Một mình gánh cả giang sơn

thepromise1000

Hành trình mẹ đơn thân của em rất chi là đơn giản. Mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, đến một ngày đẹp trời, con em khoảng 7 tháng, bố chồng nghe lời mẹ chồng xuống sút em ra khỏi nhà chồng. Tất nhiên đêm hôm trc cũng đã xảy ra 1 trận cãi vã to tiếng, giành giật, cấu xé nhau. Cả mẹ chồng và chồng cùng xông vào oánh em, lại còn bế con em ra khỏi tay em nên máu điên và bất cần nổi lên, em cũng đợp cho chồng cũ mấy phát 😛

Em về nhà ngoại nuôi con với đồng lương 4tr, không mất tiền nhà, tiền ăn nhưng tiền sữa, bỉm của con là em đăng cai hết. Khi bé con nhà em được 10 tháng, đi học trường mẹ ( em làm mầm non ), cách nhà khoảng 10km vì không có ai trông con cho đi làm nên quyết định cắp con theo. Ốm, ho hen kèn phổi, mỗi lần con ốm em cuống lên vì con mệt, vì tiền đuổi theo sau mông, thiếu trước hụt sau, toàn thuốc kháng sinh, thuốc hen. Đó là thời kỳ đen tối vô cùng, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy choáng và sốc. Nhà thì ở tầng 5 khu tập thể, em có 40kg, ngày 2 lần vừa bế con vừa ba lô lỉnh kỉnh lếch thếch lên xuống, nhiều hôm thở không biết ra đường nào luôn. Đồng nghiệp thì không thông cảm, con khóc quấy, trưa lại ôm nhau ngồi ngoài hành lang lớp học để không ảnh hưởng đến học sinh. Cuối cùng không trụ được em đành cho con về học trường làng gần nhà đến 18 tháng.

Khi con 18 tháng, quyết định ra thuê nhà trọ gần trường để đi học tiện hơn, lúc đó lương là 4tr5. Phòng trọ 10m2, công trình phụ chung với phòng khác. Vừa lo tiền học, tiền nhà, tiền bỉm sữa cho con. Giường ngủ cạnh bếp luôn, có hôm em ra ngoài thấy con tự trèo từ ghế ăn xuống đất, may mà bếp điện không nóng, không cắm dây. Sau lần đó em hoảng hồn và thấy an toàn cho con là trên hết nên em cố bon chen tìm cái nhà rộng hơn chút, quan trọng là khép kín. Giảm tiền ăn, tiền chi tiêu của mẹ xuống

Đến bây giờ, sau hơn 2 năm, thủ tục ly hôn đã xong, đòi tiền trợ cấp hàng tháng cho con dù ít, tiền lương cũng tăng để mẹ con ở 1 căn phòng thuê rộng rãi hơn, bắt đầu mua trả góp được cái điều hòa, mỗi tháng sắm cho nhau được bộ quần áo mới. Con trai lớn hơn , hiểu chuyện và thương mẹ hơn. Em bớt cau có đi, cười nhiều hơn, nhưng di chứng gầy sau hậu sản thì mãi vẫn chưa mất đi. Đã mở lòng hơn, đồng ý cho bố đưa con về nhà nội, để con ăn cơm, ngủ ở đó, dù em không bao giờ bước chân quay lại ngôi nhà đó.

Trộm vía, con em giờ vẫn yêu bố, quý bà nội nhưng không yêu bàvì con bảo: “bà toàn xem máy ( tính ) của bà, không cho con xem” Trẻ con là vậy, cho ăn, tắm rửa mà không nựng nịu thì sẽ không được tính là yêu. Nhưng quan trọng nhất con vẫn có tinh thần lạc quan là mình có rất nhiều nhà: nhà bố, nhà bà, nhà mẹ con mình

Vì thế, các chị em vẫn băn khoăn, không biết lương em 6tr có nuôi nổi con không? Tất cả đều có thể miễn là mình thấy được điều tốt đẹp cho con, cho bản thân mình. Quý trọng sự độc lập, sự tự tin, sự khẳng định rằng mình có quyền được là người phụ nữ hạnh phúc. Như vậy thì mình có thể san bằng tất cả, để sống 1 cuộc đời ít lo nghĩ hơn Và nhớ hãy truyền cho con tinh thần lạc quan của mình, đừng để con mặc cảm chuyện vợ chồng li dị thì con không có bố này kia. Bố thì mãi là bố của con, còn chồng mà không tử tế thì không nhất thiết phải là chồng mãi mãi.

