Sunnysun009 – Chồng thu nhập thấp, vô tâm

E xin kể qua tình hình nhà e trước khi bắt đầu chi tiết để nhờ các chị tư vấn giúp e vụ này ạ. E thấy mình thảm họa quá huu. E là một đứa khá cá tính, tự lập từ bé và rất ghét chuyện ngồi lê đôi mách. Tính thẳng thắn nhưng cũng nhận nhịn giỏi(kiểu cứng cổ góc nhà ý ạ, chỉ được cái miệng thôi chứ mà chưa dám làm điều gì trái lương tâm mình cả. ví như nhặt được tờ 10k , 20k cũng sẽ tìm cách trả lại hòm ủng hộ trong sthi hoặc hòm công đức khi đi chùa)…
Còn ck e một cậu ấm trong gia đình 3 chị e 2 gái nhõn cậu ấm là ck e. được đào tạo là người biết ngồi hưởng thụ, ko chăm sóc, hay làm lụng gì mặc dù gia cảnh nhà ck cũng chỉ thường thường bậc chung.
Hai vợ ck e bằng tuổi. ck là bạn học thời phổ thông. Hiện tại mà kể từ ngày e cưới (5 năm rồi ạ) ck e cũng chỉ đi làm cho có mỗi tháng 2, 3M => chưa đủ tiền xăng xe tiêu vặt của ck. Mọi chi tiêu sinh hoạt đều bắt nguồn từ e hết. do kế hoạch ko tốt nên e có 2 bé cách nhau gần 3 năm. Năm rồi e lại có quyết định liều lĩnh khi mà tin lời hứa của ck sẽ thay đổi, cố gắng kiếm việc tốt thế là quyết định mua chung cư ạ
Có lẽ em mặc cái áo quá rộng so với mình nên lúc nào cũng căng thẳng mệt mỏi, luôn phải cố gắng để trả lãi hàng tháng, chi tiêu gia đình, rồi lo cho 2 bé ăn uống, học hành.
Có lẽ e ngu ở chỗ ko kêu ca, hay chỉ chia sẻ chưa triệt để với ck về chuyện này. Nên ck e hàng tháng chỉ biết hỏi vợ còn tiền ko.. thẻ của e thì e cũng đưa ck giữ luôn khi cần tiền thì rút. Mà cũng chỉ nói như kiểu kể chứ chưa bao giờ than vãn rằng một mình phải cố gấp mấy lần người khác khi việc tay trái việc tay phải, rồi thì chăm con..
Em lan man quá e vào chuyện chính ạ. Số là bé thứ 2 nahf e mới được 15 tháng mà giai đoạn này việc thêm 2M mỗi tháng cho con đi học với e cũng đang là quá sức nên e có nhờ bà nội ra chăm cháu giúp từ sau tết đến giờ ạ. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu ko có việc nhà e từ tháng 3 đến giờ có 2 đợt đi du lịch. Lần 1 e đi là tự túc cùng gia đình e đã đặt vé từ trước khi mua nhà gần nửa năm phục vụ 2 e họ ở ĐỨc vể. lần đi này nhà e chỉ tốn tiền vé(vé giá rẻ e đặt trước từ trước khi mua nhà 5, 6 tháng) còn chi phí đi lại ăn ở 2 đứa e gái e nó bao. Lần 2 là đợt vừa rồi nhưng cty e cũng tài trợ cả giả đình. Nhà e thì e đi làm từ 7h sáng đến 9h tối hoặc sớm là 6h. nhà chung cư có 2 phòng e mới lắp điều hòa phòng e còn phòng bà thì mấy đợt hè bà bảo tối ngủ tao mở cửa ra vẫn phải đắp chăn vị lạnh. ĐÚng là bà nói thế nên cũng ko để ý nữa(nhieuf việc quá) nhưng hôm rồi sau mấy ngày trời nắng thì tình cờ e nghe được cuộc điẹnt hoại giữa nhà e và chị gái ck như sau:
Chị gái: chị vừa mua 2 quạt đá abc nhà chị.. nhà cậu xem lại xem lắp điều hòa cho bà hay cũng mua cho bà cái như thế có hơn 2m một cái thôi.
Ck e: e cũng muốn mua nhưng ko có tiền, mà bà có 2 quạt rồi…
Chị gái: nhà mày thiếu gì tiền có tiền đi chơi mà ko mua nổi cho bà cái quạt đá ah?..
Ck e: thì đi chơi nên tiêu hết tiền rồi.
Chị gái: chúng mày thiếu gì tiền mà tiếc bà….
E chỉ ngồi chơi với con và nghe ko comment gì. Hôm sau bữa an e hỏi bà nội như sau:
Phòng bà có nóng ko bà, có cần điều hòa hay mua thêm quat ko bà? Con cũng ko sơ suát ko để ý đợt trước thấy bà bảo mở cửa ra vẫn lạnh nên con cũng quên ko hỏi bà mấy hôm nóng bà có đủ mát ko? hqua chị H gọi điện bảo mua cho bà cái quạt, hay lawms điều hòa cho bà con mới biết.
Con cũng ko nói gì bác bảo vợ ck con tiếc bà cái quạt ko mua cho bà. Mà bà cũng biết nhà con khó khan thế nào rồi. có mỗi mình con mà chi trả nợ, hành hành các cháu còn bố nó thì vẫn chưa đâu vào đầu. con cũng ko than thở gì chỉ nói để bà hiểu ko lại tưởng bọn con bạc đãi bà..
Bà bảo chứ tao biets chúng mày khó khan nên mới xuống bế giúp(ngày xưa e thuê giúp việc ạ) , tối tao mở cửa ra vẫn mát chứ có than thở gì với cai H đâu..
E tưởng chuyện kết thúc ở đó. Nhưng hqua nhà e về quê trước khi đi bà chị ck nói tao ko có tiền cho chúng mày nhưng tao cho chúng mày vay 2.3M mà mua cho bà cái quạt đá giống nhà t. ko có nóng này bà chịu thế nào được….
Hic cái tâm hồn thảm họa của e ức mặt ko nói được câu gì, e để chồng e giải quyết và ck e ko nhận vay tiền của bà ý.
Lúc đi e chỉ nói với ck e một câu. E làm gì để rửa được nỗi oan này, a có phải ck e ko???
Hết chuyện e tự nói được. và giờ là suy nghĩ của e ạ. Các chị giúp e khai sáng với ạ.
E luôn nghĩ bố mẹ e vô phúc khi đẻ e ra, nuôi ăn học công việc tử tế mà giờ mang tiếng làm cho tư bản, lương cao mà chả có đồng nào biếu bố mẹ, lại còn vẫn bị nhà chk nói nọ nói kia..
So với 2 bà chị chồng lương 3, 4M vẫn có tiền tiết kiệm gửi ông bà ngoại giữ cho, vẫn rủng rỉnh chi tiêu… còn mình thì bị gắn mác lương cao mà ko biết tiết kiệm, ki bo ko mua nổi cho bà cái nọ cái kia..(bà nội vẫn hay khoe là cái gì của tôi cũng con gái sắm cho) .. e nói thật trong đầu e giờ e chỉ có ý nghĩ bỏ ck vì ck e chỉ coi e như là công cụ để lợi dụng, ko biết bảo vệ vợ….. các chị làm ơn cho e biết giờ e sẽ nói gì với bà chị ck bây giờ(ai mà chẳng thương mẹ nhưng lại còn trà đạp lên tự trong người khác như thế e ko phục ạ), nói gì với ck bây giờ cho hết nỗi ấm ức ạ. e cảm ơn các chị nhiều ạ

Wicket

Chị cũng công nhận em vô tâm đấy chứ. Thời tiết như mấy hôm vừa rồi bà nói thế cho VC em ko phải nghĩ ngợi gì thôi chứ bà mà ko nóng chảy mỡ chị cứ gọi là đi đầu xuống đất. Mà bà ngại ko nói nhưng mình thì phải tinh ý chứ. Ko có tiền lắp điều hòa ngay thì mời bà nằm vào phòng mình cho mát. Bà lên giường nằm với các cháu còn VC nằm đất tạm mấy ngày nắng nóng quá.

Xin lỗi bà là con đợt này bí quá nên chưa có đk lắp điều hòa, nhờ bà hôm nào nắng quá thì ngủ tạm với chúng con luôn. Thế chứ em?

Việc em nợ nần như em nhận ra là do em mặc cái áo quá rộng. Chồng em bao năm nay chỉ kiếm được 2-3 triệu thì chỉ có ảo tưởng mới cho rằng tự dưng chồng em kiếm được chục triệu/tháng. Kể cả chồng em có quyết tâm thì cũng đâu có dễ dàng vậy hả em? Chưa kể chồng em lười hay nhác việc thì em đã rõ từ lâu rồi, sao bỗng dưng lại ảo tưởng vậy?

Chị chồng em xót mẹ đẻ là bt em ạ. Chị thấy cũng ko có gì cả. Chị còn nói thẳng là tốt rồi, còn hơn những người chả nói gì hoặc thảo mai thảo mốt mấy câu mà đi kể xấu mình khắp nơi chả ra sao.

Chị nghĩ với tình hình hiện giờ, em nên bán lại cái CC hiện tại đi cho đỡ nặng gánh cái đã. Xong bàn bạc kĩ lại với chồng về tài chính tương lai xem thực hiện từng bước ntn. Em cũng nên lôi chồng vào cuộc này chứ đừng tự ôm âm thầm xong đến lúc mệt quá lại tung hê lên gào lên tôi hi sinh abc mà anh coi như ko này nọ, chị đảm bảo chồng em sẽ há hốc mồm ra ngạc nhiên ko hiểu vợ mình bị làm sao đấy.

e cảm ơn chị Wick ạ.
vụ nói với bà thì từ lúc e lắp điều hòa cũng có nói(vì 4 người chung 1 giường mà 2 bé nhà e nóng chúng nó ko ngủ cả đêm lục đục..) hay tối bà sang phòng con ngủ luôn cho mát. bà có nói là ngày xưa tao đi làm t sợ điều hòa lắm, nó có mùi làm t say… còn ban ngày ck e ở nhà thì e cũng ko biết là trưa bà có vào năm hay ko thì e cũng ko rõ. mà nói chứ như mẹ đẻ e đi chăm con cho e trai e vẫn thấy bà bảo hnao nóng t cũng vào năm điều hòa trong phòng chúng nó.. còn bà nội e thì lại khác chị ạ. bà là tiều thư từ bé rồi nên tính cách cũng ko thân thiện cởi mở như bà ngoại nhà e. ..vụ bà chị gái ck thì e thấy lo cho mẹ là bthuowngf. nhưng mà cũng biết hoàn cảnh nhà e như nào rồi nhưng vẫn cứ nói theo kiểu tiếc tiền ko mua cho bà blabla. riêng vụ ck e thì e đang tìm thuốc chữa chị ơi. tháng nào chi tiêu gì, e có làm bản kê kế hoạch chi tiêu rõ ràng. khoản có định là gì, phát sinh là gì.. nhưng mà cũng chỉ ậm ừ cho qua chị ạ. e chưa biết làm thế nào để kéo vào cuộc triệt để đựoc chị ơi

wic

@Sunnysun: Bà có thể ngại ngần là bt, chứng tỏ bà là người ý nhị. Nếu ko thì em phải mời bà nằm với các cháu, con sang phòng bà nằm chứ bà nằm phòng thế con ko thoải mái. Phải ép một chút mới được. Quan trọng là mình có thực sự quan tâm tới điều đó ko ấy em ạ. Chị nghĩ vậy đó. Em ngẫm thêm nhé.

Còn em nói với chị là nhà em tài trợ cả nhà nhưng người ngoài đâu có hiểu hả em? Chẳng biết ít tiền hay nhiều tiền, đi chơi chắc chắn phải có tiền. Chả ai đi chơi (dù được bao) mà ko có xu nào trong túi cả. Cho nên chị chồng em ko bằng lòng cũng là bt. Chưa chắc em đã sai, nhưng em ko thể yêu cầu chị chồng em hiểu cho em.

Còn chồng như vậy thì em điều chỉnh lại cách chi tiêu trong nhà thôi. Giảm tối đa các chi tiêu ko cần thiết. Còn như em chán chồng quá muốn đá chồng thật thì lại là 1 câu chuyện khác.

Mà sao chồng em học gì làm gì mà bằng lòng với lương 2-3tr thế em? Anh ta ko có mơ ước gì về việc kiếm tiền à?

han.n.nguyen

chuyện chồng em không đóng góp kinh tế và chuyện chị chồng xót mẹ là 2 chuyện khác nhau hoàn toàn. Không phải chồng em không làm ra tiền thì mẹ chồng em có khả năng chịu nóng và chị chồng em không được xót mẹ. Đừng mang nhiều chuyện dồn lại làm một rồi cảm thấy khó chịu.

Chuyện chị chồng nhắc nhở chuyện mua quạt hay máy lạnh cho mẹ chồng thì chị thấy cũng bình thường thôi. Người già không nên để bị quá nóng hay lạnh. Và nhìn một cách khách quan thì chị chồng cũng không phải nói gì quá lắm. Đúng ra khi chị ấy nhắc lần đầu em nên giải quyết luôn. Chứ còn hỏi bà thì bà sẽ nói không có gì rồi.

Còn về chồng thì em nên động viện chồng tăng thu nhập.

vụ chị gái ck e chỉ giận ck nhiều hơn. e chỉ kỳ vọng ck e mở miệng nói một câu rằng thì mà là cả nhà mỗi lương mẹ nó cũng bí lắm abc nọ kia.. nhưng ko bao giờ mở miệng bảo vệ vợ câu nào chị ạ. vô tâm vô độ.
ck e cũng công nghệ bưu chính viễn thông ra chị ạ. lúc đàu thì nghe lời bố mẹ xin vào làm bên bưu chính của VNPT(công nhân ko chính thức) lương 2M sau chán vì nhỡ bé thứ 2 nên mới ra ngoài làm. thì lại thick làm trình dược.. hơn 1 năm nay đi làm trình nhưng có vẻ chưa hợp nên vẫn cứ lận đận thế. mới xin chỗ mới 2 tháng giờ tuần này e lại thấy nghỉ ở nhà rồi chị ạ.
vấn đề đó chị mình e thấy hay sao ý chị ơi. với nhà ck e thì như thế là đủ sống rồi. người ta lương 4M mà 2 đứa con còn sống sung sướng(trích nguyên văn câu bó mẹ ck e nói với ck e) nhà mày vợ mày lương khá thế mà hoang. hồi đó e mới có một bé thuê nhà 3M hàng tháng lương lúc đó đâu 12m chị ạ.
Nói thật là e có nhiều lúc cũng chán ck lắm chán lắm luôn nhưng nhìn con lại thương nên lại lao vào làm thêm nọ kia. chả hiểu ck để làm gì nữa luôn ý ạ.
e cũng nói cũng tác động nhiều thì đợt này ở nhà chịu chơi với con hơn(trước thì cứ bảo e là tham làm để con thiếu tình thương của mẹ, 2 bé nhà e chỉ mẹ thôi chị ạ. bé lớn gần 4 tuổi cũng thế mà bạn 15 month cũng thế luôn ý. Nên đi thì chớ chứ về nhà là mẹ mẹ chỉ thick chơi, nói chuyện với mẹ, rủ mẹ đi dạo abc..) Em cũng cân đo vụ nếu e nuôi con một mình thì sao? cũng nhiều khi nghĩ đến cảnh nếu 3 mẹ con bỏ ra nước ngoài sống thì sao(e có thể đi cùng gia đình sang Đức or Nhật làm việc mà ko mấy khó khăn chị ạ), nhưng e vẫn chưa có đủ can đảm đó. chỉ sợ mang tội với con vì bố nó chỉ vô tâm, ì ra thôi chứ ko đánh đập, ko cừ bục rượu chè, trai gái nọ kia gì sao nỡ chia cách bố con nó. rồi thì chẳng ai thương con như chính thân sinh……..
e nói thêm chút ko phải để giải thick ạ. vụ nếu bà nội vào phòng e hoặc bà nằm mình trên giường or trải đệm dưới đất vì bọn trẻ nhà e nó ko thick bà. bà ở cùng các cháu gần 6 tháng rồi mà nó ko cho bà tắm cho, bà ngồi cạnh nó cũng ko cho luôn. rủ sang ngủ cùng bà thì nó cũng không. nhiều khi e cũng ko biết lý do tại sao con em lại thế(e ko bao giờ ý kiến về ai hay bình phầm gì trước mặt con). trước có một bà giúp việc đến nhà e thì ngay ngày đầu tiên bà nịnh thế nào mà nó theo riết bà ý chỉ định bà ý tăm cho, tuần sau còn vác gối sang ngủ cùng bà ý luôn… e chỉ muốn nói là bà nội cũng ko có nhu cầu cháu quấn bà vì nó theo mẹ nó tao càng nhàn ý ạ.

Buu

Đùa chứ trời nóng như mấy hôm vừa rồi ở miền Bắc , chả có ai là không nóng cả . Bà nói thế thì là vì bà ngại , chả có nhẽ cả nhà có mỗi cái phòng điều hòa , kêu nóng rồi con nó lại phải nhường lại cho bà nằm sao ? Vợ chồng bạn cũng vô tâm , chờ đến lúc chị chồng gọi điện hỏi mới nhớ ra hỏi bà xem có nóng không .

Trước khi bà nhà mình xuống chơi với cháu ( cỡ 4-5 hôm ) thì mình nhường bà với cháu ngủ trên giường , mình với chồng trải chiếu nằm đất . Chứ cứ nghĩ , ban ngày thì nhờ bà trông cháu , ban đêm thì bà lủi thủi ra cái phòng nóng bức nằm nhường cho cả nhà quây quần trong phòng điều hòa thì mình lại thấy cắn rứt ấy .

wic

Chị nghĩ em nên nghe lời chị Hân, tách biệt các việc ra thì mới đánh giá đúng sự việc mà giải quyết cho thấu đáo.

Việc MC em và cái điều hòa là qua rồi, nên em giải thích lằng nhằng ko để làm gì (mặc dù chị vẫn thấy ko thuyết phục tẹo nào). Thế nếu có thêm 1 đợt nắng nóng như thế nữa, thì em sẽ làm gì?

Việc thứ nữa là em còn yêu chồng, cần chồng hay ko? Ko thì em cứ li dị chả sao. Chị chỉ ko hiểu ngày xưa em lấy chồng vì sao mà bây giờ chỉ nhìn thấy chồng là một thèng bất tài vô dụng chả được nước non gì? Được mỗi cái ko đánh vợ, ko trai gái?

Rồi tiếp theo, tổng thu nhập của VC áng chừng bao nhiêu, chi tiêu thế nào mà tự dưng nảy ra ý định mua CC, rồi bây giờ ko gánh nổi? Tại sao, theo em, các chị chồng có thể tiêu được 4-5tr/tháng mà em thì ko? (cái này ko phải để trách em ko thu vén được mà để em có thể chỉ ra cho chồng/MC vì sao em ko thể làm được như thế)?

trước khi nói chuyện với bà e cũng bảo ck hay là lại mua trả góp cái điều hòa cho bà nữa. ck e nói là mua bà cũng ko dùng đâu.
xong lại vụ chiều qua chị ck đưa tiền cho vay e quyết định mua trả góp một cái đh nữa xong 2 vợ chồng cãi nhau kịch liệt vì ck bảo ko lắp còn vợ bảo lắp. nên chưa thống nhất đựuoc chị ạ. có lẽ e nhạy cảm quá và chỉ nhìn đời bằng trắng và đen chứ chưa biết nhièu màu sắc khác nữa. nghe các chị nói e cũng đỡ hơn chút rồi ạ. Chiều e qua siêu thị và trả góp còn về thế nào nữa thì e cũng ko biết.
bữa sáng trên đường đi làm đầu óc e toàn luẩn quẩn chuyện li hôn, bán nhà, …. giờ cũng vẫn thế nhưng dịu nhẹ hơn chút. có lẽ e sẽ tĩnh tâm chút nữa rồi mới quyết định ạ

SN

bệnh của em là cầu toàn, cái gì cũng ôm sạch vào mình, và muốn mọi người sẽ phải tự nhìn, tự biết, tự hiểu.
Nhưng đời không như là mơ đâu em ạ.

1. Chồng hứa thay đổi và kiếm việc tốt, nó không hề khẳng định 1 tháng hay 1 năm sau anh sẽ hoàn thành. Hiện giờ nó vẫn đang thực hiện lời hứa nhé, nên em không thể đổ tội nó thất hứa hay lừa dối em.

2. Em là người không có tầm nhìn xa chiến lược, thiếu kế hoạch, không đánh giá được khả năng của mình và người bên cạnh. Cụ thể:
– Kinh tế chưa ổn định, em phải gánh vác mà tự em vỡ kế hoạch đẻ dầy 2 đứa.
– Chồng mới chỉ “đang tìm tương lai” mà em đã tự mua nhà, rồi phải cong đít lo tiền trả.
Vì vậy, chồng của em chỉ có lỗi làm ra ít tiền.
Nhưng toàn bộ đau khổ từ việc ít tiền lại hoàn toàn do em tự chuốc lấy.

3. Đến chồng em còn chưa chắc ý thức được em đã phải ngậm đắng nuốt cay, khổ nhục cày tiền như thế nào, thì đương nhiên bà chị chồng lại càng không thể “tự nhìn, tự hiểu” được.
Cái chị chồng em nhìn thấy là gì.
– Có tiền mua chung cư
– Từ T3 đến T6 đi du lịch 2 lần
– Mẹ chồng phải nằm phòng nóng.
Hết. Còn chi tiết tiền nong như thế nào không ai có nhu cầu quan tâm cả, em phải hiểu điều đấy. Và việc chị chồng em tự tưởng tượng ra cảnh mình không có điều hòa không chịu nổi, thì chị ta nhắc khéo, đến ra mặt chăm mẹ là chuyện quá bình thường.
Nên em phải chấp nhận việc bất kỳ người ngoài nào, thậm chí là chồng em, hiểu lầm về khả năng kinh tế thoải mái của em là chuyện đương nhiên

4. Vì mọi chuyện do em tự chuốc lấy dưới danh nghĩa vì chồng, vì con – không ai ép buộc em làm điều đấy nhé. Chị nhắc lại là tự em lựa chọn phải ngay và luôn, nên áo mới quá rộng, và em quá khổ hoàn toàn là do em nhé.
Vậy thì ngồi xổm lên dư luận mà sống thôi, sao phải vật lên vì dăm ba lời “mà mình cho là nói xấu nhỉ”.

5. Chị chồng bảo mẹ chồng bị nóng, có sai gì đâu. Chị bảo đưa tiền mua quạt chứ gì, ok luôn và bảo “Vâng chị ạ, em thuyết phục mãi mẹ cứ nhất định là mẹ không nóng. Thế để em về bảo bà là vì em không mua, nên chị sẽ bỏ tiền của chị ra mua, có khi thế bà mới chịu thua chị ạ”
Rồi thản nhiên cầm tiền bà chị chồng luôn.
Sao phải sĩ, người ta cho mẹ người ta chứ có cho mình đeck đâu.
Còn bà chị chồng mà sĩ dởm đưa tiền theo kiểu vuốt mặt em dâu thì cũng cho bà ý chừa luôn đi. Đưa gì là con này xin tất, cầm tất nhá, xem lần sau còn dám mở mồm ra cô chú cầm tiền của tôi không.
Này, xin lỗi đi, cảm thấy cho được mẹ đẻ cái gì cứ nên cho, làm gương em dâu càng mừng, em dâu còn về khoe khắp nơi hộ chị chồng ý chứ.

6. Còn chị nói thật, em cũng bớt cái sĩ dởm vớ vẩn đi.
Mẹ chồng em tự hào là được con gái cho mọi thứ – thì em cứ hiểu đúng bản chất việc đấy đi.
Sao em cứ phải đen tối nghĩ xiên xẹo là nếu mẹ chồng phải để con gái chăm thì con dâu là đứa không chăm thế hả em. Sao em cứ phải vơ việc vào mình, suy diễn tự làm khổ mình thế hả em.
Con gái chăm mẹ là quá đúng, phải động viên là đằng khác.
Còn cảm thấy thích dăm ba cái hư danh ý, thì đấy, mẹ chồng đấy, lăn như bi vào chăm đi, hay lại gào lên em cũng đang khó khăn, nhưng em ko để bà thiếu cái gì.
Nếu bà ko thiếu gì thì sao lại phải vật lên vì sợ mình bị thiên hạ nói xấu nhở?????

7. Đã mệt mỏi thể xác vì kiếm tiền, thì cố mà để đầu óc mình thanh thản em ạ.
Nhưng việc vớ vẩn như thế này mặc kệ chồng đi. Nó đối đáp như thế nào với anh chị nó là việc của nó, em vơ vào người làm gì.
– Chồng em nó không xấu hổ vì là con trai mà không mua cho mẹ cái quạt, thì tại sao em là con dâu lại phải vật vã.
– Chồng em không sợ chị nó nghĩ nó có tiền ăn chơi mà cứ giả nghèo giả khổ, thì tại sao em lại vật lên mà làm cái gì.

8. Toàn em tự nghĩ ra, xong tự ôm vào người, tưởng đảm đang, tháo vát nhưng xin lỗi em đang tranh hết phần làm chồng, rồi em lại gào lên chồng không giúp được gì em khổ quá, em thương bố mẹ đẻ em quá.
Tự em chuốc lấy mọi chuyện xong em gào lên em muốn bỏ chồng vì không muốn bị lợi dụng. Hơ hơ, thế nó lợi dụng em cái gì hả em????
Nó có kề dao vào cổ bắt em mua nhà, bắt em đi du lịch, bắt em mua sắm đồ đạc, bắt em đẻ con không?????

9. Em nên đứng trước gương nhìn lại chính mình. Đồng ý là em rất tốt, nhưng xin lỗi chị rất tiếc, em đi sai đường rồi em ạ.
Chồng em chưa làm ra tiền lúc này – không có nghĩa em phải làm hộ nói mọi chuyện từ đối nội, đến đối ngoại như kiểu vụ cái quạt vớ vẩn thế này.

Em không tin chồng, em không có nhu cầu sử dụng chồng, em không hài lòng trước bất kỳ việc làm nào của chồng thì việc chồng em càng ngày càng vô dụng – là do em chăm cây không đúng cách.

10. Nếu vẫn cảm thấy không phục, không muốn thay đổi tư duy, giúp chồng đứng lên dành vai chồng, vợ lui về vai vợ – thì Li dị đi, quá đơn giản.
Nói được thì làm được nhá. Cố mà nghĩ ra lý do li dị khi ra tòa cho hợp lý.

wic

Chị thấy nếu MC em ko thích điều hòa thì em có thể cân nhắc mua cái quạt đá gì kia mà? Nó cũng rẻ hơn còn gì? Mà chị chồng cho vay thì em xin vay luôn đi. Chị chồng mắng là tiếc tiền ko mua cho MC. VC em cãi vì ko có tiền, thế chị chồng cho vay lại sĩ diện ko nhận rồi lại tự bỏ tiền mua điều hòa. Xong lại sưng vù mặt lên là có tiền eck đâu mà đòi hỏi. Em xem hành động và lời nói ko nhất quán thế thì ai mà tin cho được?

Chị khuyên em cứ vay tiền của chị chồng, mua cho MC quạt đá đúng yêu cầu của CC (Cũng có thể là của MC luôn), hẹn 2 tháng sau trả. Mỗi tháng tk thêm 1tr rồi trả lại cho chị. Cảm ơn đàng hoàng. Vậy đó. Tự em thấy tự ái, giận dỗi, cay đắng xong lại sĩ diện. Xong xuôi nặng gánh lại quay ra trách móc chồng và nhà chồng ko biết điều. Tự em thấy thế có buồn cười ko?

Buu

@ sunnysun009 cũng có mẹ , cũng có anh/em trai . Đặt thử mình vào tình huống bà chị chồng xem sao ?

Trời nóng , ngoài đường có khi lên đến 45 độ . Mẹ mình lên trông con giúp em trai và em dâu . Cả nhà đấy , mấy hôm nắng nóng chui vào phòng điều hòa nằm , không hỏi han gì mẹ có nóng không , con mua quạt cho mẹ nhé ..

Mà mẹ sống ở nhà em , có phải thích chăm mẹ thì chăm , thích mua quạt cho mẹ thì mua đâu , em thì kêu hết tiền không mua quạt cho mẹ được , nhưng 3 tháng em vi vu đi du lịch 2 lần . Chả nhẽ bảo mẹ về . Đành dùng cách bảo là cho vay để mua cho mẹ cái quạt nằm cho đỡ nóng . Thế mà em dâu lại bảo không cần ( éo hiểu phải làm sao mới được nữa? )

Gọi điện nói chuyện với em trai thì em dâu chạy đi ca ngay với mẹ bài ca con là người kiếm tiền trụ cột của cái nhà này , con trai mẹ dạo này có đồng nào đâu , con thì đang khó khăn bla bla … Nói thế xong rồi lại đi vay mua trả góp điều hòa . Duyên vãi .

Vậy , sunnysun009 gặp 1 cô em dâu như thế , bạn vào vai chị chồng , bạn bảo phải làm sao ? Mặc kệ mẹ chịu nóng à ? Hay bốc ngay mẹ về nhà mẹ ở cho nó sướng ,mua gì thì mua nằm đâu thì nằm ? Người ta chọn cách cho vay tiền để mua quạt , là bởi bà đang ở nhà bạn và cái quạt sẽ nằm ở nhà bạn . Mình thấy thế khá là có lý đấy .

Bạn nhìn lại xem cư xử vậy được chưa . Nếu thấy bạn cư xử thế ok rồi thì thôi khỏi bàn nữa .

Cutun123

Nói nhanh là bạn sunny bạn ấy cho rằng mình kiếm nhiều tiền hơn nên bạn ấy có quyền cửa trên. Nói thẳng ra là thế đi, loanh quanh làm gì. Chỉ cần chồng bạn ấy kiếm 20,30tr thì bạn ấy khác ngay. Đơn giản thế thôi.

P/s: Những trường hợp như bạn sunny bạn ấy không thấy hành vi mình có vấn đề vì hành vi đó phù hợp với quan điểm của bạn ấy. Thay đổi quan điểm khó hơn thay đổi hành vi rất nhiều. Thường thì trừ phi chồng bạn ấy kiêm được một đống tiền hoặc nổi khùng lên đòi li dị thì may ra quan điểm mới thay đổi.

wic

Uầy, bác Cu Tũn. Chồng em mà lương 2-3tr chả support em được xu nào, vớ vỉn em cũng giống bạn SunnySun ấy. Hehehe.

Em nghĩ bạn ấy ko đến mức ấy đâu. Chỉ là được nhào nặn bởi các tư tưởng hi sinh vì chồng vì con. Khổ cái là hi sinh xong chả thấy gì chỉ thấy sao mình khổ thế nên cứ bế tắc thôi. Giờ bạn ấy chỉ cần khai thông là mọi việc của mình là tự mình chọn, mình cần tự chịu trách nhiệm là ok. Ko cần làm hộ chồng, hay hi sinh gì cho chồng cả.

Phân rõ nhiệm vụ trong nhà, nhà anh anh xử lí, nhà em em xử lí. Cần hỗ trợ gì thì ới nhau. Là ok.

Cutun123

À wic có lẽ hiểu lầm mình nói thế với ngụ ý bảo bạn sunny không tốt. Mình không có ý đó mà đơn giản chỉ nêu ra bản chất vấn đề thôi. Với mình con người chỉ xấu khi có ý làm hại người khác, còn không thế nào cũng được mà bạn sunny có ý hại ai đâu. Nói ra để bạn ấy thấy trong mớ bòng bong của bạn ý đâu là nút thắt. Nút thắt là bạn ấy bức xúc với thu nhập của chồng nên sinh ra những thứ khác. Giờ muốn hết bức xúc thì có 2 cách.

1. Chồng bạn ấy kiếm tiền đủ và vượt kỳ vọng hiện tại của bạn ấy.
2. Trước nguy cơ mất chồng thì bạn ấy thấy hóa ra chồng mình ngoài trước mắt chưa kiếm tiền ra mọi thứ khác đều ngon nên kệ thu nhập giữ chồng trước đã.

Đó bản chất đơn giản thế thôi.

SN

Động viên em Sunny là trước đây chị y hệt như em ý, gánh vác hết mọi sự, còn có phần hoành tráng hơn em ở chỗ đối xử với nhà chồng “miễn chê” – ấy thế mà cuộc đời đập vào mặt chị cái vế thứ 2 bác Tũn nêu ý.

Thế là chị ngồi lại, hình dung lại, tự chửi bới, tự khai thông tư duy của mình hệt như cái post chị vừa viết ra cho em ý.

Nên tùy em thôi, cố gắng làm sao đừng để rơi vào tình trạng như chị. “Em rất tốt, nhưng mà anh rất tiếc”

Cutun123

@Dab: Thế bây giờ đã đạt và vượt kỳ vọng chưa.

SN

Lúc nào em lên cơn yêu đương thì quá đạt, quá vượt bác ạ.
Nhưng lúc nào em ghét như mẻ thì không đạt, không vượt tẹo nào.
Và vì không đạt, không vượt thì em lại phải ủ mưu để thúc cho vượt hơn.

Em thì không biết bác thế nào, chứ chồng em thì chỉ cần được đề cao, được nịnh “thối um lên”, được ghi nhận – và không đòi hỏi chồng cũng phải nịnh, ghi nhận lại vợ ra mồm, ra mặt như thế, chấp nhận cho chồng ghi nhận trong lòng – thì muốn gì lão cũng cố mà chiều cho được, kiểu bán máu để có tiền cho vợ ăn cua ghẹ cũng ok ý .

Không được lúc này thì lúc khác.
Không phải là cái này thì là cái khác.
Thật sự là tự thấy con vợ suy nghĩ quá đen tối, còn anh chồng chả đến nỗi nào.

dạ e cảm ơn các chị nhiều lắm ạ.
có lẽ em đã tỉnh ra chút. hic sáng giờ vừa làm nước mắt như mưa lã chã ướt nhẹp bàn phím huu. sao nghĩ thương cái thân phận mình thế. sao mình ngu dại thế nhiều cái mà giá như thế. giá như hồi ý sao mình lại thờ ơ với số phận của mình thế? sao ko suy xét nhiều hơn liệu người theo đuổi mình hơn 10 năm có thực sự tốt, có thực sự cầu tiến như mình mong không bla bla.. rồi đến khi cưới thì ai cũng ngạc nhiêu sao lại cưới bạn ý….nên giờ e lãnh hậu quả đó ạ.
Tiếp theo như chị Bad nói thì đúng là tại e cầu toàn quá, sĩ quá nên nó mới ôm rơm nặng bụng như vậy. e nhớ hồi học phổ thông bố mẹ e “bắt” thi sư phạm cho nhàn.. nhưng e một hai từ chối và bảo nếu con học theo sở thick của con thì con sẽ tự lo học phí. vậy là quãng sinh viên ko ngừng nghỉ học-làm học để ra trường mà ko xin bố mẹ một đồng nào.
rồi giờ như có chị nào nói ý e cũng sĩ bà ở với e dù ck e ko đi làm e vẫn lo cho bà hết để rồi thấy chị ck ý kiến thì cái lọng tự tôn, tính sĩ diện bị tát mạnh một cái=> toàn thân con bé tê tái…
lạc dần. Hồi đầu về e cũng châm chỉ mua thuốc bổ, rồi thì quà cáp cho bmc lắm chứ, nhưng rồi dính mấy vố rồi nghe chuyện các chị ck nói xấu nhà ck và bố mẹ chồng nhận xét e mới dần ghét nhà ck bởi họ cũng chỉ vì con họ mà rõ con họ sai nhưng họ cũng có nhận đâu thi đua phán xét cùng với con họ.. rồi cũng vì thế mà e tự tổn thương lâu dần ko chia sẻ nó cứ chồng chất chất trồng nhiều hơn. tâm tư u uât.
lại thêm nút thắt là kinh tế khó khăn tự mình nai lưng ra dể rồi chẳng ai thèm đếm xỉa cho là việc đương nhiên mình phải làm=> lại càng ngày càng tự ti..
e từng được các chị ck nói khi e có bé 2 như này: con nhà chị hồi chị đẻ nó chẳng có tiền cho nó uống sữa ông thọ thôi, lớn chả sữa xiếc gì vẫn lớn. e cũng ko cần phải sữa nọ sữa kia cho nó thế làm gì đâu? e thử hỏi các chị ở đây làm mẹ rồi nếu trong khả năng mình cố được để con tốt hơn các chị có cố ko ạ??? vậy là câu trả lời của e là còn khả năng kiếm hơn e sẽ kiếm để con e có điều kiện tốt hơn chứ sao lại ngồi nhìn để con chịu khổ như thế=> e ko đành làm vậy huhu. ….
e lại bị lộn xộn tư tưởng rồi
chốt lại giờ đã biết ngô thế nào và khoai thế nào rồi.
sẽ học cách làm thế nào để ck về đúng vai trò của ck….

SN

Cầu toàn, chăm chỉ, yêu thương người khác là tính tốt, không cần bỏ đi. Em chỉ cần thay đổi về mặt tư duy mà thôi.
Tư duy ở đây là minh làm mọi chuyện vì mình thích thế, vì mình, vì con mình – chứ không phải vì là vợ của chồng mình mà mình làm như thế.

1. Mua nhà: là do mình tự thấy mình có thể cân đối thu nhập, vất vả tí vài năm nhưng an cư mới lạc nghiệp.
Chồng chưa phụ giúp được mình tiền mua căn nhà này, thì khi chồng có tiền, mình sẽ mua căn nhà khác bằng tiền của chồng.

2. Chi tiêu, sắm sửa trong nhà: Nhà là nhà của mình, không việc gì phải hộc lên với thiên hạ, hay sĩ dởm lo người ta đến thấy nhà đồ đạc đơn sơ. Chỉ tiêu tiền vào những thứ thật sự cần thiết, phù phiếm để sau, không bàn ghế giường tủ, trải chiếu uống nước chè còn hơn ở nhà thuê mà có sofa nhé.
Chồng không giúp chi tiêu thì nhờ chồng phụ việc nhà, con cái.
Cách nhờ: Cá ăn giun, người ăn táo, xác định chồng thuộc giống loài gì mà câu cho phù hợp.
Chi tiết: Lội nhà EQ ít nhất từ tầng 10.

3. Đi du lịch: là do mình vẫn muốn hưởng thụ. Tiền ít thì mình chịu khó săn vé giá rẻ, lên kế hoạch từ trước để giá giảm. Mình đi mình sướng, mình hưởng thì đương nhiên người ngoài nhìn vào sẽ ngưỡng mộ, ghen tị, bảo mình nhiều tiền.

Lúc đấy cười đắc thắng bảo “Em đi còn ít hơn tiền đi gần ý, chị có muốn biết cách không” – rồi chia sẻ cụ thể những vất vả, khó khăn mà mình đã trải qua một cách vui vẻ
Đừng bao giờ đặt chồng vào vị trí em ban phát chuyến đi cho chồng, anh chỉ việc đi, còn mọi việc để em lo. Hãy lôi kéo chồng vào ít nhất từ khâu lên kế hoạch, thời gian, địa điểm đi.
Cụ thể việc săn vé như nào thì hãy hướng dẫn chồng, kể lại cho chồng, nhờ chồng thực hiện.

4. Mua sữa tốt cho con: cảm thấy có tiền thì cứ mua cho con. Nhưng không nên cố quá thành quá cố. Con uống sữa tốt là được, chứ nếu vì mẹ cần con có sữa tốt nhất, nhưng mẹ lại khổ sở, vật vã về thể chất, tinh thần, thì làm sao mẹ có thể tiếp tục mua sữa tốt nhất cho con nữa????
Một sự lựa chọn là tối ưu, đó là khi cả em và con cùng win-win: con khỏe, mẹ không áp lực kinh tế.

5. Chuyện nhà chồng, để cho chồng giải quyết. Ai tốt, ai xấu đẹp thế nào nghe xong biết thế, không vơ vào mình vì họ không sống với mình, và không sống hộ mình.
Nguyên tắc: LUÔN TÔN TRỌNG SỰ KHÁC BIỆT.
Nếu họ không làm gì hại đến em, không cháy nhà, chết người, vu oan… mà chỉ là quan điểm về lối sống thì nghe xong để đấy, không liên quan đến mình.

6. Sửa đổi tư duy, GIẾT CHẾT TÍNH SĨ DIỆN, bỏ ngay cái kiểu lúc nào cũng sợ người khác nghĩ xấu, hiểu lầm về mình. Cố gắng gồng lên thành người hoàn hảo không tì vết, sống theo miệng thiên hạ.
Em nên nhớ:
– Nếu họ góp ý đúng, em không nghe theo, thì đương nhiên em phải chấp nhận bị nói xấu.
– Nếu họ góp ý đúng, em nghe theo, thì em không bị nói xấu gì hết.

– Nếu họ góp ý không đúng, em không nghe theo, thì họ nói gì mặc xác họ, cứ việc đúng em làm, không hổ thẹn bản thân là được.
– Nếu họ góp ý không đúng, em ngu dại nghe theo, thì đương nhiên hậu quả khốn nạn như nào em phải chịu.

Vậy thì rõ ràng, mấu chốt vấn đề là em phải tự nhận ra rằng, MÌNH PHẢI TỰ CHỊU HOÀN TOÀN TRÁCH NHIỆM CHO MỌI LỰA CHỌN CỦA MÌNH chứ không phải vì người khác mình mới thế.
Mình thích mua nhà, nên vất vả khi mua nhà là vì mình – chứ không phải hi sinh vì chồng, rồi sa đà kể công, trách tội, đày đọa tâm hồn chính mình.

hii thế giờ còn làm cách nào cho ck chịu đi kiếm tiền giờ hả chị?
nhà e hồi e nhỡ bé 2 ý ck cứ rỉ tai bảo em yên tâm sinh bé 2 anh hứa sẽ care bé 1 và e chỉ lo bé 2.
e cũng ko phải lo lắng vụ tiền nong..
đấy xong rồi hứa cũng chỉ hứa chưa thấy tiến bộ gì và giờ bạn 2 cũng 15 tháng vẫn thất nghiệp hoàn thất nghiệp ạ.
đến là khổ vk thì làm ko hết việc còn ck thì lại thất nghiệp huhuhu. em chỉ mong một ngày đựoc thảnh thơi hết giờ làm đi về chơi với con mà ko phải lo nghĩ việc tay trái tay phải……

wic

Thế chồng SunnySun học cái gì, làm cái gì? Chuyên nghề gì? Đã bao giờ kiếm ra tiền chưa?

Nó ước mơ khát khao làm gì? Nó giải thích vì sao đến giờ vẫn ko kiếm ra tiền? Về nhà nó làm gì? Có chăm con cho vợ ko?

enjoylife

Sunny ơi, nói thì em buồn, nhưng cái giai đoạn phù hợp nhất, đẹp nhất, sáng nhất…để thúc.chồng đi kiếm tiền nó qua mất rồi: chọn chồng này, mới cưới này, sinh con đầu lòng này….

Giờ nó thành nếp rồi, con cái nhà cửa đã.xong hết rồi, làm làm gì nữa?

Hay em làm phát may rủi, nghỉ việc ở nhà đi, anh ko kiếm tiền em và con chết đói?

Trước mắt là chấp nhận bấy nhiêu cho đời nó thoải mái đã, Sn chả bảo, ko được việc này thì ta xài vào việc khác là gì…

Đầu óc thanh thản, vui tươi lại tính tiếp.

Bad Ma I

Còn, còn một giai đoạn lúc nào cũng sáng nhất, với điều kiện mình phải giữ cho nó đẹp nhất – đó là “tình yêu của vợ chồng dành cho nhau”.

Hôn nhân phải khớp nhịp, không được lệch nhịp. Yêu thật, thương thật, thấu hiểu thật ý thì có khi vợ sẽ thấy rằng:
– Ừ, anh không kiếm được tiền thì anh giúp em việc nhà, chăm con, cho em ấm áp tinh thần
Và chồng cũng tự nguyện như vậy

Hoặc:
– Ừ, con vợ mình nó khổ quá, mình đàn ông sức dài vai rộng kể cả làm shiper, chạy xe ôm cũng cố bò ra đường kiếm cho nó bữa tươi cua ghẹ.

Dù nghèo hay giàu, dù chồng làm ra tiền hay là vợ, quan trọng là cả hai phải biết dùng điểm mạnh người này, kê cho khớp vào điểm yếu của người kia.
Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu thì ok.
Chứ đ.éo muốn nghe, lại càng không bao giờ hiểu thì ……

enjoylife

Hihi, thì.tôi ngắn gọn là bà bẩu ko được việc này ta xài việc khác đó…làm việc nhà này, nấu cơm rửa chén, đưa đón con, chở vợ đi chợ…v.v..

Bjo em í chỉ đau đáu là ta cực ta khổ vì cái gì thôi, lại thêm , kiểu nhìn chồng Dab thấy thèm nữa là tiêu tùng..

em cũng từng nghĩ theo cái ừ 1 của chi Dab và ck e cũng làm thế giúp em 1 tháng.
xong chính ông bà là người ko đồng ý để con ông bà ở nhà chăm cháu và thế là ck e lại công cuộc đi làm thay vào đó bà xuống chăm cháu.
nhà e thì được cái bố mẹ ck yêu ck vô điều kiện. lấy vk rồi vẫn gọi cậu ấm nọ ấm kia..nên chăm từng tý một. cái gì cũng lo, chu cấp đến lúc lấy vợ có vợ thì vợ lo.
em thì bị gọi là phút của số phận gật đầu cái rụp chứ hồi yêu đi chơi e đã toàn trả tiền rồi. quà chàng tặng toàn sản phẩm “hand made” thôi ạ. Nhiều khi cũng buồn vì có nguòi nói là nếu thất nghiệp đi xe ôm cũng khối tiền mà khổ ck e lại cậu ấm nên cũng kén việc lắm ạ. Hoặc giả e nghĩ ck cũng chả thương mình nữa
vì bản chất chỉ biết hưởng thụ ko biết chăm sóc. mà e thì lại ù ờ nói chung cứ nghĩ thương ck rồi bảo anh thick làm cái gì anh thick. miễn sao anh thấy vui vẻ với công việc là được… chứ việc nói chuyện tiền bạc gần như ko, chưa bao giờ biết tận hưởng câu ” anh ơi mình hết tiền rồi đấy” cả các chị ạ chứ đừng nói là bảo anh phải làm làm b… thì lại càng không. có lẽ nào tại e thế nên ck e lại càng ì ko ạ???

wic

Ở với BM, BM chăm nuôi. Ở với vợ, vợ chăm nuôi. Vợ ko chăm nuôi thì có BM chăm nuôi. Thế thì có điên mới phải lo.

enjoylife

Bên nhà chồng mình có 1 bà chị cũng có chồng y thế. Nhưng mc mình thương chị í nên mua nhà tậu xe, cho tiền nuôi con, rồi chửi mr í sao ko chịu đi làm…mình bảo mc, mẹ coi, anh í đi làm làm gì? Nhà có người mua cho, con có người nuôi cho, mình cũng có người nuôi nốt, làm gì cho nó khổ…

wic

Nếu chồng Sunny sau này mới lười thì còn có thể suy diễn là do lỗi của bạn chiều chồng quá. Nhưng hóa ra từ thời yêu nhau đã trả tiền cho chồng tất thì giờ khỏi phải nghĩ nữa. Xem có cách nào bắt được chồng hỗ trợ gì thì hỗ trợ thôi.

 

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận