Suy buồng trứng ở tuổi 32, mình có còn là phụ nữ?

Venguon14

Yêu rồng con. Có nhiều điều, nhiều giai đoạn để chia sẻ với em, nhưng không thể viết ra đây hết nổi. Chị cố gắng nói gọn gọn rồi tới đâu đối phó đó em hỉ. Yamanote rất chính xác. Em phải tập yoga. Hồi xưa chị 3-4 lần 1 tuần đấy. Em bắt đầu ít nhất phải 2 lần/tuần. Thêm nữa em cho phép em buồn chán một tí thôi rồi vực mình dậy nhá. Em phải chọn không làm nạn nhân. Cái cảm giác bi quan của em nó vì hóoc môn chỉ một phần thôi. Phần còn lại là vì em thương tiếc tội nghiệp thân xác mình. Cái này thì em phải luyện mình để diều khiển. Cái upside nó là thế này. Như wicket nói: đời mà nó bình lặng quá cũng chán. Chị từ ngày vực mình lên xuống với cảm xúc, nhìn lui thấy mình ngộ ra rất nhiều chân lý. Và đời còn đẹp hơn lúc xưa.

Yeuhaichurongcon

Chị Venguon ơi. Khi đọc những dòng chữ của chị, nước mắt em tuôn rơi. Sợ chồng ngồi đọc sách bên cạnh biết được, em phải vào nhà vệ sinh xả nước rồi khóc cho đã. Em thấy mình thật bất hạnh và đáng thuơng. Mẹ em luôn tự hào sinh ra những đứa con khỏe mạnh. Nhất là em, bé thì ăn bột không kịp đút, lớn thì không bao giờ biết vào viện, biết ốm đau cho đến năm 28 tuổi em phát hiện ra mình bị lạc nội mạc buồng trứng. Từ đó trở đi là những chuỗi ngày mổ xe (4 lần rồi), đó là những chuỗi ngày khổ đau và về thể xác lẫn tinh thần. Em cũng lờ mờ biết được là khi mổ xẻ như vậy sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của buồng trứng dẫn đến suy buồng trứng nhưng em không ngờ nó đến nhanh vậy khi em mới 32.

Em vẫn còn buồng trứng và tử cung bình thường, nhưng buồng trứng thì không hoạt động nữa. Em còn nhớ cái cảm giác 13 tuổi, lúc có kinh lần đầu tiên trong đời. Em không lo lắng như những bé gái khác mà lại cảm thấy rất buồn là từ nay cuộc đời mình gắn với cái băng vệ sinh hàng tháng, chán thế, mình không thích có kinh tí nào về nó đau bụng kinh khủng. Rồi càng lớn lên, mỗi lần có kinh là 1 lần bị tra tấn, đau lắm, lăn lộn khóc lóc, nôn ọe…Em đã mong mình cắt xừ nó buồng trứng hay tử cung đi để đỡ phải chịu hành hạ như thế nữa. Ấy vậy mà khi nó trở thành sự thật thì một cảm giác buồn không tả xiết, như kiểu mình đánh mất cái gì đó quý giá lắm. Là con đường trước mặt sẽ là bệnh tật và khổ đau. Ôi, em không biết diễn tả bằng lời như thế nào khi cứ nhìn thấy chồng con, thấy Bố mẹ những người thương yêu của mình…Mình chỉ muốn òa khóc, muốn nức nở nhưng lại không dám, lại phải nở nụ cười dù ngượng ngập.

Chị ơi. Em biết là phải học cách đối mặt, và chấp nhận, chấp nhận, nhưng khó quá. Em vẫn choáng váng u mê chưa biết bắt đầu từ đâu. Từ 1 người con gái cũng gọi là xinh xắn, có học thức cao, có chồng con đàng hoàng, kinh tế không quá giàu nhưng không quá dở, có bố mẹ tâm lý yêu thuơng…Ai cũng bảo em sướng từ trứng sướng ra. Em cũng đã từng tự tin là như thế nhưng giờ tất cả suy sụp. Tập thể dục thì chắc chắn em phải làm rồi. Ăn uống chắc cũng phải chú ý hơn nhưng còn tình cảm, còn stress, còn trầm cảm…Có ai có kinh nghiệm gì chia sẻ cho em đựoc không? Lúc nào rảnh em sẽ nhắn tin cho chị nhé, chị Venguon ơi.