Báo cáo biệt đội SNTT, dạo này em đang bị lười tập, đau lưng ê ẩm, tại ham làm cái món mứt quất hồng bì để gia tăng thu nhập cho 2 mẹ con. Hix hôm nào cũng 12h mới ngủ nên không nhúc nhích được chân tay luôn.

Quảng cáo láo, mẹ nào có hứng thú món mứt thì inbox em nhé. Em lại lội tầng hóng hớt đây ạ ^^

wic

Promise đã vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất. Quan trọng đã vượt lên chính mình để cho con có bố, có bà nội. Mình cho đây là thành công lớn của bạn đấy.

SN

@ Promise1000: chuyện xảy ra thì đã xảy ra rồi đúng không em, nên giờ chỉ có cười nhe nhởn mà bước tiếp thôi.

Uh thì đôi lúc buồn, cô đơn, chạnh lòng nhìn lại, nhưng nhìn là để rút ra các bài học tình huống, kinh nghiệm ứng xử cho mình – chứ đừng trách móc, dằn vặt vì người khác, hay vì mình mà đời mình như thế này nhé.

Em mở lòng với bố của con mình là tốt rồi, mẹ có thể làm mọi chuyện vì con, kể cả đêm hôm kiếm tiền, thì việc mẹ để nhà nội chăm lo cho con là chuyện tốt cho con chứ không hề thiệt thòi gì hết.

Chị tin em sẽ sớm tạo cho mình một tương lai ổn định, luôn vui vẻ, vì em mạnh mẽ như này cơ mà

Cả mẹ chồng và chồng cùng xông vào oánh em, lại còn bế con em ra khỏi tay em nên máu điên và bất cần nổi lên, em cũng đợp cho chồng cũ mấy phát

Nhiều khi luyện phim truyền hình xong, đôi khi chị cũng có nhưng giấc mơ tung chân đạp sảng khoái vào trym chồng khi bị đàn áp. Bệnh hoạn khó tả nhưng mà thú lắm ý .

Cố lên gái nhé, chịu khó chia sẻ nhiều về cuộc sống mẹ con vào, biết đâu mọi người lại có thể giúp được gì đó về mặt đường hướng, hoặc ít nhất múa phụ họa ủn đít chẳng hạn

thepromise

Chị Wicket để cho con hưởng trọn tình cảm của bà nội em đã phải giấu diếm, đấu tranh thậm chí có thể làm tổn thương bà ngoại 1 chút vì thực sự mâu thuẫn thông gia lên đến đỉnh điểm, chồng cũ của em gặp giáp mặt mẹ em mà còn không chào, như người dưng. Em thỉnh thoảng cố tình không chuẩn bị sữa, quần áo cho con khi về nội để bà nội mua cho cháu. Mặc dù biết trước sẽ bị nói là đoảng. Tuy chỉ là đôi tất cái áo nhưng con em đi học chém gió với bạn bè được bà nội mua này kia nó sướng lắm.

Chính em cũng không ngờ 1 đứa thù dai, bao nhiều uất ức từ ngày sinh con, khóc trong bệnh viện đến ngày nào cũng khóc trong suốt thời kỳ sau sinh, xì trét u ám, cứ về đến gần nhà chồng là nước mắt rơi không hiểu tại sao. Bây giờ có thể vui vẻ, tự tin rằng mình xinh đẹp ( dù gầy như con cá mắm ) và mình vẫn có thể lấy chồng nữa

wic

Bỏ qua được cho chồng và MC để con mình có đủ gia đình (theo 1 nghĩa khác) là một bước trưởng thành vượt bậc rồi. Mà chính làm được thì kể ra cũng tốt mà phải ko?

Dù rất yêu con nhưng mình vẫn thích 1 tuần có 2 buổi ko có nó để có time cho mình và cho chồng.

thePromise

Chị Dab ơi chuẩn luôn ạ. Giờ em cảm thấy mình trưởng thành hơn nhiều, đối xử nhân tình thế thái đã khôn hơn. Không ngu ngốc và nông nổi như ngày xưa. Thậm chí em nghĩ nếu cho mình bây giờ về cách đây 3 năm, khéo theo tinh thần nhà EQ em có thể “xử” được mẹ chồng êm thấm rồi. Em không oán trách, than vãn gì vì nhìn thấy rất rất nhiều lỗi và cư xử thảm họa của mình. Chỉ mong những gì mình đã đi qua sẽ cho mình kinh nghiệm để sống tốt hơn.

