Sống là lựa chọn và trả giá cho lựa chọn đó

Chia sẻ bài viết này

metraucontrau:

Cho mẹ Trâu họp chợ với nào. Tình hình là tuần vừa rồi mẹ Trâu bận quá, nhà cửa , công việc lu bu, thêm khoản chữa bệnh ngốn khá thời gian và công sức. Cộng thêm chàng đi công tác hai tuần liên tục nên mọi việc mình phải để ý (dù trước đến nay vẫn thế) nhưng chàng đi vắng thì mình tranh thủ làm một số việc mình thích mà chàng chắc chắn sẽ không mặn mà ủng hộ nếu chàng ở nhà.

Tuy vậy mình vẫn theo sát các post của các bố mẹ ở đây. Mình thử làm 1 outsider và quan sát thì mình thấy chúng ta dường như đang quay lại vấn đề luẩn quẩn của quả trứng và con gà, cái gì có trước, cứ như xoáy trôn ốc, lặp đi lặp lại, dù ở mức độ tinh tế , nhạy cảm và phức tạp hơn.

Mình thì mình hoàn toàn ủng hộ câu nói của bố tũn là có ai bắt phụ nữ hy sinh đâu, tự phụ nữ bắt mình ràng buộc 1 loạt các nghĩa vụ, dù không thích, coi đó là hy sinh, và luôn than thở dằn vặt là sao mình hy sinh mà không ai hiểu, không ai đánh giá, trân trọng, sao không ai đáp lại bằng 1 hành động, dù nhỏ bé, có tính đáp ứng tích cực. Rồi các mẹ thấy các mẹ thiệt, sao đàn ông vô tâm, sao phụ nữ phải nhường.

Vì sao tôi phải nỗ lực hiểu đàn ông mà họ không chịu hiểu tôi?

Xin thưa, cuộc sống là 1 cuộc du hành dài với vô số ngã rẽ, mỗi ngã rẽ, ở 1 bước ngoặt cuộc đời, sẽ có vai trò quan trọng quyết định cả cuộc đời của bạn, nó u ám, tăm tối hay tràn đầy hạnh phúc và niềm vui. Mỗi quyết định chọn lối rẽ nào, tức là chọn cư xử thế nào, hành vi ra sao, rồi quyết định cụ thể cho từng case theo kiểu trái hay phải, yes or no, accept it or not, let it be… và chỉ 1 quyết định sai , ta có thể go to hell mà không có phép làm lại và phép thử. Thế nên, ta mới nói sống là lựa chọn và trả giá cho lựa chọn đó, không có phép thử hay làm lại.

lua chon2

Sống là lựa chọn và trả giá cho lựa chọn đó

Bạn là người vợ , người mẹ, bạn không phải nô lệ, bạn là người tự do, bạn có toàn quyền đi sớm, về muộn, bạn có quyền rượu chè bê tha, chơi bời nơi xô bồ, bạn là nữ nhưng bạn có quyền chửi chồng, thậm chí mạt sát, thờ ơ với hắn, bạn có thể bê tha, lười biếng việc nhà, lừa dối, rồi ngoại tình, rồi khuất tất tiền bạc.. bạn nào nói phụ nữ không có những quyền đó, bạn đó sai. Bạn thử làm đi, sẽ chả có pháp luật nào bỏ tù bạn.

Nhưng bạn biết nếu bạn làm thế, xã hội sẽ không coi trọng bạn, chồng con bạn sẽ không yêu bạn hay nể bạn, thậm chí bạn cũng coi thường mình, và bạn sợ. Cái sợ hãi này là do bản thân bạn sợ cho bạn, đừng nói là chồng bắt hay con yêu cầu, và bạn lựa chọn 1 phong cách sống cho bạn, có vẻ chỉn chu và an toàn hơn, làm cho bạn yên tâm về hình ảnh của mình trong mắt mọi người ( bạn hy vọng bạn làm điều A hay B thì người khác sẽ nhìn nhận đánh giá bạn khác, tốt hơn. Điều này chỉ là hy vọng thôi chứ bạn cũng không thể ép 1 người nghĩ tốt về bạn dù bạn có tuyệt vời đến mấy vì đánh giá nhìn nhận con người phụ thuộc vào taste, vào cảm xúc rất cá nhân). 

Ví dụ: dù tôi là phụ nữ, tôi thích và thiện cảm 1 người phụ nữ lười việc nhà nhưng lúc nào cũng vui tươi lạc quan hơn 1 cô chăm chỉ nhưng cũng nào cũng sưng sỉa, kể công, oán thán. Thà nhà 1 tuần lau 1 lần còn hơn ngày nào cũng lau nhưng mặt sưng lên cau có nếu thấy ai trót quên mất mà mang dép vào trong nhà. Tôi là phụ nữ nhưng tôi cực không cảm xúc trước những người Nếu thế giới của người đàn ông chỉ có công việc và vợ con, liệu thế giới của anh ta có quá hạn chế, nhỏ hẹp và đơn điệu không ? Tôi thích người đàn ông với thế giới nhiều màu sắc, nhiều tầng lớp, đó là taste của tôi, không phải của 1 người vợ nào đóđàn ông cứ hết giờ làm lại chạy về nhà với vợ con, lúi húi với vợ con, chả bạn bè gì. Vì theo tôi, Đàn ông có chức năng và thiên tính là ngoại giao, cuộc sống của họ phải đầy màu sắc, phong phú, đa dạng, giao lưu với đủ hạng người cho dày dặn và họ phải có bạn, bạn đúng nghĩa chứ không phải bạn kèm theo 1 mụ vợ và 1 lũ trẻ con rủ nhau lếch thếch đến nhà tôi ăn cơm cuối tuần theo kiểu “ giao lưu các gia đinh”

Đàn ông ai cũng ít nhiều tính sĩ diện, phóng khoáng nên có 1 nhu cầu là tán phét, nhất là trước người không hiểu rõ chân tơ kẽ tóc họ là ai, rất dễ mắt chữ A mồm chữ O khi họ huyên thuyên, để xả cái ước mơ được làm anh hùng, được người khác ngưỡng mộ mà những người thân cận quá, hiểu rõ anh ta quá như vợ con , bạn cũ không thể cho anh ta. Cảm giác Phê khi bốc phét làm anh ta vui vẻ, tự tin và thỏa mãn, quay lại với cuộc sống vui vẻ hơn.

Vậy nên khi bạn đã chọn 1 cách sống cho mình, nếu có gì khó chịu, hãy trách mình, đừng trách người ngoài, vì có ai ép bạn chọn đâu. Lựa chọn nào cũng có cái giá và không lựa chọn nào là hoàn hảo, được cái nọ mất cái kia.

Ví dụ: bạn muốn chồng quan tâm, ga lăng, nghĩa là đi vào bản chất của anh ta (chỉ khi là bản chất thì hắn mới không quên vài lời có cánh, hay bông hoa cho bạn dịp lễ lạt,,,) mà đã là bản chất thì rất dễ ga lăng lịch sự với mọi người nói chung, và rất dễ làm xao lòng vài em gái trẻ, nguy cơ bồ bịch rất cao vì cỗ dọn ra, bảo anh xơi đi, anh mà không xơi thì là chuyện hiếm. Hay anh đo lọ nước mắm thì không sợ tiêu hoang, mất tiền hay cho tiền lung tung còn anh rộng rãi dễ lâm vào tâm trạng bất an do anh có thể cho vay, cho hẳn hoặc hứa cho ai đó nhiều tiền bất cẫn biết nhà có tiền hay không . Ai đó lười, bẩn lại hay dễ tính, không bắt ne bắt nét nếu chẳng may thấy có sợi tóc rơi trong bồn rửa mặt hay bát còn vết dầu.

