Summerwine2015: Mẹ chồng không chia thừa kế vì chỉ sinh con gái

Ông xã muốn sửa sang lại nhà ở chỗ bà nội. Mình không đồng ý vì đấy là đất hương hỏa tổ tiên, chỉ chia cho con trai cháu trai. Nhà mình mẹ chồng không chia thừa kế vì chỉ sinh con gái, hết đời mình thì con mình cũng chả ở được.

summerwine
Hiện nay mình và chồng đang xung đột nhau một số vấn đề. Anh ấy nói mình toan tính và ích kỷ. Mình xin hỏi các bạn với tư cách là người ngoài thì vấn đề này được nhìn nhận như thế nào.

Hai vợ chồng mình 37 tuổi là viên chức, thu nhập thấp. Hàng tháng đủ chi dùng cho gia đình. Mình có 2 con gái, đang học cấp 1. Hiện cả nhà mình cùng sống chung vườn với bà nội trong khuôn viên một biệt thự ngoại thành cách TT 15km. Bà nội ở cùng anh chồng không lấy vợ. Nhà mình ở riêng nhủng chung vườn.

Hai vợ chồng đều làm việc ở TT. các con cũng học hành quanh chỗ mình làm. Bọn mình tuy lương thấp nhưng đã rất gắng vén khéo, làm ăn thêm nên đã tiết kiệm mua được 2 mảnh đất vùng ven, cách TT 7,8 km và 1 căn chung cư ở trung tâm HN. Cuối năm nay mình nhận nhà.

Giờ mình đang tìm hiểu tt để trang bị nội thất cho căn hộ của mình .Dù 52m2 nhưng mình muốn nó như KS, để cả nhà có thể ở thoải mái. Thế là mâu thuẫn nảy sinh.

Chồng mình muốn, căn hộ đó chỉ là chỗ trú chân của cả nhà, cả nhà vẫn đèo bồng xe máy 4 cha con mẹ con đi 15km, về ở với Bà nội. Mình không chịu. Mình nói là 10 năm rồi, em đội nắng đội mưa, con thì nhỏ đường xa tít tắp đã vượt 15km đi đi đi về về. Giờ các con sắp vào cấp 2, hết bán trú. Học thêm rồi ngoại khóa rất nhiều. Em không thể để con đi xa như thế được.

Cuối cùng chồng cũng đồng ý là mấy mẹ con lên chung cư ở. Chồng vẫn ở nhà (riêng) dưới Bà Nội.

Hiện vợ chồng mình có khoảng 700tr tiền tiết kiệm, Mình thì muốn tích cóp để xây nhà ở đất và cho thuê. Hoặc mua thêm căn chung cư nữa để cho thuê. Vì lương của 2 vợ chồng khá là co kéo mới đủ, sắp tới 1 chốn 2 quê lại càng tốn kém.

Nhưng giờ ông xã muốn sửa sang lại nhà ở chỗ bà nội, cỡ 400tr, rồi mua một chiếc ô tô cỡ 300-400tr. Hưởng thụ cuộc sống.

Mình không đồng ý vì đất đai nhà cửa ở chỗ bà nội vợ chồng mình không có phần, đấy là đất hương hỏa tổ tiên, chỉ chia cho con trai cháu trai. Mình sinh con một bề, chỉ có 2 đứa con gái nên hết đời mình thì con mình cũng chả ở được. Hiện bà nội ở với vợ chồng mình và anh trai nhưng lòng mong ngóng về cháu trai đích tôn của bà là con của anh đầu đang ở SG. Tất cả đất đai tài sản đều thuộc về cháu trai đấy. Thế nên mình ở cùng bà 10 năm cho vui cửa vui nhà, mình cũng đã nâng cấp nhà ở đó để ở được. Sau này tất cả đều để lại cho cháu trai bên đấy. Nhưng giờ con mình đã lớn, mình phải chăm lo cho các con, nhà cửa mình muốn tập trung vào xây ở đất của riêng mình. Chứ không xây trên đất bà nội nữa.

Thế là lão ấy khùng lên, bảo nhà tôi tôi ở, ai dám đuổi nào. Rồi cáu quá thì bảo, mẹ mày phải đẻ con trai. Mình chú thích thêm là không phải ông có ý tranh giành gì vì đất đấy so với đất đai mà vợ chồng mình có không giá trị bằng, nhưng ông ấy yêu quê hương, có nhiều bạn bè ở cái làng đấy, nên chả muốn dời đi đâu.

Giờ mình phải làm sao hả cả nhà. Có nên chiều ông ý không, hay tập trung tiền kiến quyết mua chung cư lấy thêm thu nhập. Làm sao kéo ông í lên TT ở. Ở trung tâm rồi thì đi ô tô làm cái qué gì.

Giờ thú thật không có tiền cho thuê nhà dặm vào thì mình tèo, vì sang năm phải ở 2 cái nhà, điện nước, dịch vụ gấp đôi, các con đều lên cấp 2 học thêm khá nhiều. Mà cv làm thêm thì ngưng trệ hoàn toàn chả còn tí thu nhập nào.

mong cả nhà cho mình cao kiến.
Hannguyen
SummerWine, những gì em trình bày thì chị thấy cũng hợp lý. Chị nghĩ để thuyết phục chồng và đừng để chồng nghĩ mình tính toán với nhà chồng chủ yếu là do cách nói chuyện.
Nguyên văn bởi SummerWine2015

Mình nói là 10 năm rồi, em đội nắng đội mưa, con thì nhỏ đường xa tít tắp đã vượt 15km đi đi đi về về. Giờ các con sắp vào cấp 2, hết bán trú. Học thêm rồi ngoại khóa rất nhiều. Em không thể để con đi xa như thế được.

Một câu nói như thế này thì đừng dùng từ “em” mà phải là “mình”, “chúng mình” vì đâu phải mình em đội nắng đội mưa 10 năm. Cả chồng và con nữa. Luôn luôn khi nói chuyện, cả nhà phải là một.

Nếu chị là em, chị sẽ nói thế này:

Ở quê có bà, có bạn bè em cũng quyến luyến lắm (lấy từ cái ý em hiểu chồng em muốn ở lại vì yêu quê hương, em nên công nhận cái ý muốn đó của chồng) nhưng con vào cấp 2 phải học ngoại khoá nhiều, đi xa bất tiện vậy mình tính sao bây giờ hả anh (nêu khó khăn và để chồng giải quyết)?

Và chị nhất quyết sẽ không ở riêng vì theo chị, tình cảm vợ chồng quan trọng hơn những thứ khác. Nếu chồng nhất quyết dời đi thì chị thấy mua ô tô rồi chồng đưa đón cả nhà cũng giải quyết được việc nắng mưa, nếu đó là lý do duy nhất.

Việc kiếm thêm thu nhập cũng thế, em không cần giải quyết, chỉ nên cho chồng biết chi tiêu hằng tháng và thu nhập và hỏi chồng giải quyết như thế nào. Sau đó khéo léo gợi ý là dùng tiền xây thêm nhà cho thuê để tăng thêm thu nhập.

Chuyện em lo lắng là bỏ tiền vào đất của nội và sau này sẽ thuộc về cháu thì chị thấy là một việc khá nhạy cảm. Và tuỳ theo quan hệ vợ chồng em thoải mái tới cỡ nào, tuỳ theo chồng coi trọng gia đình nhỏ tới mức nào để quyết định em nên nói thẳng hay không. Nếu thấy không thể nói thẳng thì đừng nêu ra. Cứ nói em thấy nhà vẫn ở được và lấy cớ muốn kiếm thêm thu nhập để dùng tiền xây/mua nhà cho thuê.
Auraaik
@SummerWine: Cá nhân em cảm thấy kế hoạch tích lũy của chị vô cùng hợp lý; thế nhưng trong công tác tư tưởng với chồng, chị lại chưa khéo để lái anh theo.

Chị ạ, chồng chị đã nói thế này:

Cuối cùng chồng cũng đồng ý là mấy mẹ con lên chung cư ở. Chồng vẫn ở nhà (riêng) dưới Bà Nội.]

Tức là chồng chị đã muốn kệ chị muốn làm gì thì làm rồi; theo em bước đi này không hay, vợ chồng mà sống xa nhau, càng dễ đẩy mâu thuẫn lên cao, sẽ phát sinh thêm nhiều mâu thuẫn không đáng có.

Và còn nữa, chị tính toán cẩn thận là tốt, nhưng chị quyết định nhiều quá, chồng chị không hề có vai trò gì trong chuyện này, bởi vậy nên vợ chồng chị mới có mâu thuẫn; và chị theo chủ nghĩa cá nhân hơi nhiều chị ạ; việc đất đai của nhà nội cực kì nhạy cảm, nếu chị cảm thấy không được phần nào, chồng chị là con là cháu nhà đấy đã không phiền, thì cớ gì chị lại phiền? Mà chị lại có đất có nhà riêng nữa.

Tóm lại, em nghĩ chị có thể làm như sau:

1) Khéo léo bày tỏ với chồng việc mình mệt khi ngày nào cũng phải đi xa như thế và bày tỏ nếu có thể thì khi 2 con lên thành phố ở để tiện việc đi lại, cuối tuần mình lại về nhà bà nội. Và việc đi lại này không phải chỉ có mình chị nhé, chồng chị cũng thế.

Khéo léo ở đây là nêu vấn đề, và hỏi thăm để chồng giải quyết nhé. Không phải kê tủ đứng vào mồm, cũng không tự quyết rồi nói với chồng chỉ mang tính thông báo.

2) Việc mua xe ô tô em nghĩ không thành vấn đề, có thể tiện cho chồng chị chở mấy mẹ con đi chơi xa và chở về nội ngoại nếu cần; hơn nữa, đi ô tô cũng tiện chứ không phải không. Chị hãy nghĩ về những điều anh đã chiều chị trước đây để chiều anh lần này; vợ chồng so đo tính toán nhiều quá mệt chị ạ.

Chị làm được 2 việc trên xem tình hình có thay đổi không? cá nhân em cho rằng nếu chị nghĩ cho anh thì ắt anh sẽ nghĩ cho chị thôi, miễn là chị khéo léo một chút.

(Đã đọc 97 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

One Comment