Thật sự em mong các bạn vào đọc EQ thật nhiều vào để kìm chế mình hơn, nhất là cách mình ứng xử với chồng, gia đình nhà chồng để không đi vào ngõ cụt. Cứ làm hết sức, mình sẽ thấy tự hào về thành quả của chính mình ạ

Xjang Jiang
Tầng này nàng Vũ Hương mở tầng là em muốn còm vài lời lắm mà hôm nay bắt được ý vàng ý ngọc của chị Bad em mới dám ý kiến rằng: Hơn 1 năm ăn chực nằm chờ ở nhà mình đã cho em học được rằng: mình đã chọn cuộc sống này, mình SẼ sống vui vẻ, hạnh phúc. Không có gì là không thể chỉ cần mình cố gắng. (cái gì khó, lăn tăn suy nghĩ thì học và hỏi ở nhà EQ. Hihi.)

Từ ngày làm mẹ đơn thân, những khó khăn về đời sống vật chất và tinh thần rất nhiều nhưng em không suy nghĩ nặng nề như trước khi ly hôn nữa. 2 mẹ con em rất nhiều trò vui. Làm gì cũng thấy vui. Thỉnh thoảng chàng lại về với bố, con cũng vui và mẹ vẫn rất vui. (Lắm khi nhìn nọ nhìn kia, nghe đây nghe đó họ nói ra nói vào làm em bị gợn suy nghĩ là em dập tắt ngay. Lại lên nhà mình lấy tin thần liền.????)
Giờ em “chẳng sợ gì chỉ sợ già”. Em đặt các tiêu chí sức khỏe – sắc đẹp của mẹ, sức khỏe – phát triển của con lên ưu tiên hàng đầu. Về phần mẹ, vì sợ già nên phải duy trì đều đặn nội tiết. Em là em thừa nhận phần con của mình, hàng tháng chu kỳ thèm của em đều đặn nên em tự sướng đều đặn, hehe. Lại còn top thường xuyên hơn với chồng, em thấy mình cứ phơi phới ý. Thích thì nhúc nhích thôi suy nhĩ thủ tiết làm giề cho nó già người ra. Thế nên khi tập SNTT em không tập thức thứ 6 vì thấy phí tuổi xuân với mấy cái nội tiết… híhí.
Báo cáo biệt đội SNTT: em vẫn duy trì 5 thức x15nhịp

vuhuong

bắt tay Promise làm đôi bạn cùng tiến nào. lương bà còn nhiều hơn lương tui á, tui có 3,8 triệu thôi chả có trợ cấp của bố nó, tui vẫn tự tin nuôi con đây, nghĩ làm giề cho nhức óc thay vì thời gian nghĩ thì chơi với con cho đời nó tươi. tui đc cái vẫn cho con qua lại nhà nội thường xuyên liên tục nên giờ này tui đang vi vu xuyên việt, để con cho ông bà nội nó chăm đây hí hí hí hí.

heoconjapan

Chào các chị. Em mới được biết nhà mình gần đây thôi. Vầo để đọc các bài tư vấn của các chị để mỉnh hiểu thêm để đối nhân xử thế với người nhà.
Em cũng là một bà mẹ đơn thân 4 năm nay rồi.Chồng em tai nạn rồi mất. Lúc đó chưa sanh con cũng khổ trăm bề vì một thân một mình ở trong này. Lúc vượt cạn lại chẳng có chồng cạnh bên nên cũng tủi thân nhiều lắm. Lúc đó cũng chỉ có gia đình chồng thôi. Cũng được cái gia đình chồng em thương con thương cháu. Nên thương con dâu.Giờ thì hai mẹ con em đang ở Bình Dương.Về chuyện XXX 4 năm rồi nhịn chẳng dám wen ai tối ngày chỉ biết có công ty và về nhà chơi với con thôi. Em cũng không có bạn bè giao lưu ai cả. Nói chung là sống khép kín.Cảm giác không giải tỏa được tâm lý. Xong gặp con quậy phá máu dồn nên não.Bắt đầu nóng nên lại quát con.Những lúc như vậy xong em lại thấy có lỗi với con. Em không biết có phải em bị ức chế không mà như vậy. các chị cò cách gì giúp em làm giảm cơn nóng của mình với ạ.Chứ quát mắng con thấy có lỗi và thương con lắm

hoviba

Chào bạn heoconjapan, tớ không phải các mẹ, không biết có tham gia tư vấn được không? Hỏi thì hỏi vậy thôi, chứ tớ cũng mấy lần bon chen vào nhà EQ cầm đèn chạy trước ôtô rồi. Không thấy bị tuýt còi nên lại làm kẻ lắm mồm vậy. Tại hôm nay tớ vừa đi xa về, tâm trạng cũng vui vì giúp được anh em bạn bè chút ít việc. Chia sẻ với vợ thì lại sợ bị vợ kêu ca là kể công, nên đành phải vào đây chém gió, mong bạn và mọi người thông cảm.

Tớ xin chia sẻ phần nào những đau thương bạn đã trải qua, dù cũng chỉ bằng những lời nói vô thưởng vô phạt như thế này. Nhưng tớ xin phép được nói lên suy nghĩ của tớ khi đọc tâm sự của bạn. Tớ cũng chưa theo dõi nhà EQ này nhiều, mặc dù tớ tham gia diễn đàn này từ tháng 3. Tuy mới theo dõi, nhưng tớ thấy có hai bạn Vũ Hường ( nick motngaydaxa) với bạn Promise cũng đang là mẹ đơn thân, nhưng các bạn ấy có cách sống đáng ngưỡng mộ. Bởi làm mẹ đã khó, mà làm mẹ đơn thân lại càng khó hơn.

Tớ biết hoàn cảnh của bạn khác với hai bạn ấy, bởi hai bạn ấy là chủ động chấp nhận hoàn cảnh, còn bạn là bị động, lại chịu đựng sự mất mát đau thương. Bốn năm qua, bạn đã có nghị lực vừa chăm con, vừa vượt qua hoàn cảnh, tớ còn cảm phục bạn hơn. Nhưng tớ cũng xin khuyên bạn thật lòng, dù gì cũng đã bốn năm rồi, nếu duy tâm thì sẽ nghĩ rằng chồng bạn ở nơi chín xuối, luôn mong bạn có được cuộc sống gia đình thật sự. Bạn có vui vẻ, hạnh phúc thì bạn mới đem lại hạnh phúc cho con bạn được. Thứ nữa hiện tại cháu còn nhỏ, sẽ dễ hòa nhập với thành viên mới của gia đình hơn. Đấy là lý do tớ khuyên bạn nên cởi mở hơn. Hãy cho mình cơ hội mở lòng ra với đời, dù có thể chưa chắc sẽ tìm được mình mong đợi.

Nhưng mở lòng ra, có nghĩa là bạn đã nghĩ cho bản thân, tôn trọng cuộc sống của mình. Tất nhiên có nhiều người phụ nữ chấp nhân đơn thân cả đời để chăm con. Tớ thật sự không khuyên bạn nên như vậy. Đầu tiên bạn nên tìm một giải pháp nào đó để thư giãn, chẳng hạn như luyện bí kíp Suối nguồn tươi trẻ như các mẹ trên này. Sau đó tham gia vào những diễn đàn kết bạn có uy tín. Tuy rằng mới đầu nghĩ tới thì thường có cảm nhận là hơi ảo, nhưng tạm thời với tính cách như của bạn thì tớ lại nghĩ nó sẽ hợp với bạn.

Nếu bạn mạnh dạn hơn thì đăng ký tham gia các câu lạc bộ như thể thao (cầu lông, bơi lội, khiêu vũ…) hoặc kiến thức như (ngoại ngữ, yoga…). Bởi tớ thấy khi hai người khác giới có cùng sở thích sẽ dễ đồng cảm và trò chuyện hơn, đó cũng là lợi thế bước đầu để một mối quan hệ có thể tiến xa hơn.

Khi bạn vui vẻ, bạn sẽ cảm thấy đỡ áp lực hơn. Con bạn lỡ có nghịch ngợm, thì lúc này bạn cũng đã có thêm sinh lực, nên sẽ nhìn con với ánh mắt yêu thương và vị tha hơn.

Tớ cũng chỉ biết chia sẻ vậy thôi, hy vọng các mẹ Ép Quỷ (đến quỷ còn phải cắp sách theo học, bởi tụi nó có AQ hết cỡ thì cũng không được lạc quan như các mẹ trên đây) tư vấn thật sự cho bạn chứ không phải nửa mùa như tớ.

Chúc bạn sớm tìm lại được hạnh phúc thật sự dành cho hai mẹ con.

thePromise1000

@ HeoconJapna:

Chia sẻ với bạn vì nỗi đau không có chồng ở bên cạnh. Nhưng đã 4 năm rồi bạn ạ, 4 năm đủ để bạn mạnh mẽ hơn. 4 năm qua bạn đã ở bên con chăm sóc con, điều đó với một bà mẹ đơn thân thì là một quãng thời gian dài khủng khiếp. Mình đã từng như bạn, trút mọi giẫn dữ oán hờn lên con. Chỉ lần con phạm lỗi như bao đứa trẻ khác, mình không thể giữ được bình tĩnh, đánh mắng con rồi nằm khóc cả đêm. Nhưng rồi con lớn hơn một chút, mình nhận ra con đã bị ngấm cái tính cộc cằn vô lối ấy của mình. Và mình nhận ra nếu là vì con thì mình phải sống vì mình trước, sống cho bản thân mình trước. Mình vui vẻ lạc quan, cho con giao lưu tiếp xúc,đi chơi thật nhiều. Có rất nhiều hội nhóm các bố các mẹ tổ chức cho các con giao lưu với nhau.
Tiếp đó mình học cách bình tĩnh, kìm chế trước con, khi con bắt đầu nghịch hay có lỗi mình hít thở thật sâu, và nghĩ cảnh sau này con thành 1 người đàn ông vũ phu, bị xã hội xa lánh… để có thể hạ giọng nhắc nhở hoặc ngó lơ những nghịch ngợm trong phạm vi chấp nhận được của con . Thế mà bây giờ còn suốt ngày bị con đi theo nhắc nhở ” Mẹ bỏ thói quen bạo lực đi nhé, đừng có cắn, cấu mông con nữa”. Hix người ta yêu quá mới vậy mà

Bạn có phải chịu sức ép từ nhà chồng không? Ví dụ như vì ông bà rất yêu cháu, thương bạn, nên bạn cảm thấy khó mà đi bước nữa, mở lòng với người khác…

Bạn hãy vì mình trước, vì bản thân bạn hạnh phúc chính là con bạn sẽ thấy hạnh phúc đầy đủ

heoconjapan

@hoviba: Cảm ơn anh đã giành thời gian để nói nên những suy nghĩ của mình mà chia sẻ cho e. Thật ra em cũng có đọc các bài viết của chị Vuhuong. Thấy ngưỡng mộ chị ấy nhiều lắm. Một người mạnh mẽ, cá tính.Còn bạn Promise1000.Em mới đọc được mấy bài của bạn ấy trong nhà này thôi. Nhưng cũng đáng để học tập và ngưỡng mộ. Hiện tại em không có nhiều thời gian để tham gia những câu lạc bộ này kia.Thời gian chủ yếu của em là thời gian ở công ty. Vì công ty em làm bên sản xuất nên cũng thường xuyên phải tăng ca.Chỉ có thời gian cuối tuần thì hai mẹ con lại khăn gói đưa con lên SG cho con đi học. Nên thời gian giành cho bản thân gần như không có, Giờ niềm vui riêng của em là sau khi con ngủ mẹ tranh thủ lên WTT chém gió thôi. Em cũng mới wen một hội độc thân ở SG trên WTT này chủ yếu là bố mẹ đơn thân. thỉnh thoảng có off vừa cho các con vui chơi vừa gặp nhau để 888. Từ ngày có hội đó nói chuyện với nhau mỗi ngày nên tinh thần cũng đỡ hơn chút.Giờ e không còn oán trách số phận mình nữa.Nhưng việc la mắng con thì vẫn còn.Vì nóng quá không biết kiềm chế bản thân.
@ThePromise1000:Mình cũng có cảm nhận giống bạn. Hiện tại mình đang đi ở nhờ nhà người bà con họ hàng gần. Nhà bà cũng có 1 bé trai bằng con mình. Đi học thì thôi mà mẹ đi làm về là thế nào hai đứa cũng tranh giành đồ chơi của nhau.Con của cô thì thường có nhiều đồ chơi hơn con mình. Mỗi khi có cái gì mà nó không có là nó phải đòi bằng được. Không được là dậm chân dậm tay khóc lóc đòi, Mình thì luôn dạy thằng bé đồ của con con chơi đồ của cậu thì cậu chơi, Không tranh giành của nhau. Nhiều lúc làm mệt về thấy hai đứa tranh đồ chơi của nhau khóc lóc stress lại quát con .. Quát xong lại ôm nó xin lỗi. Còn 2 tháng nữa mình về nhà mới mong là lúc ấy cải thiện được tình hình khi tách hai đứa ra.Còn về gia đình chồng mình thật tốt. Ông bà cũng nói nếu gặp ai đó tốt thương mình thì cứ tới. Nói thì nói vậy thôi chứ vẫn mong mình ở vậy nuôi con, chăm lo cho con.
Con bạn đáng iu quá. Bé mấy tuổi rồi mà giỏi vậy. Con mình thì cũng nói với mình là ” Mẹ đừng la con mà”

 

(Đã đọc 52 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận