Hãy thôi đạo đức giả và trung thực với bản thân mình

THÓI ĐẠO ĐỨC GIẢ

Nhân mấy trang trước bác Tũn và các chị em có nói về phạm trù 1 số bạn sống đạo đức giả quay quanh chủ đề tài chính gia đình, Bad em đây cũng xin chia sẻ kinh nghiệm người thật việc thật về cái giai đoạn trong quá khứ giả tạo vãi chưởng của em. Đâu khoảng 3 năm đầu hôn nhân nhưng thề luôn lúc đó lại nghĩ mình tấm gương đạo đức chói ngời cách mạng ý chứ

Chả là lúc mới lấy chồng, Bad em cũng như vô vàn chị em khác, toàn khôn ăn người, và lạc quan tếu đến mức tin rằng chỉ có mình mới là người tốt, người biết thu vén vì nghiệp lớn, còn chồng hay BMC thì cho hết vào list “không tin được”.
Chồng em khi đó lương lậu kiểu năm Ất Dậu, còn thu nhập của em so với lão chả khác chi địa chủ cường hào, nên đâm ra em càng có niềm tin, càng tự đặt lên mình cái quyền và nghĩa vụ cao cả là phải quản tất cả tiền của chồng, 1 xu không nhả, 1 hào cũng vét, mà chi tiêu 1 đồng cũng phải đầy nghi ngờ dò xét.

Hồi đó, cái đạo đức trong em nó hơn người ở chỗ, em cứ nhìn sang “chồng nhà người ta” ai có gì hay là em bứng hết về, âm thầm bôi trát lên ông chồng em, dựng nên hình tượng người chồng gỗ lim rắn chắc, gỗ mun đắt khét trên cái thực tế bụi chuối sau hè của lão nhà em. Mọi tính toán, mọi mưu cầu cá nhân đã bị lá cờ đạo đức giả bay phần phật của em che cho không còn dấu tích.

Tài chính gia đình

Hãy trung thực với bản thân trong vấn đề tài chính gia đình

Vì kiếm tiền nhiều hơn chồng nên em hay sợ bị thiệt: Thói sĩ diện, muốn oai oách thể hiện ta đây tài giỏi khiến em luôn có nhu cầu chứng minh với tất cả mọi người là “tiền do vợ chi”. Và tất nhiên, em núp dưới chiêu bài là vợ thì phải quản lý tài chính, anh cầm anh chi thì mọi người lại tưởng em chẳng làm gì.

chồng kiếm tiền ít hơn nên em cũng muốn ra oai với chồng: Thói lấn lướt, coi thường chồng khiến em núp dưới chiêu bài em phải hi sinh tất cả, không nề hà chi tiêu đóng góp gì, còn anh thử nhìn lại anh đi.

Giai đoạn đầu của hôn nhân, ngoài lý do đó là giai đoạn con đực-cái tranh nhau xác nhận quyền làm chủ gia đình, thì không thể không nhìn vào sự thực là em sống cực đạo đức giả, mọi toan tính thấp hèn, ti tiện bản chất đều được tô hồng bằng hình ảnh người vợ hi sinh, tần tảo.

Kể cả nếu hồi đó em ít tiền, thì thói sĩ diện sợ người khác đánh giá thấp mình cũng sẽ khiến em cố sống cố chết cướp bằng hết tiền chồng, quy về 1 mối xập xí xập ngầu rồi trực tiếp đưa cho nhà chồng chẳng hạn, để em tự ve vuốt bản thân, che đi sự thực là tiền mình không có, hoặc thậm chí ít có 1 tí. Nhưng em sẽ đạo đức giả, sẽ che mắt chồng bằng chiêu bài các nhà khác vẫn thế, rồi anh tự đưa tiền cho nhà anh thì bố mẹ anh sẽ tưởng em không đóng góp, bố mẹ anh nghĩ xấu về em.

Có thể bạn muốn đọc: “Bàn tay thép bọc nhung” – Chiến lược lấy nhu thắng cương

Đương nhiên, Bad em của cái thời thảm họa đó, dù nhiều tiền, hay ít tiền thì đều có 1 điểm chung là sống đạo đức giả vãi cả chưởng, nhưng lại tin mình là thánh nữ thế mới nhọ. Đạo đức giả ở chỗ, em không bao giờ thừa nhận bản chất thực của vấn đề chỉ tồn tại 2 mục:
– Vợ muốn chồng đưa hết tiền cho vợ
– Vợ muốn được quyết định mọi khoản chi tiêu
Đọc lên thấy hình ảnh con vợ thật diều tha quạ mổ, nghe không sang, phông bạt không có đẹp nên sẽ phải đánh tráo 1 vài khái niệm, rắc thêm ít đạo đức giả lóng lánh kiểu như: em lo cho tương lai 2 đứa mình, vì nhà chồng đánh giá nên em mới phải thế, vì tính anh hoang phí nên em phải giữ…v…v….

Và ông chồng chuối quý hóa nhà em, ác thay, vợ bảo gì cũng gật, nên càng dung dưỡng cho cái mầm đạo đức giả phát triển (không chỉ có tiền mà còn nhiều việc khác), cho đến 1 ngày em thấy mình đạo đức đến mức nhìn sang chồng thấy đen sì như cỏ rác thì cũng là ngày lão chả nói gì, đi ngoại tình cái đùng.

(Một số chị em nhanh ẩu đoảng khi đọc đến đây sẽ à lên kiểu “Rồi, chồng ngoại tình là do mình thảm họa, LỖI là ở mình.”, khéo lắp mô tơ vào đít phấn khích sửa bản thân hăng máu đến mức quên tịt đi TỘI của chồng là tai nạn ngay lập tức nhá.)

Chồng ngoại tình, em chọn lựa tha thứ dựa trên nguyên tắc rạch ròi 2 sự việc:
– Em có lỗi đạo đức giả, coi thường chồng: em phải tự sửa. Sửa vì chính bản thân em, vì em muốn là con người tử tế hơn, tốt đẹp hơn trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Chứ không phải vì em muốn “thành công” khi kéo được chồng về, mà quên đi bản chất “thành nhân” mình cần đạt được.
– Chồng có tội ngoại tình: chồng phải tự đền tội. Mọi hành xử của chồng sẽ xuất phát từ việc anh ta muốn giữ gia đình, chứ không phải vì con vợ thay đổi nên anh ta mới chịu giữ.

Khi tách bạch được 2 vấn đề trên, cô vợ sẽ không tự dằn vặt mình bằng các suy nghĩ ngu đần kiểu “Tại sao tôi phải hi sinh cho anh” “Vì sao tôi phải thay đổi, phải tha thứ cho anh”, hoặc sẽ luẩn quẩn kiểu phải nhìn xem anh làm gì trước, thì tôi mới làm chứ. Đảm bảo thất bại hết, vừa không tha thứ được, mà bỏ chồng cũng đ.eck xong. Việc của ai, người nấy làm tốt thì mới có thời gian quay sang dìu nhau “Đôi bạn cùng tiến”, chứ cứ ngồi so đò rình mò nhau thì có mà đến Tết Công gô cũng không bỏ được nhau, hoặc quay về ríu rít.

Em quyết định xóa bỏ thói đạo đức giả trong mọi lĩnh vực của mình bằng cách theo học nhà EQ cần mẫn.
Bài học đầu tiên đó là PHẢI TRUNG THỰC VỚI BẢN THÂN MÌNH.
Một số ví dụ đơn giản kiểu kiểu như sau:
– Em không đủ trình độ và em sợ không xin được việc ===> Đạo đức giả: Tại MC em không cho em đi xin việc, tại vì con em nó bám mẹ không chịu theo ai.
– Em sợ phải bỏ chồng vì kinh tế, tinh thần đều yếu ===> Đạo đức giả: Tại em sợ bố mẹ đau lòng, tại em muốn giữ bố cho con.
– Em không muốn cho nhà chồng tiền nhiều ===> Đạo đức giả: Em cũng chẳng tiếc gì tiền đâu nhưng tại vì cái nhà đấy nó tham, nên em sợ cho sẽ thành thói quen đòi hỏi.
– Em không muốn dậy sớm làm việc nhà ===> Đạo đức giả: tại vì hồi em mới về làm dâu MC toàn bảo con cứ ngủ đi khỏi mệt nên em mới ngủ đấy chứ.

Khi dám nhìn thẳng vào bản chất vấn đề, vào những toan tính đen tối trong sâu thẳm con người mình, tự nhiên em thấy mọi người xung quanh sáng ngời tính tốt. Không ai cấm, hoặc phê phán việc mưu cầu hạnh phúc, nhưng vì nâng cái gọi là hạnh phúc của mình lên bằng cách tô đen, đập bẹp hình ảnh người khác thì sớm muộn gì cũng nhận trái đắng.

Sống có đạo đức? Chi bằng hãy sống thật với bản thân mình trước.

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.