suploang: Tha thứ rồi thì làm gì nữa?

suploang

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] Quả là không nằm ngoài dự đóan của em.
Sáng, nằm ôm chồng nói chuyện: Tự nhiên mấy hôm nay có số điện thoại lạ hoắc nhắn tin cho em. Chỉ là chúc chích thong thường thôi. Em có nhắn lại hỏi là ai thì ko thấy trả lời. Hôm qua thì ko thấy nhắn. Nhưng nếu số đó nhắn lại thì phải là gì hả anh
– Im lặng;
– Một lúc sau: Anh, phải làm gì?
– Ôi giời, bồ cũ nhắn. Anh ko biết. Không nhắn lại thế là xong.

– Thì em đã làm gì đâu
– Chưa làm gì tức là sắp làm gì chứ gì. Không nhắn tìn qua lại thì làm sao nó nhắn sớm tối như thế.

Rồi chông em vùng dậy, em kéo nằm lại thì quát em. Và tỏ ra không muốn nói chuyện nữa ( trong khi trước đó đinh dậy, em kéo nằm lại thì ko sao).

Haizz! Bít thế em cóc nói chuyện cho xong

Em nhiều lần cũng muốn nói chuyện thẳng thắn với chồng em lắm chứ. Nhưng dường như chồng em ko muốn nói chuyện thì phải. Mấy lầnn em cứ thử nói chuyện thì hoặc là: Đi ngủ đi, anh buồn ngủ rồi, hoặc là gằn giọng: lại cái gì đấy. Chồng em muốn em phải tự hiểu chồng em, em phải chấp nhận mọi cái. Nếu không chấp nhận được thì thôi. [/su_expand]

yamanote

nói thêm, vì mình vẫn nghĩ sup xử lí mọi thứ sao mà tệ thế mà ko hiểu tại sao nữa.

giai đoạn 2 vc hàn gắn tình cảm, mà nào là lúc thì sup khoe với chồng có bồ cũ nhắn tin (lâu lâu rồi). mà lại nói qua chat. bây giờ thì nói có ai đó nt cho em vv một cách rất nhẹ nhàng nghe cũng giống khoe hơn là bức xúc. hôm trước sup xử lí chuyện ăn trưa lỡ hẹn ko biết thế nào. Rồi những chuyện nhỏ nhỏ như blast cũng thành to chuyện.

TAỊ SAO LẠI THẾ HẢ SUP? Sup đang chán nản, đang muốn buông xuôi lắm rồi, hay là buông xuôi đi một thời gian? Hay là vì Sup vẫn hận chồng chuyện NT, trong lòng vẫn muốn trả thù cho bõ ghét? Hay Sup yếu ớt, ko thể vùng dậy đc, mù mờ về chuyện ngta tôn trọng mình hay ko, hay ngay cả khi biết ngta ko tôn trọng mình thì cũng mặc kệ?

Đâu là vấn đề của sup thế? Chứ bây giờ mỗi một tình huống, mỗi ng 1 ý, có khi làm theo lại hay có khi lại dở. Có hi định làm theo mà rồi theo đc tí ti thôi. Biện pháp gì, cũng phải xuất phát từ trong lòng mình, thực tâm hàn gắn, thực tâm muốn sáng sủa hơn. Chứ chưa vào trận đã nghĩ, ôi chả có kết quả gì đâu, thôi cứ tặc lưỡi làm theo các chị khuyên xem thế nào, chính mình còn ko tin tưởng thì hậu quả chỉ càng tồi tệ hơn thôi.

MTCT

Sao nhắc mãi ko nhạt ko chán hả em. Thế có khác gì chị cứ ngồi đếm ngược: 40 năm 3 ngày nữa mình chết, ngày hôm sau lại 40 năm 2 ngày, rồi 40 năm 1 ngày. Dù ai cũng biết là sẽ chết nhưng chả có gì sung sướng, vui thú khi cứ đay đả mãi cái tương lai đen ngòm dĩ nhiên ấy. Cũng như vợ chồng em, hay như bất cứ đôi nào khác, ko yêu nhau nữa, chán nhau, yêu người khác thì bỏ nhau thôi, cứ nhắc mãi làm gì, luật bất thành văn rồi.

Chị thấy vấn đề nằm ở chính bản thân em vì chính em ko biết mình muốn gì. Chị đồ rằng em giận hờn, bực bội, mất tự tin, hơi cay cú,muốn trả thù cho chồng nếm cảm giác bị cắm sừng để thấy vợ có giá trị, muốn… bla bla… tóm lại là đề cao em, tình yêu của em và chồng phải hiểu và trân trọng. Điều này hợp lý nhưng ko phải bất kỳ khi nào chồng ko phối hợp đúng ý hay bất hợp tác hoặc hiểu sai là em lại nói thế.

Mà sao em nói chuyện với chồng khó hiểu thế, chị là đàn bà còn chả hiểu em muốn nói gì với chồng nữa là đàn ông. Ví dụ; nếu chồng từng có fault nhưng biết quay đầu, sửa lỗi và em tha thứ được, nói với nhau 1 lần cho xong rồi tuyệt đối ko nhắc lại hay tỏ ra nghi ngờ nữa, ít nhất là bí mật nghi ngờ thôi:cool:, dằn dỗi rồi em thấy anh ko thế này, anh ko thế kia, ko có tác dụng mà còn phản tác dụng.

Với Đàn ông: em thấy anh làm tốt điều này, điều nọ, nhưng giá như có điều b hay điều c thì tuyệt vời hơn, cấm chỉ trích kiểu ko nêu rõ cách giải quyết. Ví dụ: anh ko quan tâm đến cảm xúc của em, anh ko cố gắng .. chúng nó chả hiểu đâu, nghe chung chung lắm, cụ thể hơn đi em. Đơn giản em nói: này, mai chồng nhớ tặng hoa vợ 8 tháng 3 cho vợ sướng nhé, ngủ phải cho vợ gác chân, cấm cãi, chồng sinh ra chả để làm thế thì làm gì, ra đây cho vợ ôm nào, dạo này lơ là ôm hôn vợ trước khi đi làm, vợ tủi thân đấy, nhớ ko quên nhé, mai chủ nhật đưa vợ đi ăn, ko được quên, có kế hoạch gì cũng gác lại, cho vợ sướng phát chứ, phải hâm nóng TY

Vụ tin nhắn: em có vẻ vui sướng khi có người nhắn tin, hai lý do: giúp em xốc lại sự tin tin về vẻ đáng yêu và hấp dẫn của mình vì em mất tự tin sau khi chồng có vấn đề, hai là em muốn cho chồng nếm trải cảm giác có người khác của vợ để hiểu và thông cảm. Sau khi vợ chồng có trục trặc, giai đoạn hàn gắn rất nhay cảm, kiểu như dưỡng thương, và bất kỳ tác động quá đều ko tốt, khi TY người đàn ông đã từng chia bớt cho người thứ 3, đảm bảo anh ta ko còn yêu em nhiều đến thế ngay vào thời điểm đó, có chăng là sự biết ơn em đã cho anh ta 1 lối về, để có đương yên ổn cuộc sống, cái này khác tình yêu. Vậy mà người ban ơn cứ đay nghiến mãi hay refer liên tục về cái lỗi kia, hay tỏ ra nghi ngờ, anh ta sẽ thấy em ko thiện chí, kiểu giữ để hành, anh ta sẽ chán em, có thể vẫn sống bên em nhưng cảm xúc nó sẽ giảm nhiều.

Nếu là chị: vụ tin nhắn kia, có trăm ngàn cách để ” té ” nhưng có lẽ em thích thú gặm nhấm niềm vui có người để ý ( mà chả chắc là có thật) và cố tình để tin nhắn để trêu ngươi chồng. Biết đâu chồng em đang cố vun 1 tí TY còn sót lại sau mấy trận bão giông cãi nhau ( vợ chồng đã đưa ly hôn ra đề cập là tình cảm sứt mẻ lắm, hay ho gì) mà em lại sổ toẹt, có khi tin nhắn quan trọng lại xóa, thậm chí tin của chồng, còn tin của cái thằng bỏ mẹ, ất ơ nào đó lại giữ nguyên mà tự sướng, cái này gọi là phản tác dụng. Em phải mách chồng hoặc giả vờ chửi vào điện thoại thằng đó trước mặt chồng, cho chồng thấy mình chả thích gì. Đàn ông nó ghét vợ nó hớn hở khi nhận tin ỡm ờ của thằng khác ( mà đàn bà cũng vậy thôi). Đã thế lại hỏi chồng em trả lời làm sao, vàng hoe một cách lộ liễu

Nói em đừng giận nhé, em dở hơi hay sao lại hỏi thế, mình có thiểu năng đâu mà ko biết phản ứng thế nào khi bị 1 thằng đàn ông nó tán tỉnh, nhất là khi mình là phụ nữ có chồng,. Chị là chồng em, kiểu nói của em được hiểu giống như khoe khéo: em cũng có người mê đấy, anh đừng tưởng anh chê em mà khối người yêu, dù có vẻ như em nhờ chồng tư vấn cách giải quyết.

Với mấy tán tỉnh kiểu ấy, trả lời chỉ là yes ( cái này đã ko hỏi chồng) hoặc No ( té tát 1 trận, chửi cho nó nếu nó đi quá, bảo chồng dọa cho nó sợ,,,) còn hỏi có nghĩa là anh ơi, em nên yes hay no, nếu no thì thế nào cho lịch sự. Ôi dào, biết nó là thằng nào mà phải lịch sự, cho nó vào dĩ vãng luôn, tổng sỉ vả kiểu lịch sự. Giá như em hỏi: chồng ơi, thằng dở hơi nào ởm ờ nhắn tin chúc với chả chiếc, vợ nhắn tin nhẹ nặng đủ cả , chửi cho nó mà nó ko nghe, chồng chửi hộ hoặc cài hộ vợ blacklist để máy từ chối với…

Vụ viết đơn: chị mà là em,chị sẽ viết đơn:
Tôi li dị với các suy nghĩ và hành vi sau đây:
– Mâu thuẫn cãi nhau với chồng
– Giận hờn, hiểu lầm chồng
– Đưa đối thoại vào bế tắc
– Kết luận vội vàng, chụp mũ chủ quan về chồng và quan hệ vợ chồng
– Làm gì, nói gì cũng ko suy nghĩ thấu đáo , lường trước hậu quả

Tôi sẽ gắn kết với:
– Tình yêu với chồng con và gia đình
– Sự vui tưoi, êm đềm, hạnh phúc và ấm cũng của gia đình
– Chia sẻ cảm xúc với chồng
– Tâm sự, nêu rõ quan điểm để vợ chồng hiểu nhau
– Nói rõ mình muốn gì : cụ thể chứ ko chung chung định hướng
– Cố gắng hiểu chồng để yêu và thông cảm với chồng
– Khôg bao giờ đề cập đến lý hôn để làm điều kiện vì tôi còn yêu chồng

kết luận: đề xuất, rất mong chồng hợp tác để cũng xây dựng hạnh phúc Gia đình

Cuói đơn em viết : quyết tâm! quyết tâm! quyết tâm

Nếu em cứ thế này, chị sợ chồng em sẽ mệt mỏi, đời có mấy ngày mà cứ nhìn mặt, nói chuyện là cãi cọ, dằn vặt, bảo làm sao mà yêu nhau cho được, có mà chán ngấy tận cổ, làm quái gì có cảm xúc, mà tình yêu ko có cảm xúc làm thức ăn thì nó chết ngoẻo ngay.

Thôi thì chồng mình thế, với vai trò người giữ lửa, em nên gia giảm cho phù hợp với tính cách của chồng mình. Bản năng và thiên chức của phụ nữ là định hướng cảm xúc trong gia đình mà, vì phụ nữ khéo,, nhạy cảm và biết xử lý các vấn đề liên quan đến cảm xúc tốt hơn. Ở đây dừng bàn kiểu anh ta có thế thì tôi mới thế, tôi ko việc gì phải thế naỳ nếu anh ta ko thế kia. Vấn đề là mục đích là gì, làm sao để đạt mục đích, ko phải là lúc mổ xẻ đổ lỗi nguyên nhân tại ai. Chúc em may mắn

Vu chat: dễ nói đùa nhất mà em… Khi nào chồng bắt đầu cao giọng, em cứ cảnh cáo:
– Này cái nhà anh kia, cẩn thận cái thái độ, cái thái độ:Kiss:, anh còn nói thế là em tủi thân, em out, em trả thù anh đi chợ mua đồ ăn tẹt ga, đánh vào kinh tế của chồng, ăn cho béo ị chả ma nào nhòm, cho chồng hết nghi ngờ vì b…e…o…ó quá, :Crying:

Chồng mà nói lải nhải thì em bảo
– Anh có thấy hơi rát rát ở má ko:Smug:

Chồng hỏi sao thế

Trả lời.

– Em thấy anh nghi oan cho em, ko tin em, em ức:Sick: tát cho anh 1 cái vào má trên mạng ảo mạnh ra phết ko thấy đau à:Nottalkin:, em thì đau hết cả tay đây này, đau cả lòng nữa:Crying:

Chồng mà cứ đổ oan:
= Này, bố nó cẩn thận, em vừa trù úm đứa nào đổ oan cho 1 người vợ tuyệt vời, vừa xinh đẹp, vừa hiền thục là…. ( tên em) thì …. mép nó tối nay có cái mụn . Để tối nay mình về xem có người ko cho mình thơm vì bị đau mỏ ko

Chồng nói tiếp, thì em chấm dứt:
– Vợ dỗi rồi, ko nói nữa, tự ái rồi, vợ ko chat với chồng nữa, vợ bận ngồi khóc nốt chỗ dở đây:Nottalkin::Crying:

Đại khái là make fun với mọi sự, em ơi

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận