suploang: Cảm thấy vợ chồng xa cách

Suploang

Lại nói chuyện vợ chồng quấn quýt: Thực tình nếu nhìn bên ngoài thì hai vợ chồng em quấn quýt nhau thật . Suốt ngày đi phượt cùng nhau, rỉnh rang gửi con cho ông bà thì đi xem phim cùng nhau, trưa đi ăn cơm với nhau, tối ngủ năm ôm nhau chặt lắm ( mà hầu như toàn em ôm thôi, hôm nào em không ôm thì chồng lại tìm cách nằm sát gần vào hay thể hiện một cử chỉ gì đó đánh động để em ôm . Vì thực tình chồng em rất thích vợ ôm từ sau lưng khi nằm ngủ), đi ngoài đường thì lúc nào cũng nắm tay nhau, rồi cứ rình rình lúc nào bất ngờ thì ôm hôn nhau, sờ soạng, cấu mông nhau

Nhưng chả hiểu sao em vẫn thấy vợ chồng xa cách kiểu gì ấy chị ạ . Cũng một phần do em và chồng em thực tình ít khi chia sẻ những tình cảm riêng tư lắm . Có chăng nói chuyện chỉ là về vấn đề sở thích như máy ảnh, xe cộ . Rồi thỉnh thoản chồng em chia sẻ khó khăn này nọ trong công việc, than thở rằng không có tiền này nọ, thì em lại an ủi động viên thôi . Còn lại thì hầu như chẳng chia sẻ gì về tình cảm tâm tư của mình cả . Nên vào topic này đọc thấy các mẹ và các bố nói chuyện với nhau một cách tình cảm em thấy thèm và ngạc nhiên lắm vì tại sao các mẹ lại có thể nói một cách như trong tiểu thuyết được như vậy .

Cũng một phần do tính cách của em, khi người khác đối xử với em thế nào thì em sẽ đối xử lại với họ như thế . Cho nên nếu thời gian nào mà chồng em vui vẻ, nhẹ nhành thì em cũng vậy, và nếu như chồng em cau có, gắt gỏng, hoặc lì lì ko nói câu nào thì em cũng sẽ hành động tiêu cực gần thế . Và rủi thay chồng em cũng có cái tính xấu giống hệt như thế ( mà khổ, hai thằng em có nhiều cái tính xấu giống hệt nhau, mình hành động với người khác thì được, nhưng người khác mà hành động với mình như thế thì mình không bằng lòng . Thế mới củ chuối ).

Rồi tuy là hai vợ chồng nhưng nhiều khi hành động lại rất ngại ngùng với đối phương . Ví dụ như ở ngoài đường mà nhìn thấy nhau thì ngại nhìn vào mắt nhau…

Vấn biết thế là cực kỳ không tốt nhưng không hiểu sao em không vượt qua được . Chính vì thế nên vẫn cảm thấy chồng xa xôi vô cùng .

  • Nhóc_yêu

Đậm 1: Sup biết tính mình thế thì sup cố sửa 1 chút xem, nhún 1 chút, chồng lì thì mình vui vẻ lên 1, 2 câu, chồng cáu thì mình im im rồi cố tạo không khí nhẹ nhàng hơn. Dần rồi sẽ cải tạo được cả 2 thằng mà
Đậm 2: Tớ mà nhìn thấy chồng tớ ngoài đường thì việc đầu tiên là bỏ khẩu trang ra (nếu đang đeo), thứ 2 là cười toét 1 cái. Chồng ko nhìn thấy thì gọi theo: “Anh đi đâu đấy?” (với điều kiện khoảng cách, ko gian cho phép) hoặc vẫy tay loạn xạ   Ngại làm gì

  • nhabibo

Ôi, 2 vc nhà mẹ này tình cảm thía còn gì. Vợ chồng em thì khô khan lắm. Hehe. Ở ngoài đường đi cùng nhau chả bao giờ nắm tay nắm chân cả. Trước e nhìn thấy mọi người tình cảm e cũng tủi thân lắm. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại đúng ra chồng mình vẫn yêu chiều mình thì việc gì mình phải thế. Nên giờ em cảm thấy thoải mái lắm. E thấy cái vẻ hào nhoáng bề ngoài ko hợp với vc em. hihi, về nhà mặn nồng là được rùi
Còn chuyện tâm sự, có vẻ như vc nhà này lại giống nhà e. E với chồng cũng ít khi tự mình than vãn là đang gặp khó khăn trong công việc hay thế nào lắm. Đứa nào cũng tự cao ko muốn nói cho đối phương biết là mình đang thất bại trong việc gì. Nhưng bù lại, nếu e cần tâm sự thì bất kể lúc nào chồng cũng sẽ sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng nghe tất cả những gì mình nói. Còn chồng thì mình chủ động 1 chút, lúc nào thấy chồng hay về muộn mà mặt mày hốc hác mệt mỏi thì hỏi thăm, kiểu gì chồng cũng nói, cũng tâm sự với mình. Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Nên em thấy ko phải so sánh gì với ai nữa cả, chỉ tự cảm thấy hạnh phúc với gia đình mình đang có là được rồi.

  • Suploang

Điều em thấy khó nhất là thực sự vượt qua được bản thân mình .
Em vốn là đứa sống nội tâm, bên trong thì tình cảm nhưng bên ngoài thì cứng rắn ( hồi bé,mỗi khi em gái em mà cứ nhõng nhẽo với mẹ là em thấy ghét lắm lắm ý ). Ngay từ nhỏ em đã không có thói quen chia sẻ tâm sự với bất kỳ một ai, kể cả với mẹ em . Mọi chuyện em đều âm thầm tự chịu đưng, tự làm, tự giải quyết, và khi mọi cái xong xuôi có lẽ là lâu, rất lâu sau bố mẹ em mới biết do vô tình em để lộ ra .

Chính vì thế tới giờ, việc chia sẻ với chồng em là điều em cảm thấy rất khó khăn, nhất là khi chồng em thuộc tuýp ngườ thế này

, thấy 1 bản thân cứ sưng sỉa từ chối giao tiếp, hỏi thì nhấm nhẳn ko trả lời hoặc lạnh lùng chả nói gì, chỉ im,

Và thế là em

, thì có thèng nào nó xáp vô ko, vì nó tôn trọng cái suy tư của mẹ nó, ko lẽ cứ xán vào lại là vô duyên.

Mỗi khi em muốn cở mở lòng mình thì gặp phải thái độ như vậy, cảm giác như mình bị đập bốp một phát rõ đau vào bức tường to tướng trước măt. Một, hai, ba lần thì em rụt cổ rùa lại luôn . Lắm khi công việc street điên lên được, cũng muốn chia sẻ lắm lắm nhưng nghĩ tới thái độ trên lại thôi .

Còn vụ nhìn mắt nhau ý a. Trong tình huống như chị Nhóc yêu thì nhà em cũng hành động thế thôi . Nhưng ý em nói ở đây là ví dụ chồng em đứng chờ để đón em đi ăn trưa, khi em đi ra và hai mắt có nhìn nhau thì thế nào cũng làm cái gì đó để nhìn tránh đi chỗ khác . Hoặc đang đi bộ trong ngõ và gặp mặt nhau thì lúng ta lúng túng buồn cười lắm .

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.