Yamanote

Bạn yeu2 rongcon ơi cứ đi tập đi nhé, ở gym curves chuyên dành cho phụ nữ, chị google địa chỉ nhé, các bạn hướng dẫn viên rất nhiệt tình và tràn đầy năng lượng cũng khiến mình yêu đời hơn, và có mục tiêu hàng tháng đàng hoàng. Với lại cách trị trầm cảm tốt nhất là vận động giao tiếp bạn ơi. Mình gặp mấy cô ở đó mà mình nghĩ trông họ tệ đến thế mà họ cũng yêu đời tự tin vậy, họ happy tháng này giảm 2 kg, nét mặt tươi hơn bớt cau có vv. Khí huyết lưu thông sẽ giúp máu lên não bớt trầm cảm bạn à.

Mình động viên tất cả phụ nữ nhất là tiền mãn kinh và về hưu đi tập mà khó phết, ít nhất đến làm quen tập thử một buổi nhé, 30′ thôi mà. Với lại cái này hỏi chị về nguồn: em nghĩ vẫn phải nói ra với tất cả, kể cả chồng, kêu gọi sự động viên giúp đỡ support của mọi người, không thể giấu được. Có chăng chỉ nói với chồng là mổ gây anh hưởng nên bị tắc kinh nguyệt, sẽ có nhiều dấu hiệu rối loạn hoc môn như nóng lạnh bất thường, tâm lý trầm cảm, dễ khóc dễ xúc động vv.

Em nghĩ chính việc chị đang cố giấu cũng tạo ức chế tâm lý cho chị, chỉ là đừng nói 2 chữ mãn kinh nó cũng không đúng với trường hợp của chị. Có người bị mãn kinh ở tuổi 32 một cách tự nhiên ý chứ. Ôi em quen ai cũng gọi chị, khéo gặp ở gym me2rongcon trông còn trẻ hơn em ý chứ, vui lên đi chị.

Hong_Cam

Ơ, bạn yeuhaichurongcon đọc kỹ bài của chị Về Nguồn và Yamanote chưa mà sao vẫn vật vã khóc lóc thế nhỉ? Rõ ràng thông điệp là:

– Cắt buồng trứng, suy buồng trứng, hư buồng trứng không có nghĩa là tiền mãn kinh

– Có tiền mãn kinh đi nữa vẫn có thể enjoy và hạnh phúc, vẫn có thể quan hệ, vẫn máu lửa như thường.

Vậy mà bạn vẫn vật vã khóc lóc như là trời sụp xuống đầu hết phương cứu chữa. Tình cảm chưa có gì ảnh hưởng mà bạn đã suy diễn tưởng tượng ra chồng bỏ tới nơi. Stress là do bạn tự suy nghĩ tự stress chứ sự kiện này nó không gây ra stress. Trầm cảm cũng vậy, bạn tắt kinh không làm bạn trầm cảm được. Chính sự suy sụp khóc lóc buồn khổ quá lên của bạn mới làm bạn trầm cảm. Giờ thay vì ngồi search từ “nguy cơ”, “bệnh tật”…Thì search “cách phòng chống”, “cách đối phó”, hoặc “thăng hoa khi tiền mãn kinh” chẳng hạn thì đảm bảo là thông tin sẽ tươi tắn hơn, lạc quan hơn rất nhiều.

Yeuhaichurongcon

Trước đến giờ thú vui ngoài ra đình ra là ngồi máy tính lướt hết cái nọ đến cái kia mẹ nó ạ. Nhưng giờ mình sẽ phải sắp xếp lại cuộc sống, dành thời gian cho sức khỏe của bản thân thôi. Hiện tại mình chưa thể đến trung tâm tập ngay được thì có bài nào, dạng nào dễ tập ở nhà cho người mới bắt đầu không nhỉ?

@mẹ Hồng Cầm: Mình đọc kỹ chứ, rất kỹ các comments của chị Về Nguồn và Yamanote. Chính lúc suy sụp như vậy, đọc comments động viên của mọi người khiến mình cũng đỡ trầm uất hơn là 1 mình vât lộn với mọi suy nghĩ và lo lắng. Nhưng có lẽ mình yếu đuối hơn các mẹ ở đây. Đặc biệt đọc xong câu chuyện của mẹ Hân thì mình thấy bản lĩnh mình thật kém cỏi. Những gì mẹ Hân từng phải đối mặt nó cũng kinh khủng không kém so với cảm giác của mình hiện tại nhưng mẹ Hân đã vượt qua dễ dàng và làm điểm tựa vững chắc cho các con. Mình học hỏi được nhiều lắm qua các post của các mẹ. Mình sẽ phải học cách chấp nhận sự thật này.

Greenbooks

Mình không dám chắc mình sẽ có lời khuyên tốt cho bạn. Nhưng mình sẽ kể về cuộc đời mình. Mong bạn sẽ nhận ra điều gì đó ở câu chuyện của mình. Hình ảnh mình trước khi đi lấy chồng là một người được học hành tử tế, gia cảnh khá giả, có rất nhiều bạn tốt. Lấy chồng ai cũng nói mình giỏi hơn chồng. Mình cũng đã từng hi sinh sự nghiệp của mình để khoảng cách sự nghiệp giữa 2 vợ chồng không quá xa. Tuy nhiên mình luôn không được gia đình chồng yêu thương chấp nhận. Nhưng chuyện đó không phải vấn đề mình đề cập ở đây.

2 vợ chồng mình có 1 đứa con. Khi con chưa đầy 1 tuổi thì mình phát hiện bị ung thư vú giai đoạn 3. Phẫu thuật cắt bỏ 1 bên ngực, điều trị hóa chất, xạ trị, phẫu thuật cắt buồng trứng. Sau đó là dùng thuốc nội tiết hàng ngày. Mọi thứ xẩy ra khi mình 30 tuổi. Nhiều lần nhìn mình ở trong gương với một bên ngực bị cắt mất, một cái đầu trọc, bụng đầy vết sẹo của mổ đẻ và mổ cắt buồng trứng. Nhưng mình lúc đó vẫn cười được (cười mếu) với ý nghĩ: “Ít nhất là mình còn sống”.

Sau điều trị mình bị stress gần 1 năm. Do tác dụng phụ của hóa chất, do cắt buồng trứng, do dùng quá nhiều thuốc ức chế nội tiết, do công việc áp lực, do con hay ốm, do mâu thuẫn vợ chồng. Nói một cách thực tế việc cắt buồng trứng có ảnh hưởng đến cơ thể. Đặc biệt trường hợp của mình lại còn bị tiêm, uống, truyền nhiều loại thuốc nên các dấu hiệu mãn kinh xẩy ra nặng nề gấp 10 lần so với người mãn kinh bình thường. Của bạn là không phải cắt mà buồng trứng không hoạt động như thường nữa nên dấu hiệu mãn kinh sẽ có nhưng không đến mức quá nghiêm trọng.

Riêng chuyện sinh lý vợ chồng mình thì ổn. Thậm chí còn tốt hơn trước. Một phần do chồng “kỹ thuật” hơn. (Sau này mới biết kỹ thuật của chồng là do các cô cave dạy). Một phần lúc đó dù vợ chồng thỉnh thoảng cãi nhau nhưng mình vẫn nghĩ mình được yêu. Mình lại ý thức cơ thể mình khiếm khuyết nên rất chịu khó học hỏi sách báo, phim ảnh để nâng cao chất lượng cho chồng thoải mái. Nói chung theo kiểu đôi bên cùng cố gắng nên mọi thứ có vẻ ổn. Còn chuyện chồng mình đi với các cô cave, mình biết được là do chồng nói thật. Chồng nói thật là vì chồng bị “tai nạn” lúc hưởng lạc và bị xét vào đối tượng nhiễm H. Lúc đó quá lo sợ không dám đối mặt với những lần kiểm tra HIV và sợ mình sẽ bị lây nhiễm nên chồng mình chọn cách nói thật.

Thực ra mình rất “hâm mộ” với nhiều mẹ trên này. Đó là khi sự việc xẩy ra họ còn được trừng phạt, trách móc chồng. Còn mình ngay sau khi nói cho mình sự thật thì chồng mình bị mắc bệnh trầm cảm, hoang tưởng, lúc nào cũng nghĩ mình bị bệnh nọ, bệnh kia. Và chuỗi ngày tiếp theo đó của cuộc đời mình là hàng ngày đưa chồng đi hết viện này đến viện khác. Khi bác sĩ hỏi không có bệnh sao lại đi khám? Mình lại phải kể là chồng mình đi ABC, sợ bị nhiễm XYZ nên giờ đầu óc rối loạn cứ nghĩ mình bị bệnh nọ bệnh kia. Cho đi khám để thoải mái tư tưởng. Bác sĩ nhìn mình như nhìn người từ trên trời rơi xuống. Còn mình thì cười. Chắc họ nghĩ mình bị điên rồi mà vẫn còn cười được.

Chắc bạn nghĩ chồng mình chơi bời là do cơ thể mình như vậy. Lúc đầu mình cũng cho là thế nhưng về sau mình phát hiện không hẳn như vậy. Chồng mình thuộc mẫu người nhu nhược và không dám đối mặt. Trong giai đoạn mình bị stress mình không kiểm soát được những lần cãi vã với chồng. Mỗi lần đó chồng cũng không giải quyết được sự bực tức với vợ và chọn cách ra đường “chơi bời cho bõ tức”. Đến lúc sa hố rồi thì không biết giải quyết mà chọn cách quay lại dựa vào vợ.

Chắc đọc đến đây bạn thấy đáng sợ đúng không? Nhưng chuyện vợ chồng mình là câu chuyện dài. Nó sẽ khác với chuyện gia đình bạn. Mình chia sẻ với bạn không phải để dọa bạn. Mà để nói với bạn rằng. Bạn vẫn còn đang có cơ hội. Đúng là bạn đang có những tổn thương ở thực thể. Nhưng đó là chuyện đã xẩy ra và bạn NÊN CHẤP NHẬN nó. Sau khi bạn chấp nhận rồi bạn hãy chia sẻ cùng chồng để chồng hiểu, thông cảm và cả 2 sẽ có những cách để CÙNG NHAU vượt qua giai đoạn này. Bạn đừng như mình cứ cố gắng vượt qua một mình. Bạn cũng đừng nghĩ bạn đáng thương hay tội nghiệp. Đừng nghĩ đến gì bạn mất mà nghĩ đến những gì bạn đang có.

Như các chị khuyên trên này, bạn nên đi tập Yoga. Yoga giúp mình rất nhiều. Dù có lúc tập không tập trung, nước mắt rơi dài xuống thảm tập. Nhưng Yoga đã giúp mình hồi phục sức khỏe và cân bằng lại tinh thần. Hơn nữa mình là kiểu người dám chấp nhận thực tế. Nhìn những gì mình vẫn có, không nhìn những gì mình đã mất. Mình có thể là người khóc suốt đêm trước nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy phải nghĩ ngày hôm nay phải sống làm sao cho tử tế. Ừ thì mình bệnh tật, ừ thì chồng mình không chung thủy, ừ chồng mình nhu nhược… Nhưng cuối cùng dằn vặt bản thân giải quyết được gì. Cơ thể mình vẫn đầy sẹo. Mình cũng không khỏe được hơn. Lúc mình gục ngã rồi thì con gái mình ai nuôi?

Có một điều mình lưu ý với bạn rằng cơ thể bạn có thể có một số dấu hiệu tiền mãn kinh xẩy ra. Nhưng thường nó chỉ kéo dài khoảng 6 tháng đến 1 năm. Sau đó cơ thể sẽ thích ứng. Hơn nữa bạn đừng nghĩ cơ thể mình đang già nua. Bạn hãy nghĩ nó vẫn rất bình thường. Miễn là bạn ăn uống, luyện tập và có 1 tinh thần tốt. Cũng đừng tự dằn vặt và đặt ra những câu hỏi kiểu: “Vì sao chuyện này lại xẩy ra với mình?” Bạn khổ thì những người yêu thương bạn cũng không sung sướng gì. Vậy bạn hãy đối diện và coi chuyện này đơn giản hơn. Hãy khám phá cuộc sống của mình ở những góc nhìn tích cực khác. Có khi vợ chồng bạn còn hạnh phúc cả trước kia nữa chứ.

(Đã đọc 133 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận