Smooth: Nên làm gì với ông chồng hay chê vợ?

Smooth

Vẫn có câu mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, tớ thấy câu nói đó rất đúng, nhà ai cũng có vấn đề cả chẳng có cái gì là hoàn hảo 100%, thế nên người hạnh phúc là người biết bằng lòng với những gì mình có. Tuy nhiên việc bằng lòng với những gì mình có không có nghĩa là cứ giậm chân tại chỗ, mà là phải cố gắng lỗ lực để mình có những cái cao hơn để hạnh phúc trọn vẹn hơn.

Tớ xin giới thiệu qua về nhà tớ để các mẹ dễ hình dung: theo mọi người nhận xét thì tớ là người sống nội tâm, không sôi nổi, tớ đọc sách thấy bảo như là người hướng nội, sống tình cảm và biết quan tâm đến người khác, có gì hay để bụng nhẫn nhịn cho qua. Chồng tớ là một người đàn ông tốt, thương con, có trách nhiệm. vợ chồng tớ có 2 cháu gần 5T và 8months.Làm người thì ai cũng có cái xấu cái tốt,, tớ lấy chồng tớ cũng chấp nhận những nhược điểm của chồng.

Tuy nhiên có một điều mà làm tớ cảm thấy ức chế vô cùng. Đó là chồng tớ luôn miệng chê vợ, tớ làm cái gì chồng tớ cũng chê. Điều đó ít thì không sao nhưng nó cứ lặp đi lặp lại nhiều lần trong một thời gian dài làm ảnh hưởng đến tình cảm của tớ đối với chồng. Chồng tớ chê tớ nhiều đến mức bây giờ tớ nghe thành quen. Chính vì điều này nên nhiều lúc tớ cứ tự hỏi là không biết chồng có thương vợ không nữa. Tớ vừa đi làm vừa phải chăm con nhỏ mà chồng thì lười (lười giúp vợ việc nhà, còn những việc lớn thì chồng vẫn đảm nhiệm).

Các mẹ có cách nào đối phó với ông chồng hay chê của tớ thì giúp tớ với. Chồng các mẹ có hay chê vợ không nhỉ?

yamanote

Có chê nhưng tớ bắt cân bằng với lời khen được.

Tuy nhiên tớ mới cưới 2 năm nên khác, còn nếu chuyện diễn ra nhiều năm rồi để thay đổi được thì chắc phải mẹ nào cao tay hơn!

Với lại mẹ nó không phản đối không yêu cầu này nọ được à? Hoặc ngay cả lúc chê đúng, tớ vẫn:

Ví dụ, cái gì em cũng xấu hết thì anh bỏ quách em đi cho rồi. Phải có cái gì đáng khen chứ, khen thử vợ xem nào (xong nhớ mồi cho lão). Lâu lâu lại làm thế, nên tớ thấy cân bằng.

Nhu cầu của chồng tớ là được chê vợ, còn nhu cầu của vợ là được khen, được ôm hôn được yêu thương nhất dù có chê vợ thế nào đi nữa. Thế là 2 bên đều thoải mái.

Smooth

Chồng tớ có một đặc điểm là không bao giờ khen vợ được một câu, thế mới ác chứ. Nhiều lúc tớ còn trêu là một ngày anh không chê vợ lấy vài lần thì không chịu nổi, lại thấy nhớ. Tớ cũng yêu cầu này nọ nhưng không được đáp ứng. Là phụ nữa ai chả muốn được chồng khen, chồng cưng chiều, chồng yêu thương nhưng chồng tớ chả bao giờ thể hiện cả, tớ có hỏi thì bảo là điều đấy là đương nhiên làm sao phải hỏi. Tớ lại thắc mắc rằng anh không thể hiện làm sao em biết. Tớ bảo với chồng rằng anh phải vào hội những người thích chê vợ và cho làm hội trưởng.

yamanote

Theo những gì tớ “phân tích” được thì tớ thấy là bạn chưa được yêu bản thân mình cho lắm, chưa được dành cho chính mình sự khen ngợi, sự tươi tắn sự yêu đời. Mình còn chưa tự khen mình tự tự hào về chính mình thì làm sao chồng khen mình được? Mà nếu mình yêu mình lắm, mình tự hào về bản thân lắm, thì ai chê mình mình sẽ đáp lại được ngay, điều chỉnh người ta được ngay, chứ không để triền miên như thế?

