Tamlanvt1: Vợ chồng đã ly thân lần thứ 2, làm sao hàn gắn? (P1)

Nhưng chồng mình cũng hùa vào đuổi mình đi nên mình đành nước mắt ngắn nước mắt dài thu dọn đồ đạc mang con về bên ngoại. Ly thân lần thứ 2 và lần này kéo dài hơn 1 năm rồi và đến bây giờ. Mình quyết định chia tay với chồng và không thể sống chung được nữa.

Tamlanvt1

Số là vợ chồng em đã ly thân hơn 1 năm nay, đây là lần ly thân thứ 2. Chuyện kể ra thì dài lắm, nhiều thăng trầm, bố mẹ chồng thì cả năm nay em cũng không gặp. Hai vợ chồng ngày nào cũng gặp nhau để tắm rửa cho con, cuối tuần chồng vẫn đến chở vợ con đi chơi, nhưng thỉnh thoảng có vấn đề cãi cọ thì lại đòi ly hôn (em ghét chuyện này nhất vì bản thân em chưa muốn ly hôn vì lý do chính là còn yêu chồng). Em biết là cứ sợ hãi chuyện ly hôn thì chồng em càng làm tới. Có lẽ chồng em cũng ở chiếu trên như chồng bạn Nhâm Thìn bên trên. Chị xem mẩu đối thoại qua tin nhắn của em và chồng em hôm 6/3 mới nhất đây và tư vấn giúp em chị nhé:

– Vợ: (đang stress một số vấn đề với bố mẹ đẻ), sáng chồng gọi điện trách: sao không đưa tiền chồng đã đưa sẵn cho cô giáo của con, vợ nghĩ để đúng ngày 8/3 rồi đưa, nhưng chồng không hài lòng trách móc vài câu cũng không có gì nặng nề nhưng tâm lý vợ đang không ổn nên khi cúp điện thoại, vợ tự nhiên nổi điên, nhắn tin vào máy chồng (nhắn xong mới thấy ân hận là hành động hồ đồ quá): Em đã ngán đến tận cổ và mệt mỏi với những trách móc, chỉ trích của anh.
– Chồng (khoảng nửa tiếng sau nhắn tin lại): Ok, chúng ta đã ly thân hơn 1 năm, vậy giờ sẽ ly hôn để giải thoát cho cả hai, và để đối phương sống tiếp cuộc sống thanh thản, em viết đơn đi, anh sẽ ký và mang nộp cho tòa án quận 4 (là nơi chồng em đang ở với bố mẹ chồng)
– Vợ: Anh tự quyết định chuyện này thì tự đi mà làm, khi nào tòa gọi thì em sẽ đến (sau nhiều lần năn nỉ, lần này quyết định cứng một lần xem sao, dù rằng khi nhắn tin này em rất run chị ạ)
– Chồng: Chiều nay em đưa anh giấy đăng ký kết hôn bản chính để anh nộp cho tòa.
– Vợ: Bà ngoại đang giữ, anh sang nói bà ngoại đưa (Thật ra em giữ nhưng em câu giờ nên nói thế).
– Chồng: Tại sao em không tự giữ những giấy tờ của mình mà đưa bà ngoại? Anh đưa tờ giấy đó cho em giữ nên anh sẽ lấy nó từ em.
– Vợ: Vậy thì anh chờ đấy (Để câu giờ).
Cuối cùng thì hôm nay đã ngày 10/3, hai vợ chồng gặp nhau không ai đả động gì đến chuyện đó, bọn em cũng vừa đi đưa con đi chơi về hai ngày cuối tuần. Tất nhiên ai cũng có nỗi suy tư riêng nên ít nói chuyện với nhau, chỉ thông qua con mà nói với nhau thôi.

Chị xem giùm em cách trả lời của em bên trên có bất ổn ở chỗ nào không và làm sao để giải quyết triệt để chuyện này, để chồng em trước mắt là bỏ ngay ý định ly hôn và sau đó quay về ở với vợ con chị nhé. Em cám ơn chị rất nhiều.

Vải đẹp

Lời ăn tiếng nói giữa hai vợ chồng tamlanvt1 nghe nặng nề đầy trách móc nhau nhỉ. Theo tớ, bạn này cương chẳng được, mà nhu chẳng xong. . . thái độ lời nói và hành động nó phải ăn nhập với nhau nếu muốn làm cách mạng thay đổi chồng. Mà làm cách mạng không phải chỉ để thay đổi đối phương, mà bản thân mình cũng phải điều chỉnh, cái gì sai thì sửa, cái gì đúng thì nhất nhất phải theo. . . Làm cách mạng là gì? Là để cho rõ ràng rạch ròi việc cư xử với nhau như thế nào để đúng, để làm vừa lòng nhau chứ không phải để đàn áp buộc đối phương thay đổi đâu. . . Tức là cả hai cùng nhìn về 1 hướng ấy, chứ ly thân để rồi ly hôn đường ai nấy đi thì ai cũng làm được.

Tớ nói qua tí xem có trúng tí nào không nhé, vì dữ liệu chưa đầy đủ. . . yêu cầu kể thêm, kể thật, kể tất vào. . . mỗi người đọc ném đá lẫn vuốt ve cho vài câu thì mới tỉnh được bạn à.

Chồng thì. . . cô cứ giữ thái độ thế thì thôi tôi cũng đành phải ly hôn thôi chứ ly thân 2 lần rồi mà không chừa, không chịu thay đổi gì cả. . .
Vợ thì. . . ly thân cho chừa cái tội. . . . . . . nhắc đến ly hôn cái lại sợ nơm nớp. . . bảo mẹ vợ giữ giấy kết hôn. . . Sao mẹ vợ lại giữ giấy. . . chắc là kế hoãn binh, llôi mẹ vợ vào cho con rể nó ngại nữa hay sao ấy. . . Nói chung là, chưa tìm ra con đường cách mạng đúng đắn hay sao ấy.

Tamlanvt1

Bệnh của nhà tớ nặng lẳm rồi, sang đến giai đoạn cuối rồi các bạn ạ. Giờ đúng là phải có phương thuốc kịp thời và triệt để may ra mới hết, còn không chắc tiêu luôn. Bệnh nhà tớ khỏi thì chắc chắn tớ sẽ hậu tạ các mẹ thông thái, mà không khỏi thì tớ cũng hậu tạ vì tấm lòng của các bạn làm tớ rất vui và cảm thấy được an ủi rất nhiều.

Chuyện của tớ đến nông nỗi này thì cũng do tại anh, tại ả, tại cả hoàn cảnh khách quan lẫn chủ quan. Chuyện loằng ngoằng dài dòng mà để kể chi tiết thì hết chắc mấy trang.

Thật ra vấn đề cũng xuất phát từ mấy đề tài muôn thuở: mới cưới, vợ đòi ở riêng, chồng không chịu do bố mẹ bắt ở chung –> nói chung tạm ổn cho đến khi có con –> vợ ở cữ nên thường xuyên có dịp cọ xát với mẹ chồng, mệt mỏi vì có con nhỏ –> mâu thuẫn đỉnh điểm, vợ bị ức chế và trầm cảm nặng –> sau khi đầy tháng con, sang nhà ngoại lại ở chung vì con còn nhỏ. Chồng mình còn nói: Tính bố mẹ anh, anh còn không chịu nổi, huống gì em, hồi xưa đụng độ với con dâu trưởng ghê lắm, đâu có sống chung được, tính ông bà ngoại hiền lành, anh tin là anh sẽ hòa hợp được –> Nhưng sau đó lại mâu thuẫn giữa hai vợ chồng do vợ không chịu nổi tính ỷ lại của chồng vào bố mẹ mình –> đỉnh điểm là chồng xem phim xxx, vợ suy nghĩ hơi cổ điển nên nổi giận đùng đùng –> chồng tự ái bỏ về nhà bố mẹ –> kết thúc ly thân lần 1.

Vợ nuôi con một mình, chồng phởn phơ ở ngoài, thỉnh thoảng mới đến thăm con –> vợ mệt mỏi, đổ bệnh, bố mẹ vợ cũng đổ bệnh, không thể chăm bé tiếp –> gửi con qua cho chồng nuôi vài tháng, nhưng ngày nào vợ đi làm xong cũng về sớm và qua chăm con đến tối mịt mới về nhà ngoại, vợ rất xót con nhưng phải để cho chồng để chồng chăm con và cảm thấy yêu con, có trách nhiệm với con và một mục đích chính nữa là để chồng mang con quay về với vợ (vợ biết chồng tự ý bỏ đi, khi quay về mà không có con thì rất khó), sau đó vợ tìm mọi cách để chồng quay về. Bố mẹ chồng chán trông cháu đến tận cổ, suốt ngày gọi điện, gây áp lực để vợ phải đón con về, nhưng lại muốn giữ con trai họ lại để chu cấp tiền nong (bố chồng làm được bao nhiêu đổ vào ăn nhậu, mẹ chồng thì bài bạc từ sáng đến chiều nhưng chăm cháu thì lại than vãn, kể lể đủ kiểu dù đã có người giúp việc và mình lo hết. Anh chồng đã có vợ và gia đình riêng, không muốn chu cấp tiền cho bố mẹ nên cũng hùa vào phá đám gia đình mình để em trai (tức chồng mình) phải ở với bố mẹ và chu cấp tiền nong nuôi ông bà.

Nói chung là suốt ngày kiếm chuyện với mình, nói xấu mình với chồng dù mình vẫn quà cáp đầy đủ nhưng mục đích của gia đình chồng mình là thâu tóm toàn bộ tiền lương và thu nhập của chồng mình nên mình làm gì cũng không bao giờ là đủ cả. Thậm chí chồng mình lén mình đi du lịch một mình, mẹ chồng mình cũng giấu không cho mình biết là chồng mình đi đâu. Nhưng khi mình muốn đón chồng và con về thì gia đình chồng ra sức ngăn cản, làm yêu sách với mình. Cuối cùng chồng mình đã vượt qua rào cản để về với mình. Trong quá trình ly thân lần 1, mình đã một lần đề nghị ly hôn, chồng mình sợ cuống và nhờ bố mẹ mình khuyên mình suy nghĩ lại.

Được khoảng nửa năm thì vợ chồng lại mâu thuẫn lần 2 do mình không chịu nổi cảnh bố mẹ mình già yếu mà vừa phải phục vụ cháu vừa phải hầu hạ con rể đến tận răng. Bố mẹ mình thì tính chịu đựng, tốt tính nhưng mình xót bố mẹ quá nên rất muốn mua nhà ra ở riêng để chồng trưởng thành hơn và mình cũng muốn tự lập hơn. Nhưng chồng mình trước giờ sống sướng và sống dựa quen rồi nên thỉnh thoảng xích mích.

Được 6 tháng ở nhà mình, đến gần Tết năm ngoái, bố mẹ mình đi ra Bắc có việc. Mình đề nghị chồng mình nghỉ thay phiên để trông chừng con, nhà cũng có người giúp việc nhưng không an tâm để bé với người giúp việc. Mẹ chồng tự nhiên tốt đột xuất, đề nghị về lại nhà nội để mẹ chồng chăm sóc cho mấy tuần khi chờ bố mẹ mình vào. (Sau này mình mới hiểu đó là âm mưu chia rẽ vợ chồng mình vì từ hồi chồng mình về ở với mình, lo cho vợ con, bà tức lắm mà không làm sao được). Mình đã cảm thấy một mối lo mơ hồ nhưng chồng mình cương quyết về với lý do: Sao bà nội tốt vậy mà em không chịu? Sao em thù dai vậy? Mình đành lòng nghe theo.

Qua đó được vài ngày chẳng hiểu bố mẹ chồng nói với chồng mình thế nào mà chồng mình bỗng dưng đổi tính, quay sang dạy dỗ vợ đủ kiểu, đỉnh điểm là hôm con bị ói, có cãi nhau qua lại, chồng mình giận đánh mình một cái (tuy không đau tí nào) nhưng tức vì đánh trước mặt bố mẹ chồng và nói là phải dạy dỗ vợ, còn xưng “tao mày” nữa, điều mà trước giờ chồng mình chưa bao giờ làm. Bố mẹ chồng thấy vậy cũng chẳng khuyên can gì (thấy thái độ là mình biết do bố mẹ chồng xúi giục chồng mình phải “dạy vợ”). Mình tức lắm và chiến tranh lạnh với chồng 2 tuần. Chồng tuy không xin lỗi vợ nhưng vẫn chở vợ đi làm, đi ăn những món vợ thích.

Khi qua Tết, bố mẹ mình vào, nhưng ngoài Bắc gặp thời tiết lạnh, ốm hết cả 2 ông bà (bố mẹ mình yếu lắm nên rất dễ ốm) Mình định để bố mẹ mình khỏe lại rồi đưa cả gia đình về cho ông bà hầu hạ tiếp . Với lại sợ ông bà ốm, lây bệnh sang bé nhà mình. Thêm vào đó bố mẹ mình hay suy nghĩ, hay buồn phiền nên mình không dám đưa chồng con về, sợ ông bà biết chuyện vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt lại suy nghĩ, đâm bệnh thêm. Thế mà bố mẹ chồng suốt ngày đánh tiếng là đã mua vé ra Bắc 1 tháng. Mình biết rất muốn đuổi mẹ con mình đi cho rảnh nợ và giữ con trai mình lại nhưng mình vẫn im lặng, cắn răng chịu sự lạnh lùng của chồng và gia đình chồng.

Đến một hôm chồng mình gọi riêng mình ra nói: Ông bà ngoại đã vào rồi, em thu xếp đưa con về bên ngoại đi vì ông bà nội sắp ra Bắc. Mình nói: “Nếu vui vẻ thì về, không vui thì thôi” và bỏ đi để tránh cãi nhau. Chồng mình không hiểu ý mình, thêm vào là bị bố mẹ chồng thúc giục nên chạy theo mình quát lên “ Cô định ăn bám ở đây đến bao giờ nữa“. Mình tức quá vì bị xúc phạm nặnng nề nên đã nói lại một câu (sau này mình đã hối hận vì câu đó): “Tôi ăn bám nhà anh gần 1 tháng, anh ăn bám nhà tôi đến 6 tháng thì sao”.

Sau đó đi ra nói với mẹ chồng: Mẹ ơi, con đã là dâu của mẹ, nhà con ở đây rồi thì con còn đi đâu nữa. Mẹ chồng mặt lạnh tanh gọi bố chồng và anh chồng đến hậu thuẫn: “Đây này, ông xem, nó nói nó là con dâu rồi nên nó không đi đâu nữa này” Anh chồng và bố chồng hợp sức lại: ” Hai đứa đã lạnh lùng với nhau cả Tết rồi, bây giờ ông bà sắp ra Bắc có việc, nhà này sẽ khóa cửa lại, thỉnh thoảng anh chồng xuống chăm nom thôi, không ai được ở hết, mất công mất đồ mất đạc, trước giờ chồng con dính đến vợ con nhiều rồi, giờ con đưa con về bên ngoại, để chồng con ở lại đây relax và refresh lại bản thân một thời gian, khi nào ông bà vào rồi tính tiếp

Mình chỉ nói được một câu: “Không lẽ anh ấy cần relax và refresh còn con thì không à?” Nhưng chồng mình cũng hùa vào đuổi mình đi nên mình đành nước mắt ngắn nước mắt dài thu dọn đồ đạc mang con về bên ngoại. Trước khi rời khỏi nhà chồng, mình gọi điện về kể hết sự tình cho mẹ, mẹ mình khuyên nên nói năng cư xử cho đàng hoàng và mình đã nghe theo. Trước khi đi mình nói: “ Con xin lỗi bố mẹ vì chuyện của chúng con mà để bố mẹ phải buồn, con chúc bố mẹ ra Bắc vui vẻ và bình an” (Nói thế chứ thật ra ông bà chả buồn gì đâu, mừng là đằng khác)—> Ly thân lần 2 và lần này kéo dài hơn 1 năm rồi và đến bây giờ.

Thời gian đầu khi mình ra khỏi nhà, mình quyết định chia tay với chồng và không thể sống chung được nữa. Nhất là khoảng thời gian đó mình biết bố mẹ chồng không hề đi Bắc và tất cả chỉ là cái cớ của những người sống vì tiền. Chồng mình đến giờ vẫn không nhận ra điều đó. Nhưng từ từ thời gian qua, con mình lớn dần, rất quấn quýt với bố. Mỗi lần bố đến thăm rồi về, bé khóc và đòi bố làm mình thắt hết cả ruột gan. Trên hết là mình hiểu do nhiều vấn đề như thế nhưng chồng mình không phải là dạng người cờ bạc, trai gái, là người của gia đình. Gần đây vẫn chăm lo cho con, dù rằng mình đang chăm con một mình và nhờ ông bà ngoại rất nhiều, tiền nong chồng mình cũng không đưa nhiều nhưng mình biết vì có mẹ chồng kiểm soát.

Mình vẫn mong một ngày nào đó chồng mình quay về bên mình và con. Bố mẹ mình đã phải chạy vạy khắp nơi để mua một căn hộ cho mình và con mình ở, để chồng mình thấy vậy mà quay về cho đỡ ngại. Vợ chồng thì nhà nào cũng phải có mâu thuẫn nhưng cái chính phải biết bỏ qua. Nhưng vấn đề là giời chồng mình ở với bố mẹ mà bố mẹ chồng mình vẫn moi móc, kể xấu mình.

Và điều đáng ngại là bố mẹ chồng mình rất khéo léo, ngọt nhật làm chồng mình rất tin. Những việc nhỏ xíu ngày xưa vẫn còn lôi ra kể lể làm dưới con mắt của chồng mình, mình là người chẳng ra gì dù trước giờ mình không phá phách, chăm con, chăm chồng hết lòng, hết dạ, có công ăn việc làm ổn định, bố mẹ mình đều là cán bộ nhà nước và Đảng viên, so với trình độ chỉ học đến cấp 1 của bố mẹ chồng mình (nhưng không vì thế mà mình khinh khi bố mẹ chồng mình vì mình biết có nhiều người học thấp nhưng cách cư xử còn tuyệt vời hơn những người học hành đầy đủ) đến giờ lễ Tết mình vẫn không quên quà cáp, dù mình không thể quay về ngôi nhà đó được vì ngôi nhà đó đầy tủi hờn và nước mắt. Bố mẹ chồng thì không thèm gọi điện thoại một lần để hỏi han thông gia, tức là bố mẹ mình dù đã đuổi mẹ con mình về cho ông bà ngoại chăm sóc cưu mang hơn một năm nay. Bố mình khi nghe tin bà ngoại chồng mình mất ở ngoài Bắc cũng đã chủ động giấu mình đưa con mình về gửi tiền viếng cho mẹ chồng mình. Đám cưới em trai mình cũng gửi thiệp mời đàng hoàng nhưng gia đình bên đó không đi.

Nhưng giờ chồng mình quen sung sướng, tự do rồi nên có lẽ ngại chăm con, ngại bỏ tiền, ngại va chạm trong cuộc sống vợ chồng, mặc cảm do nhà mình ở là nhà của bố mẹ mình, ngại bố mẹ chồng ngăn cản, ngại mối quan hệ phức tạp giữa mình và gia đình chồng. . . Mình biết là ngại nhiều thứ. Nhưng để vượt qua tất cả những điều đó, cần một người đàn ông có bản lĩnh, một người đàn ông quảng đại, bao dung, không chấp nhặt và không nghe lời bố mẹ. Vì thường thì lúc vợ chồng trục trặc, bố mẹ phải là cầu nối để hàn gắn cho vợ chồng con cái sống hạnh phúc nhưng trường hợp này thì bố mẹ lại chính là người xé chiếc lá hôn nhân của mình làm nó đã rách lại thêm nát hơn. Dường như họ không thương con, thương chấu họ thỉ phải. Hay nói đúng hơn là họ thương bản thân mình nhiều hơn.

Bệnh nhà mình là như thế. Mình biết nhiều cái mình không cương quyết nhưng mình sợ mình đồng ý ly hôn thì chồng mình sẽ tự ái mà làm luôn. Tính chồng mình trẻ con như vậy đấy. Sau này có hối hận không thì tính tiếp

Giờ thì ngày nào vợ chồng cũng gặp nhau, thứ bảy chủ nhật nào cũng đưa con đi chơi cùng với nhau. Bạn bè mà đi chung với bọn mình không ai biết chuyện gì cả vì trông cứ như một gia đình cực kỳ hạnh phúc. Nhiều người còn ghen tị. Hic. Bản thân hai vợ chồng mình khi đi chơi như thế thật ra trong lòng cũng rất vui và hạnh phúc. Nhưng trong lòng tụi mình còn quá nhiều lấn cấn, nhất là chồng mình. Mình hiểu anh ấy cũng chưa biết quyết định thế nào và vẫn chưa nhận ra được vấn đề.

Các bạn thông thái tư vấn cho mình với nhé. Có thể sẽ có nhiều bạn khuyên mình thôi bỏ đi cho nhẹ nợ. Nhưng bỏ thì dễ, mình vào đây để mong tìm một phép màu, giữ lại lửa ấm cho gia đình mình. Liệu có tia hy vọng nào không các bạn thông thái? Mình bế tắc và cùng đường quá. Cám ơn các bạn rất nhiều

(Đã đọc 370 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận