suploang: Chán ông chồng nhiều thói xấu

suploang

Tình hình là mấy hôm nay tâm trạng em sao ý ạ.
Em không muốn gần chồng em, không muốn chia sẻ điều gì với chồng, tối nằm không muốn ôm….

Túm lại là tự nhiên em thấy tình cảm của em lạnh nhạt lắm. Em cảm thấy chán ông chồng nhiều thói xấu, chán anh chồng trẻ con, chán anh chồng cục tính, chán anh chồng có thể xúc phạm vợ một cách quá thể đáng( kiểu như tức lên thì nói: Cô có ngủ với mấy thằng bồ cũ của cô thì tôi cũng không quan tâm. Hô hô hô —-> rồi hôm sau biết lỗi lại có ý làm lành), chán anh chồng lúc nào cũng chỉ suy nghĩ cho cảm xúc của bản thân mình, làm cái gì cũng chỉ để thỏa mãn cái tôi của mình.

Em cũng chán cả anh chồng lúc nào cũng có tư tưởng suy nghĩ vợ làm điều xấu ( chồng chơi máy ảnh. Hôm qua có ông tự nhiên gọi vào số của em nói: anh muôn bán máy này máy kia, thấy em muốn mua… —> gọi lại cho chồng hỏi là anh có lấy số của em đăng trên diễn đàn không….có ông muốn bán máy đấy anh gọi lại cho người ta xem sao. Chồng cho ngay câu: Hơ hơ, bồ cũ gọi điện nhầm cho em chứ chả bao giờ anh mang số của em trên diễn đàn cả. Chịu. bồ em gọi cho em anh không biết. không quan tâm ).

Chán anh chồng say nắng với người khác, nói với vợ là nhớ người cũ, so sánh vợ với người cũ, nhưng khi vợ kể chuyện là bồ cũ của vợ gọi điện thì chụp luôn cho vợ cái mũ to đùng là vợ thường xuyên liên lạc chát chít với bồ cũ.

Chán anh chồng mà anh ý làm đc cái gì thì cũng là to lớn lắm, còn mọi cái vọ làm quá là nhỏ, bình thường.

Chán anh chồng thông minh, nhưng giỏi nói. Còn làm thì chả mấy khi thấy làm.

Chán anh chồng mà khi mắc lõi thì lõi của anh chồng bé bằng con kiến, hoặc chả có lỗi gì, hoặc đó là lỗi của người khác. Còn khi vợ có việc gì thì lỗi to bằng trời.

Chán anh chồng muốn vợ phải tin tưởng tuyệt đối, phải ngoan ngoãn nghe lời tuyệt đối, nhưng phải chủ động và mạnh mẽ, còn bản thân anh chồng chỉ ngòi đó hưởng những tình cảm đó thôi.

Chán anh chồng kiểu gì cũng nói được. Xuôi cũng nói được mà ngược cũng nói được, lời nói thì nhiều khi bất nhất

……Những cái ở trên nó làm cho em cảm thấy mấy dần đi sự nể phục chồng em.

Túm lại là tự nhiên em thấy chán, em cảm thấy không còn cảm xúc gì nữa cả.

Các chị lại lên dây cót tinh thần cho em đi các chị ơi

Mtình cảmT

@ em sd: em ơi, tình cảm vợ chồng thì cũng có lúc thăng lúc trầm mà em. Lúc này em đáng tức chồng, em cứ xả hết vào các chị này . Chị cũng có nhiều lúc tức điên lão chồng mình, chỉ muốn mình biến đi đâu cho đỡ phải nhìn thấy hắn, bực cả mình. Sao lúc đấy có bao nhiêu nhược điểm của hắn mình nhớ thế. Mình bỗng nghĩ sao mình vớ được lão chồng củ chuối dã man, chả có điểm gì đáng yêu cả. Rồi những lúc ấy nó cũng qua đi, lại thấy bình thường, kiểu thờ ơ. Thế nhưng cũng chỉ vào câu nói, vài cử chỉ tình cảm của hắn, cộng với lúc mình đang vui nữa, là mình bỗng quên sạch những cảm xúc tiêu cực vừa có trước đó, lại thấy đời tươi phơi phới, lại thấy chồng đáng yêu quá.

Bây giờ, em đang bực chồng vì có vẻ hắn không quan tâm đến việc em có ex-boyfriend gọi điện thoại ( mượn chuyện thôi, hắn biết là không có chuyện ấy đâu, nói thế chỉ để đánh động rằng hắn thấy ok việc em có bạn trai cũ hỏi thăm thì em cũng nên thấy Ok cái việc có con bé bồ cũ nào đó nhắn tin với chồng). Rồi em cũng bực chuyện con bé nào đó lợi dụng em mà nhắn tin trêu tức. Thế nên em đang stress. Kệ đi em, yêu chồng vừa thôi, tạm quên hắn đi.

Đi chơi, đi mua sắm, xemphim hay làm gì em thích… Đang nóng thì đừng phát ngôn cái gì kẻo cả giận mất khôn, lại mắc phải cái lỗi kể lể, trách cứ rồi dọa bỏ như trước, nó nhàm lắm:Battin ey: mà lão chồng lấy cớ em đòi bỏ nên hắn chán, hắn phải đi tìm bạn tâm giao để hiểu và chia sẻ với mình ở chỗ khác ( thế là trúng ý cái cô gì gì nhắn tin cho em:Silly . Khi nào em thấy bình tĩnh, khi nào em cảm thấy có thể list ra 1 loạt điểm đáng yêu ở chồng thì hãy tiếp tục. Vì nếu không thấy chồng đáng yêu, đáng níu kéo thì làm sao có động lực để cố gắng gìn giữu hạnh phúc gia đình hả em.

Khi em đang tức chồng, đừng cố xông vào cảm giác ấy mà bươi bới , chọc ngoáy để tìm thêm vài lỗi nữa để thấy chồng đúng là quá tệ hại, mà em nên cứ kệ cái cảm xúc ấy, thiếu gì việc hay ho để quan tâm chứ đâu phải có mấy anh giai dớ dẩn đấy nhỉ. Sao bọn đàn ông nó có ty tỷ thú vui ngoài vợ mà chị em mình cứ bắt chúng hắn làm thú vui duy nhất để cứ động 1 tí là đau khổ, sầu thảm nhể.

Khi nào mình bình tĩnh hơn, thấy hắn bớt đáng ghét hơn thì bắt đầu cố làm sao hắn ngày càng phát huy được ưu điểm, mình vui và hắn cũng sướng vì được động viên, khen thưởng kịp thời… Mà sao cái chủ đề bồ cũ với người yêu cũ không làm vợ chồng em chán à. Em đừng bao giờ nhắc đến có được không, lôi cái thây ma cũ dậy làm gì cho nó mệt. Chồng cứ so sánh với tiếc nuối người yêu cũ thì nói em chỉ có thế, anh để sổng mất người yêu cũ tiếc quá, chia buồn nhé, rồi cười he he, thế là xong. Em cứ nói là em lại thấy anh tuyệt vời gấp tỷ người yêu cũ của em, may quá em lấy được anh rồi cứ hát vang, xông ra đè hắn mà hôn chẳng hạn.

Các bạn nói đúng đấy, nhược điểm ai chẳng có, nhưng cứ nhìn ưu điểm của người khác và tác động cho nó phát huy là tốt nhất. Ai cũng có hũ mắm thối, biết nó thối rồi thì tránh ra, sao lại khơi nó ra, mở nó ra làm gì cho nó bốc mùi, rồi lại phàn nàn nó thối. Chồng đã có kiểu phản ứng không hay với mấy chủ đề nhạy cảm ấy thì đừng có động đên nữa, thiếu gì công việc hay chủ đề mà cả hai tâm đầu ý hợp như phim ảnh, du lịch…

Yêu chồng, ghen chồng cũng phải đúng cách, cẩn thận không lại phản cảm.

Chồng chị nhé: sáng nay đi làm , thấy hắn bị mấy vết ngứa ở thắt lưng, mình lôi ra bôi kem hộ. Mình đùa nói: khiếp, mấy cái vết này thấy nghi quá … ( kiểu như nghi cô nào cấu hay cắn yêu gì đó…) chưa nói hết câu thì chồng đã nghiêm mặt sẵng giọng, cáu kỉnh: Nghi nghi cái gì… ( chà, chắc anh cu lại nhạy cảm quá và ấm ức nếu vợ phủi sạch cái công chính chuyên của hắn mấy … hôm nay, hắn cảm giác vợ không tin hắn và đánh giá hắn không nghiêm túc…). Chị phải vờ cười giả lả chuyển chủ đề: à, nghi yêu cô nào bị sida bây giờ nó phát ra ngoài, rồi hôn chụt vào đấy 1 cái… Mặt chồng giãn ra 1 tí, cười xòa, hết chuyện.

Thôi , chi tự thấy lần sau không nói kiểu nước đôi ấy nữa, trai “chính chuyên” nhà mình dạo này tự thấy bản thân hơi bị chuẩn quá, phaỉ dằn lòng ăn đồ nhà hơi nhiều dù đã ngấy, đã chịu thiêt thòi …mà vợ còn không hiểu và đánh giá đúng công sức tu thân, lại “dám” tỏ ra nghi ngờ, mất lòng tin nên em nó hơi nhạy cảm chút, suýt sửng cồ với mềnh… 😎

Đấy, sống với nhau 15 – 16 năm mà cứ phải lựa và dò dẫm từng tí một ấy em ạ. Cách giải quyết của hôm nay chưa chắc đã phù hợp cho ngày mai. Chưa kể , có cái gì bất biến đâu, tâm lý, suy nghĩ, tư duy của mình và đối phương thay đổi không ngừng, theo độ tuổi, hoàn cảnh cụ thể. Phải làm sao đừng để mâu thuẫn có nguy cơ bùng ra em ơi, cứ thấy có mùi binh đao là chuyển tông, chuyển chủ đề hay chí ít là biến đi đâu đó cho nhẹ lòng , yên ổn rồi về tính tiếp em nhé.

Ngẫm ra,thấy lòng người giống lòng sông, thay đổi, chuyển biến không ngừng. Thế nên đi đường sông, nhất là các xà lan hay thuyền bè bao giờ cũng có người đứng trước cầm sào chọc xuống đo nông sâu, luồng chảy, các doi cát nổi biến động và dịch chuyển không ngừng. Đừng có mơ hôm qua đoạn ấy không có gì thì hôm nay cũng an toàn nhé, biết đâu nổi lên doi cát thì chỉ có chìm hay mắc cạn thôi. Cứ phải để ý để hiểu tâm lý chồng, tâm lý người khác, tâm lý của bản thân nữa, để cư xử cho phù hợp, mãi mãi phải như thế luôn, đắc ý chủ quan thì nguy hiểm lắm đới

Suploang

Em là đứa nhạy cảm, hay nghĩ. Nhưng chồng em thì nóng tính vô cùng. Một câu nói bình thường thôi có khi chồng em cũng sửng cồ lên với em rồi xúc phạm em luôn được.

Em kể chuyện hôm trước:

Hai vọ chồng hẹn nhau đi ăn trưa, chờ mãi không thấy chồng em tới em mới gọi điện thì kêu là: anh ăn xong rồi, em tự đi ăn đi. Rồi dập máy luôn.

Em ngơ ngơ ngác ngác gọi lại thì vẫn như thế ( lúc này thì em phát hiện ra là chồng em có tới cơ quan nhưng em vứt đt trong túi nên chồng em gọi em không biết).

Em ức quá ( vì thực ra hôm nay em ngồi trực hộ con bé lễ tân, nó nghỉ. Ngồi ngay tầng 1. Chồng em gọi cho em không được, cũng không nhờ mấy ông bảo vệ gọi dùm một câu, hay gọi vào số cơ quan xin gặp em.), nhắn cái tin: Thôi em nhịn vậy, anh ăn vui vẻ. Mà sao anh tắt máy nhanh thế, sợ em nghe thấy cái gì à ( nhắn xong mới thấy mình không nên nhắn thế lắm).
– Uh. Tôi đi ăn với mấy con cave đấy thì sao ( đọc cái này em điên không tả được)
+ Thì anh cứ đi thôi, chả sao cả

– Cô cứ ngủ với mấy thằng người yêu cũ thoải mái, vì tôi cũng *** quan tâm đâu mà lo. ho ho
+  anh nghĩ gì mà nói em như thế.

– Thế cô nghĩ gì mà nhắn tin như thế?
+Thế anh thử nghĩ xem: em ngồi chờ anh để đi ăn trưa, chờ mãi không thấy đâu. Gọi thì anh kêu ăn xong rồi, rồi tắt bụp máy. Sao anh phải tắt máy nhanh thế. Qua em, gọi em không đc sao anh không nhờ chú bảo vệ gọi hộ một câu, hoặc gọi điện vào lễ tân. Em ngồi ngay tầng 1 chứ đâu xa. Nếu anh không thích đi ăn với em cứ nói thẳng ra, sao phải hành động thế.

– Tôi ốm mệt mà phải chờ cô ngoài trời lạnh thử hỏi thế có được không ( ốm mệt của chồng em là ho ạ ). Chấm dứt cãi nhau ở đây, tôi muốn yên tĩnh.
+ Ở em vừa nói xong: Sao anh không nhờ hoặc gọi lễ tân, có ai bắt anh phải chờ thế đâu. Chán thật, lại kiểu né tránh cần yên tĩnh. Em noí thực nhé, khi nào có chuyện gì xảy ra, thay vì việc nói chuyện cho rõ ràng thì anh luôn bắt người ta yên lặng để anh yên tĩnh. Như thế chả bao giờ giải quyết được vấn đề gì cho ra nhẽ cả. và trước sau cũng chả ở nổi với nhau đâu.
+ mà em cũng nói luôn nhé: ạnh xúc phạm em kiểu này được, đồng nghĩa với việc ạnh tạo điều kiện cho em có thể nói lại được anh như thế đấy.

– Cô thích xiucs phạm kiểu gì nữa đây. Cô nhắn tin xúc phạm toi trước, cô thích kiểu gì tôi chơi kiểu đấy cho mà xem nhé.
+ Anh xem lại xem tin nhắn của em và phân tích cho em biết là em xúc phạm gì anh nhé. Em từ trước vẫn dốt nát hơn anh nên em chưa nhận ra

( im lặng không reply lại)

Em không thể hiểu nổi chồng em. Với bạn bè bình thường thì nhẹ nhàng vô cùng. Nhưng đang yên đang lành, hai vc nói chuyện bt, nhưng nếu em nói điều gì mà hiểu sai ý em đi thì có thể sừng cồ mạt sát em với những lời lẽ như trên ngay được.

Còn em thì rất kém trong khoản ăn nói.

cutun123

Hôm nay anh trong người khó chịu (có cả ho nữa nên nói khó nghe một chút. Chả ai giúp em được cả, chỉ có em tự giúp chính mình thôi. Còn không cứ tình trạng này độ 6 tháng, 1 năm nữa em có thể lên đây hỏi thủ tục li hôn được đấy, trả treo với chồng kinh quá. Chồng em hẹn ăn trưa, đợi em ngoài trời lạnh và mưa khi đang ho (em cho là bình thường phải không, phải để chồng em liệt tay, liệt chân đợi mới gọi là không bình thường phải không) gọi điện cho em và em quên điện thoại trong túi (sau đó em lôi đủ thứ lí do, mang đủ thứ ngụy biện, móc máy đủ kiểu ra với chồng). Sao em không nói đơn giản “Em xin lỗi, lúc đấy em để quên điện thoại trong túi không nghe được, hay vợ chồng mình tối nay đi ăn tối bù nhé, em mua thuốc cảm rồi đấy, tí mang về cho anh luôn”. Anh chả thích ném đá em, với tính cách của em nghe lời khó chịu lại trả treo cả anh nữa thì anh đang khó chịu thế này lại khó chịu thêm. Hạnh phúc là ở trong tay em, em không giữ đừng mong ai giữ cho em cả, bao gồm cả chồng em. Em mà cảm thấy khó nghe quá thì đừng đọc nữa. Thế thôi.

(Đã đọc 138 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận