểu biết thường có xu hướng dùng bạo lực để che đậy sự bất lực đó là vì sao em cũng phải dùng bạo lực là kiên quyết dắt con em đi. Và bố chồng em thì cũng phải dùng bạo lực là kiên quyết giằng con em lại – thậm chí còn vặn tay em để cho mày biết thế nào là lễ độ, cãi bố là không xong đâu con ạ.

Chị thấy mọi chuyện diễn ra cực logic, đương nhiên kết quả phải là như vậy với cách hành xử của em, với phông nền văn hóa của gia đình chồng em. Cả em và bố chồng, đều hành xử bản năng, em trách bố 1, thì chị trách em 10, vì ông là thế hệ trước, ông già hơn, ông không nhận thức bằng em. Nói thế nào nhỉ – kiểu như nhà chồng em là đạo hồi, độc đoán, em lại cứ đòi mặc bikini thì không chết hoặc bị thương hơi phí.

Thôi chị cứ vẽ lên cái cảnh gia đình vô văn hóa, trình độ nhận thức hạn chế, gia trưởng, không có khả năng kinh tế, nói chung là tồi tệ hết mức các kiểu đi – thế thì em phải hành xử cho phù hợp với phông văn hóa của người ta chứ. Ở một xã hội mà ai cũng khỏa thân, thì đứa mặc quần lại bị coi là khiêu dâm em ạ. Họ thích gia trưởng, mà em cứ đề cao chủ nghĩa nữ quyền, thì em chết trước. Cụ thể nhé:

– em muốn con đi lớp. Bố chồng thấy nó không khỏe, muốn nó ở nhà. Như người ta ra thì em nhẹ nhàng:

+ con thấy bé cũng khỏe rồi, thế bố nhìn thằng bé vẫn thấy yếu ạ. Thế hay là bố để con cho cháu đi thử hôm nay, nếu không ổn thì nửa buổi con đón về.

+ hoặc nếu không cháu ở nhà với ông nốt hôm nay, nếu ông thấy khỏe và ổn thì mai con cho cháu đi học.

Con em nghỉ học một hôm, chỉ khỏe thêm chứ có làm sao đâu. Ít nhất, ông không thấy thái độ phản kháng ngay lập tức của em ông có cái lý của ông, em có cái lý của em. Cháu của ông, nhưng là con của mình. Phải nương nhau một tí chứ. Chị chỉ phân tích một tình huống nhỏ trong cách cư xử của em thôi. Nếu em hiểu, thấy chị không sai, thì em thử phân tích diễn biến tâm lý của em, của mọi người trong gia đình em, ở phân đoạn tiếp theo của câu chuyện – em sẽ hiểu “tại sao mình làm thế, mà mọi việc lại thành ra như thế”. Nếu hiểu được rằng mình làm a chắc chắn dẫn đến đổ máu thì phải nghĩ sang phương án làm b để ai cũng cười vui.

Nhưng quan trọng nhất là em yêu chồng đến đâu, khả năng tự chủ độc lập của em đến đâu, có khả năng ra ở riêng không – còn nếu muốn ở lại, thay đổi mọi chuyện thì ít nhất, hãy thay đổi cách xử sự của mình em ạ. Hoàn cảnh của nhà chồng em tạo nên tính cách của họ nhưng tính cách của em khi ở vào hoàn cảnh nhà chồng lại tạo nên số phận của chính em đấy ps: các chị ở đây không ai là thánh nữ. Thích thì cũng có thể chửi bậy như hát hay, oánh người như chảo chớp nhưng quan trọng là cái kết quả để được cái gì mà thôi.

Tomcang167

Em cảm ơn chị yamanote nói em ngỡ ra nhiều vấn đề. Bây giờ vợ chồng em li thân, cả ngày không giáp mặt nhau em nên bắt đầu như thế nào ạ.

4 năm qua em ở nhà chồng, khẩu khắc bố chồng và nàng dâu. Ông ghét em từ ngày chưa về làm dâu. Hai vợ chồng lỡ có thai nên phải cưới, cưới về vợ chồng em ở riêng. Ông không cho bước chân vào nhà. Sau khi em sinh cháu được 4 tháng thì ông bắt vợ chồng em về ở cùng để ông gần cháu.

4 năm nay em chưa biết bàn thờ tổ tiên nhà chồng như thế nào, dù em là dâu trưởng, 4 năm nay em ăn cơm cùng ông chắc được trên dưới 10 lần, 4 năm nay em chưa 1 lần nói chuyện xã giao với ông, 4 năm nay thông gia chưa 1 lần ngồi cùng nhau vui vẻ, 2 năm đầu ông luôn chửi thông gia. Ông là đại tá, gia đình phải nói là rất điều kiện. Thông gia ở quê, kinh tế khá tốt so với miền quê) ông chửi thông gia vai vế kém cỏi, tri thức thấp, không môn đăng hộ đối. Sau đó em nói ông chửi con thế nào cũng được, nhưng ông không được quyền xúc phạm đến bố mẹ con.

Chị dad nói đúng. Tính em hổ vồ thật. Nóng tính dù nhiều lúc nhịn. Kìm nén cái tôi nhưng nó không thấm vào đâu nên vô tác dụng. Tính cách tạo nên số phận. Giờ em ở nhà chồng như lạc giữa sa mạc.

Yamanote

Dab: như tớ nói rồi, ai cũng có lúc trải qua giai đoạn vỡ mộng về cuộc đời, về tình yêu chồng vợ, rồi hàn gắn, rồi vượt qua. Với cậu có thể là ngoại tình, với tớ nó chỉ nhỏ nhặt hơn ở chuyện đối kháng nuôi dạy con, quan hệ với mẹ chồng v.v; rồi sẽ phải xốc mình lại tự kỉ ám thị mà vượt qua thôi, rồi lại mắc lỗi, lại EQ, lại rèn vài thói quen mới, êm êm lại gặp đá ngầm v.v. Mà đá ngầm toàn tại mình, suy ra đá ngầm cũng chỉ để mình tu luyện thêm 1 bậc nữa thôi, hix.

Bạn tomcang, tớ thấy bạn kì lắm. Ở cùng với bố chồng như thế mà cứ cãi nhem nhẻm, nói 1 câu cãi 3 câu. Tớ mà là chồng cậu tớ cũng nổi điên, cái đoạn này này: c

Con zai em đang nghe nhạc, em mở bé để nói chuyện điện thoại, nó cầm que to bằng đầu ngón chân cái đánh mẹ, đập mẹ cái vào đầu, đau điếng. Sau đó em cụp điện thoại quay ra xử con, em lấy que đó em vụt lại mông nó, sao con hư vậy, đánh mẹ thế ah (em đánh rắn lươn).

Bố chồng: mày đánh nó ngu vậy, mày tư cách gì mà đánh nó thế này.

Cd: cháu hư con đánh cháu, giờ bé thế này, lớn lên tý nữa khéo nó còn làm việc ác hơn. Con cái phải ngoan, đầu trộm đuôi cướp thì thà không con còn hơn.

Bc: chửi tiếp.

Chồng: mày câm mẹ mồm mày lại.

Vợ: anh câm mồm anh lại.

Chồng: tát vèo cái vào mặt vợ.

Vợ: tát cái vào vai.

Chồng: đánh đập vợ dúi dụi.

Vợ: cầm điện thoại 5tr mới mua của chồng đáp xuống nền nhà vỡ tan.

 

Cậu biết cậu sai ở đâu trong cái đoạn trên không, nói tớ nghe coi. Không phải 1 lỗi sai, mà 3 lỗi sai liền 1 lúc.

Tomcang167

Chồng em thì bên cạnh tính xấu, hắn cũng có mấy tính tốt: hiện tại thời điểm này thì chồng em không chơi bời, không cờ bạc, không rượu chè, đi làm là về, chăm chị làm công việc nhưng vận chưa đến nên vẫn lận đận lắm. Hàng ngày trước khi đi làm vợ đưa tiền cho đi làm, vì lương lấy về 10 đồng đưa vợ 10 đồng, hàng ngày rút tiền từ vợ ra. Cho vợ quản giữ kinh tế. Lão ý chỉ cần ngày 1 bao thuốc, ăn sáng. Trà đá, đổ xăng.

Em nên hạ cái tôi của em xuống nói chuyện với chồng trước không ạ? Và nên làm thế nào với chồng hay để từ từ ạ. Bình thường nói về tính thảo mai với chồng em cũng có tý gen thảo mai. Liệu bây giờ em quay sang với chồng nó có hất em đùm một cái xuống bể đá lạnh không ạ?

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.