Thực ra để hạnh phúc cũng không quá khó đâu

Chia sẻ bài viết này

Thực ra để hạnh phúc cũng không quá khó đâu. Đời nó đôi khi đơn giản đến thế đấy. Các bạn cứ nhọc công chạy vạy khắp nơi, lo lắng chăm chút từng li từng tí. Nhưng có khi cái cây đời không nở hoa vì thế. Mà đôi khi sự thả lỏng lại là gia vị tốt.

Lời khuyên là để tham khảo

Công thức chung để hạnh phúc các em đều có rồi đấy. Quan trọng là đồ gia giảm, chất phụ gia, và sự khéo tay hay làm của các em nữa mà thôi. Lời khuyên nào cũng chỉ có tính chất tham khảo thôi các em ạ. Nó chỉ chiếm 20% thành công của các em. 80% còn lại phụ thuộc vào chính các em, cái đấy quá rõ rồi còn gì. Mẹ Trâu cũng phân tích rồi, chẳng ai hiểu đối tác của các em bằng chính các em, chẳng ai hiểu rõ tình huống của nhà em bằng chính em. Và khi sự việc diễn ra, cũng chẳng ai được chứng kiến phản ứng của chồng các em bằng chính các em.

Quá nhiều yếu tố thế, nên chỉ có mình các em là tự điều khiển được hoàn cảnh của mình, không thể trông chờ vào ai cả. Cái này chị đã nói nhiều ở các bài trước rồi. Các em thấy đấy, rất nhiều trường hợp bất hòa được các bạn nêu ra ở đây, mỗi gia đình mỗi hoàn cảnh. Và có hoàn cảnh nào lại nhận được lời khuyên y đúc hoàn cảnh khác đâu.

Xem thêm:

Tính em nó thế rồi, em không làm được đâu”

Cilantro: Cẩm nang quyến rũ giành cho gái xấu

Thực ra để hạnh phúc cũng không quá khó đâu.

Không phải là MISSION IMPOSSIBLE. Các em cứ ngẫm kỹ mà xem. Phần lớn tại mình chưa thông suốt về tư tưởng mà thôi. Nói như mẹ Citrine là chưa “tu thân” đủ độ ấy.Hoặc lúc được phân tích thì các em thông suốt, nhưng nó mới chỉ thông suốt tức thời lúc ấy thôi, nghĩa là nó chưa thấm vào não các bạn, nên chưa đủ để điều khiển hành động của các bạn. Nếu não các bạn đã thông suốt, thì tự khắc cái não điều khiển hành vi của bạn 1 cách vô thức, mà bạn cũng chẳng nhận thấy.

Vậy nên theo mình, việc (ngắn hạn) của các bạn bây giờ là đọc kỹ, nghiền ngẫm kỹ các hướng dẫn của mẹ Trâu và 1 số mẹ khác (nếu cần), cố gắn để nó ngấm vào đầu thật sâu, như là kinh nghiệm, vốn sống của chính bản thân mình. Từ đó, bộ não mình sẽ chỉ dẫn, điều khiển hành vi của mình, khiến mình thông minh hơn trong ứng xử. Và thậm chí nếu sơ suất mắc lỗi (như bạn BD chẳng hạn) thì sau đó lại biết tự điều chỉnh, để được hạnh phúc hơn.

Nhiều khi là do mình làm sai cách

Ví như mình chăm 1 cái cây, không thể áp dụng công thức chăm cây chung. Mà chăm sóc cây mít khác với chăm cây xoài, và càng khác chăm cây lúa. Bạn không thể thấy chị X trồng cây na theo kiểu này ra đầy trái ngon, mà về trồng cây ổi của bạn theo kiểu đó được. thế thì chỉ nhận được thân cây tong teo, quả ổi còi cọc, chát xít. Thậm chí cây ổi không được chăm đúng cách, sẽ chết dần chết mòn. Vừa phí công chăm, vừa phí đất trồng, lại ăn mất mầu của đất, trồng cây khác vào chỗ đó, không thể tốt bằng lúc ban đầu.

Mà hậu quả như vậy không phải do lỗi cây ổi, mà do bạn chăm sai cách.

Ví dụ như mình, ngày xưa trồng cây hoa giấy. Mình rất thích trồng nó trên ban công phòng mình, nên mua 1 cây về. Và ngày ngày ra tưới cây, chăm sóc, tỉa tót rất kỹ càng. Thấy nó ở ngoài ban công, sợ nó nắng quá dễ chết, nên càng chăm lo và tưới tắm cho tươi tốt. Đặt vào nó khá nhiều công sức và hy vọng.

Kết quả là cây hoa giấy của mình rất mập mạp. sum xuê. Lúc nào lá cây cũng xanh mướt, nhìn vào đầy sức sống, mát mắt ghê lắm.

Nhưng tuyệt nhiên không có 1 bông hoa nào.

Hơn nửa năm liền, vẫn xanh tươi mướt mát mập mạp, nhưng vẫn không ra hoa.

Mình ngạc nhiên lắm, sao mình chăm nó kỹ thế, và quan trọng là sao nó khỏe mạnh xanh tốt thế, mà lại không có hoa. Trong khi hoa giấy nhà nào mà chả nở hoa rực rỡ.

Hay tại mình không may mua phải giống hoa “điếc”?

Hay tại có loại sâu gì nó ăn trong cây làm cây không ra hoa mà mình không biết?

Hay tại đây không phải cây hoa giấy?

Mình cứ băn khoăn nghĩ thế, và chỉ nghĩ xoay quanh những lý do tương tự như vậy. Nghĩa là khách quan mang lại, không có yếu tố chính bản thân mình trong đó. Vì nếu mình sai, thì làm sao cái cây nó tươi mơn mởn, xanh mướt, mập mạp, khỏe mạnh suốt 1 thời gian dài thế được.

Mình mang thắc mắc này đến hỏi bố mình. Và công thức cực kỳ đơn giản.

Cây hoa giấy không tưới nước mấy, càng khô, nó càng ra hoa.

Nếu tưới nhiều nước, nó sẽ chỉ cho lá.

Thế là sau gần 1 năm, cây hoa giấy nhà mình đã nở hoa rực rỡ. Tuyệt đẹp. Bõ công sức bao ngày chờ đợi mong ngóng của mình.

Xem thêm:

Cá không ăn táo, người không ăn giun

Chẳng có sự khác biệt nào quá lớn nếu ta muốn nó nhỏ lại

Các bạn ạ. Đời nó đôi khi đơn giản đến thế đấy. Các bạn cứ nhọc công chạy vạy khắp nơi, lo lắng chăm chút từng li từng tí. Nhưng có khi cái cây đời không nở hoa vì thế. Mà đôi khi sự thả lỏng lại là gia vị tốt. Tất nhiên, bạn hững hờ, thả lỏng, nhưng bạn vẫn dõi theo, vẫn chăm sóc nó chứ. Giống như mình, tưới rất ít nước thôi, nhưng ngày nào cũng vẫn ngắm nó, theo dõi xem việc không tưới nước của mình có làm nó chết khô không, có làm nó phát triển lệch lạc không. Chứ không phải hiểu lời bố 1 cách thô thiển không tưới nước, nghĩa là bỏ mặc nó sống sao thì sống. Và nếu 1 thời gian sau nó vẫn không ra hoa, thì lại phải đi hỏi tiếp, có thể cây của mình nó lại khác thường, mà mình thì thiếu kinh nghiệm.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.