Thuy: Chồng thu nhập thấp, vô trách nhiệm, đòi li hôn

Em đang khốn khổ quá. Em không biết nên tiếp tục cố gắng hay rũ bỏ người chồng vô trách nhiệm. Với một người chồng không hề giúp em gì về tài chính, chăm con, việc nhà…, em chính xác là single mom.

Thuy
Em đang khốn khổ quá, cuộc sống như địa ngục. Em không biết nên tiếp tục cố gắng hay rũ bỏ hoàn toàn người chồng vô trách nhiệm như chồng em. Cứ tiếp tục tình cảnh này có lẽ em stress mà tự tử mất
Em và ông xã yêu nhau xa 6 năm, sau khi ông xã đi du học về mới cưới. Do em lớn hơn 2 tuổi nên khi cưới thì công việc em ổn định, lương lậu khá tốt. Ông xã em làm kiến trúc sư nên từ lúc ra trường cho đến nay là lúc làm chỗ nọ lúc làm chỗ kia, có chỗ chỉ là cộng tác viên và thu nhập thấp chưa bao giờ đủ để chi phí cho tiêu vặt của ông xã (chưa kể chi phí nhà cửa, mua xe, mua máy tính, mua điện thoại, ăn uống, hiếu hỉ….)
Mọi việc không có vấn đề gì, Em cũng xác định là ông xã có tài nên đợi cơ hội thôi, lúc này em kiếm tiền, sau này đến lượt ông xã.

Xem thêm:

Sunnysun009:Chồng thu nhập thấp, vô tâm

dewdrop: Chồng không công khai thu nhập

Em và ông xã còn bị hiếm muôn, em phải làm thụ tinh ống nghiệm. Khi em có bầu, phải chuyển từ nhà thuê về nhà ông bà ngoại để mẹ em chăm sóc vì em rất yếu. Từ đó có lẽ do ở cùng nhiều, không hợp lối sống mặc dù bố mẹ em rất cưng chiều con rể, ở nhà em không bao giờ ông xã phải làm gì hay bị ai nói gì bao giờ nhưng ông xã bắt đầu vô trách nhiệm. Mọi việc chăm sóc em, khám thai …đa phần do mẹ em đảm nhiệm, chồng em thậm chí còn đi ăn nhậu đến hơn 12h đêm, thậm chí qua đêm (do ở nhà thuê một mình một thời gian)
Sau khi em sinh con được vài tháng, do tập trung chăm con bị sinh non, nuôi con vất vả và lại xây nhà, em bị đẩy lên cao trào của stress khi nợ nần nhiều, việc nhiều. Từ khi chuyển về nhà mới, chồng em không làm bất kỳ một công việc gì. Thậm chí kể cả chơi với con cũng có cái điện thoại trên tay, chưa bao giờ rời tay. Mỗi khi em nhờ làm cái gì thì lại “tí làm” và hệ quả là em không chờ được và em phải làm. Đã thế, chồng em còn tỏ thái độ với bố mẹ em dù bố mẹ em suốt ngày sang chăm cháu nhưng chồng em lại khó chịu và có vẻ coi thường bố mẹ em cho rằng bố mẹ em thương con, làm hư con (em trai em). Chắc do quá căng thẳng, em bắt đầu tỏ thái độ với ông xã, cáu gắt, chửi đổng…(không chửi bậy, không thóa mạ, chỉ là tức quá mà nói thôi) vì quả thật em thấy chồng em quá vô trách nhiệm.
Sau khi chuyển nhà được gần 2 tháng, một ngày đẹp trời chồng em nhắn tin cho em đòi ly hôn. Quá sốc và tức, em đồng ý. Sau đó, suy nghĩ lại, cơ bản là thương con em (1 tuổi) em đề nghị ly thân 1 năm.
Thời gian này, mẹ chồng (mẹ chồng) em lên coi cháu, nhưng được một tháng thì về hơn tháng (đi chùa, tham gia công tác đoàn thể…) mặc kệ em phải đi làm, mẹ em bị bệnh nặng rất yếu không thể trông cháu và hệ quả là em đi làm bữa đực bữa cái.

Mẹ chồng em là người tốt nhưng bênh con và soi xét con dâu, nói rất nhiều, việc gì cũng nhìn rất bi quan, lệch lạc (suốt ngày khóc vì thương con trai không làm ra tiền và cho tiền nó mà nó không lấy) và muốn em làm việc gì cũng theo ý bà. Nếu nhìn bên ngoài thì thấy mẹ chồng em là người dễ sống cùng (ngay cả em ban đầu cũng thấy thế) nhưng sau em thấy stress vì chuyện gì bà cũng can thiệp.

VD: cái mâm để ở đâu, dưa hôm nay nó cho axit, rau luộc chưa kỹ và trứng luộc có mùi (trong một bữa ăn). Nói thật là em ở nhà em mà không hề có tí tự do nào cả. Việc ăn, ngủ, đi đứng của em, việc em ức chế mắng con em, việc em nói chuyện với con bà cũng soi xét và sau đó đi nói lại với mẹ em.
Trong thời gian này, chồng em đơn thuần coi nhà là cái nhà trọ, không làm việc nhà đã đành, không về ăn cơm, 5, 6 buổi một tuần đi chơi quá 12h hoặc qua đêm mà mẹ chồng em gọi cũng không nghe máy nhưng mẹ chồng em rất bênh con, ý là nó căng thẳng, để nó giải tỏa. Em tuyệt đối không hề nói gì chồng em nữa, không nhờ làm việc nhà hay bất kỳ việc to bé gì. Chồng em nói là ra ngoài thuê nhà để ở nhưng không cho bất kỳ ai biết thuê ở chỗ nào và vợ chồng em không dính dáng gì về tài chính cả tháng nay (chồng em không đóng góp gì, em tự chịu trách nhiệm nuôi con, mẹ chồng, nhà cửa…). Cũng có ngày chồng em tưởng như thay đổi, vui vẻ chơi với con, đưa cả nhà đi chơi nhưng rồi đâu lại hoàn đấy lại đi qua đêm, vẫn không làm việc nhà, cắm đầu vào điện thoại.
Em cũng xin nói luôn vụ xxx vợ chồng em. Từ lúc có bầu đến lúc này (gần 2 năm) số lần quan hệ của vợ chồng em trên đầu ngón tay. Chồng em chơi điện thoại cả đêm, đến lúc con khóc quấy thì lại đòi hỏi và hiển nhiên là em không chấp nhận được vì em vốn yếu, chăm con là đủ mệt lắm rồi. Sau lần em thuyết phục để ly thân 1 năm, em cũng có làm lành và xxx 1 lần nhưng sau lần đó chồng em cũng không quan tâm đến em tí nào. Cả hai vợ chồng em đều nhu cầu thấp
Chồng em cực kỳ phũ các chị ah. Suốt mấy năm, kể cả thời gian đang yêu em luôn không tiếc anh ấy cái gì, cái gì cũng mua sắm, sắm sửa cho anh ấy trong khi bản thân em rất giản dị. Thế mà lúc đòi chia tay, anh ấy coi như anh ấy vay em mỗi tháng bao nhiêu tiền rồi quy ra số tiền bố mẹ anh ấy cho để mua nhà và họ hàng anh ấy cho vay để trả nợ em. Tức là sau khi ly hôn, nhà là của em, nợ bên họ hàng nhà anh ấy tự trả, nợ của họ hàng nhà em tự trả. Sòng phẳng, lạnh lùng. Anh ấy còn nói (chưa thực hiện) trả em cả xe máy…
Nhiều lúc em nghĩ hay là ly hôn, để xem anh ấy có kiếm được người nào hơn em không, mẹ anh ấy có kiếm được người con dâu nào tốt hơn em không? Nhưng em thương con em các chị ah. Nên cố níu kéo. Bản thân em nhu cầu cực thấp, gần như không có, em tự chủ về tình cảm, hoàn toàn nuôi con một mình được. Em chỉ lo con em thiệt thòi thôi.
Với một người chồng như thế này (không hề giúp em gì về tài chính, chăm con, việc nhà…), em chính xác là single mom, cùng với áp lực sống với mẹ chồng, em sống ở nhà em mà không có chỗ dung thân các chị ah. Em bị cô lập.
Em đang muốn ly hôn rồi về nhà bố mẹ em ở, nhà em thì em cho thuê để hai mẹ con có thêm tiền trả nợ, em có thể ở nhà để nuôi con em đến khi nó hơn 2 tuổi đi học rồi em đi làm lại. Em cũng xác định là ly hôn là hoàn toàn không có giúp đỡ gì của bên nội nữa. Em có nên tiếp tục cố gắng duy trì cảnh này mặc dù chồng em không hề cố gắng hay rũ bỏ tất cả hả các chị?

Wicket

Quan trọng nhất, hơn cả con em, là em cảm thấy em còn yêu chồng cần chồng không? Chồng em còn yêu em không? Tình yêu là điều kiện cần em ạ, không có nó thì sống chung khốn khổ lắm dù em có làm gì đi chăng nữa. Hãy tự lắng nghe lại lòng mình đã. Tự thấy còn yêu, chồng cũng còn tình cảm và quyết tâm thực sự được thì các chị mới tư vấn được.

Dab Ma I

Dưới con mắt của chị, thì chồng em là người thẳng tính, không nhập nhèm và khá là đàng hoàng.

  • Cảm thấy cuộc sống hôn nhân như địa ngục thì rất văn minh, đề nghị chia tay luôn không làm khổ nhau, không lừa dối nhau đi ngoại tình.
  • Để lại nhà cho vợ, ra đi tay trắng. Nợ thằng nào thì thằng đấy trả, sòng phẳng đến từng hào khỏi phải kể công.

Giờ đến em, làm ơn cho chị biết, chồng em có kề dao vào cổ, đe dọa, ép buộc em phải làm những việc sau không:

  • Thụ tinh ống nghiệm ngay lập tức khi kinh tế chưa ổn định
  • Bắt em bỏ nhà thuê, về nhà ngoại để ép ông bà ngoại cung phụng, chăm sóc con rể
  • Ép em đi vay mượn, xây nhà ngay lập tức khi kinh tế đang khó khăn
  • Bắt ông bà ngoại phải sang nhà mình chăm cháu.
  • Ngăn cản không cho em thuê người giúp việc
  • Ép buộc em không được đồng ý ly hôn, chỉ được đồng ý ly thân
  • Lúc yêu, bắt em phải sắm sửa cho mọi thứ cho chồng.
  • Ép em phải đi làm không được ở nhà trông con.
  • Ép em phải thương yêu mẹ chồng,  bắt em phải để mẹ chồng trông con.
  • Bắt em phải bằng mọi giá duy trì cuộc hôn nhân này.

Em cứ trả lời hết các câu hỏi của chị, thì em sẽ hình dung ra được hôn nhân của em đang gặp vấn đề gì.

Liệu có phải rằng từ trước đến giờ, nó không hề đòi, em tự lăn vào cho lấy cho để, rồi qm quay sang trách nó không biết ơn em.

Cái cảm giác tự nhiên bị mang ơn người khác khi mình không hề muốn khó chịu kinh khủng.
Em không đói, em cũng chả xin ai, tự nhiên có người cứ lăn đến nhất định bảo em ăn bánh mỳ đi.
Xong rồi họ trách em vì cho cô cái bánh mỳ mà tôi phải nhịn đói. Em nghĩ có uất không, có lộn ruột không, em biết ơn, hay là ghét người cho bánh????

Chồng em đã có thành ý lúc đòi chia tay, là nó đã thông báo đến em rằng “Hôn nhân đang lệch nhịp”, nó rất văn minh.
Nhưng thay vì em tiếp nhận thông tin, cùng nó ngồi bình tĩnh xem “lệch nhịp” ở đâu mà kê cho khớp, thì em lại đẩy cho lệch hơn nữa, và ra cái vẻ như vì con, tôi tha thứ cho anh, tôi chỉ ly thân.

Ô hay, nó có cần em cao cả, hi sinh như thế đâu.
Và vì em vẫn cao cả như thế, hôn nhân của em và nó lệch càng lệch như thế, thì đương nhiên chồng em chả việc gì phải cố gắng.
Tại sao nó phải cố gắng khi nó rõ ràng muốn rũ bỏ.
Em muốn giữ lại thì em phải cho nó thấy việc rũ bỏ của nó là hoàn toàn sai lầm chứ đúng không.
Hay em lại làm nó thấy muốn rũ càng nhanh càng tốt?????

Em có các lựa chọn:

  • Ly hôn, đơn giản, em đủ điều kiện kinh tế.
  • Ở lại – thì phải tự mình nhìn ra, hôn nhân của mình bị lệch ở chỗ nào. Tự hiểu, tự tay kê lại, động viên chồng kê lại, thì hôn nhân mới khớp, mới hạnh phúc được.

Không thì chia tay cho văn minh, đày đọa nhau làm gì cho khổ.

Me Bống

Nhiều lúc em nghĩ hay là ly hôn, để xem anh ấy có kiếm được người nào hơn em không, mẹ anh ấy có kiếm được người con dâu nào tốt hơn em không?

Chuyện nhà em cụ thể thế nào chị chưa có ý kiến vì cảm thấy chưa đủ thông tin. Nhưng có cái này phải í kiến ngay, đó là em đã rất NHẦM khi phát ngôn cái câu trên. Mà cái nhầm này lại động vào một trong những cái cốt lõi của hôn nhân.

Đa số người ta lấy vợ và chồng là để được sống với người mà họ yêu, người khiến họ cảm thấy hạnh phúc, hài lòng với cuộc sống của mình; chứ họ không có nhu cầu lập thành tích tôi lấy được vợ giỏi hơn người. Chính vì thế, kể cả em bỏ chồng, chồng em lấy cô khác xấu hơn em, kém hơn em, chả kiếm được tiền, lười việc nhà… Nhưng nếu cô ấy biết cách làm cậu ta cảm thấy hạnh phúc –> cậu ta cũng sẽ không bao giờ hối tiếc là đã để mất em.

Em có thể thắc mắc: thế cái gì khiến cậu ta hạnh phúc?

Xem thêm:

Đàn ông cần gì ở người bạn đời?

Đọc vị những nhu cầu cơ bản của đàn ông

Cái này, chị khuyên chân thành, nếu em không dám tin tưởng vào giác quan và cảm nhận của mình, em nên hỏi thẳng cậu ta. Mỗi người sẽ một nhu cầu khác nhau. Có người thích vợ ngoan hiền, dịu dàng; có người thích vợ sành điệu biết hưởng thụ, có người lại thích vợ sắc sảo thông minh… Em nên ngồi lại với chồng, hỏi thẳng cậu ta là nếu em muốn cố gắng thêm một lần nữa vì em vẫn yêu cậu ta (đừng có lôi con ra làm bình phong nhé, chả có mấy người đàn ông tự trọng lại muốn ở lại với cô vợ không yêu mình, ở với mình chỉ vì con đâu) –> anh có thể cho em thêm một cơ hội được không. Nếu có, thế thì em nên làm gì để anh cảm thấy hạnh phúc hơn khi về nhà. Hỏi chân thành, tiếp thu nghiêm túc vào. Xem tình hình thế nào rồi tính tiếp.

(Đã đọc 90 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận