suploang: “Cải tạo” chồng gia trưởng, vô tâm, nghi ngờ vợ

Sao chồng em khó chịu thế cơ chứ? Rất gia trưởng, vô tâm, luôn nghi ngờ vợ. Không bao giờ vừa lòng bất cứ thứ gì cả, tính tình thì chỉ thích vợ ve vuốt, khen ngợi, nịnh nọt mình, còn mình thì toàn chê bai và có thái độ khó chịu với vợ

Suploang

Tình hình là hôm qua kế hoạch thảo mai của em đã bị đổ bể rồi.
Hôm qua về thấy mặt chồng sưng lên vì em về muộn khoảng 6h30 và lão ý đói (do em chờ bà cho con bé nhà em ăn nốt bữa tối thì đón về luôn – bé nhà em mõi bà cho ăn được thôi).
Về em biết ý đã nịnh nọt, ôm ấp lão ý rồi (mặt lão ý vẫn sưng lên).
Đến bữa ăn thì mặt vẫn hằm hằm (mà thực là em chả hiểu sao cứ đến bữa ăn chồng em mặt mũi cứ hằm hằm ý, hai vợ chồng ăn cơm hiếm có bữa nào mà nói chuyện với nhau lắm. Chồng em hằm hằm, em chán cũng chả muốn nói chuyện cùng).

Em sợ món vịt hơi nhạt, le te đi lấy nước mắm rồi hỏi: em cho ít nước mắm vào đây nhé, sợ hơi nhạt. Hỏi câu đầu tiên, mặt chồng lạnh te, câu thứ hai mới khinh khỉnh lắc đầu (lúc đó em chỉ muốn đấm cho một phát).

Gắp miếng thức ăn đầu tiên thì kiểu rón rén, gẩy gẩy soi soi xem như cái gì kinh lắm. Nhìn phát ghét lên được. Chồng ngồi ăn tì tì ba bát bún, em mới hỏi: món này ăn được không ạ. Lại lì lì mặt lắc đầu, chả nói chả rằng. Em tức quá, nói với con gái em: thế này từ mai để bố nấu cơm mới ngon được.

Hu hu tức quá là tức với cái thái độ của chồng em rồi. Sao chồng em khó chịu thế cơ chứ, lúc nào cũng không bao giờ vừa lòng bất cứ thứ gì cả, tính tình thì chỉ thích vợ ve vuốt, khen ngợi, nịnh nọt mình, còn mình thì toàn chê bai và có thái độ khó chịu với vợ, lúc nào ra ngoài cũng đĩnh đạc mà về nhà thì em thấy như thằng trẻ con ý (bảo sao bà nội còn phải kêu là tao là mẹ mà tao còn không chịu nổi mày.

Em bực lắm ý ạ. Cóc nói chuyện với chồng em, em kệ, tránh xa lão ý ra, em chơi với con em.

Lão ý lại ngủ dưới đất, hai mẹ con lại nằm trên đệm, chả thằng nào nói với nhau câu nào.

Tới sáng nay lại mò lên nằm cạnh em, cố tình đụng chạm để em ôm lão ý.

Hôm qua nhìn chồng em không có cảm giác tức mà là cảm giác ghét các chị ạ. Ghét nên không muốn nói chuyện, không muốn ôm ấp, túm lại là không muốn dây vào lão ý tí nào cả.

Hu hu huu hu

Tko

Trường hợp này không thảo mai, không tiếp tục cưng nựng chồng nữa em nhé! (áp dụng mánh khoé này khi và chỉ khi nhận thấy ‘đối phương” có tín hiệu tích cực thôi)

Vẫn tiếp tục cơm ngon canh ngọt, nhưng nhớ đeo cái bộ mặt…đưa đám vào + thái độ im lặng (bất quá chỉ thực hiện mấy câu thuộc về bổn phận như “em mời anh ăn cơm!”, “anh ăn hoa quả tráng miệng đi, hai mẹ con em ăn rối!…)=mục đích để chồng nhận thấy trong bữa cơm gia đình mà người nào cũng im lìm cắm cúi ăn cho xong bữa thì nó…khủng khiếp đến mức nào.

Vẫn tiếp tục làm mặt lạnh cho đến khi nào chồng có cử chỉ…thân thiện thì phải chớp lấy cơ hội “dằn” cho một trận để từ nay về sau đừng có mà giở cái trò “khách không ra khách, chủ không đáng chủ” như thế của chồng đối với cơm vợ nấu nữa. Lúc này, nói gì là tuỳ thuộc vào khả năng phán đoán tâm lý “đối phương” của em đấy! Cố gắng không trách móc, quy kết, đổ tội mà nên thể hiện, bộc lộ mong muốn, mong ước của mình nhiều hơn. Bảo, sao người ta kỳ vọng vào chồng nào là tiền bạc, địa vị mà em lại kỳ vọng mỗi sự hài lòng của anh vào bữa cơm nhỉ?! Chắc tại trong đầu em lúc nào cũng nghĩ xem hôm nay sẽ nấu món gì cho chồng ăn, cho con ăn, không biết chồng mình ăn có ngon không…?!…vv

Ngoc_al

Có phải chồng bạn sup quá tự phụ vì tình yêu “quá” vô điều kiện mà ba mẹ và vợ dành cho mình. Nên tự cho mình cái quyền cư xử khó khăn với những người mình yêu thuơng. Còn với người ngoài thì họ có ban phát vô dk vậy đâu nên phải ra sức mà lấy lòng. Mình nói tạm là vậy. Có lúc mình từng làm mẹ mình tổn thuơng vì cái tính cách ngang ngược của mình rồi nên theo mình suy luận là vậy. Cho chồng bạn nghe bài If tomorrow never comes để đánh thức phần nào khía cạnh đáng yêu của anh ấy. Chẳng hiểu sao mình nghĩ ngay đến bài này. Thỏ thẻ rằng: anh à, em tủi thân lắm. Anh yêu em sao anh lại như thế. Nhỡ ngày mai thiên tai ập đến mình có còn kịp nói yêu nhau đâu mà sống với nhau như vậy, sao lại tổn thuơng những người mình yêu thuơng nhất. Chồng bạn rõ là hảo ngọt thì ráng đừng căng với chồng. Kiên nhẫn từ từ mình tin bạn với tình yêu và mưu trí sẽ “cảm hóa” được chồng.

Wicket

Vấn đề của sup là chiều chồng hơi thái quá, nên chồng được thể lên mặt. Lâu lâu cũng phải dằn mặt cho nó bít mà sợ.. :p
chiều quá nó quen đi lại thấy thế là đương nhiên ý. Lần sau nó về chưa có đồ ăn, nó nhăn nhó thì cứ nấu xong bảo anh ơi, anh ra nêm nếm hộ em xem có vừa chưa? Dạo này cái lưỡi em nó không chuẩn.. Lưỡi anh chuẩn hơn, anh thử đi cho ngon.. Đấy, nghe thảo mai chưa? Mà lại đá được trái bóng sang cho nó. Lúc ăn mà chán đố nó dám kêu..
Giả sử nó không chịu thì cứ sấn vào ôm hôn chụt chịt rồi bảo: đi mà đi mà, vợ yêu nhá nhá.. Ăn lại ngon miệng nữa. Nhất anh rồi còn gì..
Cứ vừa cười hí hửng vừa nũng nịu.. Bố thằng nào chối được. Nó có chối cứ kệ, lôi nó vào, dí vào mồm bắt thử.. Hehe..
Nói chung chồng sup cải tạo được. Cơ mà phải kiên nhẫn, kết hợp thảo mai, kết hợp với việc dụ dỗ nó chia sẻ trách nhiệm. Bao giờ nó có thể giúp vợ dù chỉ là là 1 cái áo thì chị em lại bày tiếp xem giúp cho chồng em thấy chuyện chia sẻ với vợ đương nhiên thế nào..

Suploang

Em không eq nữa đâu. Em chán eq lắm rồi. Giờ muốn thế nào thì thế.
Gần hai ngày rồi em không muốn nói chuyện với chồng em nữa.
Sáng thứ bảy, trước khi đi làm em có ôm con bé con và nói giọng rất vui vẻ: trễ mất mấy hôm rồi, khéo mà bầu nghé em thì chết dở.
Chồng tương cho ngay một câu với cái giọng nghe rất xách mé: bầu với ai, ai làm gì mà bầu ? (bọn em bình thường phòng tránh bằng bu cao sao, nhưng thỉnh thoảng thì không. Và đợt vừa rồi thì có hai lần chồng em không sử dụng gì cả)
em nghe câu đó mà lặng ngắt, tê tái hết cả người. Lúc đó chồng không đứng gần để mà em lao vào cho một cái tát, thêm nữa con em đang đứng đó nên không muốn làm nó sợ. Em không nói gì nữa cả, mở cửa đi làm, trên đường đi làm mà chỉ muốn khóc.
Tự nhiên em cảm thấy mình mất hết mọi cảm xúc với chồng. Em chán lắm rồi. Câu nói của chồng em nó đâm thẳng vào tim em, làm em đau quá.
Chiều thứ bảy thì em hầu như không nói chuyện gì với chồng cả. Ngày chủ nhật thì cho con bé về ông bà nội chơi nên em chỉ có sự trao đổi một cách tổi thiểu nhất. Còn chồng thì vẫn nói chuyện với em bình thường. Và tới tôi qua, khi về tới nhà, từ lúc ăn cơm tới giờ là em hoàn toàn yên lặng, không nói bất kỳ điều gì nữa cả.
Em không muốn eq nữa đâu.

Wicket

@sup: take a break đi đã vậy.. Theo chị đã đến lúc đánh dập đầu cái thèng cu chồng của em roài đó. Chiều quá sinh hư.. Hihi.. Em cứ im lặng vài ngày đi. Công việc nhà vẫn chu đáo nhé. Xong xem nó làm gì thì tính tiếp. Nếu nó có biểu hiện làm lành, dỗ dành thì em cứ huỵch toẹt hết cảm giác của em xưa nay ra cho nó thông tỏ.. Nhá..

081208

Eq không phải lúc nào cũng vui vẻ, hó­n hón vó­i chồng đâu sup. Bình thường em cho chồng ăn kẹo mãi rồi, bây giờ cho zai ăn muối, ăn ớt vài bữa xem thế nào.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.