Porcupy: Họa nhân vật “Dương đại hiệp” bằng thơ

Chị Dab, sáng ra đọc đoạn chị quote của anh Dương Đại Hiệp em phải thoát web ngay, tí nữa thì phun nước vào mặt sếp. Đến trưa mới dán rón rén lội lại. Thế mà em vẫn phải vận công nén khí xuống đan điền thì mới giữ được vẻ mặt đạo mạo như đi họp chi bộ. Cũng may là em tập SNTT quen rồi, chứ không thì đến bục bụng ra mất.

Tức…bụng sinh tình, em phóng tác đại một đoạn văn vần mua vui hầu các chị nhé.

P/S: Nếu Dương Đại Hiệp chả may lạc bước qua đây xin đừng nổi nóng. Nhân vật của em thuần túy tưởng tượng thôi ạ

——

Hôm nay trời nhẹ lên cao

Bỗng đâu lại thấy nôn nao trong lòng
Đứng ngồi qua lại lòng vòng
Một hồi trực chỉ hướng phòng rest room.
Hỡi ôi sấm sét bùm bùm!
Gió rung, chớp giật hãi hùng đêm hôm
Những là thịt chó mắm tôm
Tiết canh, lòng lợn nó dồn nó ra.
Đỏ xanh vàng tím hoa cà
Nồng nàn sặc sỡ, cả nhà ngát hương…
Đương khi hồn lạc khói sương
Thoắt trông thấy một bóng hường thướt tha
Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
Dầy dầy sẵn đúc một tòa thiên nhiên
Tưởng đâu Từ Thức gặp Tiên
Nhìn ra giật thót… con điên nhà mình!
Tối nay thoát xác đổi hình
Hóa thân Thánh nữ lung linh chói lòa
Miệng cười hàm tiếu ướp hoa
(kỳ thực răng xỉn, mồm loa mép dài.)
Cái này là bởi huynh đài
Buổi chiều quá chén hai chai men lỳ
Nâng lên hạ xuống cụng ly
Giờ đây nhìn một tức thì hóa hai.
Nàng đương chậm rãi khoan thai
Nấu cơm, chăn lợn, thái khoai, băm bèo…
Chàng thời ôm mộng một lèo
Ngồi nguyên trên bệ, leo đèo thiên thai.

Nửa đêm tỉnh giấc, xỏ hài
Với tay tìm giấy nhưng sài hết trơn
Lập tức nổi giận từng cơn
Ầm ầm bão táp kinh hơn Chí Phèo
Ào ào nhả ngọc phun châu
Bạt tai dăm cái, nàng chổng phao câu lên trần.
Nhiếc rằng: “Cái loại vợ đần!
Có mỗi tí việc, lần khần chẳng xong
Lấy chồng thì phải hầu chồng
Bảo sao nghe vậy cấm không cãi lời.
Tao đã phone một cú rồi
Nhạc mẫu, nhạc phụ kíp thời dậy con.
Còn mày, cái loại lỳ đòn
Tao post facebook, thiên hạ nhòm giải khuây!
Mày mà vẫn cứ bài bây
Tao đi kiếm gái đừng ngây ra nhìn!”
Mắng xong nhà cửa im lìm
Phủi mông đứng dậy, lim dim lên giường…

Bình minh nắng rải vàng ươm,
Chim ca bướm lượn đưa hương hoa hồng
Chàng đà tỉnh giấc mơ nồng
Liếc ngang một phát thấy chồng tờ đơn.
Đơn rằng tôi sẽ ly hôn
Vì anh gia trưởng lại còn vũ phu.
Lầm bầm anh chửi: “Đồ ngu!
Tao đây tài giỏi cả khu ai bằng?
Cầm kỳ thi họa rất hăng,
Trên thông địa lý, dưới tường thiên văn.
Cả ngày chỉ biết làm ăn
Lương vài chục củ, mần răng bỏ chồng?”
Suy đi, xét lại đủ vòng
Vẫn không hiểu nổi sao lòng đổi thay.
Giật mình nhớ lại trước đây
Môn nhân chủng học bên Tây bên Tầu
Nó đã giải thích rất ngầu
Trong khi đi ị bồn cầu chớ quên
Không được suy tưởng luyên thuyên,
Mộng về “người ấy” khắc liền chia xa.
Hôm qua chắc đã lỡ ra
Mơ con Thị Nở xấu xa nhà mình
Trong khi xả nước buông tình
Nên giờ nó quyết bỏ mình nó đi.
Hết nghĩ rồi lại đến suy
Hồi lâu kết luận: “Thôi thì về sau
Những khi sổ mũi nhức đầu,
Những khi đái dắt hay Tào Tháo truy
Những khi táo bón kiên trì
Tấm lòng trinh bạch quyết “đi” một mình
Trong tim không một bóng hình
Thiền sư đại đức đạt trình master.

(Đã đọc 21 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận