Sao_mai: Làm sao hàn gắn gia đình rạn nứt vì cái tôi quá lớn?

  • sao_mai

Xem thêm: Sao_mai: Vợ ghen tuông, chồng tán tỉnh người khác

 

Em cũng xin được nhiều lời khuyên từ chị rồi nhưng tất cả những điều em post trước đây chỉ là sự kiện, vấn đề của vợ chồng em là tổng hợp rất nhiều sự kiện, vì vậy e post bài này, các chị cho em vài lời khuyên với ạ. Em hy vọng các chị chỉ dẫn cho em con đường phải đi để gia đình em không tắt lửa

Hiện tại, gia đình em đang bắt đầu rạn rứt, vợ chồng bắt đầu có khoảng cách. Và em sợ, sợ nếu không thể hàn gắn vết rạn đó, không thể xóa bỏ khoảng cách đó thì một thời gian nữa, gia đình em sẽ không thể cứu vãn nổi. Sẽ rơi vào tình trạng vợ chồng không hiểu nhau, đi tìm sự chia sẻ, sự thông cảm, sự yêu thương từ bên ngoài.

Em và chồng e về sống với nhau đã được 20 tháng, có một nhóc rất đáng yêu 11 tháng.
E và chồng em đều lớn lên trong môi trường được yêu thương, được chiều chuộng. Vì vậy cả hai đều có tính “ ông tướng, bà tướng “. Và hệ lụy của tính cách đó luôn là những trận cãi vã không ai nhường ai.
Chồng em gia trưởng, nóng tính, cục cằn, tức lên chửi bới, xúc phạm vợ, ghét gia đình nhà vợ……..
Giống như bao cặp vợ chồng mới cưới khác, e cảm thấy sốc vì cuộc sống hôn nhân không hề màu hồng như đã tưởng tượng. 2 vợ chồng đều trẻ con như nhau, giờ động tý là đòi ly dị, bọn em có sẵn đơn để trong tủ rồi ạ.

Em thấy tình trạng vợ chồng hiện giờ rất tồi tệ:
– Vợ chồng không có những cuộc nói chuyện giải quyết rốt ráo những vấn đề tồn tại. Em không hiểu chồng nghĩ gì, vì vậy luôn suy nghĩ theo chiều hướng của mình.
– Vợ chồng không có sự chia sẻ, chồng em chẳng bao giờ kể cho em nghe về công việc, về những mối bạn bè đồng nghiệp, quan hệ xã hội, VD đi tiếp khách, em hỏi khách nào thì bảo là khách của anh em biết sao được……
– Chồng bất hòa với bố mẹ vợ, không bao giờ gọi hỏi thăm, tóm lại là như không quen biết. Sắp tới sinh nhật 1 tuổi của con, nghĩ đến chồng sẽ không gọi điện mời bố mẹ vợ em lại chán nản.
– Quan hệ vợ chồng thiếu trầm trọng. Chồng chẳng có nhu cầu. vợ buồn thì đổ tại mất cảm giác……..
– Em luôn có cảm giác vợ chồng em như 2 thằng bạn ở chung phòng
– Chồng đã từng làm vợ tổn thương ( mới được 1, 5 tháng thôi ) vì vợ phát hiện ra chồng tán tỉnh một em, nhưng theo kết quả điều tra thì chưa có gì. Nhưng đau hơn cả là so sánh vợ với em đó ( nói trong lúc vợ gặng hỏi. Em đó bị lừa, bị gia đình từ mà dám một mình sinh con, tự bươm chải cuộc sống, trong khi vợ mình sướng mà không biết hưởng ), nói xấu vợ với em kia…….Nói chung chuyện này làm em đau lắm, không quên được
– Chồng em luôn cộc lốc với em, chẳng thể hiện tình cảm gì cả. Em bảo muốn chồng tình cảm hơn chút, chồng bảo thằng này chỉ thế thôi, không thích thì lấy thằng khác
Vợ chồng không có tiếng nói chung, không hiểu nhau, không biết nghĩ cho nhau à—

Hiện tại, chồng đi học tuần 5 buổi tối đến 10h mới về, cơm nước tắm rửa rồi đi ngủ.
2 buổi tối còn lại thì 1 buổi đi nhâu nhẹt đến khoảng 12h, một buổi ở nhà.
Nếu chỉ giao tiếp những câu bình thường thì không sao, động tới nói chuyện là bất hòa.

Đọc kinh nghiệm các chị trên này, em “ mật ngọt chết ruồi”, mình phải biết nịnh chồng, làm chồng cảm thấy được yêu được tôn trọng. Cũng xác định thế nhưng gặp chuyện lại không kiềm chế được.

Giả sử nghĩ đến chuyện em kia, cảm thấy không thể chấp nhân được chồng mình đem mình so sánh như thế, nói xấu mình như thế………. Căm muốn tung hê
Nghĩ đến bố mẹ mình, thấy thương bố mẹ quá đỗi, thấy mình làm một đứa con bất hiếu quá, nghĩ đến sinh nhật con mình làm mẹ mà không dám mời ông bà……… muốn bỏ chồng, chồng là cái gì, chẳng là cái gì cả mà để bố mẹ mình phải buồn như thế
Vợ chồng khác giận nhau làm lành bằng xxx, vợ chồng mình như hai thằng bạn ở chung phòng………lại suy nghĩ vớ vẩn.

Thật sự em không thể điều khiển được cảm xúc của mình. Mỗi khi nghĩ tới việc chồng lúc nào cũng nghĩ mình xấu xa, chán nản và muốn buông xuôi quá.

Lấy chồng mà nhu cầu được quan tâm chăm sóc thì ít, nhu cầu nghe những lời mật ngọt có cánh thì không có, nhu cầu sinh lý cũng thiếu. Dẫn đến tình trạng em lúc nào cũng stress, mệt mỏi quá. không biết mình nên làm gì và phải làm gì bây giờ ạ

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tính em cũng xấu lắm, không biết cách nịnh chồng, chiều chồng, không biết cách “ nép vế tùng quân”. Chồng thì vẫn yêu vợ, chẳng tiếc vợ cái gì. Nhưng cái gì chồng không thích thì đừng hòng và cững đừng mong mỏi . Đôi lúc e cũng thầm hỏi, chồng em yêu em hay yêu bản thân chồng, vì chồng em chẳng bao giờ chiều vợ vì đó là điều vợ thích cả, chỉ chiều theo cảm xúc của chồng

Cảm ơn tất cả các chị đã đọc bài của em

  • dori

@saomai: vợ chồng bạn quá khắc nhau, hic.

Theo mình, vợ chồng bạn cần phải tạo một “xì căng đan” để nhìn lại mình, nhìn lại tình cảm thật của mình mà biết trân trọng và gìn giữ, chứ cái kiểu này thì không sớm thì muộn cũng sẽ đổ vỡ thôi.

Thứ nhất, sự tôn trọng lẫn nhau giữa hai vợ chồng gần như là con số zê rô, khi đã đụng chạm đến nhau như thế (chưa kể là đến cả bố mẹ). Vì thế bạn có thể là người tiên phong trong việc này: tôn trọng chồng trong từng lời ăn tiếng nói, trong từng cư xử. Khi mình đã biết “nhìn xa” như thế thì tự động chồng cũng sẽ “chùng hơn”, từ từ rồi bạn phải yêu cầu chồng từng chút một tôn trọng bạn hơn. Đừng quá nóng nảy mong kết quả sớm. “Kết quả sẽ đến với những ai biết kiên nhẫn”.

Thứ hai, chăm sóc chồng hơn một chút nhé. Đừng quá super soi vụ trước kia nữa, coi như một sai lầm cần được thông cảm bỏ qua cho chồng (và cũng là cho mình bớt đau). Nói thật bạn, tình cảm như vợ chồng bạn thì làm sao mà ân ái thăng hoa được, thế nên “thiếu” cũng là điều dễ hiểu. Nịnh chồng ác liệt thêm nhé. Hắn sẽ tự thấy mình kỳ cục nếu cộc cằn với một bà vợ vừa dịu dàng vừa yêu chồng như thế.

Thứ ba, nếu không có gì qáu nghiêm trọng như gian dối, phản bội, ngoại tình,….thì những điều trong cuộc sống là nhỏ, nên đừng trầm trọng hóa, cãi nhau làm chi cho không khí gia đình căng thẳng. Nhường chồng một chút thì đã sao. vợ chồng trẻ thường rất dễ bị lý do này làm rạn nứt tình yêu nồng nàn trước đây. Hãy biết một điều là “ai cũng có quan điểm sống khác biệt, vì thế họ nhìn sự việc khác ta”, đôi khi phải tự đặt mình vào vị trí của người ta với tính cách ấy, vị trí xã hội ấy, ….ta có hành xử như thế không nhỉ?? Nếu không thì tại sao, nếu có thì tại sao? từ đó, mình biết được mà hiểu mà nói chuyện cho “có lý” với người ấy. Đàn ông nhiều khi không phải lúc nào mình cũng lý sự được với họ đâu, mà phải dựa trên cả tính “tự trọng” của họ để nói làm sao đừng chạm vào tự ái của hắn, thì hắn mới thấm, mà chỉ là thấm từ từ nhé, không thấm liền đâu, không phải là “vở òa” được đâu. Gian nan lắm!!

Bạn đừng ngại, vì thằng đàn ông nào cũng thế thôi, ít thằng (sorry bác đàn ông nào đang đọc mục này nha) nghe vợ răm rắp đâu, cho dù vợ là triết gia đi chăng nữa. Có chăng chỉ là nể, trọng hơn chút thôi.

Chia sẻ

You may also like...

3 Responses

  1. Kita says:

    Chào các chị,
    Em mới biết trang này qua người bạn.
    Thật wá muộn màng với em, ko bit giờ còn cứu vớt được nữa không, mong các chị cho lời khuyên ạ.
    Chuyện là chồng em đã dọn ra khỏi nhà hôm qua rồi, ở trọ.
    Chồng em nóng tính, cọc cằn và gia trưởng, và hơi tự kỉ theo e thấy là vậy. E có 1 thằng con trai 3 tuổi. No khá ngoan, nhưng em chẳng hiểu nổi, bình thường chồng cũng thương con lắm, nhưng nó quậy tí là chửi bới, rồi chửi cả em, con hư tại mẹ, mày tao, vợ con là nghiệt nặng… chửi ghệ lắm.
    Lần cuối cùng là 4 ngày trước lại chửi, lại như một người lên cơn, la hét, gầm gú mà lí do ban đầu chỉ là thằng nhỏ không chịu ăn cơm.
    Em lỡ dại trong lúc ko kiềm chế, đã nói muốn li dị, ko chịu đựng được nữa, vậy là ông dọn ra ngoài ở lun, bảo xong thủ tục li hôn thì e fải dọn đi vì đây là nhà của ba má ông mua.
    Nói thêm là vợ chồng em lấy nhau đuoc hơn 5 nam roi, 3 nam đầu cũng vui vẻ hạnh phúc, nhưng hơn 2 năm nay thì đã rạn nức, e cũng nóng tính và ko biết chịu đựng nên cũng bỏ nhà đi vài lần, hết giận lại tự về, giờ e hết dám đi nữa thì ông lại đi. Chuyện là khi có con, nó hay quấy và có thời gian hầu như ko ngủ được ban đêm, vợ chồng em ai cũng mất ngủ, ngày lại fải đi làm văn phòng nện cả hai stress nặng, rồi chồng thất nghiệp hơn nữa năm, không biết tâm sinh lí thay đổi thế nào mà kể từ đó chồng e hay cào nhào, chửi bới, rồi 2 đứa chửi nhau, đến giờ thì khoảng cách quá lớn, ông suốt ngày than vãn là ko được tự do, rồi vợ con là nợ là nghiệt. Ít khi vui vẻ với hai mẹ con em. Em cũng đã nhịn lắm nhưng đến khi hết nhịn được mà buông lại 1- 2 câu là y như là ông trở nên điên dại, rồi lớn chuyện. Ông cũng đã 3 lần đi nộp đơn li hôn rồi tự rút. Bây giờ là còn 1 cái trên tòa chưa rút.
    Em không biết còn cách nào để gia đình em được vui vẻ, nhưng em thấy là hết cách rồi. Cái lỗi của em là ko chịu ngọt, nghe lời, nịnh chồng. Nhưng cố làm sao được khi chồng suốt ngày chỉ có càm ràm, chửi bới, nếu không có chuyện gì thì im lặng. Chẳng quan tâm gì cảm giác, cảm xúc của em. Thú thật là vợ chồng em cũng không hợp nhau về chăn gối, ngày xưa thì ông còn chủ động, chứ lâu rồi nếu em không chủ động thì vài tháng ông cũng không nhắc tới, nhiều lúc em thắc mắc “sao anh ko có nhu cầu” thì chồng nói “tại không thấy em qua” . Mà thật ra dù e chủ động thì chồng cũng qua loa, rồi xong chuyện.
    Thật sự thì em luôn muốn níu kéo gia đình, nhưng chồng thì hầu như không, nhiều khi e góp ý này nọ chồng cũng coi như ko nghe ko thấy. Cứ có cải nhau la nói “tui thấy mình không hòa hơp được” rồi đòi li hôn. Về con thì ông chỉ chơi với nó khi nó vui vẻ, còn nó lì, nhõng nhẽo là chửi, là đánh, mà chẳng bao giờ đọc sách để hiểu cách dạy con. Em thật sự ko biết chồng em bị bệnh tâm lí, hay có người khác, hay sao nữa. Em rất nản không còn chút hy vọng nào nữa rồi fải không các chị.?

    • Jany says:

      Chồng chị khi yêu có cục tính, nóng nảy như vậy không? Quá trình yêu nhau có hòa hợp, vui vẻ không, có tìm hiểu kĩ không?
      Chồng càm ràm, chửi bới những gì? Khi chồng nóng nảy, chị “có nói lại vài câu” là cụ thể nói những gì?

      • Kita says:

        Chào chị Permalink,
        Chồng em là cọc tính xưa giờ, nhưng khi mới yêu thì chỉ cộc với người ngoài (bạn bè, đồng nghiệp).
        Cái ngu của em là nghĩ anh ấy đối với vợ tốt là được rồi, cộc cằn với người ngoài cũng bỏ qua được.
        Khi cưới xong anh vẫn yêu thương em, e từng rất thương. Nhưng thú nhận là vc vẫn hay có chuyện, đa phần là do em làm nũn, rồi muốn được quan tâm hơn.
        Sau khi có con thì tình hình trở nên khác hẳn, chồng cộc cằn ghê lắm, mỗi lân con quấy là cả hai cải nhau.
        Lúc đầu em bực cũng quát lại, cụ thể gì thì em không nhớ, nhưng lần gần nhất, khi ông đang ăn cơm, con em nhõng nhẽo ko muốn ăn, ong quăng đũa thả chén bỏ đi ko ăn nữa, e giận lắm, nhưng cung im ko nói gì. đến khi thằng con lại nhong nhẽo cứ đòi mẹ làm cho cái này cái kia, e đã đánh nó mấy cái, rồi nói vối chồng “vừa lòng hả dạ chưa”.
        Một câu thôi ạ, ông hừng hực lên, người hung tợn, chay tới chạy lui, nói “tao đã im rồi, mày lôi tao zô” “đi hết đi, ra khỏi nhà này” “mày ko muốn sống trong nhà này roi” “nhà này phải có án mạng mày mới chiu” “vợ con … nghiệt nặng quá” lặp đi lặp lại như vậy, rồi đập cái quạt quăng ra sân. E ngồi ôm con thôi, ko nói gì nữa.
        Nhung trước đó thì hễ khi nào có cải nhau ông lại nói ko được tự do đi với bạn bè, bị chèn ép, bi bắt bẽ.
        Nhưng mà, ông muốn đi đâu thì đi e có nói gì đâu, tiền bạc ông cũng giữ riêng xài, nhà cửa cơm nước em phải thức dậy từ 6h sáng để nấu hàng ngày. E vẫn đi làm 8 tiếng /ngày. Em cuối cùng không biết chồng làm gì cho em, mà nói bị mất tự do, bị chèn ép nữa.

Viết bình luận