Suploang: Có nên đưa tiền cho chồng kinh doanh

Suploang

Các chị ơi, em lại cần các chị tư vấn cho em xem liệu có nên đưa tiền cho chồng kinh doanh?
Chẳng là thế này: Chồng em là dân chứng khoán ( broker ạ). Các anh chị ở đây mà có chơi thì cũng biết rội Chứng khoán thời điểm vừa rồi thế thảm . Chồng em có làm thua lỗ của khách số tiền khá lớn là gần 1 tỷ và có nguy cơ bị kiện nếu không bồi thường được cho người ta hoặc kiếm lại được trả người ta .

Chồng em cũng lại đang trong nguy cơ bị cắt giảm nhân sự . Lương em thì thấp ( 3,5 triệu tổng thu nhập / tháng ).

Em có dành dụm được riêng khoảng 20 triệu, còn chồng thì hiện nay không có tiền để kinh doanh . em đang rất lăn tăn việc có nên đưa tiền để chồng kinh doanh chứng khoán tiếp không vì hiện nay thị trường chứng khoán đang bết xê lết, lại thêm việc với tính cách chồng em thì làm ăn toàn thua lỗ thôi, nên nếu số tiền này ra đi nữa thì nhà em chắc ra đường ở ( khoản này em đẻ dành để trả tiền nhà đợt tới ạ ).

Trước đây em cũng giành dụm được ít tiền và khi chồng có việc thì em đều đưa hết cho chồng . Nhưng lần này em lăn tăn quá, vì số tiền này em muốn giữ để trả tiền nhà và phòng khi có việc gì mà lại không có tiền thì chết .

Em thì không đặt vấn đề tiền bạc lên trên cuộc sống vợ chồng ( có sao em sống vậy ) . Nhưng bực cái là chồng em có cái tính : Không tiết kiệm, dù cuộc sống đang khó khăn, cứ phải vay mượn để chi tiêu, nhưng hễ cứ có tiền một chút là y như rằng chồng em sẽ chiều chuộng bản thân chồng em ngay lập tức ( chồng em chơi xe cổ ( xe Minks rẻ thôi nhưng cứ thích là mua và lại pahri mất tiền sửa chữa) rồi chụp ảnh nên hay đầu tư vào mấy cái đó ). Em cũng không khó khăn gì những việc đó cả, nhưng nhiều khi bực vì cuộc sống còn đang nợ nần ( ngoài khoản đang làm thâm hụt của khách ra thì nhà em vẫn nợ tương đối ạ ), chồng em cứ không lo tích cóp trả nợ mà cứ có tư tưởng là đến lúc đó rồi tính . Cuối cùng là tháng nào em cũng giật gấu vá vai .

Nhiều đêm nhìn chồng em mất ngủ em cũng xót ruột và thương chồng em lắm . Em cũng muốn đưa phắt 20 triệu đó cho chồng em ( dù số tiền thực sự với mọi người thì không lớn, nhưng với nhà em hiện này thì là cả tài sản ) , nhưng lại nghĩ tới việc chồng làm thua lỗ mất, hoặc cầm tiền lại bớt 1, 2 triệu vào xe với cộ là em lại không muốn đưa ( tiền đó em cũng để đầu tư chứng khoán cho sinh sôi, mỗi tháng chỉ lãi khoảng 500K thôi vì em chơi kiểu ăn chắc mặc bền a. chứ không lướt sóng ).

Giờ các chị cho em xin ý kiến vợi Vì không đưa tiền chồng thì thấy có lỗi sao ấy ( chồng em không biết em có khoản riêng này đâu ạ – bao nhiêu lần vì cái khoản riêng của em mà giúp được chồng những lúc cần kíp đó ), nhưng nếu đưa thì khả năng 70% có thể là sẽ mất nốt thì nhà em trắng tay . Trước còn dễ có đồng ra đồng vào để dành, chứ giờ thì chắc không thể ạ

dori

chồng chị nợ cả gần một tỷ thì 20tr của chị cũng chỉ là muối đổ biển thôi. Theo em thì chị cứ giữ cái khoản đó để trang trai cho cả nhà, chứ nói xui nếu lỡ anh ấy thua lỗ mất luôn thì lấy gì mà trả tiền nhà, tiền ăn, tiền sữa cho con??? Hỗng lẽ chui vô cái ô tô cũ của chồng ở??

Em thấy chồng chị là broker mà tính cẩn trọng trong kinh doanh ít quá. Khi thực hiện phi vụ mà 5 ăn 5 thua kiểu CK Việt Nam mình mà không tính đến “nguồn trả nợ” thì quả là liều thật.
Nhưng gì thì gì, giờ đã là cơ sự đã rồi, chồng đã có tính liều mạng thì chị phải vững vàng và cẩn thận, để ít nhất là cả nhà không bị ra đường. Chị thương chồng chị nên chị muốn đưa 20tr kia cho chồng, nhưng theo em nó chẵng bỏ bèn gì với cái tính phiêu lưu phóng khoáng của anh ấy. Vì vậy tha chị dùng số tiền ấy để làm “hậu phương vững chắc” là cũng thương chồng rồi.

Cho em bình luận chút: Chả bù cho chồng em, anh ấy chả bao giờ cho trứng vào một giỏ cả, khi làm một phi vụ gì thì tính toán đến trường hợp rủi ro nhất để vẫn có đường lùi. Tất nhiên, chồng chị chơi thứ rủi ro cao thì lợi nhuận mang lại cũng có thể cao, giàu trong chốc lát mà phá sản cũng trong chốc lát. Làm vợ mấy anh này phải có trái tim thép!!

suploang

Úi giời ợi Cái hồi chồng em giàu tiền tỉ thì em chưa có quen, tới khi tài sản từ vàu tỉ xuống còn vài trăm triệu thì em mới quen và lấy . Rùi dần dần thì tiền hết mà còn nợ nần một đống ( em toàn trêu chồng là vợ không có phúc hưởng sướng, toàn là cô khác hưởng hộ, rùi hồi đó mà quen chồng thì có khi chồng giàu to vì vợ giữ được tiền hộ  ) . Nhưng thôi em không care cái vụ tiền nong đó lắm vì thực ra những việc chồng em làm cũng là mong muốn cuộc sống tốt hơn cho hai mẹ con mà . Chỉ là chồng em chưa đi đúng hướng nên mới để xảy ra như vậy

Tình cách của chồng em thì không hợp làm kinh doanh được ạ ( rất tin người, hào phóng bạn bè lắm, lại không điềm đạm, không có tính kiên trì, thích lên thì làm ) thế nên giờ mới thua lỗ hết . Thế mà chồng em lại là dân kinh doanh đấy ạ .

Nghe chị nói thế thì em thở phào rùi, không lo lắng lăn tăn gì về việc đưa tiền chồng nữa

Cái dòng đỏ đậm: Ô tô cũng bán đằng ô tô, giờ phải mượn xe máy ông bà ngoại để đi làm đấy a. Hu hu hu

P/S: À hiện nay do hoàn cảnh gia đình cũng đang khó khăn, con bé bạn em cũng thương nên giúp đỡ em bằng cách giúp vốn đầu vào cho em để em làm chân bán lẻ cho hãng sữa Physiolac. Nên chị nào có con mà dùng nữa này thì lấy giúp em để ủng hộ em nha .

081208

Ủng hộ em sup cái để khỏi đưa tiền cho chồng nè. Mình cất lại cũng là lo cho gia đình chứ có phải để tiêu riêng đâu mà em cứ phải lăn tăn.
Phóng lao phải theo lao. Tình hình kinh tế bây giờ khó khăn, chứng khoán cứ tiếp tục lao dốc nên em phải thường xuyên khuyên chồng phải cẩn thận. Cố gắng lên em nhé!

Chị không có mẹ chồng, lấy nhau được một năm thì bà mất nên không biết mẹ chồng nàng dâu thế nào nhưng nhà chồng mình khủng khiếp lắm nào là anh chồng rồi là chị dâu. Nhiều lần nói xấu mình nọ kia kia nọ, mình cũng im chăng nói đi nói lại một câu nào. Cứ tâm tâm niệm niệm tốt đẹp thì làm anh làm em còn xấu xa thì bằng mặt không bằng lòng hoặc còn hơn nữa thì gặp nhau chào cho phải phép rồi thì kéo phecmơtuya cái miệng lại, cứ nghĩ vì thương chồng mà nhin họ chứ còn nếu không thì còn khuay. Có một lần, đứa cháu kêu chồng bằng cậu ruột nhưng chỉ thua mình 4 tuổi, nó đi rêu rao khắp là mình tham ăn, có một đĩa êhcs xào mà một mình cắm cúi ăn hết (tính mình thì cực kỳ nhường nhịn, luôn nhin miệng đãi khách khi có khách đột xuất). Mình chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng thanh minh. về hỏi lão chồng: anh này em có ăn thịt ếch không. C: không, tự nhiên sao hỏi vậy?. Vợ: con Mai Hương nó bảo em tham ăn, ăn hết một đĩa ếch xào không chừa cho ai miếng nào. Từ đấy về sau, chồng mình ghét con cháu đấy ra mặt và những người khác có nói ra nói vào gì vợ cũng không nghe, còn quạt lại nữa nên chẳng ai dám nói gì vợ lão ấy nữa.
Rồi có lần, nửa đêm anh chồng điện thoại ra hỏi thăm năm điều ba chuyện rồi bắt đầu:
AC: bố mẹ mày là thế nọ thế kia, không giao tiếp này nọ. Mình nghe rất chối nhưng cũng từ từ.
M: Anh Q à, mỗi người mỗi quan niệm sống, người thích ăn uống nhậu nhẹt (anh chồng hay nhậu) người thích sống khép kín thì mới thành xã hội được chứ người nào cũng giống người nào thì đâu có xã hội. Hơn nữa con em nhiều khi em nói nó còn chưa nghe nữa là bố mẹ em.
AC: Chị mày cũng thế.
M: Ủa, em về làm dâu nhà mình anh biết em là đủ chứ anh tìm hiểu chị em thêm là gì?
AC: mày khéo mồm quá.
M: ANh có nhầm không, bảo em khéo mồm thì anh có nhầm không, anh nhầm ai rồi đấy. Thôi chào anh.

Mình cũng không kể cho chồng nghe làm gì. Thế mà hôm trước còn điện thoại giả vờ hỏi thăm mợ thế nào, khỏe không rồi mượn xe 10 ngày. MÌnh nghĩ trước sau cũng trị cho lão này thêm trận nữa.
Rồi có ông khác còn bảo mình phải tôn trọng người nọ người kia (vì mình không thích nhiều chuyện nên không muốn nói chuyện với các bà bạn dâu) mình cũng chỉ trả lời một câu: dạ anh bảo thì em nghe nhưng em từng này tuổi rồi em thấy ai đáng tôn trọng thì em sẽ tôn trọng anh không cần phải chỉ đâu.
Lần sau các lão bố ấy đố dám nói gì mình và cũng chẳng dám nói với chồng điều gì vì mình không hỗn. Mình nói câu nào đố mà bắt bẻ mình được.
Trong cuộc sống với gia đình nhà chồng, muốn chồng bênh vực trước họ hàng bố mẹ chồng thì mình phải tỏ ra yếu thế hơn thì chồng mới bênh chứ cơ mà cứ xù lông nhím lên san sàng châm lại thì chồng phải quay sang bênh nhà chồng chứ, cứ phải tạm thời lui lại, lôi kéo đồng minh đã (phải tỏ ra kiểu buồn, sợ, không dám nói lại…) để chồng tin tưởng mình đã rồi mới phản pháo lúc đấy cũng chưa muộn. Và cái cơ bản nhất là đừng bao giờ cãi lại hay đôi co. Gặp người ghê gớm ít họ xít ra cho nhiều, kiểu mới đi đên đầu làng nghe bảo có người mới sinh con đen nhẻm đen nhem đến giữa làng thì đẻ con đen như con quạ rồi đến cuói làng là đẻ ra con quạ thì cũng đủ chết.

081208

Ủng hộ em sup cái để khỏi đưa tiền cho chồng nè. Mình cất lại cũng là lo cho gia đình chứ có phải để tiêu riêng đâu mà em cứ phải lăn tăn.
Phóng lao phải theo lao. Tình hình kinh tế bây giờ khó khăn, chứng khoán cứ tiếp tục lao dốc nên em phải thường xuyên khuyên chồng phải cẩn thận. Cố gắng lên em nhé!

suploang

Chị Dori ơi, thực ra cách sống trong Nam và ngoài Bắc khác nhau mà chi. Em thấy mọi người trong Nam nhất là các cụ lớn tuổi ít xét nét hơn các cụ ngoài Bắc rất nhiều . Em có đứa bạn nó lấy vợ Bắc mà than là bố mẹ vợ săm bờ soi quá chừng

bachduong

Chị Sup ơi, chồng em cũng làm chứng khoán này. Em muốn trao đổi công việc với chồng được nhiều nên tìm hiểu và mê luôn CK đấy. Giờ em cũng buôn chứng ác liệt, mà mở tài khoản không phải ở công ty chồng luôn. Dù nó làm cho nhà em một quả lõm hơi đau vừa rồi, có lúc cũng tiếc tiền đến phát ốm lên, mặt mày ủ dột mất cả tuần đấy. Nên chắc em hiểu tâm trạng ngổn ngang của chồng chị. thị trường chứng khoán VN không dành cho người yếu tim mà, nên chị cũng thông cảm với anh ấy, lúc này chắc chồng chị cũng dằn vặt lắm đấy.

thị trường chứng khoán đang ở vùng đáy, nên chị cũng xem xét khả năng đầu tư, tuy nhiên nếu vẫn còn nợ nần và không chắc chắn lắm thì không nên mạo hiểm. Anh nhà chị làm broker ở công ty nào vậy? Lương tháng bao nhiêu em hỏi thế nhị tí. Nhưng mà thời gian vừa rồi (Cả năm trời), làm công ty nào thì lương cũng chán mà, TT khó chung chứ không phải với mỗi chồng chị đâu. Em thấy chồng em đang tuyển nhân viên, bây giờ cứ nơi nào lương cao đãi ngộ tốt thì làm thôi.

Về khoản 20tr, em nghĩ chị cứ giữ làm khoản đề phòng lúc chồng chị cần đến, rồi trả tiền nhà, mua sữa con…
So với gần 1 tỉ nợ thì 20tr chẳng thấm vào đâu cả. Chị không phải áy náy gì, chỉ cần động viên chồng vượt qua giai đoạn khó khăn này là anh ấy cũng cảm động lắm rồi.

 

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận