Suy buồng trứng ở tuổi 32, mình có còn là phụ nữ?

Yeuhaichurongcon

Cảm ơn mẹ greenbooks nhiều, nhiều lắm. 5 ngày rồi kể từ sau cú điện thoại của bác sĩ thông báo về kết quả nội tiết. Mình không thể tập trung làm được việc gì cả trừ lên mạng đọc các thông tin và nguy cơ, rồi vào diễn đàn tìm người cùng cảnh ngộ rồi đọc, rồi nhắn tin hỏi han xem họ hiện nay thế nào, điều trị ra sao??? Nhưng lạ một cái tất cả những người đó chắc không còn vào wtt nữa nên không có thông tin phản hồi làm mình càng chán nản.

Hôm nay mình quyết định đóng hết tất cả các topic đó lại và lên kế hoạch cho bản thân, đưa ra plan sắp xếp lại cuộc sống gia đình, tình cảm vợ chồng (bấy lâu vì công việc mình bỏ bê không quan tâm chú ý gì cả) thì đọc được comment của mẹ nó khiến mình càng quyết tâm hơn nữa. Cảm ơn mẹ nó thật nhiều và chia sẻ với mẹ nó tất cả những cảm giác mà mẹ nó trải qua. Mẹ nó nói đúng lắm. Càng trách cứ ông trời, càng đau buồn thì suy nghĩ của mình càng tiêu cực hơn, bất mãn hơn mặc dù bệnh tật là bất khả kháng. Mình không thuốc men, rượu chè, ăn uống sinh hoạt lành mạnh, bị thì nó vẫn bị. Mình phải chấp nhận và không có sự lựa chọn nào khác. Nó rơi vào ai người đó phải chịu mẹ nó nhỉ. Mình đau buồn, bố mẹ, chồng con cũng không sung sướng gì cả…Cho nên mình sẽ học cách vui vẻ chấp nhận và cố gắng sống tốt, cố gắng yêu bản thân.

Mình giai đoạn này cũng đang bị mắc chứng trầm cảm và có phần hơi hoang tưởng khi luôn tưởng tượng ra các bệnh nghiêm trọng mình sẽ mắc phải. Nhiều lúc chợt nghĩ đến phải mê tới lắc đầu xua đi. Có lẽ mình cần 1 bác sĩ tâm lý trước khi mọi chuyện trở lên khó kiểm soát. Mình còn dằn vặt một điều là mình là người làm việc về nghiên cứu, về khoa học. Chính việc rối loạn hocmon này khiến mình gần như mất tập trung hoàn toàn, trí nhớ rất kém, lãng đãng suốt, lại còn nói nhịu…Nó khiến mình trở lên bất lực khi muốn điều khiển cái đầu vào công việc nhưng không thể và chính điều này càng làm mình khổ sở hơn, nhiều lúc phát điên phát cuồng ý, cái cảm giác vừa sợ hãi, vừa thất vọng, vừa tiếc nuối, vừa bất mãn cuộc đời…Nói chung đủ cả.

Nhưng mình lại chùng xuống đây mẹ nó ạ. Mình không dám so sánh việc của mình và việc của mẹ nó ai khổ hơn ai vì mọi sự so sánh đều khập khiễng nhưng có một điều mình dám chắc rằng mẹ nó là một người phụ nữ mạnh mẽ, nghị lực và trên hết là rất nhân hậu. Chính bài viết của mẹ nó, cách comments của mẹ nó làm cho mình thấy mình cần phải mạnh mẽ hơn rất nhiều. Mình văn dốt, võ nhát…Chỉ biết kêu gào chứ chẳng bao giờ khuyên nhủ được ai cho ra hồn mẹ nó ạ.

Tối qua nói chuyện với 1 chị, mẹ chị ấy cũng bị ung thư buồng trứng giai đoạn mấy mình không rõ nhưng cũng phải cắt hết buồng trứng, ngực, tử cung…Nhưng sau đó nhờ tập yoga và bơi lội mà mẹ chị ấy trẻ, khỏe, tươi tắn như hoa (“trồng chuối” cứ thoăt thoắt. Mình cũng plan cái việc tập yoga là việc bắt buộc từ nay trở về sau và mình cũng sẽ học cách sống lạc quan hơn.

Venguon14

Yêu2churongcon không có trầm cảm nặng nhẹ gì đâu. Dẹp ngay cái chuyện lướt web tìm cách chữa, đó là việc của bác sĩ, để họ làm. Lướt vừa đủ để hiểu bác sĩ khuyên bảo những gì. Xong dẹp qua mà LÀM. 5 ngày lướt web đủ để u mê mất tỉnh táo.

Greenbooks

Tặng bạn một câu thơ mà mình rất thích:

“Rồi thời gian sẽ xóa nhòa tất cả

Thủy triều lên con nước lại vơi đầy”

Chuyện bạn bị shock, nghĩ bạn bị trầm cảm hay hoang tưởng là khá bình thường. Thực ra sau 5 ngày mà bạn đã có quyết tâm đứng dậy và lập plan cho mình quả là rất đáng ngưỡng mộ đấy! Sau này sẽ có những lúc bạn sẽ yếu đuối và trùng xuống. Nhưng không ai đau khổ mãi với một sự việc. Thời gian sẽ giúp bạn thích ứng với những thay đổi ở cơ thể bạn cũng như cảm xúc của bạn.

Vấn đề mất tập trung, lãng đãng, trí nhớ kém, nói nhịu…Mình bị khá trầm trọng. Nhưng cũng nhờ mấy thứ đó mà cuộc sống mình lại có cái hay. Với mất tập trung thì Yoga và Thiền giúp rất tốt. Lãng đãng và trí nhớ kém thì giờ đi đâu cũng có cuốn sổ nhỏ nhỏ trong túi. Ngày xưa lúc nào cũng tự hào mình có trí nhớ tốt nên không chịu ghi chép để ghi nhớ. Giờ thì đúng là tệ thật. Nói trước quên sau. Lắm lúc ngồi thần ra chẳng biết mình đang định làm cái gì. Nhưng có cuốn sổ nhỏ rồi. Rảnh rỗi ngồi vẽ cái bản đồ tư duy (Mind Map) ra. Nó sẽ giúp bạn nhớ lâu hơn và rạch ròi sự việc hơn. Ngày xưa mình thuộc dạng sống nhanh, sống gấp. Giờ đầu óc lẫn lẫn rồi nên xác định mình phải sống chậm lại. Sau khi sống chậm lại thì lại thấy đời có rất nhiều cái hay mà trước kia mình không để ý.

Vụ nói nhịu: Mình cũng loạn hết cả lên. Trước kia mình thuộc dạng nói nhanh mà không vấp bao giờ. Giờ mở mồm ra nói thì sai nhiều lắm. Thế là quyết định nói chậm. Sau khi nói chậm lại thấy hình như mọi người khen mình nói năng truyền cảm hơn. Mà nói chậm thì có thời gian quan sát người đối diện hơn nên biết cân nhắc nên nói gì hoặc không nói gì.

Tập Yoga: Thực ra có nhiều trường phái. Tùy vào mục đích của người tập là gì để chọn trường phái phù hợp cho mình. Điều này bạn có thể tham khảo thêm ở các mẹ trên này hoặc hỏi những người đã tập Yoga. Mình thì thiên về tập Yoga kiểu nhẹ nhàng, thư giãn hơn. Không nhất thiết phải đạt mức “trồng chuối”, quan trọng là sau khoảng 2, 3 tháng bạn thấy được sự cân bằng cho bạn.

Dùng các sản phẩm cân bằng nội tiết: Cá nhân mình thì nghĩ không nên. Vì đó cũng là con dao 2 lưỡi. Thay vào đó bạn bổ sung qua con đường dinh dưỡng. Vì bản chất vấn đề nội tiết của bạn là do cơ học gây ra nên bạn có thể thoải mái bổ sung những thức ăn tăng nội tiết tố. Không như mình là phải kiêng những thức ăn đó.

Với chồng: Mình không biết chồng bạn thế nào. Nhưng mình đánh giá cao việc vợ chồng có cuộc nói chuyện thẳng thẳn và chân tình. Bạn hãy nói cho chồng những gì có thể xẩy ra với cơ thể và tâm tính của bạn. Nói chuyện một cách nghiêm túc để chồng nhìn nhận vấn đề. Nhưng sau đó hãy có những đề nghị mang tính lạc quan, thiết thực để chồng hỗ trợ bạn vượt qua đợt khủng hoảng này.

Về chuyện ấy: Có người bị ảnh hưởng, có người không. Nhưng như một số mẹ đã nói. Cái này còn thuộc tâm lý và cả kỹ thuật nữa. Bạn cứ trao đổi với chồng. Cũng đừng ngần ngại việc sử dụng “khoa học kỹ thuật” nếu cơ thể mình không cảm xúc được như trước. Điều cuối cùng mình muốn chia sẻ với bạn đó là: “TÔN TRỌNG CẢM XÚC CỦA BẢN THÂN”.

Bạn nói mình mạnh mẽ hay kiên cường gì đó. Thực ra không hẳn vậy. Có 1 người thân thiết biết chuyện của mình đã nói sự cố gắng, chịu đựng và nhẫn nhịn của mình quá đáng sợ. Nhưng sự thật là mình không cố quá mức như thế. Trong một ngày mình cũng trải qua tất cả các cung bậc cảm xúc. Những lúc ổn mình sẽ làm mọi việc sao cho tốt đẹp nhất. Lúc thấy không ổn là mình chiều chuộng mình ngay. Có thể khóc, có thể đi xe lang thang ngoài đường, có thể nhắn tin cho một người bạn thân để kêu gào vu vơ. Mình chấp nhận những giây phút mình sẽ bị trùng xuống, sẽ vật vã và mệt mỏi nhưng mình không bao giờ để mình down quá lâu thôi. Còn một điều liên quan đến con cái nữa. Vì tâm lý người mẹ ảnh hưởng nhiều đến giáo dục con. Bạn cũng nên suy xét và đối mặt. Giờ mình phải out rồi. Vẫn câu nói cũ: “Cố gắng bạn nhé!”

 

(Đã đọc 133 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận