Tomcang167: Bố chồng ghét con dâu, tìm cách chia rẽ vợ chồng

4 năm qua em ở nhà chồng, khẩu khắc vì bố chồng ghét con dâu. Ông ghét em từ ngày chưa về làm dâu. Hai vợ chồng lỡ có thai nên phải cưới. Ông không cho bước chân vào nhà. 2 năm đầu ông luôn chửi thông gia vai vế kém cỏi, tri thức thấp. Thực sự em chán nản vô cùng, em suy sụp tinh thần rất nhiều vì bố chồng, chồng em thì không bao giờ nói gì, chỉ im lặng.

Tomcang167

Cả nhà giúp em tát cho em tỉnh, mở thông mở thoáng cái đầu của em với ạ. Em sẽ kể ngắn gọn nhất có thể để các chị đập cho em phát cho em tỉnh nên thế nào tiếp ạ. Cách đây 15 ngày về trước: bố chồng và nàng dâu (bố chồng ghét con dâu).

Con dâu: ba ơi, hôm nay con cho cháu đi học lại ạ (con em 3 tuổi), cháu đang học nhưng ốm nên nghỉ ạ.

Bố chồng: không đi học, đi học gì cái tuổi này: sức khỏe mới quan trọng. Tao không cho nó đi.

Con dâu: cháu khỏe rồi nên con xin phép cho cháu đi học lại.

Bố chồng: không học.

Cd: ba không cho cháu đi học nhưng con vẫn phải cho cháu đi học, ở nhà cháu hư lắm không bảo được.

bố chồng nào quá thể đáng như bố chồng nhà này.

Chồng bảo: nói gì?

Em bảo: không đúng sao? Qua lại vài câu dừng cuộc nói chuyện, tối về em bảo: tay em đau do ông vặn không làm được, anh làm giúp em. Chồng ok.

5 ngày sau đó: con zai em đang nghe nhạc, em mở bé để nói chuyện điện thoại, nó cầm que to bằng đầu ngón chân cái đánh mẹ, đập mẹ cái vào đầu, đau điếng. Sau đó em cụp điện thoại quay ra xử con, em lấy que đó em vụt lại mông nó, sao con hư vậy, đánh mẹ thế ah (em đánh rắn lươn).

Bố chồng: mày đánh nó ngu vậy, mày tư cách gì mà đánh nó thế này.

Cd: cháu hư con đánh cháu, giờ bé thế này, lớn lên tý nữa khéo nó còn làm việc ác hơn. Con cái phải ngoan, đầu trộm đuôi cướp thì thà không con còn hơn.

Bc: chửi tiếp.

Chồng: mày câm mẹ mồm mày lại.

Vợ: anh câm mồm anh lại.

Chồng: tát vèo cái vào mặt vợ.

Vợ: tát cái vào vai.

Chồng: đánh đập vợ dúi dụi.

Vợ: cầm điện thoại 5tr mới mua của chồng đáp xuống nền nhà vỡ tan.

Chồng: đánh đạp vợ tiếp.

Mẹ chồng vào can: sao con ngu thế con, chồng đánh vợ được chứ sao vợ lại đi đánh chồng, ở với nhau được thì ở không ở thì mỗi đứa một con đường… Cả nhà bênh chồng em về cách cư xử như thế.

Bố chồng: gọi điện cho ông bà ngoại xuống nói chuyện.

Chồng: con không bao giờ bỏ nó, nó bỏ hay không thì ở nó.

Bố chồng: tôi không bao giờ đồng ý cho thằng a nó bỏ con b, tôi muốn nó giữ lại để dạy con b

Chồng: mày không quỳ xin lỗi tao thì mày sống không bằng chết (4 năm nó đánh em lần đầu).

Từ hôm đó đến nay 8 ngày hai vợ chồng không nói chuyện, không ngủ cùng, mỗi đứa một phòng. Dạng li thân ạ. Bố chồng em không quan tâm nên em hạn chế nói bố chồng, em nói đến chồng em nhiều ạ.

Chồng: thằng đàn ông gia trưởng lười vô địch, ở bẩn lôi thôi… không nhanh nhẹn, hoạt bát, không biết lo toan, bảo đi thẳng đi thẳng, bảo rẽ trái rẽ trái, tính toán vô cùng kém, nhu nhược, khả năng không có nhưng luôn tự cao, tinh tướng (thằng nào cũng vậy), với bố mẹ đẻ vô tâm, ăn nói láo toét, con đẻ và bố mẹ đẻ cãi nhau thì cứ gọi là bao nhiêu ngôn từ tục tĩu là được văng ra hết. Hai đứa con, chưa biết chăm đứa nào tý nào hết, 1 đứa 3t, 1 đứa 7 tháng, chưa biết tắm hay thay bỉm cho con lần nào, con cái như hương hoa nhài thoảng qua. Để vợ tự lo, tự quản từ a-z, ác mồm bạc mồm, hai vợ chồng mà vui vẻ thì lúc nào cũng vợ, cái gì cũng hỏi vợ. Kinh tế vợ kiếm là chính.

Pearl84

2 vợ chồng bạn tomcang làm mình choáng quá hix. Thằng chồng bạn nó tệ bạc như bạn kể thì bạn còn chờ gì mà không đá đít nó đi.

Tomcang167

Trước khi vứt đi, em xem xét có còn giá trị tái sử dụng không ạ? Và cả cách em thay đổi sử dụng xem có khác không ạ? Nếu khi em thay đổi và vật dụng đó cũng không hợp thì lúc đó em vứt ạ. Vì em vẫn mong muốn thay đổi gì đó nên em nhờ các chị khai thông cái đầu em nên giải quyết như nào ạ.

Yamanote

  1. Tớ rất yêu trẻ con, và tớ phản đối mọi bà mẹ đánh con dưới mọi hình thức. Một đứa trẻ 3 tuổi cầm cái gì đánh vào đầu mình, hoàn toàn rất vô thức, là bắt chước, là thử nghiệm cái que, là bày tỏ sự quan tâm, là sự quý mến, là sự khó chịu vì mẹ cứ mải điện thoại mà không quan tâm đến con. Nói cách khác, con làm thế để thu hút sự chú ý của mẹ vì mẹ mải chơi điện thoại. Vậy mà mẹ, làm gì? Cầm que đánh lại con.

Nếu mục đích của mẹ là dạy con, thì phải hiểu độ tuổi con. Muốn dạy phải có kiến thức, phải hiểu đối tượng. Còn đánh con, thực ra là 1 sự ngu dốt của mẹ, một sự thiếu hiểu biết, thỏa mãn cái tôi (a, con thì không được đánh mẹ, phải đánh cho nó chừa đi). Sai thứ nhất. Trong trường hợp này mẹ chỉ cần ôm lấy con hỏi tại sao con đánh mẹ, mẹ đau đấy con có buồn không lần sau không làm thế nhé, mẹ đánh thử con xem con có đau không vv.

  1. Mình sai, người khác chỉ cho mình cái sai, mình cãi theo kiểu rất vô lí: lớn sẽ ác, đầu trộm đuôi cướp vv chị dựa vào đâu chị nói con tôi/cháu tôi như thế? Chỉ vì nó đánh chị 1 cái vào đầu à? Chị có phải mẹ nó không? Chị cho là con cháu nhà tôi trong nhà tôi mà có ngày nó ác đầu trộm đuôii cướp à? Chị coi thường tôi à? Đại loại tớ cho rằng suy nghĩ này là thiển cận, và người nhà cậu cũng sẽ thấy nó thiển cận. Ông nói 1 câu cậu nói 3 câu (nghe khá là vênh váo trẻ con) sai đơn sai kép.
  2. Chồng: cô câm miệng lại. Again, chuyện này liên quan đến chuyện dạy con, cãi bố (2 cái sai). Đúng sai gì từ từ nói sau, hoặc nói thế nào, chứ mình “anh câm miệng anh lại” thì tất yếu là ăn tát, vì: xúc phạm chồng trước mặt người khác; cãi ngang với bố chồng, không biết dạy con, đánh con v.v. Xong mình đánh chồng. Nó đánh tiếp cũng là phải.

Ps cậu đừng nghĩ tớ bênh ai chê cậu, tớ chỉ nói, với tính cách như cậu, như người nhà cậu, việc không diễn biến thế mới lạ. Muốn thay đổi phải bẻ được cái mắt xích nào đó, và chỉ có thể là chính mình thôi, mình sai nhiều nhất trong cái chuyện này.

Tomcang167

1: đánh con đau

2: cãi bố chồng

3: cãi chồng phải không chị ?

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.