Lựa chọn Lớn nhất cuộc đời là ta chọn chồng cho phù hợp, rồi chọn phong cách sống của mình, tất cả là lựa chọn của ta. Dường như chúng ta có thói quen làm ( chọn) trước khi nghĩ, trước khi chín chắn dự kiến hậu quá hay các hệ lụy, cái giá phải trả nên cứ chọn rồi đến lúc trả giá lại kêu giời kêu đất là thiệt thòi, hy sinh). Thực ra có 3 trường hợp lý giải cho sự kêu ca đó:

  1. Bạn chọn rồi nhưng lúc thực thi cái chọn ấy thì thấy nó vật vả quá, nó khổ quá, bạn không kham hết nên bạn kêu gào mọi người thương bạn mà giúp, vậy mà chả ai thương bạn mà đoái hoài hay hỗ trợ, nên bạn ấm ức, khổ sở, thấy mình thiệt thòi. Cái này là do bạn, tự gánh cho mình 1 gánh nặng quá sức, rồi không làm nổi lại ép mọi người hỗ trợ, nếu không hỗ trợ lại kết luận họ vô tình…
  2. Bạn dự kiến sai phản ứng của người khác trước hành động của bạn. Bạn nghĩ bạn làm điều gì đó, tất người kia sẽ hiểu, sẽ ghi nhận,, đánh giá cao, tri ân bằng cách nào đó nhưng phản ứng của họ làm bất thất vọng, đau khổ. Vậy ở đây lại là lỗi của bạn, bạn không hiểu người ta, tâm tư suy nghĩ của họ nên dự kiến phản ứng sai. Bạn làm điều A, nghĩ họ sẽ đáp ứng lạ bằng điều B nhưng cuối cũng lại là C, mà bạn không hề mong muốn. Vậy lỗi của bạn là assume sai, bạn thân mến, bạn không hiểu tâm tư tình cảm cụ thể của ai đó ( bạn bè, cha mẹ , chồng , con) nên cư xử của họ chỉ là C thôi, sao bạn lại hy vọng là B, logic gì mà kỳ lạ vậy. Hy vọng chỉ là hy vọng vì nó hoàn toàn phụ thuộc cư xử của người khác, thất vọng cũng là việc của bạn, họ không có lỗi, lỗi của bạn là kỳ vọng khác thực tế. Việc bạn cần làm là xem lại nhìn nhận của mình về người khác, để lập nên mô hình phản ứng của họ trước hành động của mình cho đúng với thực tế, chứ không theo 1 mô hình nào.

Bạn đã chọn 1 ông chồng mà không để ý cả tính của hắn, có thể rất “ chuối” thì bạn phải chấp nhận sống chung với lũ hoặc bỏ phắt, li dị là xong. Ở đây tôi bàn chuyện ở chung nhé, không bỏ vì còn dùng tốt: bạn nên biết do chồng bạn đặc biệt nên mọi hành động lời nói của bạn được anh ta diễn giải theo 1 nghĩa khác người đàn ông theo chuẩn thông thường. Thế nên bạn phải lập ra mỗi chuỗi công thứ xử lý riêng, thay cho nếu A thì B theo thông thường thì lại là nếu A thì C, và đừng nên ca thán quá nhiều vì cái “món ăn” mà bạn đã chọn nhầm đó, vì bạn chon, giờ bạn chịu và cố giải quyết nó dễ nhất. Người đàn ông bạn yêu, chắc chắn đã từng đáng yêu, nên mới chinh phục được bạn, bạn phải biết anh ta thích gì, ghét gì, cái gì là gót chân Asin của anh ta mà vợ không được phép động đến… rồi lựa mà ra một cách sống chung với anh ta cho phù hợp, cốt sao cái tốt được nhân lên, cái xấu thì tránh xa, đừng đập cái hũ mắm thối cho nó bung bét rồi lại kêu sao hũ mắm nhà tôi thối.

Nhà nào, hay người nào cũng có hũ mắm ( tức là 1 loại yếu diểm, có thể ở cá tính, ở cách phản ứng thái quá mang ý nghĩa tiêu cực, kiểu phản ứng ngoài thông lệ, gây bất ngờ và khó chịu), không ở góc nhà thì trong bếp, hay ngoài sân… người vợ hay chồng phải biết làm sao niêm phong cái hũ mắm đó, đi lại, sinh hoạt trong nhà thì nhẹ nhàng, nhạy cảm, tránh đá phải cái hũ mắm đó kẻo nó bể, thối hoăng lên. Chứ không thể ngày nào cũng cố đá vào đó 1 cái cho nó vỡ bung bét rồi bảo: sao nhà hàng xóm góc bếp nó không có hũ mắm này mà nhà mình lại có. Ơ hay, Thế thằng hàng xóm nó chưa khai báo với cô là phòng khách nhà cô sạch, không có cái hũ nào còn ở nhà nó, chỗ ấy lại chễm chệ 1 hũ mắm to tổ bố mà nó chả bao giờ dại dột sờ đến, lại còn điểm tô như 1 vật trang trí đẹp à. Biết đâu nhà nó còn có nhiều hũ măm hơn nhà cô nhưng do nó khéo đi lại nên chả đụng bao giờ, có điều ở chỗ nhà cô có hũ mắm nhà nó lại không có nên cô cứ tưởng mỗi nhà cô có nhiều mắm vì cô thường chỉ chăm chăm tìm sự hoàn hảo của nhà khác, người khác ở đúng những chỗ mà nhà cô còn thiếu để so sánh, để thấy mình thiệt thòi, đau khổ mà quên so sánh toán cục.

Thế nên điều đó lý giải có nhà có nhà có mỗi hũ mắm mà lúc nào cũng thối hoăng, cãi nhau đinh tai, có nhà hũ lổm nhổm mà nó tịnh nư không , ai đến cũng tưởng đồ cổ, vì trông rất ấn tượng, lại có chữ, hiện vật cấm sờ, hỏi làm sao nó chả có cơ hội vỡ.

Nói cho vui, nhà mẹ Trâu có vô số hũ mắm như vậy, của cả vợ và chồng, nhưng cả hai lựa nhau mà sống nên chả có cãi vã, mâu thuẫn, nhìn nhau lúc nào cũng vậy, yêu thương cứ gọi là trần trề. Kể cả chồng mình có cố tình, đá vào hũ mắm, tức là cái tính xấu của mình, thì mình cũng vẫn cứ tránh gây sự để làm vỡ cái hũ mắm của hắn, ít nhất nguy cơ bốc mùi cũng chỉ 1 nửa. Chứ không có lẽ anh trêu tức tôi thì tôi cũng làm cho anh điên lên, cho bõ tức… Kiểu trả thù trẻ con, bốc đồng ấy nó không phải phong cách đáng trân trọng nên xin lỗi, mình không bình luận vì chả còn gì để nói

  1. Lỗi diễn đạt: diễn đạt để người khác hiểu đúng tâm tư tình cảm của mình như mình muốn thể hiện là điều không đơn giản mà các mẹ hay xem nhẹ. Đôi khi điều các mẹ thể hiện qua lời nói hành vi nó lại phản bối uy nghĩ của các mẹ vì nó buộc người ta suy diễn khác. Ví dụ như mẹ Trâu: 1 lần hồi mới lấy nhau, hai vợ chồng dỗi nhau, mẹ Trân kệ chồng sang phòng khác ngủ. Nhưng sau 2 ngày, mình nghĩ chồng lấy đâu ra quần áo thay vì chồng để hết đồ trong tủ phòng ngủ. Thế là mẹ Trâu sẽ sàng lấy hết đồ của chồng, cho xuống cái phòng chồng đang ngủ tạm, nghĩ chồng săp hết đồ thay, sẽ cảm kich thấy vợ còn thương mình mà mang đồ cho chồng. Nào ngờ chồng mình nổi giân, tức tối nghĩ mình đuổi hắn đi, dọn đồ để thay tuyên ngôn Biến đi…

Vậy nên các mẹ thường làm điều gì đó nghĩ sẽ được nhìn nhận thế này, họ lại nhìn thế khác. Ai cũng sợ bị người khác kể công, ví dụ sợ chồng cứ về nhà là: đấy, tôi vất vả đầu tắt mặt tối vì vợ và con, vì cái nhà này mà cô không hiểu tôi… hoặc vì có gia đình, vợ con mà tôi phải bỏ bao thú vui bạn bè, nhậu nhẹt, qua đêm, tôi phai nhẫn nhịn trước bao ngang trái cuộc đời, cũng vì nghĩ cho vợ cho con….. bla bla bla…. Thế nhưng các mẹ cứ vô tư những bào ca cũ rích kiểu tôi hy sinh tuổi trẻ, vất vả … vì gia đình mà chả cần biết người khác nghe chối tỉ và khó chịu đến nhường nào. Vậy nên phản ứng của mọi người sẽ là rất rất tiêu cực, theo quan điểm của mẹ đó, làm mẹ đó càng tức điên và stress thấy thế gian không ai chịu hiểu mình mà vấn đề lại chính là mẹ đó không chịu hiểu và thông cảm cho mọi người.

Hãy hình dung có 1 cô gái đẹp , 1 vẻ đẹp lay động, nhưng thay vì im lặng mỉm cười và khiêm tốn khi nghe tán dương, cô gặp ai cũng nói xem này, tôi đẹp không , tôi xinh tuyệt vời và hấp dẫn không , hãy nghi nhận điều đó và khen tôi đi. Dĩ nhiên vẻ đẹp của cô ấy sẽ không còn, chả ai thấy cô đẹp nữa. Cũng như sự hy sinh của các mẹ, nó chỉ có ý nghĩa nếu nó là sự tự nguyện, vui vẻ, ở cái lựa chọn của bản thân các mẹ, thì nó còn đáng yêu, chứ nó sặc mùi yêu sách, được đem ra kể lể, để mọi người tán dương và ca tụng, hay phải đáp ứng bằng bất kỳ hành vi thiện chí nào, thì xin lỗi, đó không phải là sự hy sinh, mà là hành động đánh đổi có điều kiện, kiểu tôi đưa chân giò thì anh thò chai rượu. Tôi làm điều a thì anh phải làm điều b, đấy là sự cưỡng bức, vì biết đâu, người ta báo, thà chị đừng “hy sinh” cái kiểu của chị để chị hành hạ, kể công, lên án chúng tôi thế này thì chúng tôi hạnh phúc gấp bội. Mong chị thu cái hy sinh có điều kiện của chị để chúng tôi thở với, chị đang cố bóp nghẹt niềm vui của chúng tôi, chúng tôi có thể sống bẩn, sống luộm thuộm chứ không thể sống trong sự sạch sẽ gọn gàng thêm ca thán của chị…

Leaf: Về những bà vợ hay chỉ trích chồng

lua chon3

Lựa chọn luôn thuộc về bạn

Tóm lại là cố gắng sống theo kiểu nào đó, lựa chọn 1 thái độ sống nào đó là quyền của bạn, nhưng nhìn nhận đánh giá điều đó thế nào, có vui vẻ đón nhận và đánh giá cao hay không , hoặc có động thái tích cực nào đáp trả lại là quyền của người ngoài mà bạn không thể ép hay can thiệp. Cái đánh giá này phụ thuộc tính cách của người đó, họ thích kiểu người vơ hay người chồng thế nào, vì gout này thì chả ai giống ai, thế nên quái dị như mẹ Trâu vẫn lấy được chồng, lắm mồm cự nự phàn nàn như chị gái của mẹ Trâu vẫn được chồng yêu quý, nhưng mà có đổi thì chắc cả hai ông chồng đều chết. Sự đa dạng của gout hay style đảm bảo chị em chúng ta không ế chồng.

Không mô hình nào đươc phép áp dụng rập khuôn cho mô hình nào, ứng bất biến, di vạn biến. Khi nào bạn không thể sống chung, không thể dung hòa hạn phúc của hai người, cửa exit hay nhân laoij gọi là ly hôn cũng là 1 lựa chọn hạnh phúc, nếu bạn chắc chắn cuộc sống hậu hôn nhân sẽ đem lại cho bạn nhiều niềm vui hơn so với khi chưa ly hôn, tất nhiên xét về toàn cục, chứ lựa chọn nào chả có cái được cái mất.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

1 Response

  1. Phan Khôi says:

    Rất hay. Xin cảm ơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.