Thobong: Chồng rất lì, sai mà không chịu xin lỗi vợ

Làm sao trị bệnh lì của chồng, sai mà không chịu xin lỗi vợ ngay ấy, dù chuyện to hay nhỏ vẫn cứ lì ra. Em chán kiểu giữ im lặng cả tuần rồi xong xin lỗi để rồi đâu vẫn thế lắm. Em ức lắm, tha thì cũng tức mà chả lẽ lại không tha lỗi – thành to chuyện.

Thobong

Chồng em là người rất lì, rất ít khi chịu xin lỗi vợ ngay, nhiều khi đọ lắm mồm cả với vợ luôn nên khiến em rất ức mà không làm gì được. Nếu xảy ra chiến tranh thì cứ lì ra, không xin lỗi – làm lành gì, mãi cả tuần mới mở mồm xin lỗi, em ức lắm, tha thì cũng tức mà chả lẽ lại không tha lỗi – thành to chuyện.
Gần đây xảy ra 2 vụ, em kể để các mẹ nghĩ kế giúp em:
Vụ 1: Vợ có việc đột xuất về muộn, sát giờ đưa con đi học thêm TA, chồng gọi điện nhưng vợ không nghe máy vì đang đi đường. Về đến nhà thấy con chưa ăn, chồng định lấy quần áo để đi tắm (chắc định tắm thay đồ đưa con đi học). Vợ bực vô cùng vì đã muộn giờ rồi, đáng lẽ phải chủ động sẵn sàng cả rồi nên mới nói dỗi là không cần chồng nữa, vợ tự đưa đi được. Đi đường thì mưa to dã man, ngập ở 1 số nơi, nghĩ mà ức vô cùng vì đang bầu 6 tháng, đi về chưa kịp thở lại phải đưa con đi trong khi chồng ở nhà thảnh thơi. Về nhà chồng cũng tỏ ra như thường, kiểu như tự làm tự chịu, cho chết ấy, chứ không thể hiện được tí tẹo áy náy nào là biết thế để không để vợ đưa con đi. Kết quả chiến tranh lạnh 1 tuần.

Xem thêm:

ahamadien: Vừa muốn làm lành vừa không muốn “mất giá”

Ad_myhp: Vợ chồng lục đục, chiến tranh lạnh liên miên

Vụ 2: Bạn tới chơi, cho 2 con cua để luộc. Vừa dọn nhà, vừa luộc cua, sau đó thì gọi chồng, con ra ăn. Nhưng em không biết nấu đồ hải sản (em quê trên núi, hì, thêm nữa ăn gì thì toàn ăn ở nhà hàng, hoặc nhà chồng có người làm cho ăn) nên em luộc cua xong (lần đầu tiên) thì chưa vớt ra ngay, định để trong nồi cho nóng. Thế là chồng lèm bèm dễ có cả chục câu là luộc xong không vớt ra nên cua bị nhạt thịt, thịt nó không róc vỏ, nói nhiều đến độ em phát bực mới nói: Anh còn gì nói nốt để em ngồi ăn cho ngon (nhưng giọng vẫn bình thường, chưa có gì căng thẳng, bực tức cả). Tưởng đến đây là xong, ai ngờ lão ta tiếp tục mở máy nói. Bực mình, em đi rửa tay không thèm ngó đến luôn, bỏ luôn cả bữa tối, nằm trong giường xem TV 1 mình. Chồng tiếp tục ngồi xơi ngon lành 1 mình 2 chú cua đấy luôn. Không xin lỗi, không xoa dịu…chiến tranh lạnh đến hôm nay là hôm thứ 3 rồi. Mà xin nói thêm là cua vẫn ngon, em đang gặm 1 cái chân của nó thấy chả vấn đề gì cả.
Phải mọi khi thì em quậy cho tan nát, nhưng giờ đang bụng mang dạ chửa không muốn căng thẳng, khóc lóc – nhịn ăn hay về bà ngoại làm gì, đành lầm lì về nhà nấu cơm, ăn cơm, chiến tranh lạnh vậy. Thêm nữa, con đi học lớp 1 nên cũng không thể không chu toàn cơm nước, không thể không kèm cặp nó học được.
Em ức ở chỗ: Vợ đang mang bầu, kể cả vợ có sai thì nhún 1 chút giữ tâm trạng vui vẻ cho vợ, có đồ ngon thì cũng nên động viên vợ ăn cho con. Thế nhưng gặp phải người cùn như vậy nên thất vọng quá.
Bình thường thì 2 vợ chồng rất vui vẻ, chồng em cũng thương vợ, thương con chứ không có gì phàn nàn, mà em cũng phải vợ đoảng gì, lo toan nhà cửa chu toàn, chăm chồng chăm con ổn, nấu ăn không đáng để phàn nàn, bạn bè chồng đều khen cả.

Hong_cam

@thobong: ơ, dỗi thì phải có lợi cho mình thì mới dỗi chứ sao lại dỗi bất lợi thế, hehe. Lần sau rút kinh nghiệm, cứ dỗi lên là phải hành chồng. Ví dụ thay thì bình thường mình chăm con nhưng dỗi lên là cho chồng tự làm hết, tự tắm cho con tự đưa con đi học. Cua ngon thế mà chồng chê thì lấy lại cua, ăn hết 2 con cho lần sau khỏi chê. Chứ tự dưng dỗi không ăn, dại thế.

Xem thêm:

Dxcn: Giận chồng bỏ nhà đi, làm sao quay về?

Tmaikhanh: Chồng mắng mỏ, chê vợ không biết làm gì

Thobong

Dạ vấn đề của em là làm sao trị bệnh lì của chồng, sai mà không xin lỗi ngay ấy, dù chuyện to hay nhỏ vẫn cứ lì ra. Ngay như luộc con cua, rõ ràng lúc trước vợ cũng đã vui vẻ nói là anh biết luộc thì sao không luộc, sao không nói, cũng xuề xòa vụ tay nghề kém rồi, nhưng vì cứ lải nhải mãi nên em mới điên tiết lên. Tính em thì nhiều khi hơi đàn ông, ghét lải nhải, ghét động tí thì khóc mà có xu hướng lì hơn, im lặng không nói chuyện vì nói ra sợ không kiềm chế, to mồm cãi nhau.
Chồng cũng lân la mát xa cho vợ vì hàng ngày vợ bị đau lưng và hông do mang thai, rất mỏi cần đấm và xoa, nhưng vì không chịu mở mồm ra nói nên em nói không cần, thế là cũng biến ra ôm máy tính luôn.
Mẹ nào cao tay, trị chồng em vụ lì này với vì nó bệnh lâu năm lắm rồi, từ vụ to đến vụ nhỏ đều thế hết. Em chán kiểu giữ im lặng cả tuần rồi xong xin lỗi để rồi đâu vẫn thế lắm.

081208
Mẹ gì luộc cua đấy nhỉ: chồng có càm ràm về việc vợ luộc cua không đúng, chỉ cần bảo với chồng em có biết luộc bao giờ đâu, lần sau anh mua nhiều nhiều về cho em, em luộc bảo đảm không ngon không ăn tiền chồng đâu. Tội gì dỗi chồng vừa mệt, vừa bực vừa không được ăn cua. Hi hi.

Ông bà có câu: lẫy sẩy cùi, thế nên tội gì mà lẫy. Nhể.

 

(Đã đọc 152 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận