Thanhhuong168: Mâu thuẫn gay gắt với chồng và mẹ chồng, li dị hay không?

Thanhhuong168

chào các chị của nhà EQ, em biết đến nhà mình muộn quá, có khi biết sớm thì gia đình em cũng ko đến mức như thế này, em nhờ các chị tư vấn hộ trường hợp của em. Em kết hôn được 3 năm, con gái hơn 2 tuổi. Em và chồng em yêu đựoc 1 năm thì cưới. Lúc cưới 1 thời gian thì em có bầu luôn, trong khoảng thời gian có bầu thì chồng em cũng quan tâm đến em, nhưng vẫn hay đi chơi tối muộn. Cứ khi nào chồng em đi chơi khuya là em ko ngủ được, khóc lóc rồi vợ chồng lại cãi nhau, đòi li dị rồi lại xin lỗi làm lành, nói chung trong quá trình bầu bì cũng mấy lần vợ chồng to tiếng xô xát với nhau. Thêm chuyện mẹ chồng nàng dâu, Em đi làm về muộn.Khoảng 8h tối mới về, lúc đó mới vào bếp nấu nướng, rất mệt mỏi nên em cũng ức chế với mẹ chồng em, vì bà ở nhà, nhưng cũng ko giúp nấu nướng. Chồng em khi đó cũng nói mẹ, nhưng bà vẫn ko giúp nên chồng em có đỡ em nấu cơm rửa bát v…v..
Khi em sinh con, chị chồng cũng sinh con sau khoảng 3 tuần. Con em từ bệnh viện về thẳng nhà mẹ đẻ em luôn, vì ý nhà chồng em muốn như thế, bên nhà em cũng sẵn sàng đón mẹ con em về, nhưng bố đẻ em vẫn bực mình vì theo ông, con cháu mới đẻ ra phải về nhà nội thắp hương cho tử tế để được hưởng phúc lộc nhà nội rồi mới về nhà ngoại. Ở nhà ngoại 3 tháng thì em về nhà chồng, Rồi cả quá trình từ lúc con em mới sinh đến bây giờ, 1 mình em và osin chăm con, Con ốm con đau, hay nhà ko có osin là tất cả lại về nhà bà ngoại. Em cũng ko muốn nhờ mẹ chồng em, mẹ chồng em cũng ko có ý muốn giúp đỡ, chồng em thì trong những lúc đấy toàn bảo em về nhà mẹ đẻ. Rồi những khi em ốm đau cũng về nhà mẹ đẻ chăm sóc, Mẹ chồng em thì chỉ chăm cháu ngoại và chị chồng em. TRong quá trình sống chung, nhiều mâu thuẫn, ức chế mệt mỏi nên em ko có tình cảm với mẹ chồng, Đỉnh điểm là có lần em và chồng em cãi nhau cũng vì nhưng ức chế MC-CD. Em đòi li dị và về nhà mẹ đẻ ở. Sau đó, thương con và thực tình là vẫn còn yêu chồng nên em về nhà xin lỗi mẹ chồng. Chồng em cũng bỏ qua chuyện đó.
Chuyện khác nữa là, 1 lần bố mẹ chồng em về quê, e đi mưa về, gọi mãi chồng mới ra mở cửa, nên em bực quá văng 1 câu nói bậy với chồng. Chồng em cũng chửi lại em. Lời qua tiếng lại thì chồng em đánh em. Điên quá em vác dao ra định chém chồng các mẹ ạ, Rồi osin gọi mẹ đẻ em đến mắng cả 2 vợ chồng thì mới êm chuyện.
Rạn nứt của gia đình em bắt đầu từ 2 chuyện đó. Sau những chuyện đó, vợ chồng em bình thường thì ko sao. Nhưng cứ cãi nhau là chồng em bắt đầu chửi em, lôi cả bố mẹ em ra chửi, em điên quá cũng chửi lại, mày tao chí tớ loạn lên. Rồi sau này cứ cãi nhau là chồng em đuổi em về nhà mẹ đẻ, Em cũng ức chế nhưng cũng lại nhưng vì con, rồi vì ngại chuyện li dị, rồi các thứ khác nữa em lại xuống nước làm lành. Trong 2 năm kể từ khi con em ra đời, ko biết bao nhiêu lần vợ chồng em chửi nhau, đuổi nhau rồi lại làm lành
Vấn để nữa là chồng em là người rất thích tham gia các hoạt động đoàn thể, thích la cà bia bọt bạn bè, cafe cuối tuần. Chuyện gái gú thì nói thật là em cũng ko biết là chồng em có hay không. Chồng em tham gia các hoạt động đoàn đội, toàn đi Nha Trang, Đà Nẵng tập múa tập hát với nhau, còn có cả 1 đội chuyện đi với nhau, trai có gái có. Chuyện sinh hoạt vợ chồng thì từ lúc em có bầu vợ chồng em cũng hạn chế. Em sinh con ra cũng mệt mỏi, ko ham muốn, chồng em cũng ko đòi hỏi. Bây giờ đếm lại có khi đủ bàn tay trên 3 năm. Chồng em hay đi cafe, nhậu nhẹt có khi 1-2h đêm mới về.Em thì ko thể bỏ con ở nhà 1 mình với osin được, nhiều lần cũng bỏ đi chơi cho đỡ ức chế với chồng nhưng chỉ 1 lúc lại nghĩ thương con bé con ở nhà. Cứ thế ức chế ko đổ đi đâu được lại càu nhàu, nói chồng rồi lại điệp khúc mắng chửi nhau
Cách đây 2 tuần osin nhà em về quê, em lại đem con về nhà ngoại. Tuần đó, chồng em bảo em là sẽ làm sinh nhật chồng vào thứ 6. Em đồng ý và dặn chồng là ông bà trông con cả tuần rồi, anh làm sinh nhật vào thứ 6 còn thứ 7 lên đỡ em trông con cho ông bà nghỉ ngơi, em cũng đang ốm nên ko trong con 1 mình được. Chồng em đồng ý. Đến thứ 7 thì chồng lại kêu tổ chức sinh nhật tiếp. Em bực mình quá bảo đã nói thỏa thuận thế, chồng phải trông con cùng em chứ. thế là lại cãi nhau, lại điệp khúc đuổi vợ. Em chán quá, về nhà xin phép bố mẹ chồng cho được về nhà mẹ đẻ. Chồng em đòi nuôi con thì em để cho chồng nuôi cho biết trông con vất vả thế nào
Bố mẹ đẻ em thì thất vọng với chồng em lắm rồi, vì có lần chồng em nhắn tin cho bố em là lên đón em về, nói năng vô lễ với ông, Bố em phân tích là 1 thằng đàn ông mạt hạng mới suốt ngày đòi đuổ vợ, rồi lèm nhèm tiền nong với vợ, láo với bố me vợ. Bla bla. Tóm lại bố em khuyên em ko nên ảo tưởng về chồng em nữa mà hãy tiến hành li dị để làm lại từ đâu. Nói luôn là vợ chồng em làm cùng cơ quan. khi chúng em yêu nhau, bạn bố em cũng là sếp của em biết chuyện và phản đối việc chúng em yêu nhau. lí do thì liên quan gì đến tiền nong. em cũng đã tìm hiểu nhưng ko thấy gì, có thể là do em mới đi làm nên ko biết chuyện, chồng em cũng nói là nhầm với ngừoi khác cũng tên. Sau đó em về thuyết phục gia đình em và chúng em cưới nhau
Chồng em theo em nhận xét là người hay cáu, hay nổi giận nhưng cũng nhanh hết giận, chồng em cũng ko ngại giúp vợ chuyện nấu nướng giặt giũ nếu cần, nhưng chỉ khi nào thật sự bức bách chồng em mới giúp em. Việc đi chơi của chồng em thì em ko nói được, hoặc thỉnh thoảng mới nói được, còn chồng thích đi là chồng đi. Chồng em rất thương con, đêm con khóc thì sẵn sàng dậy bế dỗ
Em thì tự tháy mình rất cứng đầu, bảo thủ, cũng khá cầu toàn, ,luôn muốn chồng ở nhà chơi cùng với vợ con nhưng chồng em thì thích đi chơi hơn là ở nhà .
Giờ chồng em đang nuôi con, thư 7 chủ nhật em đón về, chồng em đòi em làm đơn li dị.. Em thì lúc cãi nhau đó cũng muốn li dị lắm, thêm bố em ngồi phân tích những thói hư tật xấu của chồng em, rồi chuyện chồng em cò kè tiền nong với em, bố em càng ghét, càng muốn em bỏ cho nhanh. Nhưng các chị ơi, nóng giận lên thì muốn bỏ nhau, nghĩ đến con cái lại buồn. Con em yêu bố lắm, em bỏ chồng em thì em sướng.về nhà em, bố mẹ em bảo bọc em rất nhiều. Nhưng còn con em, bố mẹ li dị, ở với ai cũng thiệt thòi. Gia đình em thì bảo li dị ông bà sẽ nuôi, rồi ông bà bù đắp cho, không sợ thiệt thòi, Nhưng em phân vân quá. Bây giờ muốn quay về thì em phải xuống nước làm lành trước. Vì em hay chịu nhún nhường chồng em nên chồng em bắt thóp em, ko bao giờ chịu xuống nước, Quay về thì lại trong cảnh có chồng như không, nuôi con 1 mình theo đúng nghĩa đen,tiền bạc, tuổi thanh xuân tất cả cho con. Li dị chồng, em có thể có cơ hội đi dụ học, thay đổi cuộc sống, nhưng còn con em. Em phân vân quá, các chị cho em một lời khuyên với

 

wicket

Chuyện nhà bạn ThanhHuong sao để nó nát bét ra thế kia hả giời?

Thế hiện giờ 2 bạn vẫn ở chung à? Có ra ở riêng được ko?

Bạn nghĩ chồng còn yêu bạn tí nào không? Đòi ly dị vì chán vợ quá hay thực sự vì hết yêu, chỉ mún chia tay cho đỡ phải nhìn mặt nhau?

Bạn có sẵn sàng thay đổi suy nghĩ và thái độ để giữ gìn gia đình không? Chứ mình thấy bạn có BM back-up thế kia thì khó lắm..

 

Dolce.vita

Tớ vào comment cho mẹ này chút.
Tớ thấy tình huống của bạn cũng chẳng đến nỗi bi đát lắm.

– Bạn hy vọng vào chồng quá nhiều. Bạn mang bầu, chồng cũng có quan tâm. Bạn đi làm về mệt không nấu nướng được, chồng đã có nói chuyện với mẹ, rồi làm việc nhà giúp bạn. Chồng thích đi chơi đêm thì bạn chỉ có cách hạn chế chồng, đề nghị chồng chỉ đi chơi 2 buổi tối/tuần chẳng hạn, chứ không thể cấm, vì đó là sở thích của chồng, bạn có là mẹ của chồng cũng không thể cấm được. Hơn nữa, bạn lại còn nói bậy, thích đành hanh, cãi nhau tay đôi với chồng. Tính này thì chỉ có hại chứ không có lợi gì hết. Mà lại còn dám vác dao định chém chồng thì tớ cũng thua bạn luôn.

– Bạn quá kỳ vọng vào mẹ chồng. Tớ có cảm giác như bạn nghĩ bạn sinh cháu cho bà thì bà phải chăm bạn từ lúc mang bầu, đến khi đẻ và cả sau này nữa. Đó là đứa con của bạn, bạn có trách nhiệm phải lo cho nó, còn bà có lo hay không là tùy bà, bạn không có quyền oán hận. Bạn có nghĩ là mẹ chồng bạn trước nuôi con nhỏ rồi, về già bà phải sống cho mình không? Việc bố bạn nghĩ bạn đẻ xong phải về nhà nội, đó là quan niệm của ông thì phải có lễ nghĩa như thế, còn bạn có thực sự nghĩ là việc đó cần thiết không? Ối mẹ sinh xong chỉ muốn tếch về nhà mẹ đẻ cho thoải mái, ở với mẹ chồng bị can thiệp đủ thứ , nên nhà chồng cho về là mắt sáng như đèn pha.

– Chồng bạn, theo tớ, là chưa đến nỗi phải bỏ. Bạn cũng sai chứ không chỉ có mỗi chồng bạn. Hơn nữa, chồng thương con, không quản ngại chăm con đêm hôm là điểm cộng lớn rồi. Bố mẹ bạn bao bọc bạn quá nhiều, không thấy con sai, lại khuyến khích con bỏ chồng, sự êm ấm đó có thể làm bạn thấy được an ủi rất nhiều, nhưng lại làm bạn không nhìn ra cái sai của mình (thực ra bạn biết là bạn có nhược điểm nhưng chưa có ý muốn khắc phục), dễ làm bạn ngủ quên trong sự chiều chuộng, có khó khăn lại chỉ tìm về với bố mẹ mà buông xuôi. Suy cho cùng, lỗi lớn nhất của chồng bạn là thích đi chơi hơn ở nhà đúng không? Nếu các mẹ trên này cũng như bạn mà bỏ chồng thì topic này toàn single mum rồi.

(Đã đọc 102 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

One Comment

Viết bình luận