Mỗi ngày soi gương, bạn có tự thấy mình đẹp, tự yêu mình theo cái cách rất riêng của mình? Ví dụ, ái chà, cái đầu mình dạo này bỏ bễ xấu quá, phải chăm sóc lại di thôi? Mắt mình đẹp thế mà lâu ngày không tỉa lông mi trông lại lùm xùm rồi, chiều nay phải qua hàng quen nhờ nó tỉa cho mới được. Hay thậm chí con mình có cái miệng giống hệt mình, xinh quá đi mất vvv

Bộ quần áo này đẹp quá lâu rồi không mặc, hay là tủ quần áo của mình hết đồ đẹp rồi nhỉ, chiều phải di shopping tí. Lóng lánh lung linh và xúng xính một tí xem nào? Cafe với bạn, hay thậm chí bế con đi chơi 1 mình cũng được. Tối cho con ngủ sớm, còn mình nằm duỗi chân nhâm nhi li trà pha theo kiểu mình thích, đọc quyển sách mà mình thích, làm cái gì mà mình thấy yêu đời. Mỗi buổi sáng, mở cửa sổ cảm thấy đất trời như tưng bừng chào đón mình, cuộc sống thật là tươi đẹp vv.

Bởi vì, khi một người phụ nữ chấp nhận nghe chê hàng ngày thấy mỏi mệt mà không làm được gì, và ngồi chờ đợi lời khen, có nghĩa là lúc ấy người phụ nữ đó đang mất dần sức sống và sự yêu đời đấy. Khi tự mình thấy mình đẹp, tự mình thấy mình long lanh, chồng chắc chắn cũng sẽ thấy và sẽ không thể bỏ qua. Mà có bỏ qua, thì mình cũng vẫn có thể tự tin nói, anh thấy kiểu tóc mới của em có đẹp không cơ chứ, và cái sự tự tin của bạn sẽ lan truyền sang đối phương rất nhanh chóng. Cho dù chồng có nói, đẹp đâu mà đẹp, xấu như ma, nhưng giọng điều vẫn đầy âu yếm đùa giỡn. Hay một mùi nứoc hoa mới, một cái gì đó mới, một thần sắc mới có sức lan tỏa rất nhanh.

Bởi vì khi người chồng nói ” em biết rồi còn hỏi” tức là anh ta chẳng bao giờ sợ mất mình, cũng không nghĩ phải khen con vợ làm gì, nó vẫn thế, vẫn ở đấy chả có gì thay đổi, mình cứ chê cho nó tiến bộ. Khi người chồng cảm thấy vợ cũng có không gian riêng, sự yêu đời riêng, sẽ có những ghen tuông, tôn trọng lo lắng nhất định, sẽ buộc phải để ý đến vợ hơn. Thậm chí ông ý không để ý đến mình, mình vẫn có thể nói “Änh cứ chê em nhiều vào, em sẽ phải đi tìm lời khen bên ngoài đấy” với 1 sự tự tin. Và bạn phải xác định được điểm hấp dẫn của mình, cái duyên ngầm hay duyên nổi của mình và tự tin với nó, thì chồng cũng mới cảm nhận được.

Trong 2 cái post ngắn ngủi của bạn, mình cảm giác là gia đình bạn nhiều chữ tình, nhưng thiếu chữ yêu, vì bạn cũng nội tâm quá, ít nói quá. Hãy tạo ra những bữa ăn hay buổi tối thật đầm ấm và nhiều niềm vui nhiều tiếng cười, làm sao có thời gian cho ông ý chê mình được. Nhưng quan trọng nhất, hãy tự yêu bản thân, để mỗi lần chồng chê vẫn chẳng thấy hề hấn gì, thậm chí lại còn thấy đấy là 1 câu khen…

Nói thế có đúng không? Thỉnh thoảng bạn vào update tình hình nhà mình đấy nhé : mình chờ post của bạn đấy.

Smooth

@yamanote

Cũng có cái đúng, cũng có cái chưa đúng. Đúng là tớ chưa được yêu bản thân cho lắm nhưng cũng không phải là người xuề xòa, tớ chỉ chưa đến mức quá cầu kỳ về hình thức. Tớ cũng chịu khó chăm chút đầu tóc quần áo trong phạm vi cho phép của mình. Ai mà không muốn có nhiều quần áo đẹp, ai chả thích mình xinh đẹp hơn thế nhưng bên cạnh bạn còn nhiều thứ đáng phải lo hơn, điều kiện chưa cho phép thì việc chăm chút cho bản thân cũng có giới hạn. Với tớ, đúng là tớ có quá ít thời gian dành cho mình, cái guồng quay của cuộc sống cứ cuốn mình đi từ ngày này sang ngày khác, nào là công việc cơ quan, nào là việc nhà, nào là con cái đứa lớn đứa bé. Điểm này tớ cần phải chỉnh đốn lại nhưng ngày bản thân tớ cũng chưa biết bắt đầu từ đâu.

Tớ nấu cơm xong thì chê là nấu gì mà lâu thế, có mỗi bữa cơm mãi không xong, trong khi tớ nấu cũng chỉ nửa tiếng đến 1 tiếng là cùng. Tớ bảo thế sao anh không nấu thì chồng tớ nói là việc đó là việc của phụ nữ. Tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn nấu cơm cho tớ, xong rồi lại bảo anh làm loáng cái đã xong. Tớ lại bảo thế anh làm nhanh sao không giúp em đi. Tớ chẳng ngại gì việc cơm nước đâu và cũng xác định đúng là việc của phụ nữ nhưng tớ muốn chồng tớ chia sẻ công việc với tớ. Tớ lau dọn nhà thì chê làm bẩn, làm lâu, nhìn tủ bàn bụi thì bảo là vợ lười. À mà chồng tớ còn hay bảo tớ lười nữa chứ, trong khi mình chẳng lúc nào ngơi chân tay đến lúc đi ngủ.

Tớ có nhờ chồng làm gì thì lại tỏ vè khó chịu bảo tớ là suốt ngày sai như cún con, mà không nhờ thì chồng chẳng giúp cho việc gì cả, một núi công việc không tên mà chồng cứ ung dung tớ điên lắm. Nhưng tớ không thuộc diện nóng tính cho nên không xảy ra chiến tranh.

Tối đến ngồi chơi với con gái xui con bảo mẹ là mẹ xấu, chê tớ xấu tớ chả tức vì tuy không xinh như “hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh” nhưng cũng thuộc diện ưa nhìn, lọt mắt. Tớ hiểu chồng tớ nói thế chỉ là đùa thôi. Tớ có kiểu tóc mới, hay bộ quần áo mới chồng toàn chê xấu, hoặc bảo là thế nào cũng được. Đúng là chồng tớ vô tâm không nhỉ.

leed

Smooth:

ôi giống chồng mình quá! lúc đầu mình cay cú lắm, chỉ tìm những câu thật đau để đáp trả thôi. Nhưng sau này mình nói khác, những lúc vui vẻ, mình bảo ” tại sao anh không bao giờ khen em một câu mà chỉ toàn chê, em cũng có cái được cái không chứ” . chồng mình bảo khen nhiều quá thì phổng mũi lên rồi lại không tiến bộ được, biết nhau rành quá rồi còn khen gì nữa , phải chê thì mới biết khắc phục. MÌnh hiểu ra là lão ấy cũng nhận ra những ưu điểm của mình nhưng sợ mình tự kiêu nên không nói ra. Có lẽ chồng bạn cũng thế, hay đa số đàn ông sau khi có gia đình đều vậy, nên cũng đừng quá chú tâm vào việc chồng khen hay không.

Smooth

@leed

Chồng mình vốn không phải là người hay thể hiện tình cảm ra bên ngoài, mình hiểu điều đó nên cũng không cay cú lắm khi chồng chẳng bao giờ khen vợ được một câu. Mình chỉ cay cú là lão chồng suốt ngày chê vợ, mà chê một cách cực kỳ vô lý. Như mình đã nói, chẳng có ai hoàn hảo cả, mình biết mình cũng có những nhược điểm. Chồng mà chê đúng thì chẳng nói làm gì, đằng này mở miệng ra với vợ là chê, chồng cũng nói với mình là chê thế để lần sau mà sửa để còn tiến bộ. Mình lấy ví dụ nhé, lão ấy và mình cùng đi làm về, lão ấy chẳng phụ giúp mình việc nhà thì thôi lại còn chê mình làm mãi không xong trong khi đấy mình vừa trông con vừa nấu cơm rồi dọn dẹp, con thì nào có ngoan nó không chịu ngồi một chỗ chỉ thích bế thôi. Chồng vừa lười lại hay chê.

dori030806

Smooth

Mình có ông anh rể giống chồng chị này.

Chị gái mình là người đảm đang gấp mấy mình, khéo léo gấp mấy mình, chiều chồng gấp mấy mình. Mà lão chê thì chê trong phòng ngủ thôi được rồi, chê chị mình trước bá quan thiên hạ …nhà mình mới chết chứ. Ak, hôm đó mình điên tiết, đang ăn tiệc (tại nhà chị), mình quất cho lão ấy một tua luôn, lão im tịt, hehe. Mình cũng buồn cười vì từ trước tới nay mình luôn kính trọng, nói chuyện lễ phép với lão lắm.

yamanote

Nói đi nói lại, em thấy chồng mà có gì củ chuối, thì đầu tiên mình phải làm chồng nể mình đã, thì mình nói chồng mới nghe, mình nói sai chồng mới sửa. Mà muốn chồng nể mình thì lúc lẽ ra mình tức điên lên mình phải ghìm lại được, lúc đáng vặc lại “tại sao cứ chê em” thì mình phải cười vị tha vv, nói chung phải điều khiển được mình trước.

Chứ các mẹ cứ như con rối trong tay chồng ý thì chả bao giờ thay đổi được chồng. Chồng chê, mình tức, chồng càng nghĩ phải chê cho nó tiến bộ, chê nó còn thế này thì khen nó được thể thế nào nữa. Chồng chửi, mình chửi lại, chồng càng nghĩ, à con này láo, phải tát cho nó phát (trên cơ nó) may ra nó mới chừa vv. Ừ nói là khó mà giữ cảm xúc với lại cải thiện EQ lắm, nhưng các mẹ đã thực sự quyết tâm và thực sự thử cố gắng bao giờ chưa?

Chia sẻ

Viết bình luận