Tiền và hạnh phúc

Me In Dat
Thấy các bác hạnh phúc phơi phới trong nhà toàn là đại gia cả. Nếu các bác không là đại gia thì cũng là nhà có điều kiện: nhà cao cửa rộng, đi xe hơi, có gv, thoải mái shopping và cafe hay du lịch cuối tuần
Xem ra để hạnh phúc thực sự thăng hoa, ngoài EQ còn phải có nhân tố khác vô cùng quan trọng là tiền bạc. Thiết nghĩ, những nhà nghèo hay không có điều kiện như các bác, dù có EQ thì cái gọi là hạnh phúc vẫn còn xa vời quá.
Có bác nào có cao kiến cho những gia đình tự nhận là tiểu gia như bọn em, không có nhà, có xe, không sẵn money để shopping, cafe hay xem phim cuối tuấn như chúng em mà vẫn luôn hạnh phúc và tươi cười không ạ?
Mẹ cháu chia sẻ chuyện nhà mình nhé:
Nhớ lại hồi mẹ cháu còn bé, bố mẹ vất vả lắm, bố xin nghỉ hưu sớm về quê ở với vợ con vì không chịu được cảnh vợ con nheo nhóc, bố mẹ tổ chức làm thêm ở nhà, mẹ 1 buổi đi dạy 1 buổi phụ giúp bố. Mỗi chiều đi dạy đạp xe cùng các cô đồng nghiệp về gần đến nhà, nhìn thấy bố con đang lúi húi làm ở sân mẹ nói to: chào anh yêu, em đã về (lúc đó bố mẹ đều khoảng 50 tuổi và ở quê tuổi đó không gọi nhau là anh em nữa nhé). Mặc dù biết là mẹ đùa nhưng ai cũng cười vui vẻ, mọi mệt nhọc dường như tan biến hết. Những ngày lễ như 8.3 hay 20.10 bố chẳng có điều kiện để tặng quà cho cả 4 mẹ con nên bố nghĩ ra 1 cách là tặng cả nhà…1 chục trứng vịt lộn, hoặc mang ấm đi xếp hàng mua kem đãi mẹ con, hay buồn cười hơn nữa là bố đi tận lò bánh mỳ mua 10 bánh mỳ về tặng mẹ con …ăn với sốt vang.
Những ngày đó ăn sâu vào tâm trí mẹ cháu, để lớn lên mẹ cháu có một kim chỉ nam trong cuộc sống của mẹ cháu là tình cảm (mà quan trọng nhất là tình cảm vợ chồng) giống như bố Tũn có lần đã nói mọi thứ khác đều xoay quanh nó í. Nhà mẹ cháu đang ở 4 năm rồi vẫn còn nợ 80%, 2 cái xe máy mà có 1 cái ông chữa xe bảo bán được không quá 2 triệu nếu gặp khách.
Nhưng nhà mẹ cháu những chuyện:
– tối đến con cái đi ngủ 2 vợ chồng 2 tách trà, hay cafe+ sữa chua đánh đá ra ngồi ở ban công ngắm mấy giò Cẩm cù của bố cháu
chuyện trò với nhau những câu chuyện không đầu không cuối (time có hạn nhé vì sau đó lại mỗi thằng 1 máy cày cuốc đến khuya, thậm chí đến sáng)
– hay do thói quen dậy sớm nên sáng CN cũng không ngủ nướng được, 2 vợ chồng dậy rồi vợ lại rúc vào nách hay gối đầu tay chồng nói chuyện huyên thuyên trên trời dưới bể đến lúc bọn trẻ con phát hiện

Cuối năm dù bận rộn thế nào mẹ cháu cũng dành cho bố cháu 1 buổi để đi lên vườn đào hay chí ít cũng đi chợ hoa ngắm ngía chụp ảnh (máy ảnh còn phải mượn nữa đó), thậm chí hồi trước không có xe máy còn trốn con hẹn hò nhau bằng xe buýt nữa cơ.
Nếu mẹ cháu có điều kiện thì có thể hạnh phúc của mẹ cháu là sáng T7, CN cùng chồng đi ăn sáng lượn lờ café tán phét nhưng vì mẹ cháu không có điều kiện song mẹ cháu vẫn vô cùng hạnh phúc bằng việc chia sẻ việc nhà, sáng sáng vợ giũ đồ, chồng kiếm móc đi phơi, hay vợ giặt xong chồng bê hộ ra ban công, vợ móc đồ vào giọng ời ời: anh ơi, cao quá e không treo lên được (miệng cười mủm mỉm), chồng mặc quần đùi hấp tấp chạy ra: để anh trèo lên cho, … hihi, mẹ Trâu, me Dori,… có lúc lại thèm cái cảnh như thế này í chứ nhỉ.
Thế nên, mẹ nó cứ yên tâm có ít nhất là mình và tin là nhiều mẹ khác nữa cũng trong hoàn cảnh như thế nhưng vẫn đang hạnh phúc với cuộc sống của mình, như mẹ Trâu nói (HC nghiện mẹ Trâu rồi bố Hùng nhé) quan trọng là luôn tìm niềm vui và tạo tiếng cười trong cuộc sống thôi chứ nếu nói về áp lực thì những người như chị em mình làm sao bị nhiều sức ép như mẹ Trâu được.

Wicket
Thực ra người kiếm ít tiền thì hay cho rằng tiền bạc và hạnh phúc đi liền với nhau.
Lý do là họ vất vả hơn người kiếm được nhiều tiền và lại hay nhìn lên. Nhưng đến khi có nhiều tiền thật thì rất nhiều người lại cảm thấy có ít tiền thì hạnh phúc hơn.
Mình nghĩ nó là tâm lý thông thường của đa số người bình thường thôi. Đại loại kiểu là đứng núi này trông núi nọ, so sánh mình với người xung quanh rồi tủi thân tủi phận.
Nói thế mình không có ý là bảo nhau cam chịu phận ít tiền đi, có gì hưởng nấy. Nhưng nếu chỉ nhìn vào cái mình chưa có hoặc có ít thì tâm tư luôn dằn vặt khổ sở. Thay vào đó, mình luôn nhìn nhận và trân trọng những cái mình có, từ đó phấn đấu để tăng thêm những cái mình chưa có hoặc còn có ít.
Như nhà Ỉn Đất thì mình thấy là vợ chồng tuy hơi vất vả việc trông con, nhưng bù lại không bị bố mẹ 2 bên can thiệp soi xét hằng ngày. Chồng Ỉn Đất tuy không kiếm nhiều tiền nhưng lại thương vợ thương con. Nghĩ cho cùng thì nếu chồng giàu mà chồng đi cặp bồ, bỏ tiền cho bồ thì Mẹ Ỉn Đất có thấy khá hơn không?

Nói chung nhà nào cũng được nọ mất kia, hiếm ai được tất. Mình nghiệm ra là người nào lạc quan vui vẻ hạnh phúc ấy là vì tâm họ nhàn, họ biết chấp nhận cả những khoảng xám của cuộc đời. Mình nhìn họ thấy họ thật hạnh phúc thật đáng ghen tỵ, nhưng nếu mình suy nghĩ bi quan tiêu cực thì mình có ở vị trí của họ, mình cũng không có cái tâm thế vui vẻ nhẹ nhõm đó được đâu.
Thôi thì cứ lạc quan tếu, cứ tích cực lên cho đời nhẹ nhõm. Để khi cuộc sống tốt đẹp hơn, ta đã sẵn sàng mà tận hưởng tới từng hơi thở. Mà giả may cuộc sống của ta chả có gì thay đổi thì ta có thể tự hào là ta cũng hạnh phúc vui vẻ như ai ngay cả khi không giàu có về vật chất tiền bạc như họ.

hong_cam

Thuyền lớn sóng to, mình không nghĩ nhà giàu thì không phải lo lắng bon chen suy nghĩ đâu. Ngược lại là họ còn phải làm việc lao động và căng óc hơn nhiều ý chứ. Có khi nhà biệt thự nhưng biệt thự đã được cắm trong ngân hàng, xe cũng cắm luôn. Ngồi cà phê mà chẳng thưởng thức được nhạc được cà phê mà đang căng đầu suy nghĩ đến công việc, đến đáo hạn ngân hàng, đến lương tháng nhân viên… Đầu óc lúc nào cũng stress khủng khiếp.
May quá mình không phải đại gia nên EQ và IQ cũng ít hơn chăng? Chỉ kiếm tiền lo đủ tiền đóng học cho con và đi chợ hàng ngày thế là hạnh phúc. Dành dụm được tí tiền vợ chồng con cái đi du lịch bụi, thế là thăng hoa rồi.
Nên tiền và hạnh phúc không tỉ lệ thuận với nhau đâu. Quan trọng là tình cảm vợ chồng thôi.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận