Smooth: Được bố mẹ chồng cho nhà chưa chắc đã sướng

Em có chuyện này nhờ các anh chị khơi thông suy nghĩ giùm em cái:
Em xin kể sơ qua để mọi người hiểu: từ ngày về nhà chồng em ở chung với bố mẹ chồng được 4 năm thì bố mẹ chồng cho ra ở riêng. Em thì nhiều lúc suy nghĩ đơn giản lắm, đi lấy chồng cũng coi nhà chồng như nhà mình, xem mọi người trong gia đình nhà chồng, nhất là bố mẹ chồng rất tôn trọng.
Hôm trước nhà em cho con cái đến nhà ông bà chơi. Em đang đứng ở cửa thì có 1 chú người quen của em đi ngang qua và hỏi thăm nhà cháu đây à, em cũng xã giao trả lời” Vâng, nhà cháu đây, chú vào chơi”. Lúc này bố mẹ chồng, chồng em đang ở trong nhà. Sau đó em đi mua thuốc cho con và ở trong nhà mọi người nói gì nữa thì em không biết. Và chuyện chỉ có từ câu nói “Nhà cháu đây” của em mà làm cho em đang rất bực bội trong lòng.
Khi hai vợ chồng về đến nhà:
C: Anh đã bảo em là trước mặt bố mẹ mà em cứ nhà cháu nhà cháu là sao?
E: (lúc này mới giật mình, em cũng không nghĩ rằng chỉ câu nói đó mà em bị mắng) Em cũng chỉ trả lời xã giao với chú ấy thôi, chứ em có ý gì đâu.
C: Có mặt cả ông bà mà em cứ oang oang ra (ý là oang oang cái câu “Nhà cháu đây”).
E: một cục tức to đùng bắt đầu trong người em nhưng em chưa nói gì cả. Em đi cất đồ, cho con ngủ nhưng con không ngủ. Đến khi cả chồng em vào phòng em dồn nén hết bực tức và hỏi chồng.
E: Anh ơi, tóm lại là em có thể trả lời với mọi người “Nhà em đây, nhà cháu đây” ở đâu được thoải mái.
C: Em có nói gì thì đừng nói trước mặt ông bà. Nhà có người già, con cái có cái gì còn bảo là của ông bà cho ông bà vui.
E: Thế chắc phải cố gắng mua lấy cái nhà cho thoải mái nhỉ? (vì cái nhà vợ chồng em đang ở cũng của ông bà, khi xây nhà thì vợ chồng em chỉ có chút ít đóng góp vào)
C: (lên giọng) Em muốn làm gì thì làm, nói chẳng bao giờ nghe lời cả.
Sau đó em không tranh cãi nữa, vì em biết có nói gì thêm nữa thì cũng chỉ mua bực vào người, chồng em thường có cái quan niệm chồng nói gì vợ phải nghe hết thì mới ngoan, vợ phải nghe lời chồng.
Em cũng không hỏi là lúc em đi mua thuốc thì ở nhà ông bà nói gì.

Chuyện tương tự cũng đã xảy ra rồi, đó là khi đang xây cái nhà mà vợ chồng em đang ở hiện nay. Có 1 bà hàng xóm đi ngang qua và hỏi thăm. Bà í hỏi em “Nhà cháu đang xây nhà à”. Em chỉ trả lời “Vâng”.
Mẹ chồng em ngồi ngay bên cạnh. Và sau đó mẹ chồng em ấm ức trong lòng, nào là chúng nó lấy cứt đâu ra tiền mà xây nhà, nào là tao mà không cho thì còn lâu, nào là đất đấy là của tao (đúng là của bà thật).
Đúng là mình không làm ra cái gì khổ thật, đến bây giờ em lại thấy tiếc khi em góp tiền vào xây nhà, mặc dù nó chẳng đáng là bao nhưng em cứ nghĩ giá mà em cứ để đấy rồi dành giụm tự tay mình làm nên thì thật là sung sướng biết bao. Em chưa bao giờ có suy nghĩ sở hữu cái gì không phải là của mình cả.
Em tâm sự với mọi người trên này cũng giải tỏa bớt nỗi lòng của em. Mọi người hãy chỉ giúp em là em đúng hay chồng em đúng. Chỉ vì chuyện này mà em suy nghĩ rất nhiều.

  • nhananh

Chuyện nhà bạn Smooth cũng giống giống như của mình.

Mình cũng xem nhà chồng như nhà mình vì nếu không mình đã chẳng dám về đấy lần đầu tiên sinh con khi chồng đang ở nước ngoài và mình lại lấy chồng xa hàng nghìn km. Bố mẹ chồng mình thì thương con dâu như con cái, chẳng xét nét gì hết nhưng mình vẫn còn lăn tăn một chuyện thế này.

Trước khi lấy nhau, chồng mình làm rất nhiều tiền, gửi về cho ông bà hết (cái này mình k quan tâm, tài sản chỉ được tính từ khi lấy nhau thôi – mình đã nói với chồng như thế). Sau khi lấy nhau 1 thời gian, tụi mình gửi tiền về để ông bà mua cho 2 miếng đất ( k đủ tiền nhưng k đụng chạm gì đến khoảng tiền trước kia và ông bỏ vào khoảng 1 nửa). Khi tụi mình về nước, ông bà bảo sau này tài sản của chúng mày hết ( nhà chỉ có 1 ông con trai mà).

Rồi ông bán đất, mua nhà cho tụi mình bảo để tụi mình yên tâm làm ăn.

Mua nhà về được mấy hôm, tụi mình cãi nhau ( mùng 4 tết mới đau chứ mà nguyên nhân là từ cái tính ghen của chồng mìh nhưng k thừa nhận là ghen cứ khịa chuyện nọ xọ chuyện kia nên mình k chịu được. Ngày đó chả biêt E -ke, E kju gì hết), lão ta bảo mình ngu, làm vợ mà k biết nhịn…blah blah (phải ông chồng lắm lời kinh) Mình bảo còn sống với nhau thì tôn trọng, k thì giải quyết nhẹ nhàng, đừng nói linh tinh ( vì hắn đụng chạm đến bố mẹ mình).

Lần này là lần thứ 4-5 gì đó 2 vợ chồng cãi nhau to. thế là hắn bảo làm luôn đi.

Lúc đó mình mới sinh được hơn tháng, thằng lớn thì 1 tuổi. Mình làm sao mình độc lập kinh tế để nuôi con mà làm luôn được nên mình bảo chờ mình 4 tháng nữa.

Mấy tuần sau, bố chồng gọi điện hỏi tình hình 2 vợ chồng thế nào. Mình bảo có sao đâu ah. nhưng ông cứ hỏi đi hỏi lại, cười cười. Bực quá mình bảo, 4 tháng nữa thì bố biết.

Trong thời gian này, mình đang làm thủ tục sổ đỏ đứng tên 2 vợ chồng. Trong quá trình làm, gặp vấn đề gì trục trặc mình vẫn gọi điện cho lão chồng để thông báo tình hình, tuyệt nhiên chẳng nói gì nữa cả. Còn hắn thì đi làm xa, tuần về 1 lần, lần nào về cũng giặt giũ, dọn nhà, trông con để mình làm việc gì đó ( mà mọi người bảo đó là thái độ làm lành của đàn ông đấy).

Đùng 1 cái thằng ku con nhà mình ốm, nằm viện, mình nhờ ông lên Sở nhà đất nhận giấy trích lục để hoàn thành thủ tục sổ đỏ.

Bẵng đi 3 thagns, mình hỏi sổ đỏ để làm thủ tục nhập khẩu gia đình lên thành phố (lúc này 2 vợ chồng đã làm lành rồi). Thì ông bảo, k biết thế nào mà sổ đỏ lại đứng tên ông (?)
MÌnh chẳng nói gì cả, hơi phật ý. Tài sản của vợ chồng thì để vợ chồng mình đứng tên chứ sao ông lại làm thế?

Hôm sau mẹ chồng mình kể lại là bà hỏi, ông bảo : tụi nó bốc đồng, nay mai chia tay, cái nhà ấy tôi k giữ thì cháu tôi đứng đường ah?

Giờ bố mẹ mình bảo cái nhà này là nhà của tôi, tôi thích sắm gì thì tôi sắm ( ông bảo với bà như thế khi bị bà cản, k cho ông mua quạt treo tường cho nhà tụi mình). Bố mình ra chơi, trời nóng, mình bảo với mẹ chồng rằng để bố con ngủ ngoài ban công cho mát. Bà bảo ai lại để ông nằm ngoài hè như thế; Mình ” chứ mẹ nằm ngaòi đó thì sao, người ta lại bảo sao con dâu lại để mẹ chồng nằm ngoài hè”; ” nhà tao, tao thích nằm chỗ nào thì kệ tao”. ( cuối tuần Bố mình ra chơi còn bà về dưới quê)

Thế đấy, giờ mình cứ có cảm giác là đi ở nhờ í.
em nói hơi dài dòng thế để mọi người hiểu ngọn ngành.

Mọi người đả thông tư tưởng giúp em với.

  • meobeo

Em ơi,
Chị chỉ có 1 đóng góp nhỏ với em thế này thôi, trong chuyện này em nên coi nhẹ đi cho khỏi khổ em ạ.
Về suy nghĩ:
Đất rõ là của ông bà. Nhà cũng của ông bà kể cả em có góp chút ít thì cũng thế mà thôi. Nếu bố mẹ thấy không hài lòng, em cũng chả mất mát gì mà không khéo lấy 1 chút. Rồi nước mắt sẽ chảy xuôi.
Vả lại,em thử nghĩ xem phải bao nhiêu cái “góp 1 ít” của em mới đủ để mua đất, xây nhà.
Được bố mẹ chồng tạo điều kiện ở riêng là tốt nhất rồi.

Về hành động, em chỉ cần sửa lời ăn tiếng nói cho hợp lý:
-nhà cháu đây à
– “Vâng, đây là nhà ông bà nội cu Tí ạ, cháu mời chú vào chơi” hoặc
-“Nhà cháu đang xây nhà à”
– “vâng ah, chúng cháu phải nhờ ông bà nội hết đấy ạ”

Về quan hệ vợ chồng:
Thủ thỉ với chồng là em nghĩ đơn giản, nếu bố mẹ không thích lần sau em sẽ sửa. Có gì anh nói đỡ cho em là vợ con vô tư chứ chả có ý gì,để con nhắc nhở là xong ngay,ông ba không phải bận lòng

Thế em nhé, chuyện nhỏ như con thỏ con mà

  • Smooth

Đúng là cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi, nhưng nếu không có những chuyện khác nữa thì cũng chẳng để ý đến chuyện nhỏ này làm gì.
Có lẽ mình cũng nên xác định tư tưởng dâu con mãi mãi cũng chỉ là người ngoài mà thôi. Cứ nghĩ rằng đi lấy chồng thì coi nhà chồng cũng là nhà mình. Haizzzz, làm dâu 7 năm rồi, cũng trải qua biết bao cay đắng rồi mà nhiều khi vẫn không thông nổi tư tưởng. Biết vậy mà khi sự việc xảy ra vẫn thấy bất bình.

(Đã đọc 69 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận