Sao_mai: Làm sao hàn gắn gia đình rạn nứt vì cái tôi quá lớn?

You may also like...

3 Responses

  1. Kita says:

    Chào các chị,
    Em mới biết trang này qua người bạn.
    Thật wá muộn màng với em, ko bit giờ còn cứu vớt được nữa không, mong các chị cho lời khuyên ạ.
    Chuyện là chồng em đã dọn ra khỏi nhà hôm qua rồi, ở trọ.
    Chồng em nóng tính, cọc cằn và gia trưởng, và hơi tự kỉ theo e thấy là vậy. E có 1 thằng con trai 3 tuổi. No khá ngoan, nhưng em chẳng hiểu nổi, bình thường chồng cũng thương con lắm, nhưng nó quậy tí là chửi bới, rồi chửi cả em, con hư tại mẹ, mày tao, vợ con là nghiệt nặng… chửi ghệ lắm.
    Lần cuối cùng là 4 ngày trước lại chửi, lại như một người lên cơn, la hét, gầm gú mà lí do ban đầu chỉ là thằng nhỏ không chịu ăn cơm.
    Em lỡ dại trong lúc ko kiềm chế, đã nói muốn li dị, ko chịu đựng được nữa, vậy là ông dọn ra ngoài ở lun, bảo xong thủ tục li hôn thì e fải dọn đi vì đây là nhà của ba má ông mua.
    Nói thêm là vợ chồng em lấy nhau đuoc hơn 5 nam roi, 3 nam đầu cũng vui vẻ hạnh phúc, nhưng hơn 2 năm nay thì đã rạn nức, e cũng nóng tính và ko biết chịu đựng nên cũng bỏ nhà đi vài lần, hết giận lại tự về, giờ e hết dám đi nữa thì ông lại đi. Chuyện là khi có con, nó hay quấy và có thời gian hầu như ko ngủ được ban đêm, vợ chồng em ai cũng mất ngủ, ngày lại fải đi làm văn phòng nện cả hai stress nặng, rồi chồng thất nghiệp hơn nữa năm, không biết tâm sinh lí thay đổi thế nào mà kể từ đó chồng e hay cào nhào, chửi bới, rồi 2 đứa chửi nhau, đến giờ thì khoảng cách quá lớn, ông suốt ngày than vãn là ko được tự do, rồi vợ con là nợ là nghiệt. Ít khi vui vẻ với hai mẹ con em. Em cũng đã nhịn lắm nhưng đến khi hết nhịn được mà buông lại 1- 2 câu là y như là ông trở nên điên dại, rồi lớn chuyện. Ông cũng đã 3 lần đi nộp đơn li hôn rồi tự rút. Bây giờ là còn 1 cái trên tòa chưa rút.
    Em không biết còn cách nào để gia đình em được vui vẻ, nhưng em thấy là hết cách rồi. Cái lỗi của em là ko chịu ngọt, nghe lời, nịnh chồng. Nhưng cố làm sao được khi chồng suốt ngày chỉ có càm ràm, chửi bới, nếu không có chuyện gì thì im lặng. Chẳng quan tâm gì cảm giác, cảm xúc của em. Thú thật là vợ chồng em cũng không hợp nhau về chăn gối, ngày xưa thì ông còn chủ động, chứ lâu rồi nếu em không chủ động thì vài tháng ông cũng không nhắc tới, nhiều lúc em thắc mắc “sao anh ko có nhu cầu” thì chồng nói “tại không thấy em qua” . Mà thật ra dù e chủ động thì chồng cũng qua loa, rồi xong chuyện.
    Thật sự thì em luôn muốn níu kéo gia đình, nhưng chồng thì hầu như không, nhiều khi e góp ý này nọ chồng cũng coi như ko nghe ko thấy. Cứ có cải nhau la nói “tui thấy mình không hòa hơp được” rồi đòi li hôn. Về con thì ông chỉ chơi với nó khi nó vui vẻ, còn nó lì, nhõng nhẽo là chửi, là đánh, mà chẳng bao giờ đọc sách để hiểu cách dạy con. Em thật sự ko biết chồng em bị bệnh tâm lí, hay có người khác, hay sao nữa. Em rất nản không còn chút hy vọng nào nữa rồi fải không các chị.?

    • Jany says:

      Chồng chị khi yêu có cục tính, nóng nảy như vậy không? Quá trình yêu nhau có hòa hợp, vui vẻ không, có tìm hiểu kĩ không?
      Chồng càm ràm, chửi bới những gì? Khi chồng nóng nảy, chị “có nói lại vài câu” là cụ thể nói những gì?

      • Kita says:

        Chào chị Permalink,
        Chồng em là cọc tính xưa giờ, nhưng khi mới yêu thì chỉ cộc với người ngoài (bạn bè, đồng nghiệp).
        Cái ngu của em là nghĩ anh ấy đối với vợ tốt là được rồi, cộc cằn với người ngoài cũng bỏ qua được.
        Khi cưới xong anh vẫn yêu thương em, e từng rất thương. Nhưng thú nhận là vc vẫn hay có chuyện, đa phần là do em làm nũn, rồi muốn được quan tâm hơn.
        Sau khi có con thì tình hình trở nên khác hẳn, chồng cộc cằn ghê lắm, mỗi lân con quấy là cả hai cải nhau.
        Lúc đầu em bực cũng quát lại, cụ thể gì thì em không nhớ, nhưng lần gần nhất, khi ông đang ăn cơm, con em nhõng nhẽo ko muốn ăn, ong quăng đũa thả chén bỏ đi ko ăn nữa, e giận lắm, nhưng cung im ko nói gì. đến khi thằng con lại nhong nhẽo cứ đòi mẹ làm cho cái này cái kia, e đã đánh nó mấy cái, rồi nói vối chồng “vừa lòng hả dạ chưa”.
        Một câu thôi ạ, ông hừng hực lên, người hung tợn, chay tới chạy lui, nói “tao đã im rồi, mày lôi tao zô” “đi hết đi, ra khỏi nhà này” “mày ko muốn sống trong nhà này roi” “nhà này phải có án mạng mày mới chiu” “vợ con … nghiệt nặng quá” lặp đi lặp lại như vậy, rồi đập cái quạt quăng ra sân. E ngồi ôm con thôi, ko nói gì nữa.
        Nhung trước đó thì hễ khi nào có cải nhau ông lại nói ko được tự do đi với bạn bè, bị chèn ép, bi bắt bẽ.
        Nhưng mà, ông muốn đi đâu thì đi e có nói gì đâu, tiền bạc ông cũng giữ riêng xài, nhà cửa cơm nước em phải thức dậy từ 6h sáng để nấu hàng ngày. E vẫn đi làm 8 tiếng /ngày. Em cuối cùng không biết chồng làm gì cho em, mà nói bị mất tự do, bị chèn ép nữa.

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.