“Tính em nó thế rồi, em không làm được đâu”

Chia sẻ bài viết này

Đây là tư vấn của chị Simple và chị Trâu dành cho case nhà saomai ở tầng 7 –

1 điển hình của những chị em chỉ biết kêu van, kể khổ, nhưng khi được mọi người chỉ ra cho các giải pháp thì ngồi 1 chỗ vạch ra hết lí do này đến lí do khác và kết luận là luôn lắc đầu nguầy nguậy: TÍNH EM NÓ THẾ RỒI, EM CHỊU THÔI, EM KHÔNG LÀM ĐƯỢC ĐÂU mà không hề có ý định thử làm theo dù chỉ 1 lần.

[su_posts template=”templates/teaser-loop.php” id=”2002″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts template=”templates/teaser-loop.php” id=”821″][/su_posts]

Simple

Chị trả lời em Saomai cho câu nói mà em luôn dùng để trả lời chị “em không làm được đâu”, cho mỗi lời khuyên của chị, bằng các comments của các mẹ nhà mình nhé.

Saomai à, vì chị được em tâm sự nhiều, hỏi nhiều, và chị cũng đã khuyên em rất nhiều mà luôn nhận được sự phủ định của em. Nên chị xin phép nói với em 1 lần nữa ở đây nhé. Để em hiểu thêm cuộc đời, và có ý thức hơn trong việc tạo dựng hạnh phúc cho bản thân mình, chứ không phải ngồi đó, chờ sung rụng xuống. Sung chưa rụng thì than vãn, kể lể, kêu ca. Và cuối cùng là buồn chán thất vọng vì sao sung nó cứ rụng vào nhà đứa khác, mà không rụng vào nhà mình nhé.

Sorry các mẹ, tớ cướp diễn đàn 1 chút, sẽ nói hơi dài, hơi lâu. Thông cảm cho tớ, vì tớ bức xúc lâu quá rồi .

Vấn đề tớ gặp phải ở em Saomai không phải là case duy nhất, nên tớ tranh thủ tâm sự với em ấy, cũng là để tâm sự với hàng chục em khác, thường hay tâm sự với tớ.

Tớ rất welcome và sẵn sàng giúp các em ấy tháo gỡ khó khăn. Nhưng tớ có 1 vấn đề rất bức xúc mà tớ cũng cần giải tỏa . Ấy là ngoài 1 số bạn rất cầu thị, cùng bàn bạc và xúc tiến vấn đề với tớ, để đi đến thắng lợi cuối cùng. Thì có rất nhiều bạn làm tớ rất mệt mỏi, vì sau mọi cố gắng, nỗ lực tìm ra biện pháp, tìm ra hướng đi cho các bạn ấy, thì câu trả lời tớ luôn nhận được là : tớ (em) không làm được thế đâu. Thế thì tớ (em) chết à. Thế thì tớ (em) phải khổ à. Nếu tớ (em) làm thế, thì bố chồng, mẹ chồng, chồng sẽ thế này đấy, tớ (em) nghĩ là họ sẽ abc, tớ (em) nghĩ là phải xyz cơ, bla, bla, bla.

Bất kỳ biện pháp nào tớ đưa ra, bạn ấy cũng có lý do để gạt phắt đi, (lúc ấy đã thực hiện lời khuyên nào đâu mà biết kêt quả), và toàn nêu ra những trở ngại lãng nhách, nghe rất buồn cười và trẻ con. Mà các bạn thấy đấy, lời khuyên nào của tớ lần đầu, cũng đều vô hại, chủ yếu tớ dùng để thăm dò ý tứ đối phương trước khi có biện pháp mới. Chứ tớ chưa bao giờ đưa ra lời khuyên shock cho lần đầu nhé (trừ trường hợp cấp cứu )

Ví dụ lời khuyên đi chơi chủ nhật này chẳng hạn. Có phải là gì quá đáng không? Vậy mà khi mình đề cập, bạn ấy cũng cực lực phản đối và từ chối đấy. Bạn ấy nêu đủ thứ lý do từ bản thân, đên bố mẹ chồng, đến chồng, đến hoàn cảnh các bên. Mình động viên mãi.

Nhưng câu trả lời luôn là: em nghĩ là chồng em không cho đi đâu chị ạ. Em nghĩ là bố mẹ chồng, chồng em sẽ không cho đi. Em nghĩ là …. Em nghĩ là ….. Em nghĩ là bố mẹ chồng sẽ bảo em láo…..

Mình đã rất nhiều lần bảo với bạn ấy: Đấy là em nghĩ, không phải người khác nghĩ. Nếu em nghĩ được hết hộ mọi người thế rồi, em hiểu thế rồi, đi guốc trong bụng họ rồi, thì em cần gì hỏi chị, mà em đối phó dễ như trở bàn tay ấy chứ.

Rồi em nghĩ là chồng em thế này, em nghĩ là chồng em thế kia. Trời ơi mệt quá. Sao nó không nghĩ mà toàn em nghĩ, rồi em áp đặt suy nghĩ đó cho mọi người. Chắc gì chồng em đã nghĩ thế.

Và nếu bạn nào cũng biết trước phản ứng của chồng, biết trước kết quả là không thay đổi được gì, thì thôi cứ vui vẻ mà sống tiếp thế đi. Kêu ca làm gì, nhờ bọn tớ tư vấn làm gì nhỉ. Khi mà bất kỳ lời tư vấn nào cũng bị phủ định ngay lập tức.

Cuối cùng em ấy cũng làm. Và các bạn thấy đấy. Chồng em ấy ủng hộ. bố mẹ chồng cũng không cấm, chỉ là muốn em ấy để con ở nhà vì sợ nó đi giữa trưa nắng ốm. Nhưng nếu em ấy khéo léo thì cũng giải quyết được, hoặc cùng lắm là đi 1 mình, chơi 1 lần cho sướng. Chứ sống cuộc sống chả bao giờ dám đi chơi vào ngày nghỉ thì cũng buồn tẻ đúng không các bạn. Và sẽ rất ấm ức khi mà muốn đi mà không được đi.

Và mình khuyên em ấy đi chơi bạn bè cũng là muốn em ấy có 1 cuộc sống khác, vui hơn. Và quan trọng nhất là bố mẹ chồng và chồng em ấy cũng phải làm quen với việc em ấy có thể có nhu cầu đi chơi bạn bè như mọi người.

Và Saomai thấy không, em cũng nhận thấy sau khi em thay đổi chỉ 1 chút xíu thôi, chồng em cũng quan tâm em hơn, chiều em hơn, chủ động làm lành với em. Em cũng bảo chị là dạo này em có nhiều sức sống hơn, khoe là chị TKO gặp em cũng khen thế. Vậy có nghĩa là ta đã làm đúng, vậy sao lúc nào em cũng ca bài ca muôn thuở là em không làm được. Có 1 vấn đề nhỏ xíu em cũng than vãn.

Saomai và các bạn trẻ khác suốt ngày nói với chị rằng “EM KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC, EM CHỊU THÔI” thân mến này.

Các em đọc lời khuyên của các mẹ trên đây dành cho Saomai chưa. Việc này chẳng với ai là nghiêm trọng, ghê ghớm cả. Nhưng các em cứ tự làm cho nó nghiêm trọng lên. Rồi nâng cao quan điểm, rồi thấy mình khổ quá, chẳng ai khổ như mình,chẳng ai ở hoàn cảnh của mình mà hiểu và thông cảm , v.v…

Chị nói thật, không phải các em sống với họ khổ đâu. Mà chị thương cho những người phải sống chung với các em đấy. Họ mới là người phải khổ, phải mệt người vì những cái quá trẻ con, nông cạn, thiếu suy nghĩ, hay suy diễn, hay áp đặt, từ đó hay khóc lóc, kêu than, hay làm mình làm mẩy của các em.

Có thể các em thấy shock. Thấy chị có vẻ nặng lời, Nhưng đấy là sự thật đấy các em ạ. Chị nói thế này có thể làm các em phật ý. Nhưng là do chị rất mong muốn 1 lần cho các em uống thuốc đắng. Để các em có thể nhìn nhận vấn đề theo khía cạnh khác. Mà tự thay đổi mình, nhất là thay đổi suy nghĩ của chính mình. Từ đó làm cho mình thấy vui tươi hơn, yêu đời hơn, bớt suy tư, bớt chán nản.

Và khi đó, khi mà các em đã yêu mình hơn, yêu đời hơn, nhìn cuộc sống màu hồng hơn, thì cái vui tươi hớn hở của các em, nó tự tỏa hương, nó lan ra xung quanh, làm những người sống quanh em cũng thấy vui hơn, cuộc sống cũng nhẹ nhàng hơn. Từ đó mọi người sẽ yêu quí em hơn và yêu quí nhau hơn.

Lúc ấy có khi em chẳng cần làm gì, em chỉ cần xỏ dép là bố mẹ chồng đã đon đả: con đi chơi à, về sớm kẻo 2 mẹ con mệt nhé. Họ thích em ở nhà vì có em họ vui.

Các bạn có thể cho là tớ giáo điều, nhưng không đâu các bạn ạ. Tớ rút ra từ cuộc sống đấy.

Ví dụ bạn có muốn đi chơi và gặp những người bạn luôn làm bạn cười toe toét không, hay thích gặp đứa suốt ngày cau có, bạn nó câu nào nó móc họng câu ấy?

Bạn có muốn về nhà gặp người mẹ lúc nào cũng tươi cười, ân cần với bạn không hay thích gặp bà mẹ cáu kỉnh tra hỏi: mày đi đâu giờ này mới về, con nhà mất dạy?

Bạn có muốn sống bên người chồng lúc nào cũng tâm lý, yêu chiều vui vẻ với bạn? Hay sống với ông chồng suốt ngày nhăn nhó, bạn mở mồm ra hỏi là mắng là chửi?

Vậy thì sao? Bạn chọn đi. Bạn sẽ là người thế nào để người ta quí bạn.

Và các bạn ơi các bạn thương tớ với nhé. Đêm nào cũng phải thức đến 1h sáng để nghe các bạn tâm sự, vắt óc tìm ra lối thoát cho các bạn, vậy mà cứ nêu ra là các bạn lại gạt phắt đi, lại rên rỉ là khó quá, em chẳng làm được. Làm mình vừa mệt mỏi, vừa mất hứng. Hôm nay nhân đà này tớ cũng học các bạn tớ rên rỉ luôn, là những bạn ấy ơi, tớ cũng thấy case của bạn khó quá, tớ cũng không thể, tớ cũng chẳng làm gì được nhé .

Bọn tớ chỉ có thể giúp được các bạn, nếu các bạn muốn và cố gắng thay đổi.

 

Metraucontrau

Chào cả nhà mình ợ
Nói chung là dạo này mình có khuyết điểm là hơi lơ đãng việc cập nhật và thăm hỏi các mẹ trên này. Thứ nhất là mấy hôm nay cũng bất ổn, buồn…. toàn chuyện liên quan đến người khác, gia đình người khác, mà mình cứ trăm trở, ám ảnh, lo lắng mãi. Thứ hai là mình cũng mải theo dõi mấy cái thị trường nó cứ lên lên, xuống xuống, như đánh đố, nên cứ loay hoay.

Hôm nay, anh xã recommend mình đọc bài của mẹ SL về vụ EM KHÔNG LÀM ĐƯỢC ĐÂU Ạ, với lại TÍNH EM NÓ THẾ RỒI, anh xã mình rất khen, cả bài bổ sung của sg_jul nữa. Mình cũng đọc kỹ và chia sẻ với các mẹ .

Thực sự, các mẹ làm mình thấy cảm động, vì sự ấm áp chia sẻ và quan tâm, yêu thương, có khi còn hơn cả bạn thân nữa. Phải nghe sự sốt ruột của TKO, sự trăn trở của LOTUS, sự nhiệt tình của Pumpkin khi mình sang ÚC, mới thấy tình người rất đáng quý. Rồi cảm nhận sự kiên trì, lạc quan, chăm chỉ và thông minh của SL , của WICKET để cảm nhận lòng tốt vẫn hiện diện vô điều kiện,giữa những người xa lạ, làm người ta thấy cuộc đời thật đáng sống, và rất nhân hậu.

Nhưng đó đây, mình vẫn cảm nhận có một cái gì đó, cứ lợn cợn. Nói là trách cứ thì không hẳn, nhưng mình đôi khi cảm thấy tiêng tiếc, hay cảm thấy những nỗ lực tư vấn của các mẹ đôi khi không được tiếp thu một cách cầu thị thực sự. Các mẹ đã cố gắng rất nhiều, bỏ công sức, thời gian, để tư vấn cho các mẹ khác. Để tư vấn đúng, các bạn ấy chắc chắn phải vào đọc các bài viết trước đó của “khổ chủ”, để có cái nhìn toàn cảnh, khách quan hơn về tính cách, tình huống các bạn gặp phải. Rồi sau đó, các bạn ấy phải hóa thân vào nhân vật chính để hiểu cảm xúc , suy nghĩ thực sự của người trong cuộc, rồi mới rút ruột rút gan nói những lời tư vấn tâm huyết…

Như chúng ta đã biết, EQ là xác định lại cách nhìn nhận mọi vấn đề xảy đến với mình, để thay đổi cách suy nghĩ, cư xử của bản thân, qua đó thay đổi những tác động của môi trường bên ngoài vào mình, môi trường đó bao gồm tất cả những người có thể tác động đến ta một cách sâu sắc như chồng, vợ, con , anh em, bố mẹ, thậm chí người thân , bạn bè…

Thế nên điều kiện tiên quyết để thay đổi hoàn cảnh là thay đổi bản thân mình, thay đổi nhân sinh quan, nhìn đời cân bằng, khách quan hơn, để thông cảm và thấu hiểu cho người khác, cũng như hiểu vị thế bản thân mình. Thay đổi bản thân trước hết là thay đổi suy nghĩ, rồi hành vi, cử chỉ….. của mình, bỏ qua tất cả những thói quen có thể gây hại hay cản trở quá trình tác nghiệp TU THÂN đó.

Ai cũng biết mỗi người đều có thói quen Xấu, (mình cũng vậy), và những thói quen ấy gây hại cho bản thân, làm cho ta ở vị thế bất lợi. Vậy muốn tốt đẹp hơn, tự ta phải bỏ những thói quen xấu đã ăn sâu vào máu thành 1 phản xạ vô điều kiện ấy ( ví dụ: thói cả nể, thói nói trước khi nghĩ, thói cáu lên nói lung tung, thói ghen tuông vớ vẩn, thói thích đấu khẩu kiểu ăn miếng trả miếng) . Mình phải thay đổi, đừng chờ người khác, ta phải chủ động thôi. Nói như mẹ SL VÀ Sg_jul là, đừng chờ người khác thay đổi, hóa ra chẳng phải há miệng chờ sung và than thân trách phận là số mình không may mắn ư???

Nếu các bạn muốn đời mình thay đổi, cách duy nhất là thay đổi bản thân, ở cách suy nghĩ, nói năng, cư xử… và phải dũng cảm, phải dám thay đổi, không sợ thay đổi, dám phủ nhận cái tôi trong quá khứ. Và mình rất mong trước khi xin lời khuyên hay tư vấn của các mẹ ở đây, hãy tâm niệm mình có thể và sẵn sàng thay đổi bất cứ cách nghĩ, cách cư xử, hay cá tính nào không có lợi cho mình, hãy dẹp cái tôi của mình đi, làm mới bản thân, dù rất đau đớn vì thay đổi thói quen không dễ. Hãy coi đó là con đường duy nhất để bạn có thể cảm thấy mình vui vẻ, hạnh phúc, là lối thoát duy nhất cho bế tắc hiện tại của bạn, và bạn Phải làm bằng được, no excuse.

Làm việc gì, dù nhỏ đến mấy cũng cần sự tâm huyết và thực sự quyết tâm thì mới có kết quả tốt. Nếu mình cứ nửa vời, thế nào cũng được, hay thỏa hiệp không làm rốt ráo, làm đến cùng ( đanh rắn dập đầu), dễ thỏa mãn và hài lòng với những kết quả bước đầu thì chả bao giờ có thành công thực sự.

Chắc các mẹ ai cũng từng bị ốm hay viêm nhiễm, phải uống kháng sinh. Thông thường, sau 2 hay 3 ngày uống kháng sinh là các triệu chứng bệnh đã dứt, nhưng chỉ ở biểu hiện thôi, chứ cái gốc vẫn còn đó, nên bác sĩ vẫn bắt ta uống kháng sinh đủ 5 ngày, để tiệt hết vi khuẩn hay vi trùng đó đi. Thực chất 3 ngày đó chỉ đủ để làm vi trùng yếu đi chứ chưa chết hẳn, nếu sau này có điều kiện, nó lại bùng lên. Dĩ nhiên là khó chữa trị hơn nhiều vì đã nhờn thuốc, lại phải đổi thuốc hay tăng liều, rất mệt mỏi.

THay đổi mình là thay đổi tận gốc rễ nhận thức và cư xử, , mãi mãi, chứ không phải chỉ trong 1 hay 2 ngày, cốt đạt được thắng lợi ban đầu mà ngủ quên trên chiến thắng. Các ông chồng khi vợ thay đổi thì chắc chắn sẽ ngừng lại nghe ngóng hiện tượng mới lạ này. Nhưng nếu thấy vợ chưa gì đã thỏa hiệp, hoặc không làm triệt để cho chồng giác ngộ về bản chất vấn đề, thì hắn sẽ lại bắt được thóp và võ của vợ, thế là nhờn thuốc ngay. Thế nên, đã chiến đấu với thói hư, tật xấu của mình là phải làm đến cùng, không khoan nhượng, không dễ hài lòng, phải khắc nghiệt và nghiêm khắc với bản thân mình, dù quán tính bản năng đã thấy hài lòng rồi. Sự rốt ráo, quyết liệt là cần thiết để thay đổi thực sự để mình thay đổi nhận thức, cư xử ( hiện tượng lặp đi lặp lại thành bản chất mới luôn), sẽ làm cho chồng thay đổi nhận thức, concept về con người của vợ, qua đó thay đổi cư xử, hành vi .

Thực sự mình mong các bạn hãy xác định đã làm điều gì, sau khi xác định kỹ lưỡng và lường trước các kịch bản, phải quyết tâm làm bằng được, mọi giá, phải sẵn sàng gạch bỏ cái tôi nào có hại đi, thì mới mong thành công.

Kể các bạn nghe một câu chuyện mình đã kể rồi

NHà hiền triết Xocrat có một học sinh rất ngoan, nhưng học mãi vẫn chưa thành công và không thuộc bài dù có cố gắng. SAU ANH NÀY đánh bạo hỏi:

– Thày ơi, thày bày cho con bí quyết học hành thành tài như thày đi. Sao con cũng cố gắng học mà khó nhớ, khó vào đầu quá!

Nhà hiền triết không nói gì, chỉ cười. SAU đó ông rủ người học trò đi ra biển tắm. Thày bảo:

– Bây gi tôi đi đâu, anh nhớ theo sát tôi nhé

Ông lội ra biển, đến thắn lưng, đến ngực, rồi đến cổ… mà ông cứ tiếp tục tiến thẳng . Học trò đi theo, lòng sợ lắm mà không dám hỏi…

Đến lúc nước ngang mũi rồi phải kiễng để thở, mà thày vẫn đi, anh đành theo. Bỗng thày quay lại, dìm đầu anh xuống biển. Anh học trò sặc nước biển, ho sặc sụa, vùng vẫy và ngạt nước, đuối dần, anh chuẩn bị buông xuôi cho cái chết, nhìn ánh mặt trời lần cuối…

Lúc đó, Xocrat mới buông tay, lôi anh ta đã rũ rượi lên bờ.

Lên bờ rồi, anh tức lắm, hỏi thày:
Thày làm sao thế, sao lại dìm con suýt chết như vậy?

Thày hỏi:
– Lúc suýt chết, anh có suy nghĩ gì?

– Lúc ấy, con chỉ thèm khát được sống, con mơ ước được hít thở bầu không khí này, và mơ được nhìn thấy ánh mặt trời để sống, vì đó là con đường sống duy nhất của con

Thày mới điềm đạm:
– Đấy, anh hãy học tập, nghiên cứu với nỗi khao khát tri thức, như khao khát hít thở và nhìn ngắm ánh mặt trời của anh lúc nãy. ANh hãy coi việc học tập và nghiên cứu là con đường sống duy nhất của anh, và anh phải luôn tâm niệm điều đó, thì anh mới thành công…

Người học trò hiểu ra: muốn đạt được thành công, phải luôn có nỗ lực không ngừng, lòng khao khát thành công và ý chí quyết tâm . Sau đó, ông đã trở thành 1 triết gia nổi tiếng kế tục xứng đáng sự nghiệp của ông thày.

Các mẹ ạ, khi nghe lời tư vấn của các bạn khác, hãy vạch ra con đường của mình, để SỐNG và hãy nhớ đó là con đường DUY NHẤT để thay đổi hoàn cảnh của mình. Các bạn hãy xác định thay đổi bản thân là cách duy nhất để có hạnh phúc, để bạn được thực sự SỐNG. Xác định được điều này, bạn sẽ làm được tất cả mọi điều.

MÌnh hy vọng sẽ không có ai phàn nàn rằng tính em nó thế, em không làm được đâu…. vì thế nghĩa là chấp nhận thất bại rồi, không quyết tâm, không dám thay đổi, không muốn thay đổi thì chả làm được gì đâu

 

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.