Thế nào là sống biết điều?

metraucontrau

 

Nói chung gia đình nào cũng có lúc sóng gió, để có thời gian yên ổn, điều chỉnh để sống vui vẻ, chấp nhận cạnh nhau cũng cần ko ít thời gian. Bọn tớ tư vấn các mẹ là vì mình biết, mình trải qua trước thì cứ cảnh báo thôi, nhưng cũng thấy là ý kiến của mình khó mà được tiếp thu hay nghe theo vì phần lớn ai cũng có cái Tôi và bảo thủ của riêng mình. Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà, mấy ai sống bằng kinh nghiệm của người khác, bọn tớ cũng có phản ứng y hệt trước đây,khi nghe khuyên nhủ của các bậc tiền bốiTất cả cũng từ chữ biết mà ra, biết điều, biết cư xử, biết cương , nhu đúng lúc.
Thế nào là sống biết điều?
Vợ chồng mình hầu như chưa bao giờ mâu thuẫn về cư xử hay lời ăn tiếng nói với nhau, dù chồng mình vừa nóng tính, vừa thất thường, chủ yếu do bản thân mẹ Trâu biết lựa thôi, sau này bố cháu hiểu hơn thì cũng đôi lần nhường lại vợ. Khi nhà có khách, mình nói 1 câu gì xã ko ưng, nhìn mặt xã chỉ hơi nghiêm nhìn mình 1 cái rất nhanh, mình biết nên stop lại ngay, đúng sai bàn sau, nhưng hắn ko thích mình nói điều ấy, tỏ thái độ ấy thì mình dừng, hướng câu chuyện sang vấn đề khác. Có ai chê mình vì mình im lặng hay chuyển chủ đề đâu, hoặc có thì họ cũng ko nói ra, xã nghĩ về mình thế nào mới quan trọng, người ngoài thì chỉ để tham khảo thôi.

Khi chỉ có hai vợ chồng nói chuyện với nhau, khi nào xã bắt đầu tỏ thái độ hơi khó chịu, nói hơi xẵng hoặc hơi gắt gỏng 1 tẹo, là mình dừng luôn ngay từ phản ứng đầu tiên mới chớm đó, xem ti vi, lấy sách ra đọc hoặc đi ra ngoài. Rồi mình để khi khác, tìm cách khác tiếp cận hắn để đề cập đến vấn đề lần nữa theo hướng dễ chấp nhận và khả năng thuyết phục cao hơn. Thế nên chả có 1 kẽ hỡ cho mâu thuẫn lên cao

VẢI ĐẸP

Đúng là ko mấy ai sống bằng kinh nghiệm của ng khác cả, vì ai cũng có cái tôi… cái tôi càng lớn thì càng nhất nhất theo ý mình. Cho nên cứ phải trải qua rồi mới rút kinh nghiệm được. Nhiều khi rút kinh nghiệm đc thì cũng đã muộn…

Đoạn cuối cho thấy, chị cực kỳ bản lĩnh, biết kìm chế đc cái tôi … ko phải là biết ý với chồng nữa, mà biết kìm chế với chồng nữa (mối quan hệ cốt lõi của mình) …. Điều này em hỏi thật, chị có phải rèn rũa hay rút kinh nghiệm từ thực tế, hay tự chị nhận thức được và ko để mâu thuẫn len lỏi vào đc?

Em có một yếu điểm, là thiếu kìm chế. Bình thường thì hiền lành biết điều … nhưng nếu có ai đó công kích mình cái là em phải chứng tỏ mình bằng cách tranh luận cãi lại ngay, nếu tiếp tục công kích em mạnh hơn, thì em xù lên, … mạnh hơn tí nữa, thì em sôi hết cả người, chân tay run cả lên, và có thể là vừa nói vừa khóc …
Nhiều lúc ngồi lại, hoặc bình tĩnh, mình có thể xử lý tốt đc… nhưng mấy khi làm đc điều đó. Gần như chỉ với chồng là nhiều tình huống người khác có thể xừng cồ lên, nhưng em vẫn bình tĩnh kìm chế được và ko hề làm phật ý chồng, kể cả chồng có mắc lỗi gì ghê gớm. Thế tại sao em ko làm đc điều đó với người khác nhỉ? Vì chồng mình luôn là người yêu thương và hiểu mình nhất chăng?

wic

@Vải Đẹp: Dân gian gọi là bị bắt vía đó. Thoai suy nghĩ nhiều làm gì.

Còn việc hay nổi nóng thì mình cũng dzị đó. Mình bốc hỏa kinh lém nhưng bù lại ít khi stress.. Mỗi tội là bốc hỏa thì phải kiếm chỗ xả, chứ xả lung tung thì vạ miệng ngay..

tea

Vải đẹp như nói hộ chị ấy! Chị cũng y như thế này! Với chồng thì sao mà có thể giải quyết êm nhẹ, nhưng đi ra xã hội thì hay … bùng nổ lắm, hixxx.
Mà có cãi nhau thì dù có lý, đúng, đều bị thua, thế mới ức, nên toàn tránh cãi nhau thôi. Nhưng cũng ko thể tránh cả đời, hixx.

metrau

@ Vải đẹp: cái chữ Biết chị đề cập đến nó rộng lắm

– Biết mình: là ai, tính cách làm sao, yêu gì, thích gì, ghét gì, lợi điểm là gì, thế mạnh là gì, nhược điểm và yếu điểm ra sao

– BIết người: biết ưu biết nhược của người khác, tương tự với chồng hay người khác, tính cách, sở thích, ưu điểm, đặc điểm, cái gì làm anh ấy dễ bực dọc hay hài lòng vui vẻ, cái gì làm anh ấy dễ dàng bất bình và thay đổi thái độ, anh ấy coi trọng cái gì, quan tâm đến cái gì, có phản ứng tốt hay ko tốt với những hành vi cử chỉ nào của mình, tiêu chí và mong muốn của anh ấy với người khác là gì

– Biết mình muốn gì: biết mình coi cái gì là quan trọng nhất, lấy đó làm tiêu chí cơ bản và có thể hy sinh những cái lẻ tẻ, ko quan trọng.

Chả có lựa chọn nào hoàn hảo và bất cứ lựa chọn nào cũng có cái giá của nó, biết nhìn thấy cái hay, cái được thì cũng phải nhìn rõ, nhìn xa, lường trước cái mất, cái dở như mặt tráic ủa nó, và chấp nhận tất cả một cách vui vẻ, như 1 phần tất yếu của cuộc sống.

Hầu hết bất hạnh đều do người ta ko biết mình muốn gì, hay nói cách khác, ko biết cái giá mà người ta phải trả cho mỗi lựa chọn của mình. Được cái này, mất cái kia, chả có lựa chọn nào hoàn hảo, và cũng đừng mơ tìm sự hoàn hảo, vì bản thân ta và cuộc sống của ta ko hoàn hảo mà.

Rồi đến khi bắt đầu phải trả những cái giá, phải chịu mặt trái của lựa chọn, là hệ quả tất yếu của lựa chọn ta tự quyết định, ta lại ngã ngửa ra là cái hệ lụy nó lớn quá, nó khủng khiếp ngoài sức tưởng tượng và chịu đựng của ta. Thế rồi vật vã, đau khổ, cảm thấy mình ko may mắn, mình bị lừa, mình thiệt thòi…. Thế nên biết rõ mình muốn gì tức là biết trước tất cả các hệ quả tốt hay xấu sẽ đến với mình sau đó, và bình thản chấp nhận.

– Biết xử lý tình huống: chả có cái gì đột ngột xấu hay đột ngột tốt, cái gì cũng có thời gian suy, tích lũy chán rồi, thay đổi về lượngmãi rồi mới đến thay đổi về chất, tức là vấn đề phát sinh như cái ung cái nhọt mãi rồi mà ko giải quyết rốt ráo, rồi mơí đến tàn dần hay bùng nổ.

Nhưng người ta thường ko đủ tỉnh táo để nhìn ra nguy cơ của cái tàn hay cái bùng nổ ấy, khi nó đang tích tụ ngấm ngầm, mà chỉ cuống lên xử lý khi cái điều ko mong muốn ấy thực sự xảy đến. Giống như dự báo thời tiết, ta phải dự kiến được những điều xấu hay tốt sắp xảy đến, để chuẩn bị đối đầu với nó, với hệ lụy của nó, đừng bao giờ để mình bị động.

-Biết vận dụng kỹ năng sống để đạt được mục đích dài hạn đã đề ra. Biết hướng tới mục tiêu dài hạn, biết đè cái tôi hiếu thắng, nhỏ nhen, ngắn hạn xuống, vì cái tôi dài hạn, hoàn hảo, ko sứt mẻ, ko làm ta phải hối tiếc hay ân hận bao giờ. Biết tiến biết thoái cho phù hợp, miễn đạt mục tiêu đã định, biết kiên trì theo đuổi mục đích hay tuân thủ tiêu chí mình đặt ra

– Biết kết hợp uyển chuyển, biết lựa chọn một phương cách khả dĩ nhất để có thể làm hài hòa mọi suy nghĩ , tiêu chí và cách sống với chồng, với người ngoài

– Biết nghĩ cho người khác, biết đặt mình vào vị trí của người khác, kể cả hoàn cảnh sống và tính cách, để hiểu và thông cảm cho logic suy nghĩ và hành động của người khác, hoặc ít ra để có thể lý giải cho những sự tưởng như vô lý vẫn xảy ra quanh mình.

– Biết chọn cho mình 1 thái độ sống tích cực, biết chọn con đường để mình sống vui vẻ, thaỏi mái, cũng đem lại thoải mái cho người xung quanh, như một hiệu ứng tích cực lan tỏa.

-Biết bỏ qua những buồn đau, bỏ qua những vấn đề ko giải quyết được mà ở đời ai cũng có, biết bước qua số phận, biết mỉm cười với thất bại, biết tha thứ cho đời, cho người, khi ta bị họ làm tổn thương, và biết bảo vệ mình khỏi những cái xấu xa bằng lòng vị tha, biết quên và bỏ qua, biết tự bảo vệ mình, kể cả bằng cách chấm dứt hay cắt đứt một mối quan hệ nào đó, nhưng ko phải với lòng oán hận, thù hằn, cay nghiệt, mà với lời chúc phúc và nụ cười thứ tha, rộng lượng nở trên môi.

 

(Đã đọc 874 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận